Kẻ Thù Bên Gối - Chương 320

Stealing a kiss

Lãnh Thanh Mặc không chỉ có hiểu được dưỡng sinh, còn rất hưởng thụ, ăn điểm tâm trong đình ở vườn hoa, trên mặt bàn tròn được giác ngà voi và đã được chuẩn bị bữa sáng phong phú, trong vườn có có cây anh đào gió hiêu hiêu thôi thì ngẫu nhiên có cánh hoa rơi xuống trên bàn cơm, mang một mùi hương hoa thanh mát.

"Đoàn tiên sinh mời ngồi." Tần Tuệ khách khí mời mọc.

Năm Khúc cùng Lãnh Thanh Mặc ngồi vào bàn ăn, Lãnh Thanh Mặc ra dấu tay "Mời", Năm Khúc cũng không khách khí, cầm lấy bánh mì lên ăn, Lãnh Thanh Mặc cũng ưu nhã dùng cơm.

Tần Tuệ nhìn Lãnh Thanh Mặc nói: "Lãnh tiên sinh, tôi đi xem canh tổ yến hầm cách thủy cho nhị tiểu thư trước, ngài và Đoàn tiên sinh chậm rãi dùng cơm."

Lãnh Thanh Mặc gật gật đầu.

Tần Tuệ chuẩn bị rời đi, Năm Khúc nói: "Khi nào thì tôi có thể thăm Lăng Tuyết?"

"Cái này..." Tần Tuệ nhìn về phía Lãnh Thanh Mặc.

Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ trả lời một câu, Tần Tuệ nói: "Chờ ngài ăn xong bữa sáng, Lãnh tiên sinh sẽ đi cùng ngài."

"Được, cảm ơn." trong lòng Năm Khúc thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm Lãnh Thanh Mặc nếu đã nói như thế, vậy hẳn là không có vấn đề gì, đợi lát nữa có thể nhìn thấy Lăng Tuyết rồi.

"Ngài chậm rãi dùng cơm, tôi đi chăm sóc nhị tiểu thư trước." Tần Tuệ mỉm cười nói.

"Được. Chị bận rộn rồi."

Năm Khúc gật gật đầu, tiếp tục dùng bữa ăn.

Tối ngày hôm qua không có ăn bữa tối, hơn nữa bởi vì lo lắng Lăng Tuyết trắng đêm chưa ngủ, hiện tại anh ta thật sự là đói .

Lãnh Thanh Mặc tự mình rót cho Năm Khúc một chén cà phê, mỉm cười ra dấu tay "Mời".

Năm Khúc nói rõ "Cảm ơn", tiếp tục ăn bánh mì.

Lãnh Thanh Mặc liếc anh ta một cái, lúc nâng chung trà lên, trong ánh mắt chợt lóe qua một luồng sáng âm lãnh rùng mình.

Năm Khúc bưng lên cà phê lên uống, ống tay áo khẽ đứng thẳng đi lên, lộ ra đồng hồ trên cổ tay, mặt kính gặp được ánh mặt trời phản quang, đâm vào đôi mắt của Lãnh Thanh Mặc, hắn nheo mắt lại, vô ý thức nhìn sang, bỗng chốc liền ngơ ngẩn ...

Mắt thấy Năm Khúc sắp uống hết, Lãnh Thanh Mặc đột nhiên thả chén trà trong tay rớt xuống đất, "Đông" một tiếng trầm đục, Năm Khúc dừng động tác lại, giương mắt nhìn hắn: "sao vậy?"

Lãnh Thanh Mặc làm thủ thế, ý bảo không có việc gì, nữ đầy tớ đứng phía sau vội vàng qua tới thu dọn.

Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói cái gì đó, nữ đầy tớ đem cà phê truớc mặt của Năm Khúc bưng đi luôn.

Cái này vốn là một chuyện rất nhỏ, Năm Khúc lại phát giác được bất thường, trong mắt hiện lên một tia sáng lạ thường.

Nữ đầy tớ một lần nữa bưng ra cho Năm Khúc và Lãnh Thanh Mặc mỗi người một cái ly, rót sữa cho bọn họ.

Năm Khúc đã ăn không trôi nữa, bỏ đồ ăn xuống, lễ phép hỏi: "Tôi hiện tại có thể đi thăm Lăng Tuyết không?"

Ngoài dự đoán, Lãnh Thanh Mặc lần này không có phản đối, mà là sảng khoái gật đầu, lập tức đứng dậy dẫn anh ta đi thăm Lăng Tuyết.

...

Lăng Tuyết vừa mới rửa mặt thay quần áo xong ngồi ở trước bàn ăn, nhìn thấy cả bàn bữa sáng dinh dưỡng, nhưng không có khẩu vị, tâm tình vẫn rất sa sút, không muốn nói chuyện, cũng không muốn gặp người.

Tần Tuệ cẩn thận khuyên nhủ: "Nhị tiểu thư, ngài nên ăn một chút đi, đừng để cơ thể quá mức suy yếu."

"Các người đi ra ngoài đi." Lăng Tuyết nhìn Tần Tuệ chỉ có cảm giác chán ghét, đối với chị ta vẫn còn đề phòng, cho nên Tần Tuệ tới chăm sóc cô, làm cho cô cảm thấy không được tự nhiên.

"Được rồi." Tần Tuệ biết rõ mình không được hoang nghên, ở đây cũng làm chướng mắt người ta, cho nên đi ra khỏi phòng, nhưng vẫn để lại hai nữ người y tá canh giữ Lăng Tuyết, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

"Các người cũng ra ngoài." Lăng Tuyết nâng trán, nhắm mắt lại, không muốn nói chuyện.

Hai nữ y tá rất là khó khăn...

"Vạn nhất ngài có chuyện gì làm sao bây giờ? Ngài hiện tại sức khỏe không tốt, chúng tôi làm sao dám tránh ra?"

"Đúng vậy, chúng tôi ở bên cạnh phòng thủ ngài, sẽ không quấy rầy ngài ."

Lăng Tuyết không nói gì, chẳng qua là cảm thấy rất phiền chán, cô chỉ muốn yên lặng một chút, sao lại khó như vậy?

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, giọng Tần Tuệ truyền tới: "Nhị tiểu thư, Đoàn tiên sinh đến thăm ngà ."

Lăng Tuyết sửng sốt, Đoàn tiên sinh? Ai là Đoàn tiên sinh?

"Tiểu Tuyết, là anh!" Một giọng nói quen thuộc truyền đến.

Trong lòng Lăng Tuyết cả kinh, lại là Ngũ ca, cô vội vã nói: "Mở cửa nhanh!"

"Vâng" Nữ ý ta vội vàng đi ra mở cửa.

Năm Khúc vội vàng đi tới, đỡ vai Lăng Tuyết, có chút ít kích động hỏi: "Tiểu Tuyết, em không có sao chứ? Ngũ ca rất lo lắng cho em."

"Ngũ ca, em không sao."

Lăng Tuyết vốn là đang tươi cười, nhưng mà nói ra mới phát hiện giọng nói của mình nghẹn ngào, hốc mắt cũng ướt át, ở trước mặt người thân, cô lại trở nên yếu đuối.

"Không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt." Năm Khúc nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, rất là đau lòng, "Những chuyện không vui kia đều sẽ đi qua, về sau sẽ tốt lên, có Ngũ ca ở đây, Ngũ ca sẽ không để cho bất luận kẻ nào làm tổn thương em."

"Ân." Lăng Tuyết rưng rưng gật đầu.

Năm Khúc nhẹ nhàng ôm cô, cô ngã vào đầu vai của anh ta bi thương rơi lệ.

Lãnh Thanh Mặc thấy một màn như vậy, cũng không có giống như trước ghen tuông như vậy, mà hơi hơi có một cái cảm giác vui mừng.

Hắn biết rõ tình cảm của Lăng Tuyết và Năm Khúc chỉ đơn thuần là tình nghĩa anh em, không có chút nào là tình yêu nam nữ, cơ bản hắn đối với Năm Khúc đến chỉ cảm thấy phiền chán, nhưng mà bây giờ hắn phát hiện, có Năm Khúc ở đây, tâm tình tiêu cực của Lăng Tuyết ít nhất là có thể giải quyết, không giống lúc trước giấu ở trong lòng, làm tổn thương chính mình.

Mà điểm này, Tần Tuệ cũng nhìn ra, nhân cơ hội nói: "Đoàn tiên sinh, bữa sáng nhị tiểu thư cũng không có ăn, chúng tôi nói như thế nào cô ấy đều không nghe, ngài mau khuyên nhủ cô ấy đi, nếu mà như vậy hoài thì không thể được a."

"Tiểu Tuyết, em không ăn cái gì đó thì không thể được, nhất định phải yêu quý chính mình, ăn thật ngon này nọ." Năm Khúc dụ dỗ Lăng Tuyết, "Đến, anh vừa rồi cũng không có ăn no, anh ăn cùng với em."

"Ân." Lăng Tuyết lần này rất nghe lời nói, nhu thuận gật đầu.

Tần Tuệ vội vàng gọi người lấy thêm một bộ đồ ăn, Năm Khúc ngồi vào bàn cùng ăn với Lăng Tuyết, mới vừa rồi còn nói cái gì cũng không muốn ăn, hiện tại Lăng Tuyết cuối cùng bắt đầu ăn cái gì đó.

Tần Tuệ nhìn ở trong mắt, cảm thấy rất vui mừng, chuyển mắt nhìn một chút Lãnh Thanh Mặc, hắn khẽ giương cao khóe môi.

"Các người đều đi xuống đi." Lăng Tuyết phân phó.

"Vâng" lúc này, mọi người sẽ không có từ chối nữa, toàn bộ tất cả lui ra, Lãnh Thanh Mặc cũng không có ý rời đi, chuẩn bị đi tới nói cái gì đó với Lăng Tuyết, Lăng Tuyết nghiêng đầu xem hắn, "Thanh Mặc, hai ngày nay anh vất vả rồi, đi về nghỉ ngơi đi, tôi ở cùng Ngũ ca một chút."

Lãnh Thanh Mặc hơi ngẩn ra, hắn không nghĩ tới, Năm Khúc đến, hắn cũng bỏ qua một bên.

Lăng Tuyết có tâm sự thà rằng cùng tán gẫu với Năm Khúc cũng không muốn cùng hắn nói, làm hắn cảm thấy rất là thất lạc.

Nhưng mà hắn vẫn tôn trọng ý kiến của Lăng Tuyết, khẽ mỉm cười, sau đó đi ra ngoài.

...

Trong phòng chỉ còn lại Lăng Tuyết và Năm Khúc, Năm Khúc nhìn nhìn cửa, cố ý lòng đầy căm phẫn nói với Lăng Tuyết: "Tiểu Tuyết, không nghĩ tới Thân Đồ Dạ là người như vậy, uổng công anh trước kia còn tín nhiệm hắn, thật sự là mắt bị mù rồi."

"Em không muốn nghe đến cái tên này nữa " trong lòng Lăng Tuyết rất khổ sở, hoàn toàn không muốn nghe cái gì có liên quan đến người này.

"Được được được, không nói." Năm Khúc vội vàng đổi giọng, "Tiểu Tuyết, ăn nhiều một chút, ăn xong anh đưa em đi vườn hoa đi một chút, em cần ra ngoài hít thở không khí mới mẻ một chút."

"Được" Lăng Tuyết gật gật đầu, hôm nay cô cảm giác khỏe hơn rất nhiều, đi đi lại lại một chút hoàn toàn không có vấn đề gì, phải đi gặp mặt trời, đừng để cho mình sống ở trong âm u, trong lòng mới có thể có cảm giác sống tiếp.

"Đúng..." Năm Khúc không nói nhảm nói, " bệnh tình Hàn Giai tốt lên rất nhiều, Hàn Bắc còn đang ở bệnh viện chăm sóc cho con bé, qua một thời gian nữa, đợi đến lúc Hàn Giai hoàn toàn tốt hẳn, Hàn Bắc dự định mang Hàn Giai đi Hàn quốc, chi nhanh của Hàn Vũ Thần ở bên kia đã sắp xếp cho bọn họ đi làm bên đó."

"Hàn Giai như thế nào?" Lăng Tuyết nhớ tới chuyện của Hàn Giai, trong lòng vẫn như cũ rất hổ thẹn, chuyện Hàn Giai bị tổn thương, cô chỉ có thể nói lời xin lỗi thôi.

"Con bé đến bây giờ còn là có chút ít tinh thần hoảng hốt." Năm Khúc thở dài một hơi, "Hàn Bắc một tấc cũng không rời nó, nhưng con bé cũng không thấy tốt hơn."

"Lăng Ngạo đâu? Hắn có đi chăm sóc Hàn Giai hay không?" Lăng Tuyết hỏi.

"Lăng Ngạo gần đây giống như bề bộn nhiều việc, hơn nữa cậu ta cũng bị thương đang điều trị, chỉ qua có một lần, nhưng mà hắn mỗi ngày đều có gọi cho Hàn Giai, nói chuyện phiếm với con bé, có hắn đồng hành, bệnh tình của Hàn Giai so với lúc trước thì ổn định hơn nhiều."

Năm Khúc nói đến Lăng Ngạo còn rấtvui mừng, bất kể như thế nào, Lăng Ngạo đã tự mình cố gắng đền bù tổn thất cho Hàn Gia.

"Hắn gấp rút cái gì?" Lăng Tuyết lại đối với Lăng Ngạo không hài lòng, "Nếu như không phải là hắn, Hàn Giai cũng không biến thành như vậy, còn có chuyện gì so với Hàn Giai quan trọng hơn?"

"Hắn tự có sắp xếp cho tương lại của chính mình" Năm Khúc khuyên nhủ, "Em cũng không cần quá mức thành kiến có thành kiến với cậu ta, anh nhìn thấy cậu ta gần đây biểu hiện rất tốt."

Nói như thế, nhưng thật ra là bởi vì Năm Khúc đã sớm phát hiện Lăng Ngạo đã hợp tác với Thân Đồ Dạ, anh ta tin tưởng Thân Đồ Dạ đang hướng Lăng Ngạo đi vào chính đạo, mà Lăng Ngạo gần đây cũng xác thực thay đổi rất nhiều...

"Tùy tiện đi, chuyện của hắn em quản không được. Hiện tại em đã là ốc còn chưa mang nổi mình ốc bản thân khó bảo toàn!" Lăng Tuyết rất uể oải.

Năm Khúc thương cảm nhìn cô, ôn nhu trấn an: "Anh biết rõ chuyện này đối với em là một đả kích rất lớn, nhưng mà cuộc đời của mỗi người cũng sẽ trải qua rất nhiều trắc trở, không thể bị đả kích một lần thì nhất quyết không dậy nổi, em còn có rất nhiều chuyện chưa hoàn thành, không thể cứ như vậy ngã xuống ..."

Lăng Tuyết không nói gì, những đạo lý này cô đều hiểu, nhưng mà bị thương trầm trọng như thế làm cho cô vô pháp tự kiềm chế, hiện tại cô thật sự không có kiên cường như vậy, cô muốn nhất tảng đá nặng ở trong khe ra để đi ra ngoài, nhưng không thể nhất nỗi. . .

Năm Khúc một lần nữa nhìn nhìn ngoài cửa, để miệng sát vào Lăng Tuyết, thấp giọng nói: "Tiểu Tuyết, kỳ thật em có nghĩ tới hay không, chuyện này không nhất định là ngoài ý muốn, có lẽ...là có người cố ý hại em thì sao?"

Lăng Tuyết mãnh ngơ ngẩn, lạnh lùng xem Năm Khúc, một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại: "Ngũ ca, có phải biết cái gì hay không?"

"Có nhân nói cho anh biết, đã xác định em là bị trúng độc mới dẫn tới sinh non." Năm Khúc nghiêm túc nói, "Anh tin tưởng hắn!"

"Là Thân Đồ Dạ sao?" Lăng Tuyết bỗng chốc liền hiểu rõ, lông mày sít sao nhăn lại đến, "Hắn đã nói gì với anh?"

"Anh biết rõ em hiện tại rất hận hắn, đối với hắn vô cùng căm hận, anh cũng không phải nói em theo anh cùng nhau tin tưởng hắn, anh chẳng qua là cảm thấy, chuyện này không phải chuyện đùa, nếu như cái này là thật, vạn nhất về sau hung thủ kia vẫn còn muốn mưu hại em thì sao? Em không thể không phòng a. Còn nữa, nếu quả thật có người hạ độc hại em, em cũng có thể tự mình tìm rahung thủ, cho bé cưng của em một cái công đạo!"

1 comment: