Tối ngày hôm qua đột nhiên chuyện xảy ra, Hàn Vũ Thần không kịp đem bọn nhỏ sắp xếp ở những trường học xa xôi, đành phải tìm mấy trường học mình quyên tặng ở vùng phụ cận tạm thời cho bọn nhỏ.
Mặc dù chỗ kia là trường học sinh tiểu học, cơ sở vật chất không gian xác thực không quá đủ, không thích hợp cho hơn một trăm cô nhi ở, nhưng cũng không trở thành vấn đề cấp bách như cảnh sát nói?
Đây rõ ràng là âm mưu của Lãnh Thanh Mặc...
Nhưng mà Hàn Vũ Thần không tiện vạch trần, chỉ được xung phong nhận việc đề ra cho bản thân đi đến xử lý chuyện này.
Lăng Tuyết do dự, kỳ thật, cô tin tưởng Hàn Vũ Thần, nhưng mà Lãnh Thanh Mặc cũng không có làm gì sai, cô hiện tại nếu mà đáp ứng để Hàn Vũ Thần đi xử lý chuyện này, đó không phải là công khai tỏ thái độ không tin tưởng Lãnh Thanh Mặc sao?
Lãnh Thanh Mặc giương mắt nhìn Hàn Vũ Thần, khẽ mỉm cười, dùng thủ ngữ nói với Lăng Tuyết: "Nếu Hàn thiếu chủ động giúp, vậy chúng ta không khách khí ."
Lăng Tuyết có chút ít kinh ngạc: "Anh không phản đối?"
"Anh sao lại phản đối?" Lãnh Thanh Mặc tùy ý, "Hàn thiếu không chê phiền toái, chúng ta cũng phải suy nghĩ cho mấy đứa nhỏ mới đúng."
"Được rồi." Lăng Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nghiêng đầu nhìn Hàn Vũ Thần, "Vậy thì nhờ anh, cảm ơn anh, Vũ Thần!"
"Không cần khách khí, đều là người của mình." Hàn Vũ Thần cười cười với cô, "Anh đi gọi điện thoại sắp xếp một cái."
"Uh. Đi đi." Lăng Tuyết gật gật đầu.
Hàn Vũ Thần đi qua một bên đi gọi điện thoại, Lãnh Thanh Mặc vuốt vuốt ấn đường, có chút ít mệt mỏi.
Lăng Tuyết bộ dạng hắn, ân cần nói: "Thanh Mặc, anh mệt không? Đợi lát nữa cùng Tần Tuệ đi về nghỉ một chút trước đi."
"Em thì sao?" Lãnh Thanh Mặc hỏi ngược lại.
"Em muốn ở bệnh viện với mẹ Quách." Lăng Tuyết nghĩ đến viện trưởng Quách đang hôn mê, trong lòng liền rất không biết là tư vị gì.
Lãnh Thanh Mặc vỗ vỗ vai Lăng Tuyết, dùng thủ ngữ nói: "Vậy anh sẽ ở lại với em."
"Không cần đâu, có Vũ Thần ở với em rồi, anh đi về nghỉ đi." Lăng Tuyết thuận miệng nói.
Nghe được câu này, sắc mặt Lãnh Thanh Mặc trở nên ảm đạm, cuối cùng nhịn không được hỏi: "Tiểu Tuyết, em có phải là không tin tưởng anh phải không?"
"Ách... em không có a." Lăng Tuyết có chút lúng túng, chắc không phải tâm sự của mình bị hắn nhìn ra .
"Em gần đây đều tránh anh, giống như cố ý giữ một khoảng cách với anh..." Lãnh Thanh Mặc nhìn Lăng Tuyết thật sâu, đau lòng hỏi, "Em cũng giống như những người khác, cảm thấy anh đang lừa gạt em? Đối với em có ý đồ?"
"Em không có..." Lăng Tuyết vội vàng phủ nhận, "Anh nghĩ nhiều rồi, em không có ý này. Gần đây phát sinh rất nhiều việc, trong tâm của em rất loạn, không hơn."
Lãnh Thanh Mặc khổ sở cười một tiếng, bi thương nhìn Lăng Tuyết: "Em gặp phải bao nhiêu khó khăn phải nói với anh, anh sẽ giúp em giải quyết. Trước kia chúng ta không phải là như vậy sao? Nhưng mà vì cái gì, hiện tại em có chuyện gì cũng không muốn nói với anh, em thà rằng cùng Năm Khúc nói, cùng Hàn Vũ Thần nói, cũng không muốn nói với anh, em đã không tín nhiệm anh nữa!"
"Em..." Lăng Tuyết còn muốn phủ nhận, lại phát hiện mình đã tìm không được cớ gì, kỳ thật tất cả mọi người đều người thông minh, có chuyện gì nhìn một cái là có thể nhìn thấu, cô lại đi phủ nhận chỉ là lừa mình dối người mà thôi.
"Anh không biết rõ em vì cái gì mà nghĩ như vậy, có lẽ là anh làm được chưa đủ tốt." Lãnh Thanh Mặc rất thương tâm, "Em đã không tin anh, anh ở lại cũng không có ý nghĩa gì..."
"Thanh Mặc..."
Lăng Tuyết còn muốn nói gì đó, Lãnh Thanh Mặc đã xoay người rời đi, Tần Tuệ đúng lúc tiễn xong cảnh sát trở về, nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc sắc mặt ảm đạm, đang muốn rời đi, vội vàng hỏi thăm: "Lãnh tiên sinh, ngài sao thế?"
"Tôi phải đi một thời gian, phải chăm sóc Tiểu Tuyết thật tốt." Lãnh Thanh Mặc để lại câu này, rồi rời đi.
"Lãnh tiên sinh..." Tần Tuệ đuổi theo muốn khuyên hắn một chút, hắn lại không muốn nghe nữa, chỉ là lúc đứng ở cửa thang máy hắn nói với Tần Tuệ một câu nói, "Viện trưởng Quách bây giờ đã ổn định rồi, cái khác bác sĩ sẽ xử lý, tạm thời không cần tôi nữa."
Nói xong, hắn liền đi vào thang máy...
Lăng Tuyết nhìn thang máy đóng cửa, tâm tình hết sức phức tạp, tất cả mọi người nói Lãnh Thanh Mặc không phải là người tốt, nói hắn rắp tâm bất lương, nói hắn mưu hại con cô...
Nhưng mà cô nhìn thấy hắn tỉ mỉ chu đáo quan tâm và bảo vệ, lúc viện trưởng Quách xảy ra chuyện, hắn cũng giúp đỡ quên mình cứu người.
Những thú mắt thấy tai nghe thì hoàn toàn tương phản, cô đã không biết mình đến cùng nên tin ai.
"Lăng Tuyết, sao rồi?" Hàn Vũ Thần nói chuyện điện thoại xong trở về, nhìn thấy Lăng Tuyết hồn bay phách lạc, liền vội vàng hỏi, "Xảy ra chuyện gì ?"
"Em..."
"Nhị tiểu thư, chuyện này đến cùng là thế nào a? đang yên lành, Lãnh tiên sinh tại sao phải đi vậy?" Tần Tuệ lo lắng hỏi.
"Tôi cũng không biết." Lăng Tuyết vô cùng uể oải, "có khả năng là tôi đã làm hắn thất vọng đi."
Hiện tại, trong lòng Lăng Tuyết rất không biết là tư vị gì, cô cảm thấy có chút áy náy, không có bất kỳ chứng cớ nào thì không nên tuỳ tiện hoài nghi Lãnh Thanh Mặc, còn khắp nơi đề phòng hắn, cũng khó trách hắn thất vọng rời đi.
"Tại sao phải như vậy chứ?" Tần Tuệ vô cùng thương tâm, "chắc không phải là bởi vì tôi? Bởi vì tôi trở về, ngài mất hứng, cho nên mới giận dỗi với ngài ấy sao?"
Lăng Tuyết không nói gì, trong lòng cô rất loạn.
Tần Tuệ nghẹn ngào nói: "Tôi biết rõ ngài chán ghét tôi, không thích tôi, lúc trước tôi xác thực thật là đã làm sai chuyện, nhưng mà Thân Đồ tiên sinh đã đưa tôi đến bệnh viện tâm thần ở Thụy Sĩ, chỗ đó chính là địa ngục trần gian, tôi thật sự sống không bằng chết, nên mới nghĩ biện pháp gọi điện cầu cứu Lãnh tiên sinh, hắn nhất thời mềm lòng, mới để cho người ta đón tôi trở về ... Ngài không cần vì chuyện này mà có ý kiến gì với Lãnh tiên sinh, hắn chỉ là do mềm lòng mà thôi, chỗ nào ngài ấy cũng suy nghĩ cho ngài, đối với ngài trung thành một lòng, ngài sao có thể..."
"Được rồi, đủ ! ! !"
Lăng Tuyết cắt đứt lời Tần Tuệ, bực bội nói, "Không phải là bởi vì chị, tôi với chị không có vấn đề gì, chị không nên ở đây nghĩ ngợi lung tung."
"cái kia là vì cái gì?" Tần Tuệ nhát gan hỏi.
"Tôi cũng không biết." Lăng Tuyết nhíu lại mi, "Chị đi lên xem hắn một chút đi, hắn một mình rời đi rất không tiện, đừng để cho hắn xảy ra chuyện gì."
"Vậy cũng tốt, tôi đi ngay lập tức." Tần Tuệ lập tức mang người đuổi theo Lãnh Thanh Mặc.
Lăng Tuyết thở dài một hơi thật sâu, ngồi ở trên ghế.
Trong hành lang bác sĩ y tá cũng dần dần rời đi, bên trong rất yên tĩnh, Hàn Vũ Thần liền ngồi ở bên cạnh với Lăng Tuyết, cũng không nói chuyện.
Rất lâu, tâm tình Lăng Tuyết bình tĩnh trở lại, nhưng mà vẫn như cũ cảm thấy rất mông lung: "Hàn Vũ Thần, em hiện tại rất đau lòng, em cảm thấy giống như em nghĩ quá nhiều , Thanh Mặc đối với em rất tốt, hắn vẫn luôn đang chăm sóc em, bảo vệ em, có phải em không nên hoài nghi hắn , đề phòng hắn hay không?"
"Nói như thế nào đây..." Hàn Vũ Thần suy nghĩ một chút, uyển chuyển nói, "Anh hoàn toàn lý có thể hiểu cảm giác của em hiện giờ, đứng ở góc độ của em, em không nghi ngờ là rất bình thường. Nhưng mà đứng ở góc độ người ngoài cuộc, dùng lý trí sáng suốt và ánh mắt nhìn nhận thì Lãnh Thanh Mặc thật sự rất có vấn đề..."
"Nhưng em không có phát hiện hắn có vấn đề gì." Lăng Tuyết cắt đứt lời Hàn Vũ Thần lời nói, "Anh nói cho em biết, hắn tại sao phải hại em? Cô nhi viện, viện trưởng Quách, bọn họ cùng hắn không thù không oán, hắn càng không khả năng hại bọn họ. Còn có, lúc em xảy ra chuyện, là Thanh Mặc dẫn em trở về; lúc viện trưởng Quách từ trên lầu rớt xuống, hắn giúp đỡ quên mình xông tới cứu người, em cũng là tận mắt thấy ... Các người đều nói hắn có vấn đề, chứng cớ đâu? Ai cũng tìm không thấy chứng cớ hợp lý. Nhưng bởi vì giao tình của chúng ta, cho nên em tin tưởng mọi người, sau đó khắp nơi đề phòng hắn, làm cho hắn hiện tại thương tâm thất vọng rời đi... em..."
Lăng Tuyết nói không được nueax, cô cảm thấy áp lực rất lớn, cô không hiểu, thế giới của mình vì cái gì biến thành như vậy.
Người bên cạnh đấu đến đấu đi, ngươi lừa ta gạt, đến cùng ai là địch ai là bạn, cô đều không phân biệt được.
Chuyện bây giờ càng ngày càng hỗn loạn, trong đầu cô là một mảnh đục ngầu, cô cảm thấy mờ mịt không biết làm sao...
"Được rồi, Lăng Tuyết..." Hàn Vũ Thần vỗ vỗ vai Lăng Tuyết, ôn nhu nói, "Hiện tại không cần suy nghĩ nhiều như vậy, Lãnh Thanh Mặc chỉ là tạm thời rời đi, có lẽ hắn là có chuyện quan trọng hơn muốn đi làm, có lẽ hắn là muốn yên lặng một chút. Tóm lại hiện tại, chuyện em cần phải làm chính là nghĩ ngơi cho cơ thể tốt hơn, những chuyện khác thì không cần phải để ý đến. Còn như viện trưởng Quách cùng mấy đứa nhỏ, anh sẽ sắp xếp tốt."
Lăng Tuyết không nói gì, trầm mặc rất lâu, cô nói: "Vũ Thần, hôm nay anh cũng mệt mỏi rồi, đi về nghỉ ngơi đi, em muốn yên lặng một chút."
"Được rồi." Hàn Vũ Thần biết rõ hiện tại trong lòng Lăng Tuyết rất loạn, hắn ở lại đây cũng không làm nên chuyện gì, dù sao hiện tại Lãnh Thanh Mặc đã đi, cũng không có người sẽ làm gì bất lợi cho Lăng Tuyết, hắn cũng không có cái gì lo lắng, nên để cho cô một mình yên lặng một chút đi...
Nghĩ tới đây, Hàn Vũ Thần vỗ vỗ vai Lăng Tuyết, dặn dò: "Chớ suy nghĩ lung tung, nghỉ ngơi sớm một chút. Anh mời hai nữ hộ lý cho em, anh gọi các cô ấy lại đây với em."
"Ân." Lăng Tuyết đáp một tiếng, không ngẩng đầu, cô không muốn cho bất luận kẻ nào làm loạn ý nghĩ của mình.
Hàn Vũ Thần gọi tới kia hai nữ hộ lý ở với Lăng Tuyết, sau đó liền đi .
Đi đến thang máy, hắn liền gọi Thân Đồ Dạ: "Quả nhiên giống như anh đoán, Lãnh Thanh Mặc thật sự tìm viện cớ đi ."
"Đi lúc nào?" Thân Đồ Dạ lập tức truy vấn.
"khoản mười phút trước." Hàn Vũ Thần nói, "Hắn viện cớ, nói Lăng Tuyết không tin hắn, đuổi hắn đi, sau đó làm bộ rất thương tâm thất vọng liền đi, làm cho Lăng Tuyết rất là áy náy, tâm loạn như ma, lúc này, tôi cũng không thể nói thêm gì, dù sao không có có chứng cớ, Nhưng mà... tại sao anh có thể liệu sự như thần vậy? bước tiếp theo Lãnh Thanh Mặc muốn làm cái gì, tất cả anh đều có thể đoán được? ? Anh có phải biết rõ hắn muốn đi đâu hay không?"
"Đương nhiên là đi Anh quốc!" Thân Đồ Dạ lạnh lùng cười, "Nhưng mà hắn sẽ không trực tiếp đi qua, nhất định đi một quốc gia khác trước, sau đó quanh đi quẩn lại đi vòng qua..."
"Vì sao?" Hàn Vũ Thần không hiểu.
"Biết rõ quá nhiều đối với cậu không có lợi." Thân Đồ Dạ nói, "chuyện bọn nhỏ cô nhi viện sắp xếp thật tốt, bảo vệ tốt Lăng Tuyết, những chuyện khác không cần để ý, nếu không cậu sẽ rất nguy hiểm. Chuyện hôm nay, cậu không có xen vào việc của người khác phải không?"
"Tôi... Không có a." Hàn Vũ Thần có chút ít chột dạ, bây giờ nghĩ lại, chạy tới đuổi theo tên áo đen kia có tính xen vào việc của người khác hay không? Hắn đang nghĩ ngợi, đèn thang máy đột nhiên dừng lại, lập tức, sau đó nhanh chóng hạ xuống...
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 327 […]
ReplyDelete