
Lãnh Thanh Mặc không nói gì, chỉ là rũ mắt xuống mắt, giống như lâm vào trầm tư.
"Mặc dù Thân Đồ Dạ tiền tài quyền thế hùng hậu, có thể trợ giúp Cung gia chúng ta mau chóng thăng cấp trên thương trường, nhưng mà với năng lực của ngài, chỉ cần giúp Cung tiểu thư tốt, một ngày nào đó chúng ta cũng có thể đạt tới thành tựu kia." Tần Tuệ hỏi, "Ngài làm như vậy nguyên nhân là do thân thế của Cung tiểu thư sao?"
"Chuyện này rất dài dòng, bây giờ chưa đến lúc để vạch trần chân tướng." Lãnh Thanh Mặc không có ý định nói tiếp, hời hợt nói, "Nhưng mà tình cảm của tôi đối với Thiên Long tình cảm không ai có thể nghi vấn, cô ấy bị bệnh hiểm nghèo, sống không được bao lâu, cho nên yêu cầu tôi thực hiện kế hoạch này, vì sức lực có hạn nên cô ấy mới có sắp xếp như vậy, để tôi hoàn thành nguyện vọng của cô ấy và bà nội."
"Nguyện vọng..."
Tần Tuệ biết đại khái Lãnh Thanh Mặc đang nói đến chuyện gì, hẳn là cùng với vụ án năm đó có liên quan. Chị ta cũng biết rõ chuyện này rất phức tạp, Lãnh Thanh Mặc hiện tại không muốn nói, chị ta cũng sẽ không hỏi nhiều, giống như đề tài hiện tại đã đi quá xa, nói trở lại, Lãnh Thanh Mặc muốn ở với ai cùng một chỗ, chị ta căn bản là không dám hỏi đến, chỉ là, chị ta không biết rõ vì cái gì, trong lòng lúc nào cũng ê ẩm, có chút ít buồn cực kỳ.
"Lăng Tuyết chính là Thiên Long..." Lãnh Thanh Mặc sâu kín nói, "cô ấy là lễ vật mà Thiên Long để lại ở bên cạnh tôi! ! ! Cho nên, tôi thích Lăng Tuyết và Thiên Long không có bất kỳ xung đột nào."
"Nhưng mà..." Tần Tuệ vốn định nói thêm gì nữa, lại bị Lãnh Thanh Mặc ra dấu tay cắt đứt.
Lãnh Thanh Mặc đặt chén rượu xuống, cường thế nói: "Chị không nên quên, Thân Đồ Dạ đưa chị đến bệnh viện tâm thần, là ai cứu chị ra, nếu như không phải là tôi, qua không được bao lâu, chị cũng sẽ biến thành bệnh nhân tâm thần, sống không bằng chết."
"Tôi biết" Tần Tuệ biết rõ chính mình không lay chuyển được Lãnh Thanh Mặc, cho dù chị ta không muốn, nhưng cuối cùng cũng là phải nghe hắn .
"Hiện tại, chị nghe kỹ cho tôi." Lãnh Thanh Mặc chỉ Tần Tuệ, u ám ra lệnh, "Trước hết là chuyện này, tiếp đến, mọi chuyện dựa theo chỉ thị của tôi mà làm, nếu không, tôi tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay với chị đâu! ! !"
"Vâng, tôi biết rõ." Tần Tuệ không dám nói thêm nữa .
Lãnh Thanh Mặc phất phất tay, ý bảo chị ta lui ra.
Tần Tuệ cúi đầu lui ra khỏi phòng, tâm tình phức tạp khó tả, lại lại không biết nên bắt đầu nói từ đâu.
...
Lãnh Thanh Mặc trong thư phòng tiếp tục uống rượu, trong mắt có một cỗ sát khí ở bắt đầu khởi động, thật vất vả mới để cho Tần Tuệ giải quyết một viện trưởng Quách, hiện tại lại tới một Năm Khúc, hắn chỉ muốn cùng một mình Lăng Tuyết một chỗ, không có bất kỳ người nào quấy rầy, nhưng mà mấy người này lại giống như ruồi bọ quấn quít lấy không buông.
Thật khiến người ta phiền chán! ! !
Xem ra ngày mai còn phải nghĩ biện pháp thanh lý Năm Khúc nữa...
Năm Khúc nằm ở trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được, anh ta nghĩ tới tình trạng sức khỏe của Lăng Tuyết hiện tại, mà cái tên Lãnh Thanh Mặc kia nếu mưu đồ làm loạn, vậy thì quá súc sinh.
Nhưng là bây giờ chỉ dựa vào một mình anh ta, căn bản là vô pháp chống lại Lãnh Thanh Mặc, hiện tại mặc dù đang ở Cung gia, nhưng mà cách xa như thế, anh ta có thể làm những thứ gì?
Giống như cái gì cũng làm không được.
Đúng rồi, tình hình như thế này có nên báo với Thân Đồ Dạ?
Không được, trước mắt Lãnh Thanh Mặc đối Lăng Tuyết có mưu đồ chẳng qua là do Năm Khúc suy đoán mà thôi, chỉ dựa vào vài điểm anh ta nhìn thấy vừa rồi, anh ta căn bản là không thể xác định Lãnh Thanh Mặc đã làm gì Lăng Tuyết, có lẽ là do anh ta nghĩ nhiều rồi sao?
Không có chứng cứ thật sự, cứ như vậy nói cho Thân Đồ Dạ biết, cậu ta nhất định sẽ rất lo lắng? Hơn nữa hiện tại cậu ta bốn bề là địch, không thể để cho cậu ta vì mấy chuyện này chưa xác định mà còn quan tâm nữa.
Nghĩ tới đây, Năm Khúc cảm thấy tạm thời nên nói cho Thân Đồ Dạ, chờ đến sáng khi Lăng Tuyết tỉnh rồi nói sau.
Bất kể như thế nào, anh ta nhất định phải thuyết phục Lăng Tuyết đi anh ta khỏi chỗ này.
Lăng Tuyết là người cầm quyền Cung gia, nhưng mà Lãnh Thanh Mặc và Tần Tuệ thật sự có vấn đề, nhưng mà những người giúp việc và tùy tùng kia có chịu nghe con bé không chứ?
Nếu mà khăng khăng muốn đi, ai cũng ngăn không được.
Nghĩ tới đây, Năm Khúc khẽ thở phào nhẹ nhõm, hy vọng vào ngày mai!
Thân Đồ Dạ đi đến hang ổ của Lỗi Lạc, gọi cho bác sĩ gia đình của Lỗi Lạc xử lý vết thương cho anh.
Bác sĩ nhìn thấy vết thương sau lưng anh, hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, cuống quít xử lý miệng vết thương, còn không ngừng sợ hãi than: "Ngài là như thế nào chống đỡ đến bây giờ? Sau lưng ngài vết bỏng rất nghiêm trọng, ngài biết rõ không? Quần áo đã dính vào da, nếu là chậm thêm một chút, chỉ sợ..."
"Ít lải nhải, xử lý nhanh đi." Thân Đồ Dạ nằm sấp trên giường bệnh.
"Tôi chích thuốc tê cho ngài trước." Bác sĩ gọi trợ thủ chuẩn bị thuốc tê.
"Không cần, trực tiếp xử lý đi." Thân Đồ Dạ cắn răng quát khẽ, "Không cần lằn nhằn như vậy."
"Nhưng mà, cái này rất đâu như là lột da sống vậy đó, rất tàn nhẫn ..." Bác sĩ cuống quít giải thích, "Ngài có thể nhịn được sao?"
"Sao lại nói nhảm nhiều như vậy?" Thân Đồ Dạ có chút không kiên nhẫn, " người của Lỗi Lạc đều dong dài như thế sao?"
"Được được được, ngài nói thế nào thì như thế đó." Bác sĩ không dám nhiều lời nữa, lập tức xử lý vết thương cho Thân Đồ Dạ, "Ngài kiên nhẫn một chút..."
Cồn oxy khử trùng cọ xát lên miệng vết thương sau lưng Thân Đồ Dạ, đầu tiên là thẩm thấu mát lạnh, lập tức là đau kịch liệt như tê liệt phế, giống như có người đang dùng dao nhỏ lột da sống trên lưng anh vậy, cái loại cảm giác đau nhứt mãnh liệt làm cho hộ lý và y tá bên cạnh không dám nhìn, vài người đều nghiêng đầu đi không dám nhìn anh, khàn khàn nhếch miệng, nổi cả da gà, chỉ nhìn thôi đã thấy đau.
Nhưng mà Thân Đồ Dạ một tiếng cũng không có phát ra từ cổ họng, anh gắt gao cắn môi dưới, đem môi mình cắn đến chảy máu.
Bác sĩ kia sợ hãi hỏi: "Ngài nếu mà đau thì nên la lên, la lên sẽ khá hơn một chút."
"Ông nghĩ rằng tôi là phụ nữ sao? Kêu la cái gì..."
Thân Đồ Dạ quát khẽ, chỉ là giọng nói không còn vang dội như vừa rồi, chỉ chốc lát sau, anh trực tiếp ngất đi.
Trước lúc ý thức biến mất, trong anh đầu tất cả đều là Lăng Tuyết, có một cái ý niệm chợt lóe qua, lúc Lăng Tuyết sinh non cũng đau như thế phải không?
Hoặc là, so với cái này còn đau hơn.
Cho nên, cái này đối với anh một loại trừng phạt, cô đau, anh cũng muốn cảm nhận nỗi đau đó cùng cô. .
Cô nhi viện. .
Bầu trời nổi lên màu trắng bạc, ánh bình minh dần đến, ánh sáng rạng đông xuyên qua tầng đám mây thẩm thấu vào, chiếu xuống mặt đất một tầng ánh sáng sặc sỡ.
Viện trưởng Quách và Dì Chu từ cục cảnh sát trở về, hai người đều mệt mỏi không chịu nổi, Dì Chu thở dài nói: "Mặc dù mệt một suốt đêm, nhưng cuối cùng cũng sắp xếp được cho bọn nhỏ. Không nghĩ tới lần này cảnh sát làm việc chu đáo như thế, sắp xếp cho bọn nhỏ được một khu trường học tốt như vậy, những đứa trẻ bị thương cũng nhận được sắp xếp, tiếp đến, chúng ta chỉ cần tu bổ lại chỗ đó cho sớm thì có thể đem bọn nhỏ trở về rồi."
"Ai..." Viện trưởng Quách thở dài một hơi thật sâu, "Lão Hướng ở lại kia chỗ trường tiểu học kia chăm bọn nhỏ, mặc dù nhiều đứa nhỏ, nhưng mà có giáo viên của trường học và người tình nguyện hỗ trợ, lại có cảnh sát giúp, chắc hẳn không phải là việc khó gì. Nhưng mà chỉ có một mình lão Phùng ở bệnh viện chăm chíp bông, tôi thủy chung không quá yên tâm, hai đứa trẻ hít vào nhiều khói đến hôn mê như thế, còn có mấy đứa bị thương, mặc dù cũng không quá nghiêm trọng, nhưng mà tinh thần sẽ chịu đả kích, sau khi tỉnh lại nhất định sẽ khóc, bà chuẩn bị đồ và tiền nhanh đến bệnh viện giúp một tay, ở đây có tôi là được rồi "
"Một mình bà có thể làm sao?" Dì Chu không yên tâm, "Ở đây nhiều như thế, một mình bà có xuể không?"
"Vừa rồi sĩ quan cảnh sát đã nói sẽ cho người lại đây xử lý, tôi chỉ cần đi theo ký tên tài liệu là được."
Viện trưởng Quách thương cảm nói, "Chỉ có bọn nhỏ là khổ thôi, mới chuyển về không lâu, hiện tại lại xảy ra chuyện, bọn họ lại bị trôi giạt khắp nơi, tôi thật sự là rất xin lỗi bọn họ, không có bảo vệ tốt bọn họ."
"Bà đừng nói như vậy, cái này không liên quan đến bà." Dì Chu an ủi, "Tối hôm qua bà không phải là bắt được hung thủ phóng hỏa sao? Có người cố ý hại chúng ta, chúng ta khó lòng phòng bị."
"Cô nhi viện chúng ta thật sự là lắm tai nạn..." Viện trưởng Quách vô cùng khổ sở, "lần nào cũng xảy ra chuyện, cũng không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì."
"Được rồi, đừng nghĩ ngợi lung tung." Dì Chu vỗ vỗ vai bà, "Tôi đi vào tìm giấy tờ trước, bà mệt mỏi, về phòng nghỉ ngơi trước một chút đi, nhân viên bên kia chắc không có vấn đề gì đâu."
"Tôi không ngủ được a, tôi với bà cùng đi lấy giấy tờ, thuận tiện đem tấm chi phiếu lần trước Tiểu Tuyết cho đưa cho bà, ở bệnh viện cần dùng tiền, nhất định phải để bọn nhỏ được chữa trị tốt nhất."
"Được rồi."
Hai người cùng nhau đi về phòng làm việc, Dì Chu nhiều lần nói: "Lần này cảnh sát thật sự xử lý quá tốt, không chỉ đúng lúc chạy tới, còn giúp chúng ta sắp xếp tốt tất cả công việc sau đó, chúng ta giống như cái gì cũng đều không cần quan tâm, cảnh sát còn làm này chút chuyện này sao? Bọn họ vì cái gì đột nhiên thay đổi tốt như thế? ."
"Cái này còn phải nói sao? Nhất định là có người ở sau lưng giao phó cho bọn họ." Viện trưởng Quách biết rõ nhất định là Thân Đồ Dạ sắp xếp , trong lòng áy náy lại nhiều thêm, "Cậu ta chỉ là không muốn làm cho chúng ta biết rõ, cũng không muốn được tuyên dương ra ngoài mà thôi, cho nên chúng ta không cần nhắc lại chuyện này."
"Người mà bà nói vị hôn phu của Tiểu Tuyết, Thân Đồ Dạ sao?" Dì Chu nhịn không được hỏi.
"Đã nói không nên nhắc lại chuyện này ..."
"Tôi biết là không thể, nhưng mà ở đây chỉ hai người chúng ta, không có người ngoài nghe thấy." Dì Chu thấp giọng nói, "Tôi biết rõ bà không thích cậu ta, luôn thích Lãnh tiên sinh, nhưng mà tôi cảm thấy người tên Lãnh tiên sinh là lạ, có khả năng không phải là người tốt đâu."
"Cái gì? Bà vì sao lại nói như thế?" Viện trưởng Quách kinh ngạc hỏi.
Dì Chu nhìn bốn phía một chút, đè giọng nói xuống thấp hơn, đến gần viện trưởng Quách nói: "Trước kia tôi cũng cảm thấy Lãnh tiên sinh rất tốt, cho đến ngày đó khi Tiểu Tuyết ở trong sân bị Bánh Bao đụng vào, tôi mới phát hiện hắn có vấn đề..."
"Có ý gì? Bà thấy cái gì?" Viện trưởng Quách vội vàng hỏi thăm, "Nhanh lên nói cho tôi biết."
"Ngày đó trời lạnh tiên sinh không phải là chưa mang Bánh Bao về đúng không? Bà kêu tôi đem Bánh Bao mang tới sau vườn, tôi cho Bánh Bao ăn này nọ, nhưng mà Bánh Bao không chịu ăn, đặc biệt có bộ dạng nôn nóng, còn lúc nào cũng khàn khàn nhếch miệng, muốn cắn người, khi đó tôi đã cảm thấy Bánh Bao không thích hợp, còn hoài nghi Lãnh tiên sinh có phải mang con chó khác đến, nhưng mà chân phải trước của Bánh Bao có một vết sẹo, tôi nhìn kỹ, đó chính là Bánh Bao không có sai a, nhưng mà vì sao lại biến thành như vậy? Tôi hỏi Lãnh tiên sinh, Lãnh tiên sinh miệng động động, nhưng tôi nhìn không hiểu thủ ngữ, sau đó tùy tùng của hắn nói Bánh Bao không có việc gì, có thể là ngửi thấy được mùi vị quen thuộc, cho nên mới như vậy..."
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 318 […]
ReplyDelete