"Em có thể nghĩ như thế thì quá tốt ..."
Hàn Vũ Thần thở phào nhẹ nhõm, lúc trước hắn còn lo lắng khuyên Lăng Tuyết đi ra ngoài sẽ rất khó, không nghĩ tới dễ dàng thuyết phục như thế.
Kỳ thật hắn để Lăng Tuyết đi tham gia live show, cũng không riêng gì vì bảo vệ cô an toàn, còn có một cái vấn đề rất quang trọng là, hắn lo lắng Lăng Tuyết nếu vẫn đắm chìm chuyện sinh non thì sẽ vô pháp tự kiềm chế...
Nhưng mà xem ra Lăng Tuyết kiên cường nhiều hơn so với tưởng tượng của hắn, hắn biết rõ Năm Khúc mới vừa tới thăm, xem ra đều là công lao của Năm Khúc.. .
"Đúng..." Lăng Tuyết nhớ tới chuyện của Bạch Tấn Sinh, hỏi, "Anh, chuyện của cậu anh được như thế nào rồi?"
Chuyện này vốn không phải chuyện cô muốn hỏi đến, nhưng mà chuyện kia dù sao cũng là bởi vì cô mà ra, cũng là cô giết chết Bạch Tấn Sinh, cô không thể không hỏi đến.
"Chuyện kia đã giải quyết." Hàn Vũ Thần tránh nặng tìm nhẹ nói, "anh ngày hôm qua chính là đang xử lý tang sự cho ông ấy."
"A? Anh đã đã tìm được thi thể Bạch Tấn Sinh?"
Lăng Tuyết vô cùng ngạc nhiên, nói như thế, Hàn Vũ Thần là đã điều tra ra cái gì từ Thân Đồ Dạ rồi? Đêm hôm đó, sau khi chuyện phát sinh, Thân Đồ Dạ đã cho Lôi Quân đem thi thể Bạch Tấn Sinh xử lý sạch sẽ, Hàn Vũ Thần tự mình là không thể nào tìm được, chẳng lẽ là Thân Đồ Dạ nói cho hắn biết?
"Uh, tìm được ..." Hàn Vũ Thần nghĩ đến cái chết của cậu thì cảm thấy vô cùng bi thương, "Cơ thể Hắn bị trúng 8 phát đạn, chết rất thê thảm. Thân Đồ Dạ ra tay quá ác."
"Hàn Vũ Thần, kỳ thật chuyện này..."
"Được rồi, Lăng Tuyết." Hàn Vũ Thần cắt đứt lời Lăng Tuyết nói, nói sang chuyện khác, "Không cần nói đến chuyện này nữa, anh không muốn nghĩ đến. Chúng ta đi vào đi, anh sẽ kêu chị An đem kế hoạch chi tiết về live show gửi qua đây, đại khái là anh sẽ báo với em trước, để em sớm làm chuẩn bị."
"Được" Lăng Tuyết mới vừa nghe được Hàn Vũ Thần còn đang hiểu lầm chuyện kia là do Thân Đồ Dạ làm, đang muốn giải thích một chút, nhưng mà Hàn Vũ Thần không muốn nghe, cô cũng đành thôi.
Hai người đi vào biệt thự, vừa đi vừa nói chuyện, nói đến những chuyện về chuẩn bị live show, hai người có rất nhiều điểm chúng, cũng nói đến chuyện sắp xếp cho Hàn Bắc, Hàn Giai, ở thủ đô, Hàn Vũ Thần chuẩn bị chỗ ở cho họ, đợi đến lúc bọn họ đi qua sau đó sẽ không cần lo lắng gì nữa, còn như Năm Khúc, bởi vì anh ta muốn ở cùng vợ con, tạm thời ở trong nước hợp tác với tổng bộ tập đoàn Thiên Ngụ, như vậy mỗi ngày đều có thể tan tầm về nhà với vợ con, không cần đi theo Hàn Vũ Thần chạy đông chạy tây, không có chỗ ở cố định.
Nghe đến những sắp xếp này, Lăng Tuyết cảm động hết sức, Hàn Vũ Thần đã sắp xếp rất chu đáo cho bọn họ, bọn họ thật sự đã thiếu hắn quá nhiều.
"Hàn tiên sinh!" Tần Tuệ chạm mặt đi qua đến, khách khí ân cần thăm hỏi, "Vừa rồi nghe tùy tùng nói ngài đến, chuẩn bị ra ngoài nghênh đón, nhưng không thấy ngài, thì ra là ngài là đi tìm nhị tiểu thư ."
"Tần quản gia khách khí rồi." Hàn Vũ Thần khách khí nói, "Tôi nhìn thấy Lăng Tuyết ở trong hoa viên, liền trực tiếp đi qua tìm cô ấy."
"Được" Tần Tuệ cười cười, "Mời qua bên cạnh ngồi, tôi lập tức cho người mang trà vào cho ngài."
"Không cần đâu, tôi và Lăng Tuyết có chút việc muốn bàn bạc." Hàn Vũ Thần khách khí nói.
"A, vậy các người muốn đi thư phòng sao?" Tần Tuệ liền vội vàng hỏi, "Tôi đi báo với Lãnh tiên sinh một cái."
"Không cần, ở phòng tôi bàn bạc là tốt rồi."
Lăng Tuyết chẳng hề muốn quấy nhiễu Lãnh Thanh Mặc, vừa rồi hiểu lầm còn không có biến mất, hiện tại cô không biết nên đối mặt Lãnh Thanh Mặc như thế nào.
"Vào phong của ngài?" Tần Tuệ có chút ít lúng túng, "cái này, sẽ không không tốt lắm?"
"Còn cần dọn dẹp gì nữa sao?" Lăng Tuyết hỏi.
"Cũng không phải vậy, chỉ là..."
Tần Tuệ không dám nói ra khỏi miệng, chị ta là cảm thấy, cô nam quả nữ ở một phòng không quá thích hợp, sao cái này Lăng Tuyết một chút cũng không để ý vậy?
"Nếu không có gì cần dọn dẹp, thì vấn đề là gì."
Lăng Tuyết lạnh lùng nhìn Tần Tuệ một cái, kéo Hàn Vũ Thần đi vào phòng của mình.
Hàn Vũ Thần đương nhiên cũng sẽ không khách khí, một đường đi với cô tán gẫu, còn ôm thắt lưng của cô, rất sợ cô bị ngã xuống.
Tần Tuệ nhìn theo bóng lưng bọn họ, trong lòng không khỏi mừng thầm, Năm Khúc vừa đi, lại tới một Hàn Vũ Thần, Lãnh tiên sinh căn bản cũng không có biện pháp đơn độc ở gần Lăng Tuyết.
Hàn Vũ Thần và Năm Khúc cũng không giống nhau, hắn là thích Lăng Tuyết, khi hắn nhìn Lăng Tuyết là ánh mắt rất nóng bỏng, người xung quanh cũng có thể nhìn ra thâm tình, rõ ràng như thế.
Hai người đến đến ngoài cửa phòng, đang muốn đẩy cửa đi vào, một thân ảnh đột nhiên đi đến, Lăng Tuyết nghiêng đầu nhìn sang: "Thanh Mặc."
Lãnh Thanh Mặc ôn nhu cười một tiếng, lập tức nhìn Hàn Vũ Thần: "Hàn thiếu hôm nay sao lại rảnh rỗi đến Cung gia?"
"Tôi đến thăm Lăng Tuyết một chút." Hàn Vũ Thần là nhìn hiểu thủ ngữ, trước mặc dù không có giao tình gì với Lãnh Thanh Mặc, nhưng coi như là có quen biết.
"Hoan nghênh." Lãnh Thanh Mặc mỉm cười gật đầu, sau đó dùng thủ ngữ nói với Lăng Tuyết, "Tiểu Tuyết, tới giờ uống thuốc rồi."
"A, anh cho người ta đem thuốc lại đây đi, em sẽ uống."
Lăng Tuyết thuận miệng đáp lại một câu, sau đó thì duỗi tay đẩy cửa ra, Lãnh Thanh Mặc đột nhiên cầm lấy cổ tay cô, cô nghiêng đầu nhìn hắn, hắn dùng thủ ngữ nói, "Cơ thể em khó chịu, uống thuốc không thể qua loa."
"Được rồi." Lăng Tuyết khẽ nhíu mày, "em hiện tại liền uống."
"Ngoan ngoãn!" Lãnh Thanh Mặc làm thủ thế, y tá đưa đến một chén thuốc Đông y, bên cạnh còn có hai viên kẹo mơ đường, Lăng Tuyết bưng thuốc lên liền chuẩn bị uống, Hàn Vũ Thần đột nhiên ngăn cản cô, đề phòng nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, "Đây là thuốc gì vậy?"
" Thuốc đông ý điều dưỡng hậu sản." Lãnh Thanh Mặc trả lời, "sao vậy?"
" Điều dưỡng Hậu sản chỉ cần một chút thuốc tiêu viêm là tốt rồi, sao còn uống thuốc bắc, mùi này là lạ."
Hàn Vũ Thần cũng không hiểu cái gì về y học, lúc hắn bị bệnh từ trước đến nay đều là uống thuốc Tây y, rất ít uống thuốc bắc, cho nên nhìn chén thuốc đen thùi lùi này, không khỏi có chút cực kỳ khiếp sợ.
"Thuốc Đông y điều trị sẽ triệt để khỏi hẳn." Lãnh Thanh Mặc nhướng mày, "Anh là đang nghi ngờ tôi sao?"
"Tôi chẳng qua là cảm thấy..."
"Vũ Thần." Lăng Tuyết cắt đứt lời Hàn Vũ Thần, cười nói, "Anh đừng nghĩ nhiều, Thanh Mặc y thuật cao siêu, anh ấy sẽ không bốc thuốc bậy bạ đâu."
Nói xong, cô bưng chén thuốc kia uống sạch một hơi, rất đắng, sau khi cô uống xong, đang có cảm giác muốn nôn mửa, thiếu chút nữa liền ói ra, Hàn Vũ Thần lập tức lột vỏ kẹo mơ đút cho cô ăn, Lăng Tuyết ngậm trong miệng, cái đắng mới dần dần tản đi.
"Lăng Tuyết, em sao rồi?" Hàn Vũ Thần ân cần hỏi.
"Ừ." Lăng Tuyết gật đầu.
Lãnh Thanh Mặc vươn tay, lau nước thuốc còn đang dính trên khóe môi cô.
Lăng Tuyết sửng sốt, cô hoàn toàn không nghĩ tới hắn sẽ có hành động thân mật này với cô, mà còn làm trước mặt người khác.
Hàn Vũ Thần cũng sững sờ, kinh ngạc nhìn Lãnh Thanh Mặc.
"Thuốc đắng dã tật." Lãnh Thanh Mặc động tác vô cùng ôn nhu, giống như ánh mắt hắn.
"Cảm ơn." Lăng Tuyết có chút không được tự nhiên.
"Các người muốn nói chuyện, nếu không thì đi thư phòng nói đi." Lãnh Thanh Mặc săn sóc nói, " Phòng của con gái không quá thích hợp để người ngoài đi vào."
"Cái này..." Lăng Tuyết muốn nói Hàn Vũ Thần không là người ngoài, nhưng cô không muốn làm phức tạp lên.
"Anh đi ra ngoài một chuyến." Lãnh Thanh Mặc còn nói, "Em nếu mà có chuyện gì, thì kêu Tần Tuệ đi làm."
"Uh" Lăng Tuyết gật gật đầu, thuận miệng hỏi, "Anh muốn đi đâu?"
"Em quan tâm anh?" Lãnh Thanh Mặc giương cao khóe môi, ánh mắt có chút ái muội.
Lăng Tuyết cảm thấy có chút lúng túng, không biết đáp lại như thế nào.
"Cô ấy chỉ là thuận miệng hỏi một chút." Hàn Vũ Thần đột nhiên chen vào một câu.
Lãnh Thanh Mặc nhìn hắn một cái thật sâu, cũng không nói gì, chỉ là nghiêng đầu nhìn Lăng Tuyết: "Anh đi tới cô nhi viện một chuyến."
"Cô nhi viện?" Lăng Tuyết kinh ngạc hỏi, "Đi cô nhi viện làm gì? đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Tối hôm qua cô nhi viện bị hoả hoạn." Lãnh Thanh Mặc tránh nặng tìm nhẹ nói, "Phòng bếp bị cháy, có mấy đứa nhỏ bị sặc khói, đang ở bệnh viện, anh đi xem một chút có cái gì cần giúp đỡ một chút không."
"Sao có thể như vậy? đang yên lành như thế sao lại bị cháy?" tâm tình Lăng Tuyết bỗng chốc liền trở nên kích động, kéo tay Lãnh Thanh Mặc hỏi, "Có người nào bị thương vong không? Mẹ Quách và bọn họ có sao không?"
"Bọn họ đều chưa nói, em yên tâm." Lãnh Thanh Mặc giải thích, "Anh mới vừa nói, chỉ là phòng bếp bị cháy thôi, có mấy đứa trẻ bị thương nhẹ đang ở bệnh viện, không có gì đáng ngại. Hiện tại mọi chuyện đều đã sắp xếp tốt lắm, anh chỉ là lo lắng viện trưởng Quách chỉ có một mình lo không xuể, cho nên đi qua giúp đỡ một chút."
"Chờ em một chút, em cũng muốn đi." Lăng Tuyết lập tức nói, "Em đi thay quần áo trước."
"Em đang yếu lắm, không cần đi." Lãnh Thanh Mặc nắm tay cô, ôn nhu dặn dò, "nên ở nhà nghỉ ngơi thật tốt đi."
"Cô nhi viện xảy ra chuyện, sao em có thể không quản được?" Lăng Tuyết lo lắng nói, "Em nhất định phải đi, anh ở dưới lầu chờ em."
Nói xong, Lăng Tuyết liền vội vã vào phòng, lúc xoay người đóng cửa thì nói với Hàn Vũ Thần nói, "Vũ Thần, thực xin lỗi, xem ra hôm nay không thể nói chuyện về live show rồi, em muốn đi cô nhi viện..."
"Không quan hệ, hôm nay anh rảnh, anh sẽ đi cùng em." Hàn Vũ Thần cười nói, "Em từ từ thay quần áo, anh ở cửa chờ em."
"Uh, cũng tốt." Lăng Tuyết gật gật đầu, sau đó khép cửa phòng lại.
Ngoài cửa, Lãnh Thanh Mặc và Hàn Vũ Thần bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Lãnh Thanh Mặc nhìn giống như là khách khí thanh nhã, nhưng lóe lên hào quang sâu không lường được, mà địch ý của Hàn Vũ Thần cũng rất rõ ràng, hắn cũng không phải là một người có tâm tư thâm trầm, vừa rồi hỏi về chén thuốc Đông y kia cũng đã bại lộ tâm tư của mình, hiện tại, hắn dù che giấu thế nào cũng đã không cần nữa.
"Nghe nói Bạch tổng xảy ra chuyện." Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ cùng Hàn Vũ Thần tán gẫu, "Ngày hôm qua giải quyết hậu sự, tôi không có đi tham gia, thật sự là hổ thẹn."
"Lãnh tiên sinh khách khí rồi, tôi vốn đến cũng không có thông báo với khách khứa." Hàn Vũ Thần nhàn nhạt nói, "Nhưng mà chuyện này làm rất bí mật, anh làm sao biết ?"
Lãnh Thanh Mặc khẽ mỉm cười: "Mặc dù bí mật, nhưng cũng là chuyện lớn, tầng tầng lớp lớp mười mấy chiếc xe đưa linh cữu đi, muốn không biết rõ cũng rất khó."
Hàn Vũ Thần không nói gì thêm, hắn không thích nói về chuyện này.
"Đúng rồi, Bạch Mẫn Nhi cũng về nước à?" Lãnh Thanh Mặc lại hỏi.
"Uh" Hàn Vũ Thần đáp một tiếng, chuyện này không cần điều tra, đưa tang Bạch Tấn Sinh, chỉ có một mình Bạch Mẫn Nhi là trưởng nữ khẳng định sẽ trở về tham gia tang lễ.
"Bệnh tình cô ấy có khá hơn chút nào không?" Lãnh Thanh Mặc rất là quan tâm chuyện của Bạch gia.
"Rất nhiều, cảm ơn đã quan tâm." Hàn Vũ Thần giơ giơ lên khóe môi.
"Chỉ sợ không có đơn giản như vậy." Lãnh Thanh Mặc ý tứ sâu xa nói, "Tinh thần xảy ra vấn đề cậu phải nhìn cho thật kỹ, nếu mà lại chọc xảy ra chuyện gì có thể không tốt lắm đâu."
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 324 […]
ReplyDelete