
Lãnh Thanh Mặc nở nụ cười trào phúng lạnh lùng, cũng đã tìm tới cửa, hắn còn có thể nói "không tiện" sao?
Tần Tuệ rõ ràng là cố ý chống đối hắn.
Lãnh Thanh Mặc nhìn Tần Tuệ thật sâu một cái, né qua một bên, lập tức đi về phòng mình.
Tần Tuệ đi xuống lầu mời Năm Khúc, khách khí nói: "Đoàn tiên sinh, nhị tiểu thư đã ngủ, ngài có thể đi lên nhìn cô ấy một chút, nhưng mà không tiện ở lại quá lâu."
"Tôi vào thăm con bé một chút là được rồi." Năm Khúc đứng dậy, "Làm phiền Tần quản gia dẫn đường."
"Mời." Tần Tuệ mang Năm Khúc lên lầu.
Năm Khúc vừa rồi đã nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc từ trong phòng Lăng Tuyết đi ra, trong lòng anh ta rất là bất an, nhưng mà bây giờ đang trong tình huống như vậy, anh ta nhiều lời cũng vô ích, chỉ có thể vào thăm Lăng Tuyết trước xem như thế nào, sau đó nghĩ biện pháp ở lại bảo vệ con bé.
Tần Tuệ gõ cửa tượng trưng, sau đó thì đẩy cửa phòng ra.
Năm Khúc đi vào phòng, nhìn thấy Lăng Tuyết đang nằm ở trên giường, con bé ngủ rất sâu, chăn mền cực kỳ kín mít bao lấy thân thể, trong phòng ánh sáng mờ tối, thấy không rõ vẻ mặt, nhưng mà Năm Khúc cảm thấy có cái gì đó không đúng, nhẹ giọng gọi: "Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết..."
Lăng Tuyết vẫn không nhúc nhích, không có phản ứng gì.
"Đoàn tiên sinh, nhị tiểu thư thân thể khó chịu, đã ngủ, anh không nên đánh thức cô ấy?" Tần Tuệ vội vàng khuyên nhủ.
"Không đúng" Năm Khúc lập tức nói, "Tiểu Tuyết từ trước đến nay ngủ rất tỉnh, có một chút động tĩnh sẽ bừng tỉnh, lúc chúng ta mới vừa mở cửa vào, con bé một chút phản ứng cũng không có, hiện tại tôi kêu con bé, vẫn không có động tĩnh, con bé không thể nào ngủ sâu như thế được, nhất định là thân thể xảy ra vấn đề. Nhanh gọi bác sĩ."
"Không được, nhị tiểu thư chỉ là thân thể yếu đi, ngày mai cô ấy sẽ tỉnh lại." Tần Tuệ giải thích, "Chúng ta đi ra ngoài trước đi."
"Thân thể dù có suy yếu thế nào cũng không thể nào ngủ như chết đi thế này?" Năm Khúc nhìn thấy nóng lòng Tần Tuệ tránh né nghi ngờ như vậy, trong lòng lại hoài nghi, cũng cảm thấy lo lắng cho Lăng Tuyết, nghiêm túc chất vấn, "Tần quản gia, các người chắc không phải đang giấu giếm bệnh tình của Tiểu Tuyết? con bé đến cùng như thế nào? Có phải xảy ra chuyện gì hay không?"
"Đương nhiên không phải vậy" Tần Tuệ kín miệng phủ nhận, "Tôi đều đã nói Lăng tiểu thư là cơ thể suy yếu, cho nên mới phải mê man..."
Không đợi Tần Tuệ nói xong, Năm Khúc trực tiếp đi đến bên giường kiểm tra, Tần Tuệ cuống quít chạy đến ngăn cản, "Anh làm cái gì?"
"Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết..."
Năm Khúc vỗ vỗ vai Lăng Tuyết, Lăng Tuyết vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, anh ta lại lo lắng, đang muốn vén chăn lên kiểm tra, một đôi tay mạnh mẽ mạnh mẽ đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay Năm Khúc, Năm Khúc quay đầu nhìn lại, là Lãnh Thanh Mặc! ! !
"Lãnh tiên sinh..." Tần Tuệ kinh hoảng nhìn Lãnh Thanh Mặc.
Lãnh Thanh Mặc trong mắt léo lên một tia lạnh lẽo, nhưng mà rất nhanh đã khôi phục lại giống như ngày xưa trong trẻo nhưng lạnh lùng, dùng thủ ngữ nói: "Từ bệnh viện trở về, Lăng Tuyết tâm tình rất kích động, đối việc khôi phục có ảnh hưởng nghiêm trọng, cho nên tôi đã tiêm cho cô ấy thuốc ngủ."
"Hắn nói cái gì?" Năm Khúc nhìn không hiểu thủ ngữ, "Là đang nói chuyện với tôi phải không?"
Anh ta biết rõ Lãnh Thanh Mặc đều là dùng thủ ngữ để trao đổi với những người khác.
"Lãnh tiên sinh nói Cung nhị tiểu thư lúc trở về tâm tình rất kích động, đối việc khôi phục có ảnh hưởng nghiêm trọng, cho nên ngài ấy đã tiêm cho cô ấy thuốc ngủ."
Tần Tuệ thuật lại lời Lãnh Thanh Mặc nói, cường điệu nói, "Cho nên Cung nhị tiểu thư đến bây giờ vẫn còn đang mê man."
"Là như vậy à?" Năm Khúc bán tín bán nghi, nhân cơ hội đề ra yêu cầu, "Nhưng mà tôi không yên tâm, tôi muốn chờ Lăng Tuyết tỉnh lại, xác định con bé an toàn."
"Cái này..." Tần Tuệ xem Lãnh Thanh Mặc.
Lãnh Thanh Mặc nhướng mày, lập tức gật đầu.
Tần Tuệ lập tức nói: "Được rồi, để tôi cho người sắp xếp phòng khách, ngài tạm thời ở lại phòng khách, chờ đến sáng mai Cung nhị tiểu thư tỉnh sẽ nói sau."
"Vất vả cho chị rồi." Năm Khúc khách khí nói, "Vậy thì quấy rầy ."
"Không cần khách khí." Tần Tuệ cười cười, "Chúng ta đi ra ngoài trước đi, đừng quấy rầy Cung nhị tiểu thư nghỉ ngơi."
"Được" Năm Khúc gật gật đầu, cùng Tần Tuệ đi ra ngoài, anh để ý thấy, Lãnh Thanh Mặc đang kéo chăn cho Lăng Tuyết, thuận tiện gạt mấy cọng tóc trên trán ra đằng sau đi cho con bé, sau đó mới cùng một lúc đi ra.
Trong lòng Năm Khúc mơ hồ bất an, anh ta cảm thấy Lãnh Thanh Mặc đối với Lăng Tuyết quá mức thân mật.
Nhớ tới lúc anh ta mới đến đây, cũng không có trông thấy Lãnh Thanh Mặc vào phòng Lăng Tuyết, nhưng mà lúc sau Tần Tuệ đi thông báo, Lãnh Thanh Mặc lại đi ra từ phòng Lăng Tuyết, thấy rõ Lãnh Thanh Mặc trước đó đã ở trong phòng Lăng Tuyết rồi, trong khoảng thời gian này, hắn đang làm gì?
Nếu như nói là trị liệu, như vậy trên người không có Lăng Tuyết bất luận kim tiêm hay chuyền nước biển, thuốc gì, trong phòng cũng không có vị thuốc, cái này giải thích rõ hắn căn bản cũng không phải là đang làm nghĩa vụ của bác sĩ, vậy hắn đến cùng là đã làm gì với Lăng Tuyết?
Thật sự suy nghĩ tỉ mỉ thì sẽ cảm thấy đáng sợ. . . .
Năm Khúc nghĩ tới những thứ thì cảm thấy rợn cả tóc gáy, anh ta hiện tại đã biết rõ Thân Đồ Dạ tại sao phải cầu xin anh ta và Hàn Vũ Thần đến bảo vệ Lăng Tuyết, còn nói muốn đề phòng Lãnh Thanh Mặc, lúc trước anh ta cảm thấy Lãnh Thanh Mặc là người tốt, bây giờ mới biết cái người này thật sự rất nguy hiểm.
Tần Tuệ sắp xếp phòng cho Năm Khúc ở lầu ba, cách phòng Lăng Tuyết một tầng.
Năm Khúc cảm giác là Tần Tuệ cố ý như thế sắp xếp như thế, nhưng mà hiện tại đã thuận lợi vào ở Cung gia, nếu mà có quá nhiều yêu cầu chỉ sợ sẽ có vẻ có chút cố ý, nghĩ tới như thế, Năm Khúc cũng không nói gì nữa.
...
Sắp xếp xong cho Năm Khúc, Tần Tuệ rời đi, một cái nữ đầy tớ đến chuyển đạt: "Tần quản gia, Lãnh tiên sinh gọi ngài đi thư phòng."
"Biết rõ."
Tần Tuệ nghe được câu này, trong lòng chợt lạnh, chị ta biết rõ Lãnh Thanh Mặc khẳng định là muốn khởi binh vấn tội, chị ta không tránh được bị xử phạt. Nhưng mà cái này tránh cũng không thể tránh, Tần Tuệ biết trước nhưng cũng phải đi.
Đi đến phòng Lãnh Thanh Mặc, Tần Tuệ hít hít vài hơi để lấy dũng khí, trong lòng thấp thỏm bất an.
Lãnh Thanh Mặc ngồi ở sofa bên cạnh có khay trà, trong tay bưng một ly rượu, buông thõng mắt, giống như đang suy tư cái gì.
Nghe thấy tiếng mở cửa, mí mắt hắn cũng không nâng lên, cho đến lúc Tần Tuệ đứng ở trước mặt hắn, cẩn thận hô một tiếng: "Lãnh tiên sinh!"
Duy trì một lúc lâu, Lãnh Thanh Mặc cuối cùng cũng nâng mắt mắt, nhìn chằm chằm chị ta.
"Thực xin lỗi, tôi..."
Tần Tuệ lời còn chưa nói hết, Lãnh Thanh Mặc "Pằng" một bạt tai lên mặt chị ta, khí lực rất lớn, Tần Tuệ lảo đảo một cái, trực tiếp ngã quỵ ở trên bàn trà, khóe miệng chảy máu ròng ròng, chị ta bụm mặt không dám khóc thành tiếng, thất kinh nhìn Lãnh Thanh Mặc, "Lãnh tiên sinh..."
Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ chất vấn: "Trước kia chị thích tự chủ trương cũng thôi đi, hiện tại lại còn dám ngỗ nghịch với tôi, chị là đang khảo nghiệm tính kiên nhẫn của tôi sao?"
Hắn không có phát ra bất kỳ thanh âm gì, nhưng mà vẻ mặt kia đã có thể thấy được hắn rất tức giận.
"Tôi không dám." Tần Tuệ phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, khóc giải thích, "Lãnh tiên sinh, ngài tin tưởng tôi, tôi không phải cố ý ngỗ nghịch ngài, tôi chỉ là, chỉ là lo lắng ngài nhất thời mất khống chế làm sai... nhóm người giúp việc, tất cả đều ở nơi không ai biết bàn tán, nói ngài đối với Cung nhị tiểu thư..."
"Bọn họ thích bàn tán như thế nào thì kệ bọn họ đi, tôi, Lãnh Thanh Mặc muốn làm gì, không cần giải thích với bất kỳ ai."
Lãnh Thanh Mặc lạnh lùng trừng mắt Tần Tuệ, "Chị nếu mà lại phá hư chuyện của tôi, tôi tuyệt đối không xử nhẹ cho chị đâu, tôi nói cho chị biết, một lần nữa cũng sẽ không phải là đưa chị đi đơn giản như vậy đâu, đến lúc đó, chỉ sợ ngay cả mạng sống cũng không còn đó."
"Tôi không dám. Nhưng mà..." Tần Tuệ lấy dũng khí hỏi, "Lãnh tiên sinh, lẽ nào ngài... Ngài thật đối với Cung nhị tiểu thư... Có cái loại tình cảm đó?"
"Nếu chuyện đã đã đến nước này, tôi cũng không ngại trực tiếp nói cho chị biết." Lãnh Thanh Mặc lắc lắc chén rượu, trên cao nhìn xuống nói, "Không có sai, tôi chính là thích Lăng Tuyết, hơn nữa, lần này tôi đoạt cô ấy từ trong tay Thân Đồ Dạ, chính là muốn làm cho cô ấy ở cùng một chỗ với tôi! ! ! Về sau, tôi sẽ không để cho bất luận kẻ nào cướp cô ấy đi."
Nghe thấy những lời nói này, Tần Tuệ hoàn toàn sửng sốt, qua một lúc lâu mới phục hồi tinh thần lại, kinh ngạc hỏi: "Không thể nào? Có phải tôi nhìn lầm hay không? Ngài... Ngài thật sự là... Thật sự thích Lăng Tuyết? ? ? ?"
Tâm tình chị ta hết sức kích động, cho nên cách xưng hô cũng thay đổi.
"Có vấn đề gì không?" Lãnh Thanh Mặc buông tay ra, "Cô ấy là người cầm quyền của Cung gia, tôi là quân sự của cô ấy, tôi sẽ luôn giúp đỡ cô ấy, giúp cô ấy phát triên Cung thị càng ngày càng tốt, tương lai sẽ trở thành một gia tộc lớn trên thương trường. Chúng tôi có cùng chung ích lợi, cùng chung mục tiêu, hai người chúng tôi cùng một chỗ, chị phải cảm thấy cao hứng mới đúng chứ?"
"Nhưng mà... Nhưng mà..." Tần Tuệ hoảng loạn được nói năng lộn xộn, "Cung tiểu thư mới vừa vặn qua đời không bao lâu a, ngài, ngài sao có thể..."
"Chị biết cái gì?" ánh mắt Lãnh Thanh Mặc sắc bén cắt đứt lời Tần Tuệ nói.
Tần Tuệ dừng một chút, bất cứ giá nào, lớn gan nói: "Nếu chúng ta đã nói thẳng thắn, không ngại một lần nói rõ ràng đi. Không có sai, tôi biết rõ ngài và Cung tiểu thư có quan hệ nam nữ, mặc dù các người giấu diếm cực kỳ tốt, nhưng giấy lúc nào cũng gói được lửa, lần đó Cung tiểu thư muốn cùng Thân Đồ Dạ kết hôn, trước đó một ngày vào buổi tối, các người..."
Tần Tuệ hít một hơi, lớn gan nói, "Các người đã ngủ với nhau."
"Chị làm sao biết ?"
Lãnh Thanh Mặc hơi nheo mắt, có chút ngoài ý muốn, hắn không nghĩ tới Tần Tuệ sẽ biết chuyện này, nhưng mà chuyện cho tới bây giờ, đây cũng không phải là chuyện gì đáng ngại.
Hắn khi đó hắn mặc dù không muốn cho bất luận kẻ biết rõ chuyện này, nhưng mà kể từ Cung Thiên Long qua đời, hắn cũng không có hết sức giấu giếm cái gì, mà ngay cả lúc hắn muốn tưởng niệm tình cảm với Cung Thiên Long cũng không có bất kỳ khắc chế, mọi chuyện đều tùy ý tình cảm của mình mà phát triển.
Kể cả hiện tại có loại tình cảm vặn vẹo với Lăng Tuyết cố chấp tham muốn giữ lấy, tất cả đều là kìm lòng không được, không thể tự điều khiển được.
"Lúc Cung tiểu thư khi còn sống, tôi luôn chăm sóc cô ấy, các người..." sắc mặt Tần Tuệ có chút khó coi, giọng nói cũng nhỏ dần "trong phòng các người cũng là tôi tự mình dọn dẹp, một người ngủ và hai người ngủ trên giường hoàn toàn khác nhau, hơn nữa, thùng rác gần đầu giường còn có... giấy vệ sinh đã dùng qua..."
"Không có sai." Lãnh Thanh Mặc không có ý định giấu giếm, "Tôi yêu Thiên Long là thật lòng! Chúng tôi cùng một chỗ cũng không có cái gì không đúng!"
"Nhưng mà tôi không hiểu..." Tần Tuệ nghi hoặc không hiểu hỏi, "Nếu ngài đã yêu Cung tiểu thư như vậy, vậy ngài vì cái gì còn muốn cho cô ấy đến gần Thân Đồ Dạ?"
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 317 […]
ReplyDelete