"Cậu có ý gì?" Hàn Vũ Thần nhướng mày, trong mắt vọt lên lửa giận.
Lãnh Thanh Mặc không có nói cái gì nữa, chỉ là nhếch môi cười.
Hàn Vũ Thần giận dữ trừng mắt liếc hắn một cái, nghiêng đầu đi không để ý tới hắn.
Lãnh Thanh Mặc ưu nhã dựa vào lang can bên cạnh, yên tĩnh chờ đợi Lăng Tuyết.
Hàn Vũ Thần nghĩ tới những lời Thân Đồ Dạ đã nói kia, hiện tại càng ngày càng cảm thấy là thật sự, tên Lãnh Thanh Mặc này tâm tư sâu không lường được, nếu quả thật là hắn ở sau lưng giở trò quỷ giết hại con Lăng Tuyết, hậu quả không thể tưởng tượng nổi...
Lúc trước hắn còn cảm thấy Lãnh Thanh Mặc là thần thánh không thể xâm phạm, không giống như một người xấu, bây giờ nhìn lại, đại khái là hắn ẩn núp quá sâu đi.
Lúc này, Lăng Tuyết từ trong phòng đi ra, đã thây một bộ đồ nhẹ nhàng, vội vàng nói: "Chúng ta đi thôi."
Lãnh Thanh Mặc gật gật đầu, duỗi tay ra đỡ cô, mà Hàn Vũ Thần đã vượt lên trước một bước đỡ Lăng Tuyết, Lăng Tuyết cũng không có kháng cự, liền theo hắn như vậy cùng nhau xuống lầu.
Lãnh Thanh Mặc ở phía sau nhìn bộ dạng Lăng Tuyết và Hàn Vũ Thần thân mật khăng khít như vậy, ánh mắt trở nên vô cùng âm lãnh, nhưng mà khi Lăng Tuyết quay đầu lại nhìn hắn, hắn lại lập tức khôi phục lại bộ dạng thanh nhã, ôn nhu cười với cô.
"Thanh Mặc nhanh lên." Lăng Tuyết thúc giục.
Lãnh Thanh Mặc gật gật đầu, đuổi kịp bước chân của cô.
...
Lên xe, Lăng Tuyết lo lắng hỏi về tình hình của cô nhi viện, Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói cho cô biết, chuyện xảy ra không nghiêm trọng, chỉ là phòng bếp thiêu hủy, có mấy đứa nhỏ bị thương nhẹ, người lớn đều không có chuyện gì, cảnh sát đã sắp xếp ổn thỏa, nói cô không cần lo lắng.
Lãnh Thanh Mặc đã nói không có gì nghiêm trọng, nhưng mà Lăng Tuyết vẫn là hết sức bất an, sắc mặt cũng rất khó coi: "đang yên lành sao lại bị cháy vậy? Cô nhi viện lúc này sao xảy ra lắm tai nạn như vậy?"
"Em không nên suy nghĩ bậy bạ ." Hàn Vũ Thần an ủi, "Phòng bếp sao, vốn chính là nơi dễ dàng cháy, dù sao không có người bị thương, chỉ là một chuyện nhỏ, đem phòng bếp sửa một chút liền tốt lắm."
"Lần này không có làm người bị thương, lần sau thì sao?" Lăng Tuyết vẫn là thấp thỏm bất an, "Hơn nữa em sống ở cô nhi viện nhiều năm như vậy cũng không có cháy, hiện tại đột nhiên bị cháy...cái này quá kỳ quái ."
"Lăng Tuyết..."
Hàn Vũ Thần vừa muốn nói gì, Lãnh Thanh Mặc lôi kéo ống tay áo Lăng Tuyết, chờ cô nhìn hắn, hắn dùng thủ ngữ nói, "Cảnh sát phán đoán có khả năng là có người cố ý phóng hỏa."
"Cái gì?" Lăng Tuyết quá sợ hãi, "Có người cố ý phóng hỏa? Là ai? ?"
"Cảnh sát còn đang điều tra." Lãnh Thanh Mặc nghiêm túc nói, "Hiện tại cảnh sát tạm thời đem bọn nhỏ sắp xếp ở một khu trường tiểu học, vài đứa bị thương thì đang ở trong bệnh viện, nhưng mà anh không quá yên tâm, cho nên hôm nay tới xem một chút."
"Chỉ mong cảnh sát có thể tra ra manh mối."
Lăng Tuyết thở dài một hơi, gần đây người bên cạnh xảy ra rất nhiều việc, đại đa số đều là có quan hệ với cô, cô không hy vọng viện trưởng Quách cùng và bọn nhỏ lại xảy ra chuyện gì.
"Đừng lo lắng, không có việc gì." Lãnh Thanh Mặc vỗ vỗ tay lên lưng của cô, "Có anh ở đây! ! !"
Lăng Tuyết nghe câu này, trong lòng có chút ít cảm động, lúc sáng có chút nghi ngờ, kỳ thật cô thật là cảm kích hắn, mỗi lần gặp phải chuyện gì, đều là hắn ở bên người chăm sóc, thế giới của hắn dường như cũng chỉ có Cung gia, chỉ có cô, không giống như bên cạnh Thân Đồ Dạ có nhiều phụ nữ như vậy, mỗi người cũng sẽ làm hắn phân tâm, đến lúc lo cho Lăng Tuyết cũng chỉ còn lại một chút đáng thương...
"Anh thấy chuyện này không có đơn giản như vậy." Hàn Vũ Thần đột nhiên nói chuyện, "Một cô nhi viện bình thường, ai sẽ đi phóng hỏa? Nếu như nói lúc trước là vì tranh đất đai, nhưng mà hiện tại, đất đai cũng đã bị Thân Đồ Dạ mua đi, còn có ai sẽ đi tranh? Cái người phóng hỏa kia đến tột cùng là có động cơ gì?"
"cái kia cũng không rõ ràng." Lãnh Thanh Mặc khẽ mỉm cười, "Tôi lại không phải là cảnh sát, cũng không biết tình huống cụ thể, chỉ có mấy người như cô giáo Phùng nói cho tôi biết ."
"Tôi chỉ là cùng cậu thảo luận một chút." Hàn Vũ Thần cười cười, "Cậu cảm thấy cảnh sát điều tra là đúng sao? Nếu quả thật có người phóng hỏa, cậu cảm thấy là ai?"
"Cảnh sát nếu đã điều tra nhất định là có đạo lý của bọn họ." Lãnh Thanh Mặc buông tay ra, "Còn như là ai, tôi không có điều tra qua, không có quyền lên tiếng, không thể tùy ý phỏng đoán."
Hàn Vũ Thần mỉm cười gật đầu, không có nói thêm nữa, tối ngày hôm qua Thân Đồ Dạ nhờ hắn hỗ trợ sắp xếp chỗ cho bọn nhỏ cô nhi viện đi, hắn cả đêm tìm cảnh sát đem bọn nhỏ đi sắp xếp, khi đó hắn hỏi Thân Đồ Dạ là thế nào, Thân Đồ Dạ nói thẳng có người muốn hại cô nhi viện, vì kiềm chế Lăng Tuyết, còn nói đằng sau có thể sẽ ngược lại vu hãm nói là hắn mướn người phóng hỏa...
Khi đó Hàn Vũ Thần nghe xong rất không thể tưởng tượng nổi, Thân Đồ Dạ nói hắn không cần để ý đến chuyện này, chỉ cần phải bảo vệ tốt cho Lăng Tuyết là được.
Còn như nhờ Hàn Vũ Thần đi sắp xếp chỗ cho bọn nhỏ, là tránh cho người ta tra ra hắn có liên quan đến chuyện này.
Cho nên, hiện tại Hàn Vũ Thần nghe được chuyện này phát triển đến dạng này, trong lòng đã đều biết, mọi chuyện hết thảy đều hướng về Thân Đồ Dạ mà điều tra, xem ra Lãnh Thanh Mặc thật sự có vấn đề.
Trước kia Hàn Vũ Thần vẫn luôn cho rằng Thân Đồ Dạ không phải là người tốt lành gì, hắn ngồi vào vị trí đó, đã từng có lòng dạ độc ác, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào, nhưng mà ít nhất Thân Đồ Dạ không dối trá không âm hiểm, coi như nếu mà hắn làm chuyện xấu, ngoan, tuyệt, nhưng hắn cũng là quang minh chính đại, không giống Lãnh Thanh Mặc, mặt ngoài hoàn mỹ không tỳ vết, trên thực tế lại là âm hiểm xảo trá, loại người này mới là đáng sợ nhất.
Nhưng mà Thân Đồ Dạ cũng không phải là người dễ đối phó, rất nhiều chuyện, hắn cũng sớm đã đoán được, nếu như hắn không có biết trước hành vi của Lãnh Thanh Mặc, Hàn Vũ Thần đến bây giờ cũng sẽ không tin tưởng Lãnh Thanh Mặc có vấn đề.
Lãnh Thanh Mặc nâng ly trà lên uống trà, động tác ưu nhã, chỉ là, lúc hắn nhắm mắt, trong mắt chợt lóe lên hàn quang.
Rất nhanh đã đến cô nhi viện, từ trên xe bước xuống, nhìn thấy cô nhi viện một mảnh hỗn độn, Lăng Tuyết trong lòng đã bị nguội lạnh một nửa, trước đây không lâu mới xây dựng lại cô nhi viện, hiện tại lại biến thành như vậy, đến cùng là bọn họ đã làm sai điều gì? Những người kia tại sao không chịu bỏ qua cho bọn họ?
"Trước hết đi qua xem một chút." Hàn Vũ Thần dắt tay Lăng Tuyết đi vào bên trong.
Lãnh Thanh Mặc đi theo ở bên cạnh, không biến sắc ngắm nhìn, di động nhận được tin nhắn, hắn trả lời một cái, lập tức bỏ di động vào trong túi, bước nhanh đuổi kịp Lăng Tuyết, kéo kéo ống tay áo Lăng Tuyết, nhắc nhở: "Gọi cho viện trưởng Quách đi, không biết rõ hiện tại bà ấy có ở đây hay không, buổi sáng anh gửi tin nhắn cho bà ấy chưa có trả lời, anh rất lo lắng cho bà ấy."
"Uh" Lăng Tuyết gật gật đầu, vội vàng gọi cho viện trưởng Quách, chỉ chốc lát sau, điện thoại có người nghe, giọng viện trưởng Quách vang lên, "Tiểu Tuyết..."
"Mẹ Quách, mẹ đang ở nơi nào? Con vừa tới cô nhi viện, không nhìn thấy ngài." Lăng Tuyết lo lắng hỏi, "Ngài không có sao chứ?"
"Mẹ không sao." Viện trưởng Quách có chút khẩn trương, "Mẹ nhìn thấy con, con và Lãnh Thanh Mặc cùng nhau đến? Còn có một người là ai?"
"Người kia là bạn của con Hàn Vũ Thần." Lăng Tuyết nhìn về phía chỗ cao, tìm kiếm viện trưởng Quách khắp nơi, "Mẹ đang ở đâu?"
"Mẹ ở ký túc xá " Viện trưởng Quách nói, "Cảnh sát hôm nay tới đây điều tra manh mối, bọn họ nói..."
"Con nhìn thấy mẹ rồi." Lăng Tuyết cắt đứt lời viện trưởng Quách nói, "Mẹ đứng cao rất nguy hiểm, mau xuống đây."
"Tiểu Tuyết, con hãy nghe mẹ nói..."
Viện trưởng Quách lời còn chưa dứt, đột nhiên trong lúc đó, lập tức, chuyện xảy ra khiến người ta khiếp sợ, bà ấy thế nhưng từ trên lầu rớt xuống...
"Trời ạ! ! !" Hàn Vũ Thần kinh ngạc mở to hai mắt.
"Mẹ Quách - -" Lăng Tuyết kích động hô to.
Lãnh Thanh Mặc cũng vô cùng khiếp sợ.
Ba người đồng thời chạy về hướng viện trưởng Quách nhảy lầu xông tới, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Lãnh Thanh Mặc tiện tay kéo cái cái xe có túi vải qua bên cạnh đẩy đi qua tiếp viện trưởng Quách một cái, viện trưởng Quách rớt tại trên cao, sau đó mới rớt xuống đất, "Ầm" một tiếng vang thật lớn, đầu đầy máu tươi chảy ròng.
"A - - mẹ Quách - - - - "
Lăng Tuyết nổi điên bổ nhào chạy tới ôm lấy viện trưởng Quách, kích động khóc kêu, "Mẹ Quách mẹ tỉnh, mẹ tỉnh a, mẹ đừng dọa con."
Lãnh Thanh Mặc lập tức tiến lên kiểm tra, lập tức trở quay đầu dùng thủ ngữ nhìn Hàn Vũ Thần nói: "bà ấy còn thở, mau gọi xe cứu thương."
"A a a." Hàn Vũ Thần lập tức gọi xe cứu thương, đồng thời, hắn nhìn thấy mái nhà có một một người đang chạy trốn, hắn lập tức hô to, "Đứng lại! ! !"
Lập tức, Hàn Vũ Thần liền xông tới đuổi theo tên kia..
"Thanh Mặc, mau cứu cứu mẹ Quách, bà ấy không thể có chuyện, bà ấy tuyệt đối không thể có chuyện..."
Lăng Tuyết khóc đến toàn thân phát run, cô vừa mới mất đi đứa nhỏ, hiện thời người thân nhất lại ở trước mặt mình xảy ra chuyện, cô sắp phát điên.
Lãnh Thanh Mặc đã không chờ được nữa, ôm lấy viện trưởng Quách chạy tới xe đỗ ở bên cạnh, Lăng Tuyết vội vã đi theo đằng sau, lên xe, Lăng Tuyết ôm người đang hấp hối, máu chảy thành sông viện trưởng Quách ngồi ở ghế sau, Lãnh Thanh Mặc lái xe hướng bệnh viện vội vã đi.
Xe khởi động không bao lâu, Lăng Tuyết nhớ tới Hàn Vũ Thần còn chưa có lên xe, vội vàng nói với Lãnh Thanh Mặc nói: "Hàn Vũ Thần còn chưa lên xe."
Lãnh Thanh Mặc đối kính chiếu hậu nói một câu: "Không kịp, trước hết cứu viện trưởng Quách."
"Được rồi, lái nhanh một chút." Lăng Tuyết lòng nóng như lửa đốt.
...
Ở cô nhi viện, Hàn Vũ Thần đuổi theo một lúc lâu, vẫn không có đuổi kịp tên kia, tên kia cuối cùng vẫn chạy thoát, hắn cảm thấy hết sức kỳ quái, rõ ràng là ở trước mắt, sao chỉ chớp mắt đã không thấy rồi?
Viện trưởng Quách khi đó đứng ở ký túc xá, tầng cao nhất ven lang can gọi cho Lăng Tuyết, sau lưng nhất định là có người đẩy bà ấy, nếu không bà ấy sao đang yên lành rớt xuống?
Tên hung thủ kia tại sao phải đẩy viện trưởng Quách? Có phải viện trưởng Quách biết rõ một ít gì hay không?
Khi đó Lăng Tuyết gọi cho viện trưởng Quách là mở ra handsfree, Hàn Vũ Thần rõ ràng nghe thấy viện trưởng Quách nói hôm nay cảnh sát đến, đằng sau còn có chuyện muốn nói với Lăng Tuyết, đáng tiếc nói đến một nửa liền bị té xuống ...
Chuyện này thật sự quá kỳ quặc, nhất định là có vấn đề.
Có liên quan đến Lãnh Thanh Mặc không?
Hy vọng là không phải đi.
Hàn Vũ Thần nhớ tới lúc nãy, Lãnh Thanh Mặc chạy vội xông tới cứu viện trưởng Quách, viện trưởng Quách từ trên lầu sáu rơi xuống hai lần, nếu như không phải là Lãnh Thanh Mặc đem cái kia xe đẩy kia đẩy đi qua đỡ, thì viện trưởng Quách hẳn phải chết ngay lập tức không thể nghi ngờ. Cũng bởi vì như vậy, viện trưởng Quách mới có hy vọng còn sống.
Nếu như hung thủ là Lãnh Thanh Mặc, hắn cần gì phải làm như vậy?
Hiện tại Hàn Vũ Thần có chút ít không hiểu nổi ...
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 325 […]
ReplyDelete