
Cuối cùng cũng đi xa, xác định không ai nghe trộm được, Năm Khúc mới cởi áo khoác trên người mình khoác cho Lăng Tuyết, ân cần nói: "Hiện tại em không thể bị lạnh, áo khoác này của Ngũ Ca rất mỏng, chúng ta nên vào nhà sớm một chút đi!"
"Dạ" Lăng Tuyết đáp một tiếng, nhìn khắp bốn phía, không có bất kỳ người nào, vì vậy thấp giọng hỏi, "Ngũ Ca, anh hoài nghi Cung gia có người quan sát chúng ta? Anh cảm thấy trong áo khoát kia có máy nghe trộm?"
"Uh" Năm Khúc gật đầu, "Mặc dù vừa rồi anh không có tìm thấy máy nghe trộm, nhưng mà anh cảm thấy khả năng này rất lớn."
"Nếu quả thật có máy nghe trộm, cũng sẽ không giấu ở trong túi." Lăng Tuyết nhíu mày, ánh mắt trở nên âm trầm, "Nhất định là Tần Tuệ, chị ta thích nhất là làm loại chuyện này."
"Em không có hoài nghi Lãnh Thanh Mặc sao?" Năm Khúc hỏi, "Em rất tín nhiệm hắn?"
"Thanh Mặc không phải là loại người như vậy." Lăng Tuyết nghiêm túc nói, "Hắn nếu mà có vấn đề gì, sẽ trực tiếp hỏi em, hắn từ trước đến nay đều quang minh lỗi lạc, sẽ không làm chuyện lén lén lút lút như vậy."
"Nha!" Năm Khúc đáp một tiếng, không có nhiều lời, anh ta hiện đang không có chứng cớ xác thực có thể chứng minh Lãnh Thanh Mặc có vấn đề, nói thêm nữa sẽ biến thành vu hãm.
"Ngũ Ca, anh hoài nghi Thanh Mặc?" Lăng Tuyết tâm tư nhẵn nhụi, lập tức liền phát hiện điểm đáng hoài nghi, "Có phải anh biết cái gì hay không? Hay có người nói với anh cái gì?"
"Anh chẳng qua là cảm thấy em nên có tâm phòng bị người." Năm Khúc tránh nặng tìm nhẹ nói, "Tiểu Tuyết, em có phát hiện hay không, gần đây xảy ra nhiều chuyện như thế, nhìn thấy giống như đều là chuyện ngoài ý muốn, nhưng cuối cùng lại biến thành thảm kịch đáng sợ. Anh lo lắng chuyện này là có người cố ý chủ mưu, nếu quả thật là như vậy, giải thích rõ chuyện này là do người ở bên cạnh em làm, đối với chuyện của em rõ như lòng bàn tay, thật sự là suy nghĩ tỉ mỉ sẽ phát hiện chuyện đến đáng sợ, em không thể không phòng!"
Lăng Tuyết trầm mặc, nhắm mắt suy nghĩ sâu xa, rất lâu, lẩm bẩm tự nói nói: "Trước kia lúc Tần Tuệ ở đây, rất nhiều chuyện đều là do chị ta làm ra, nhưng mà lúc em sinh non, căn bản là chị ta không ở Hải Thành, cho thấy rõ chuyện này không quan hệ đến chị ta. Nhưng mà, nếu như không phải là Tần Tuệ, người kia là ai? ? Cùng em thân cận trừ Thân Đồ Dạ ra và tùy tùng của hắn bên ngoài cũng chỉ có bạn của em, các người không thể nào hại em, mẹ Quách cũng không thể nào, Thanh Mặc cũng không thể nào, đến cùng là ai?"
Lăng Tuyết lần nữa tự động đem Lãnh Thanh Mặc loại trừ ở ngoài, Năm Khúc tuyệt đối nghĩ cô đã chui vào trong ngõ cụt mặt, vì vậy từng bước từng bước dẫn dắt: "Em đem những người này xếp ngàng hàng với nhau, không thể nào biết ai là người hại em, từng bước từng bước loại trừ, xếp hạng cuối cùng người kia chính là người có hiềm nghi lớn nhất."
"Thân Đồ Dạ chắc chắn sẽ không hại em, hắn so với ai khác đều coi trọng chuyện đứa bé này."
Lăng Tuyết bật thốt ra, sau khi nói xong chính mình cũng sửng sốt, cơ bạn ở trong nội tâm của cô, Thân Đồ Dạ là xếp hạng thứ nhất.
"Rất tốt, như vậy người thứ hai là ai?" Năm Khúc hỏi.
"Vị thứ hai đương nhiên là mẹ Quách cùng mấy người các người." Lăng Tuyết không chút do dự nói, "Các người tuyết đối không thể hại em, các người đều là người thân của em."
"Ân, không có sai." Năm Khúc gật gật đầu, "Sau đó đâu? Tiếp theo còn có ai nữa?"
"Tiếp theo chính là..." Lăng Tuyết ngưng một cái, trong đầu lóe qua một thân ảnh, "Thanh Mặc cũng không thể nào, hắn không hội hại em! ! !"
Năm Khúc ở trong lòng thở dài một hơi, nhẫn nại tính tình nói: "Em đều loại trừ hết , Lãnh Thanh Mặc xếp hàng ở tuốt phía sau."
"Không phải chứ." Lăng Tuyết giương mắt nhìn Năm Khúc, "Mấy người mới vừa nói đều là người bên ngoài, còn có một người cùng em rất thân cận."
"Ai?" Năm Khúc lập tức truy vấn.
"Lôi Vân." Lăng Tuyết chau mày, "Cô ấy mặc dù phụng mệnh bảo vệ em, nhưng em cuối cùng cảm thấy cô ấy không có dụng tâm, cô ấy đối với mẹ Quách cũng không quá tôn trọng, mà Thanh Mặc lại là..."
"Em chớ suy nghĩ lung tung." Năm Khúc cắt đứt lời Lăng Tuyết nói, nghiêm túc nói, "Lôi Vân là em gái của Lôi Quân, là người Thân Đồ Dạ sắp xếp bảo vệ em, cô ấy làm sao có thể hại em? Thân Đồ Dạ là người như thế nào? Hắn nhìn người sẽ sai sao? Người này tuyệt đối có thể tin cậy, hắn làm sao có thể sắp xếp đến bảo vệ em? ? Vừa rồi người thứ nhất loại trừ là Thân Đồ Dạ, vậy thì chứng minh em tin tưởng hắn, vậy em cũng có thể tin tưởng ánh mắt của hắn."
Nghe đến những lời này, Lăng Tuyết lần nữa trầm mặc, rất lâu sau đó, cô trầm thấp hỏi: "Ngũ Ca, anh nói nhiều như thế, là đang ám chỉ với em là Lãnh Thanh Mặc có vấn đề phải không? Thân Đồ Dạ nói cho anh biết những thứ gì?"
"Thân Đồ Dạ chỉ là nói cho anh biết chuyện em bị trúng độc, cũng không nói thêm gì." Năm Khúc nghiêm túc nói, "Tiểu Tuyết, chúng ta đã có giao tình hơn mười năm, em phải hiểu rõ anh, anh không phải là một người chỉ tin vào lời người khác nói, anh làm chuyện gì đều là rất chắc chắn. Lúc trước anh đối với lời Thân Đồ Dạ nói cũng là bán tín bán nghi, cho nên buổi sáng hôm nay anh mượn cơ hội thăm dò Lãnh Thanh Mặc, sự thực chứng minh Thân Đồ Dạ nói cũng không có sai, Lãnh Thanh Mặc người này.. Xác thực thật sự là rất có vấn đề! ! !"
Lăng Tuyết trong lòng cả kinh, lập tức truy vấn: "Hắn có vấn đề gì?"
"Hôm qua lúc anh tới liền làm bộ như không hiểu thủ ngữ, xem không hiểu hắn nói cái gì, là anh muốn lấy phương thức này để giảm xuống phòng bị của bọn họ, hảo thăm dò ra hắn thật hay giả, sáng sớm hôm nay hắn thí nghiệm anh một lần nữa, xác định anh thật sự đọc không hiểu thủ ngữ, cũng sẽ không có coi anh là quan trọng, sáng sớm anh liền muốn đi qua thăm em, nhưng mà bị bọn họ từ chối, sau đó Lãnh Thanh Mặc mời anh đi vườn hoa cùng nhau dùng bữa sáng, anh không động thần sắc quan sát hắn, trong quá trình, anh cũng không có phát hiện vấn đề gì, cho đến lúc hắn tự mình rót cho anh một chén cà phê..."
Nói đến đây, Năm Khúc tự đáy lòng tán thưởng - -
"Anh không thể không nói, Lãnh Thanh Mặc thật sự rất lợi hại, nếu như anh không có đoán sai, hắn ở dưới mí mắt của anh ở trong cà phê có hạ độc, anh hồn nhiên không biết, thiếu chút xíu nữa đã uống hết, mà ngay tại lúc này, trên cổ tay anh có đeo đồng hồ lộ ra, hắn nhìn thấy chiếc đồng hồ này, cả kinh cái ly trong tay rớt xuống, anh dừng lại động tác, người giúp việc lập tức tới thu thập, lúc này, anh nhìn thấy hắn dùng thủ ngữ phân phó người giúp việc đem ly cà phê của anh đi luôn, khi đó anh mới biết được cà phê có vấn đề, khi đó thật sự là rợn cả tóc gáy! ! ! !"
"Không thể nào." Lăng Tuyết kinh ngạc mở to hai mắt, "Đồng hồ đeo tay kia là cái gì? Vì cái gì hắn nhìn thấy đồng hồ đeo tay thìbị dọa đến mất khống? Còn có, anh nói Thanh Mặc đối với anh hạ độc? Không thể nào, hắn cùng anh không thù không oán, tại sao phải hại anh?"
"Cái này anh cũng không rõ ràng lắm..." Năm Khúc cũng tìm không ra đáp án, "Còn cái đồng hồ đeo tay này, là Thân Đồ Dạ đưa cho anh, anh đoán Lãnh Thanh Mặc nhìn thấy đồng hồ này liền biết anh là do Thân Đồ Dạ phái đến bảo vệ em, nếu như anh ở Cung gia xảy ra chuyện gì, hắn liền chạy không thoát quan hệ, Thân Đồ Dạ lập tức là có thể nhìn thấu hắn. Cho nên hắn mới kết thúc hành động kia, không có để anh uống xong ly cà phê kia."
"Như vậy, làm sao anh xác định ly cà phê kia có độc ?" Lăng Tuyết không tin như cũ, "Chính là anh nói chi tiết kia? Lúc anh sắp uống hết, hắn làm rớt cái ly, sau đó cho người hầu đem ly của anh cũng đổi, cho nên anh liền hoài nghi cà phê có vấn đề?"
"Nếu không thì sao? Cà phê của anh đang yên lành đặt ở trước mặt anh, hắn tại sao phải nói người hầu đổi đi?" Năm Khúc hỏi ngược lại, "cái này không phải là chột dạ là cái gì?"
"Mặc dù em không biết rõ vì cái gì, mặc dù nghe anh vừa nói như thế, em cũng cảm thấy hắn có vấn đề, nhưng mà những chứng cớ này cũng không thể chứng minh hắn hạ độc anh được. Có lẽ hắn cho là trong cà phê bị cái gì bẩn này nọ rơi vào mới để cho người giúp việc tiện tay đổi đi thì sao? Có lẽ hắn là bị cái đồng hồ đeo tay của anh phản quang chiếu vào mắt, cho nên mới phải thất thủ như vậy, có lẽ..."
Lăng Tuyết nói không được nữa, mặc dù cô nghĩ cái "Có lẽ" đều cũng có khả năng phát sinh, rất có tính logic, nhưng mà cô đều cảm giác mình vô cùng bảo vệ Lãnh Thanh Mặc .
Kỳ thật cô cũng cảm giác được, bây giờ ánh mắt Lãnh Thanh Mặc nhìn cô càng ngày càng kỳ quái, trong mắt hắn có một loại thâm tình nóng bỏng, giống như một mồi lửa làm bùng lên ngọn lửa làm cho cô cảm thấy rất khủng hoảng, cho nên, cô vô ý thức muốn tránh hắn...
Nếu như, nếu như hắn đối với cô động tình, cũng không loại trừ hắn sẽ có động cơ này.
Không, sẽ không.
Ý niệm này lập tức bị Lăng Tuyết lật đổ, cô thấp thỏm lo âu nghĩ, Thanh Mặc giống như thiên sứ bảo vệ em, mỗi lần làm em xảy ra chuyện, đều là hắn động thân ra tay cứu em trong nước lửa bỏng, hắn sao có thể làm tổn thương em? Sẽ không.
"Được rồi, Tiểu Tuyết..." Năm Khúc nhìn ra Lăng Tuyết đang rối rắm giãy giụa, trấn an nói, "Chớ suy nghĩ lung tung. Lời em vừa mới nói những thứ kia 'Có lẽ' đều có có thể tính, cho nên anh không cần nói ra cái này nghi ngờ này sớm như thế, chỉ là nhìn thấy em tín nhiệm hắn như vậy, trong lòng thủy chung bất an, cho nên mới nhịn không được nhắc nhở. Tóm lại, hiện tại xác thực anh không có đầy đủ chứng cớ chứng minh Lãnh Thanh Mặc có vấn đề, nhưng mà nên có tâm phòng bị người, bất kể như thế nào, em nên đề phòng hắn là tốt rồi."
"Kỳ thật muốn chứng minh hắn có vấn đề hay không rất đơn giản."
Sắc mặt Lăng Tuyết vô cùng ngưng trọng, nói câu này, lập tức liền xoay người đi trở về.
"Tiểu Tuyết, em đi đâu vậy?" Năm Khúc vội vàng đuổi theo cô, "Em muốn làm gì?"
"Trở về tìm cái áo khoác kia, nếu như bên trong thật sự có máy nghe trộm, căn cứ manh mối truy tìm cũng sẽ biết là ai giả bộ, cũng sẽ có thể biết hắn đến cùng có vấn đề hay không."
Lăng Tuyết muốn lập tức biết rõ đáp án, cô không hy vọng người mình luôn tín nhiệm, sùng kính thế nhưng cũng muốn hại cô, cái này thật đáng sợ .
"Bây giờ còn không phải lúc, không thể đánh rắn động cỏ." Năm Khúc vội vàng kéo Lăng Tuyết lại, "Nếu em tìm được máy nghe trộm thì như thế nào? Hắn đại khái có thể đẩy trách nhiệm thoát đến trên người Tần Tuệ, hắn lại không phải chưa làm qua chuyện này. Nhưng mà về sau, em sẽ không có cách nào tra ra hắn nhúng tay vào."
"Nhúng tay..." Lăng Tuyết lầm bầm hai chữ này, cảm thấy một trận hoảng sợ, "Ngũ Ca, ý của anh là nói, hại em sinh non chính là Lãnh Thanh Mặc? Là hắn sao?"
"Anh không biết rõ, chuyện này là do Thân Đồ Dạ hoài nghi, mà anh là đang điều tra, hiện tại điều tra sơ bộ chứng minh hoài nghi của hắn là đúng."
Năm Khúc nói cực kỳ đúng trọng tâm, "Tiểu Tuyết, lúc vừa mới bắt đầu cũng chưa có xác định Lãnh Thanh Mặc là hung thủ hoặc là người bị tình nghi, anh chỉ là nói cho em đề phòng hắn, anh không hy vọng em bị thương tổn. Em ở dưới mí mắt của Thân Đồ Dạn cũng có thể xảy ra chuyện, anh không biết mình có thể có năng lực bảo vệ em hay không, cho nên, em nhất định phải phải học cách tự bảo vệ mình! ! !"
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 322 […]
ReplyDelete