Kẻ Thù Bên Gối - Chương 323



Nghe đến những lời này, tâm tình Lăng Tuyết vô cùng trầm trọng, lúc từ trước đến giờ cô cũng không biết cái gì gọi là "Sợ chết", mỗi lần theo người ta đua xe, cô đều chỉ muốn thắng, nhiều lần là đi ra từ trong cái chết, khi đó cô không sợ hãi, nhưng mà bây giờ, cô giống trở nên càng ngày càng nhát gan ...

Một lần sinh ly tử biệt cũng đã làm cho cô sợ hãi sợ hãi, cô đã không dám tưởng tượng, nếu như người thân, bạn bè của cô lại xảy ra chuyện gì, cô nên làm cái gì bây giờ.

"Tiểu Tuyết, em sao rồi?" Năm Khúc lo lắng nhìn Lăng Tuyết, "Sao sắc mặt khó coi như thế?"

"Em chẳng qua là cảm thấy... Cảm thấy sợ hãi!" Lăng Tuyết nghiêng đầu nhìn biệt thự Cung gia xa hoa, cảm thấy vô cùng mông lung, "Người thân, bạn bè bên cạnh em bước từng bước đều đều bị liên lụy, em không hy vọng lại có chuyện xảy ra như vậy nữa, cũng không hy vọng người em đã từng tín nhiệm như vậy, lại có âm mưu hại em ở phía sau..."

"Có lẽ chân tướng rất tàn nhẫn, nhưng chúng ta nhất định phải dũng cảm đối mặt." Năm Khúc khuyên nhủ, "Sớm tìm ra hung thủ một chút, kết thúc hết chuyện này đi! Nếu không cũng không biết về sau còn có ai sẽ bị tổn thương nữa."

"Đúng vậy! ! !" Lăng Tuyết cảm than thật sâu, "Không nên lại có người bị thương ! ! !"

Năm Khúc còn muốn nói gì, di động đột nhiên vang lên, là Hàn Bắc gọi tới, anh ta lập tức nghe điện thoại: "Hàn Bắc."

"Ngũ Ca, Hàn Giai đột nhiên chạy đi, tôi tìm khắp nơi cũng không tìm thấy con bé, nàng có liên lạc với anh hay không?" Hàn Bắc lo lắng hỏi.

"Không có a." Năm Khúc nhướng mày, "đang yên đang lành sao lại chạy đi? Cậu không có canh chừng con bé sao?"

"Tôi đang ở cùng nó, nhưng mà vừa rồi tôi đi thây thuốc, chỉ đi vài phút, ai biết con bé lại đột nhiên chạy trốn?" Hàn Bắc nóng nảy, "tôi đoán là con bé đi tìm Lăng Ngạo, tôi không có số mới của Lăng Ngạo, anh giúp tôi gọi điện thoại hỏi một chút đi."

"Được được được, tôi lập tức gọi điện thoại hỏi."

Năm Khúc cúp điện thoại, vội vàng gọi Lăng Ngạo.

"Xảy ra chuyện gì? Hàn Giai chạy đi ?" Lăng Tuyết kinh ngạc hỏi.

"Uh" Năm Khúc gật gật đầu, lúc này, Lăng Ngạo đã nghe điện thoại, anh ta lập tức hỏi, "Lăng Ngạo, Hàn Giai có liên lạc với cậu không?"

"Không có a." Lăng Ngạo bật thốt ra, "Sao rồi? Hàn Giai xảy ra chuyện gì?"

"Con bé chạy đi, Hàn Bắc đang khắp nơi tìm nó." Năm Khúc nói.

"Tại sao có thể như vậy? đang yên lành tại sao phải chạy đi? Các người không có canh chừng cô ấy sao?" Lăng Ngạo vội vàng hỏi.

"Tôi không ở bệnh viện, tôi ở bên ngoài..." Năm Khúc không có thời gian nhiều lời "được rồi, tôi muốn đi giúp tìm Hàn Giai, nếu như con bé liên lạc với cậu, cậu phải lập tức cho chúng ta biết."

"Tôi biết rồi, tôi cũng mang người đi tìm cô ấy." Lăng Ngạo vội vàng nói, "Đúng rồi, anh có phải đang ở chỗ Tiểu Tuyết hay không? Cô ấy sao rồi?"

"Con bé không sao.. cúp trước." Năm Khúc vội vàng cúp điện thoại, trong lòng vô cùng sốt ruột, "Hàn Giai không có đi tìm Lăng Ngạo, cũng không biết chạy đi nơi nào, sẽ không phải lại xảy ra chuyện nữa chứ?"

"Ngũ Ca, anh nhanh về bệnh viện đi, giúp đỡ Hàn Bắc tìm xem." Lăng Tuyết thúc giục, "Em bên này không có việc gì, anh không cần lo lắng cho em, không ai có thể tổn thương em."

"Một mình em, anh không quá yên tâm." Năm Khúc chuẩn bị gọi Hàn Vũ Thần, lúc này, một nữ đầy tớ vội vã chạy tới bẩm báo, "Nhị tiểu thư, có một vị tên Hàn Vũ Thần tiên sinh tìm ngài."

"Hàn tiên sinh?" Lăng Tuyết ngẩn người một chút, lập tức phản ứng lại, "Là Hàn Vũ Thần?"

"Dạ" Nữ đầy tớ cười gật đầu, "Là một minh tinh rất nổi tiếng, rất tuấn tú ."

"Ngươi dẫn hắn đi phòng khách ngồi một lát, tôi lập tức tới ngay." Lăng Tuyết đáp lại.

‘’vâng" Nữ đầy tớ cười rời đi.

"Cái này coi như là một loại ăn ý đi, anh vừa mới chuẩn bị gọi điện thoại cho hắn, hắn liền đến." Năm Khúc thở dài nói, "Hắn đến thì tốt, anh cũng yên lòng ."

"Cái gì?" Lăng Tuyết nghe được không hiểu ra sao, "Anh và hắn có liên hệ gì sao?"

"Uh, Chúng ta cùng nhau bảo vệ em." Năm Khúc nhìn Lăng Tuyết cười cười, "Thân Đồ Dạ đã làm rất nhiều việc cho em..."

Lăng Tuyết nhíu lại mi, không nói gì.

"Được rồi, Tiểu Tuyết, anh nên đi." Năm Khúc nhìn đồng hồ trên tay một chút, "Có Hàn Vũ Thần ở đây, sẽ không có chuyện gì, em cũng là người thông minh, phải bảo vệ mình thật tốt, nhưng phải có tâm phòng bị người, biết không?"

"Biết rồi." Lăng Tuyết gật gật đầu.

"Cái này cho em." Năm Khúc nhét tầm thẻ vàng vào tay Lăng Tuyết, "cái này là Thân Đồ Dạ cho anh, để anh chuẩn bị bất cứ trong tình huống nào, anh cảm thấy vẫn là giao cho em tương đối khá."

"Em không cần." Lăng Tuyết muốn từ chối, Năm Khúc đã xoay người vội vã rời đi , đầu cũng không quay lại nói, "Chờ anh hết bận lại tới tìm em."

Lăng Tuyết nhìn theo bóng lưng anh ta đi xa, trong lòng cảm khái ngàn vạn, những thứ này đều là do Thân Đồ Dạ sắp xếp sao?

Hao hết tâm tư tìm đến hai người bảo vệ cô, còn giống như giao ban vậy.

Năm Khúc cũng thôi đi, Thân Đồ Dạ cơ bản là đối với Năm Khúc có ân.

Nhưng mà Hàn Vũ Thần bởi vì chuyện của Bạch Tấn Sinh đối với Thân Đồ Dạ hận thấu xương, Thân Đồ Dạ là làm như thế nào để thu phục hắn ?

Đang nghĩ ngợi, một giọng nói quen thuộc liền vang lên: "Đang suy nghĩ gì đấy?"

Lăng Tuyết quay đầu lại, trông thấy Hàn Vũ Thần anh tuấn đang nở nụ cười giống như ánh mặt trời nụ cười sáng lạn, làm cho thế giới của cô đột nhiên cũng ấm áp .

"Đã lâu không gặp!" Hàn Vũ Thần tươi cười rạng rỡ nhìn Lăng Tuyết, khóe môi cong lên một đường cong đẹp mắt, rất tự nhiên vươn tay, "Đến ôm ôm!"

Lăng Tuyết chịu đựng chua xót trong lòng, nhẹ nhàng đi đến ôm Hàn Vũ Thần, nhịn không được mũi đau xót, nước mắt liền rớt xuống.

Hàn Vũ Thần ôm lấy Lăng Tuyết, cẩn thận, ôm chặt cô sợ làm đau cô, ôm nhẹ sợ cô biến mất không thấy gì nữa, giống như tình cảm hắn giấu sâu trong lòng vậy, chân thành tha thiết, hồn nhiên, nhưng lại nhát gan như thế.

Bởi vì yêu cô, tôn trọng cô, cho nên lúc nào cũng đặt mình vào hoàn cảnh của cô mà suy tính, rất sợ làm cô bị thương, rất sợ làm cô khó xử, mà ngay cả thích cô cũng không dám biểu đạt đi ra.

Hắn cho rằng chỉ cần đối tốt với cô là bảo vệ tốt nhất, không nghĩ tới cô vẫn bị thương tổn.

Nhìn thấy người từ trước đến nay đều kiên cường lạc quan như thế lại trở nên tiều tụy sầu não như vậy, Hàn Vũ Thần thương yêu không dứt, nếu như có thể một lần nữa lựa chọn, hắn thật hy vọng trở lại lúc ban đầu bọn họ mới quen biết nhau, hắn nhất định sẽ liều lĩnh mang cô rời đi thôi, đem cô từ bên cạnh Thân Đồ Dạ cướp đi, cho cô một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ...

Đáng tiếc, nhân sinh không có nếu như!

Ván đã đóng thuyền, tất cả tổn thương đã tạo thành, không thể nào xóa đi, cũng không cách nào trở lại như trước.

Hiện tại, Hàn Vũ Thần chỉ có thể đem hết toàn lực bảo vệ Lăng Tuyết, để cho cô không chịu đến bất cứ thương tổn gì.

"ôm một chút nữa ..." Hàn Vũ Thần vỗ nhè nhẹ sau lưng Lăng Tuyết, ôn nhu trấn an, "Về sau có anh ở đây, anh sẽ không để cho bất luận kẻ nào làm tổn thương em."

"Ân." Lăng Tuyết nghẹn ngào không ngừng gật đầu, một câu nói cũng nói không nên lời.

"Không có việc gì, đều đã qua."

Hàn Vũ Thần nhẹ nhàng sửa sang lại mấy sợi tóc trước trán Lăng Tuyết, ôn nhu nhìn, cũng không nói chuyện, chỉ là bên môi kia nở một đường cong mờ đã đủ để cho Lăng Tuyết cảm thấy an tâm.

Trên lầu hai cửa sổ sát đất phòng bên cạnh, Lãnh Thanh Mặc nhìn thấy một màn này, trong mắt lóe lên hàn quang hận thấu xương, một cái tay cầm lấy rèm cửa sổ, cơ hồ muốn đem rèm cửa sổ xé rách . . .

...

"Lạnh sao?" Hàn Vũ Thần phát hiện Lăng Tuyết xuyên cực kỳ yếu, vội vàng cởi áo khoác choàng trên người Lăng Tuyết, còn đem vài sợi tóc trên vai cô vén ra sau, "Xuống nhà đi ra ngoài nên mặc nhiều quần áo một chút, không để mình bị lạnh."

"Ân." Lăng Tuyết gật gật đầu, hít sâu một hơi, nói, "Vừa rồi nghe Ngũ ca nói về chuyện công ty của anh, thực xin lỗi, chúng tôi lại tạo thêm phiền toái cho anh rồi, lúc trước nói nhất định có mặt giúp anh hoàn thành live show này, nhưng mà bây giờ..."

"Nói chuyện cũng không thể đổi ý." Hàn Vũ Thần đột nhiên cắt đứt lời Lăng Tuyết nói, nghiêm túc nói, "Anh hôm nay tìm đến em chính là vì chuyện này đó."

"A?" Lăng Tuyết sửng sốt, hắn không phải là do Thân Đồ Dạ phái tới bảo vệ cô sao? Sao lại nói đến vì chuyện của live show?

"Live show của anh còn 18 ngày nữa sẽ bắt đầu, không thể lại kéo dài nữa, mặc dù anh đã bỏ ra số tiền lớn để mời nhiều ca nhạc sĩ ỡ nước ngoài, nhưng mà hợp tác có cảm giác ăn ý nhất lại thủy chung không tìm thấy..."

Nói tới chỗ này, Hàn Vũ Thần dừng một chút, nhìn Lăng Tuyết thật sâu, "Kể từ lúc cùng em ở trên sân khấu, những người khác không phải là người anh muốn, em đem khẩu vị của anh đổi thành quá kén chọn rồi, làm sao bây giờ?"

"Cái này..." Lăng Tuyết trong khoảng thời gian ngắn vô pháp đáp lại lời nói hắn.

"Anh biết rõ gần đây sức khỏe suy yếu, cần nghỉ ngơi, nhưng mà anh cũng đã hỏi qua bác sĩ, vấn đề này của em, nhiều nhất nằm trên giường tĩnh dưỡng khoản năm ngày là có thể, em nếu mà khó chịu ở nhà, ngược lại tâm tình không tốt, hơn nữa..." Hàn Vũ Thần nói thây đổi một chút, ý tứ sâu xa nói, "Em ở nhà, không cảm thấy bị đè nén sao? Có lẽ, nên tự mình làm một chút chuyện, tâm tình sẽ thoải mái hơn một chút."

Lần này xem như, Lăng Tuyết lập tức hiểu rõ, Hàn Vũ Thần nói là đến mời cô đi hỗ trợ hoàn thành live show, nhưng thật ra là muốn mượn cớ đón cô ra ngoài, hắn cảm thấy ở Cung gia rất đè nén, cũng có khả năng rất nguy hiểm, lúc này rời đi thôi, có lẽ sẽ an toàn hơn.

Chỉ là, Lăng Tuyết hiện tại rất muốn tra ra chuyện bản thân sinh non, nếu mà rời khỏi Cung gia, ngược lại không có tiện để điều tra.

Chẳng qua nếu như hoàn toàn ở lại Cung gia cũng không có cách nào kiểm chứng, suy nghĩ một chút, cô tìm được một biện pháp, vì vậy hỏi Hàn Vũ Thần: "Anh đều là ở Hải Thành diễn tập?"

"Đúng vậy." Hàn Vũ Thần gật gật đầu, " đã mời được ban nhạc mới, anh ở Hải Thành diễn tập, đợi đến lúc mọi chuyện đều dàn xếp tốt, mới đi Mỹ diễn thôi."

"Em với anh cùng nhau diễn tập đi." Lăng Tuyết đã quyết định, "live show lần trước vì em mà thất bại, em đã đáp ứng muốn cùng anh cùng nhau diễn lại, không thể nói không giữ lời. Đã lâu không có ca hát, cũng không biết tiết mục mới của anh là như thế nào, hai ngày nay em ở nhà tĩnh dưỡng, anh đem tiết mục em sẽ diễn đưa cho em, em xem kỹ một chút, thứ hai bắt đầu cùng anh cùng đi diễn tập."

"Vậy thì quá tốt." Hàn Vũ Thần mừng rỡ, "Nhưng mà hôm nay đã thứ sáu, cách thứ hai chỉ có ba ngày, em có thể nghỉ ngơi nhiều hơn vài ngày, không cần vội."

"Hôm nay nay em cảm giác không có gì đáng ngại, nghỉ ngơi hai ngày nữa là đủ." Lăng Tuyết khẽ mỉm cười, "Anh nói đúng, em ở nhà khó chịu cũng thật sự là đè nén, còn không bằng tìm chút việc để làm, coi như là hít thở không khí."

1 comment: