Kẻ Thù Bên Gối - Chương 330

Lăng Tuyết chuẩn bị đi với Hàn Vũ Thần, Tần Tuệ đi ra từ toilet, vội vàng ngăn cản: "Nhị tiểu thư, ngài cái này là muốn đi đâu vậy?"

"Tôi muốn cùng Vũ Thần cùng đi xử lý chuyện của cô nhi viện." Lăng Tuyết nói đơn giản, "Buổi sáng các người không phải là nói bọn nhỏ ở trường tiểu học đó không có tiện, cần phải nhanh một chút dời đi đi sao? Bây giờ tôi đi sắp xếp một chút.

"Chút chuyện nhỏ này để người khác xử lý là được rồi, sức khỏe của ngài còn yếu, không thích hợp bôn ba mệt nhọc." Tần Tuệ cẩn thận khuyên can, "Còn có, viện trưởng Quách còn ở bệnh viện đó, ngài thật yên tâm sao?"

Lăng Tuyết nhướng mày, không vui nói: "chuyện Cô nhi viện hơn một trăm tên đứa trẻ không có chỗ ở cố định, chuyện này sao có thể là chuyện nhỏ?"

"Tôi..."

"chuyện này tôi phải tự mình xử lý, chị không cần phải nói." Lăng Tuyết cường thế ra lệnh, "Mẹ Quách ở đây tôi thật sự không quá yên tâm, cho nên liền kính nhờ chị, chị giúp tôi ở đây chăm sóc bà ấy thật tốt, nếu như bà ấy có chuyện gì, tôi chỉ có thể hỏi chị! ! !"

"Cái này..."

"Như thế nào? Chị không muốn?" Lăng Tuyết lông mày nhíu lại, ngang ngược bất tuân.

Tần Tuệ bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, cuống quít nói: "Tôi làm sao dám đâu, trong nhà còn không phải là ngài định đoạt sao, tôi chỉ là đầy tớ."

"Chị không phải là đầy tớ gì, chị là quản gia của Cung gia chúng tôi, đi tới chỗ nào cũng đều là tiền hô hậu ủng, cực kỳ tuân lệnh đó."

Lăng Tuyết nhìn lướt qua tùy tùng sau lưng Tần Tuệ, mấy người tùy tùng kia cuống quít cúi đầu xuống, không dám thở mạnh.

"Nhị tiểu thư, ngài đừng hiểu lầm, tôi mang bọn họ đến đều là vì bảo vệ ngài ..." Tần Tuệ cuống quít giải thích.

"Vậy thì đa tạ." Lăng Tuyết nhếch môi cười, "Để bọn họ ở lại bảo vệ mẹ Quách đi, nhiều người bảo vệ mẹ Quách như thế, chắc sẽ không có phạm sai lầm đi?"

"vâng vâng vâng" Tần Tuệ gật đầu liên tục.

"Vậy là tốt rồi." Lăng Tuyết nhìn Tần Tuệ một cái, rồi nhìn Hàn Vũ Thần nói, "Vũ Thần, chúng ta đi."

"Uh" Hàn Vũ Thần đỡ Lăng Tuyết vội vã rời đi.

Vào thang máy, Hàn Vũ Thần nhịn không được nói: "Em vừa rồi thật ngang ngược!"

"A!" Lăng Tuyết lạnh lùng cười một vang, "Tần Tuệ bao biện làm thay đã thành thói quen, anh không thấy được sao? Những tùy tùng kia và người hầu tất cả đều phải nghe chị ta, giống như chị ta mới là quản gia. Em nếu không áp chế áp chế nhuệ khí của chị ta, gia sản bị chị ta đoạt cũng không biết."

Hàn Vũ Thần tán thưởng nói: "Em làm rất tốt, có đôi khi cũng cần ngang ngược một chút, không thì làm cho người ta cho rằng em nhu nhược dễ khi dễ."

"Chị ta không nên trở về." Lăng Tuyết nghĩ đến cái này liền hao tổn tâm trí, "Lúc trước chị ta ở sau lưng giở trò, chọc cho Thân Đồ Dạ giận tím mặt, định đem chị ta giết, em niệm tình bà nội đã bồi dưỡng chị ta và tình cảm của chị ta đã chắm sóc chị của em nên mới xin giúp, là muốn cho chị ta một con đường sống, nhưng mà em từ trước đến giờ cũng không biết là chị ta luôn như vậy, cũng không muốn tiếp nhận chị ta trở lại Cung gia một lần nữa."

"Là Lãnh Thanh Mặc kêu chị ta trở về đi?" Hàn Vũ Thần thăm dò tính hỏi, "Em có nghĩ qua vì cái gì không?"

Lăng Tuyết trầm mặc một lát, nói: "Tần Tuệ ở Cung gia hơn hai mươi năm, nhìn tận mắt Thanh Mặc và chị tôi lớn lên, theo chân bọn họ bao nhiêu năm cũng có chút tình cảm đi, Thanh Mặc mềm lòng, niệm tình bà nội và chị tôi, không đành lòng thấy chị ta ở bệnh viện tâm thần chịu hành hạ, cho nên mới cứu chị ta ra."

Dừng một chút, cô còn nói, "Hơn nữa Tần Tuệ đúng là hiểu rất rõ Cung gia như lòng bàn tay, những việc vặt xử lý rất thỏa đáng, cùng Thanh Mặc cũng rất ăn ý, Thanh Mặc nhớ tình bạn cũ, trong nhà chỉ có tùy tùng người hầu, thậm chí một cái đồ dùng nho nhỏ cugnx đều là dùng thật lâu, hắn đúng về tình cảm có thể tha thứ cho Tần Tuệ."

"Được rồi." Hàn Vũ Thần cũng lười nhiều lời, nghĩ đến Lăng Tuyết bởi vì chuyện của viện trưởng Quách, đã buông lỏng cảnh giác với Lãnh Thanh Mặc, trước đó đã có một chút hoài nghi đến bây giờ cũng biến mất không thấy gì nữa.

"Đúng rồi, mới vừa rồi anh không phải là nó xảy ra chuyện?" Lăng Tuyết nhìn từ trên xuống dưới Hàn Vũ Thần, "Nhìn quần áo của anh không chỉnh tề, đầu tóc rối bời, giống như gặp phải chuyện gì rất đáng sợ vậy."

"Không có, anh không sao..." Hàn Vũ Thần không muốn làm cho Lăng Tuyết lo lắng, dự định đem chuyện vừa rồi giấu diếm luôn.

"Hàn thiếu, lại gặp phải ngài."

Đột nhiên một giọng nói truyền đến, Hàn Vũ Thần ngẩng đầu nhìn lên, thang máy đúng lúc mở ra, vừa rồi cứu hắn là hai người bảo vệ này.

"Ách, đúng vậy." Hàn Vũ Thần có chút không được tự nhiên, vạn nhất hai người bảo vệ này nói lộ ra miệng thì làm sao bây giờ.

Quả nhiên, một người bảo vệ liền bắt đầu nói: "Ngài vừa mới trong thang máy thiếu chút nữa xảy ra chuyện, sao bây giờ còn dám đi ngồi thang máy a? Nếu mà đổi lại những người khác nhất định là có bóng ma trong lòng..."

"Đúng vậy, ngài lẽ nào sẽ không sợ sao?" Một người bảo vệ khác hiếu kỳ hỏi.

Hàn Vũ Thần lập tức hướng bọn họ nháy mắt, ý bảo bọn họ không nên nói nữa, nhưng mà đã không kịp...

"Có ý gì?" Lăng Tuyết đã nghe xảy ra vấn đề, "Xảy ra chuyện gì ?"

"Không có việc gì." Hàn Vũ Thần cuống quít che giấu.

"Cái gì không có việc gì? Bọn họ cũng đã nói ra rồi, anh còn gạt em?" Lăng Tuyết có chút tức giận, "Đến cùng là chuyện gì?"

Hai người bảo vệ kia nhìn trộm mặt nhau, có chút ít lúng túng.

"Anh..." Hàn Vũ Thần phát hiện không gạt được, chỉ là tránh nặng tìm nhẹ nói, "Chính là lúc anh đi thì thang máy gặp sự cố, anh bị nhốt trong thang máy, cũng không có chuyện gì lớn."

"Trời ạ, vậy làm sao không phải là chuyện lớn?" Một người bảo vệ phản ứng rất kịch liệt, "Thang máy gặp sự cố trực tiếp rơi xuống dưới, từ lầu mười rơi đến lầu ba, nếu không phải là có người đúng lúc gọi điện thoại cho chúng tôi biết cắt đứt nguồn điện, Hàn thiếu hiện tại đã mất mạng."

"Cái gì?" Lăng Tuyết kinh ngạc nhìn Hàn Vũ Thần, "chuyện này là thật sao?"

"Dù sao hiện tại đã không có việc gì." Hàn Vũ Thần nhíu lại mi, hai người bảo vệ này có thể thật bớt nhiều chuyện không, một đại nam sao lại bát quái như thế?

"Cái gì gọi là không có việc gì? Thang máy yên lành sao lại đột nhiên rơi xuống?"

Lăng Tuyết cảm thấy rợn cả tóc gáy, cô nhớ tới lúc viện trưởng Quách xảy ra, cảm thấy chuyện này không phải là trùng hợp.

"Anh cũng không biết." Hàn Vũ Thần nhìn kia hai người bảo vệ, "Đúng rồi, các người đã điều tra rồi sao? Nguyên nhân là gì ?"

Bảo vệ nói: "Hẳn là có người động tay chân với thang máy, đội chúng tôi bẩy người đã đi điều tra qua camera, phát hiện camera bị người ta phá hư. Chúng tôi đã đóng thang máy kia, bên cạnh cũng có bảng hướng dẫn, bây giờ là chuẩn bị đi xuống thợ sửa chữa của công ty bảo trì thang máy, dẫn bọn họ đi sửa chữa."

"Động tay chân?" Hàn Vũ Thần lẩm bẩm tự nói, thật sự có người muốn đưa hắn vào chỗ chết.

Lúc này, cửa thang máy đúng lúc mở ra, Hàn Vũ Thần kéo Lăng Tuyết chuẩn bị ra ngoài, Lăng Tuyết lại nói: "chúng ta đi xuống nhìn một chút."

"Được." Hàn Vũ Thần ngược lại nói, "Em không nghe thấy sao? Camera đều bị phá hư, cái gì cũng không có vỗ tới, hiện tại đi xuống có thể tìm thấy đầu mối gì? Cho dù chứng minh là có người cố ý mưu hại anh thì thế nào? Hung thủ chắc chắn sẽ không để lại chứng cớ, để cho chúng ta tra được trên đầu của hắn. Huống chi, người thật sự ở phía sau màn độc thủ cũng không tự mình động thủ."

Lăng Tuyết nhất thời cứng họng, xác thực, nếu như chuyện này thật sự điều tra ra, chỉ sợ cũng không bắt được hung thủ thật sự. Nhưng mà nghe Hàn Vũ Thần vừa nói như thế, chắc trong lòng hắn biết rõ hung thủ là ai...

"Hung thủ?" Hai người bảo vệ bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, "Hàn thiếu, ý của ngài là có người cố ý làm hư thang máy hại anh?"

"Tôi cũng chỉ là dự đoán thôi, không có chứng cớ, ai nói được rõ ràng đâu." Hàn Vũ Thần kéo Lăng Tuyết đi ra thang máy.

"Chuyện này có quan hệ đến sự sống chết của anh, anh thật sự không sợ sao?" Lăng Tuyết nhíu mày hỏi.

"Có cái gì mà sợ ?" Hàn Vũ Thần xoa xoa má cô, "Có em là phúc tinh ở đây, không ai có thể tổn thương anh."

"Được rồi." Lăng Tuyết tâm tình rất sa sút, "Em làm liên luỵ anh, giống như em ở gần người nào thì người đó không có một cái kết cục tốt..."

"Hừ hừ hừ, nhanh nhanh xuy xxuy cái mỏ quạ đen của em đi." Hàn Vũ Thần khoa trương nói, "Anh còn chưa có chết đâu, em đừng có rủa anh a."

Lăng Tuyết "Phốc xuy" một nụ cười: "Hàn Vũ Thần, anh đúng là có bản lĩnh làm em cười."

"Hắc hắc, anh cũng chỉ có chút bản lãnh ấy thôi." Hàn Vũ Thần không có ý tứ gãi gãi đầu, "Đi thôi, xe anh ở bên ngoài."

"Uh"

...

Hai người đi ra khỏi bệnh viện chuẩn bị đi lấy xe, lại phát hiện xe Hàn Vũ Thần không có ở đây, Hàn Vũ Thần tìm kiếm khắp nơi, hỏi một người bảo vệ nói: "xe của ngài bởi vì phạm chỗ ngừng xe, mới vừa rồi bị cảnh sát giao thông kéo đi ."

"A? Không thể nào?" Hàn Vũ Thần kinh ngạc mở to hai mắt, "Làm sao có thể? Tùy tùng của tôi ngừng ở ven đường, đó là chính là chỗ đậu xe a."

"Vậy tôi cũng không biết." Bảo vệ chỉ trên đường cách đó không xa nói "Ngài nhìn đi, còn chưa đi xa đâu."

"Haizzzzz..."

Hàn Vũ Thần sắp tức điên, sao mình có thể xúi quẩy như vậy chứ, hôm nay hắn là ngồi xe Lăng Tuyết lại đây, xe hắn thì do tùy tùng chạy từ Cung gia đến bệnh viện, dừng ở ven đường, để tiện lúc hắn đi lấy xe, không nghĩ tới bây giờ lại bị cảnh sát giao thông kéo đi .

Thật sự là lẽ nào lại như vậy! ! !

"Anh ngừng xe ở nơi đó ?" Lăng Tuyết cũng cảm thấy kỳ quái, chuyện này cũng quá trùng hợp đi?

"Do tùy tùng của Cung gia các người ngừng, nói là chỗ đỗ, bọn họ sẽ không mắt mù như vậy chứ, cái chỗ kia có thể ngừng xe hay không cũng không biết?" Hàn Vũ Thần có chút ít nén giận.

" Trước hết anh đừng nóng giận..." Lăng Tuyết chuẩn bị gọi điện thoại hỏi một chút.

"Nhị tiểu thư!" Lúc này, tùy tùng của Cung gia chạy tới cung kính nói, " xe ngài đã chuẩn bị tốt."

"Hm?" Lăng Tuyết nghi hoặc hỏi, "Ai nói cho ngươi chuẩn bị ?"

"Tần quản gia nói ngài muốn đi ra ngoài, nói tôi chạy xe qua đây cho ngài." Tùy tùng chỉ chỉ một chiếc Bentley bên cạnh nói, "Nhị tiểu thư, Hàn thiếu, mời!"

Lăng Tuyết nhìn Hàn Vũ Thần.

"A!" Hàn Vũ Thần hiện tại đã biết rõ, chuyện này còn không rõ nữa sao, hắn kéo Lăng Tuyết lên xe, "Lên xe!"

Hắn muốn nhìn một chút Lãnh Thanh Mặc và Tần Tuệ đến cùng muốn làm cái gì...

"Nhưng mà..." Lăng Tuyết có chút ít do dự, chiếc xe này không phải là có vấn đề gì đi.

Đang nghĩ ngợi, cách đó không xa trên đường đột nhiên truyền đến tiếng "Ầm" một thật lớn, giống như động đất vậy, tất cả mọi người giật nảy mình.

Hàn Vũ Thần theo bản năng đem Lăng Tuyết kéo vào trong ngực, ôm cô trốn sau cây cột.

Một lát sau, vụ nổ khẽ giảm bớt, hai người mới ngẩng đầu nhìn lại, lại là một chiếc xe nổ tung, mà chiếc xe kia đúng là Hàn Vũ Thần ! ! ! !

1 comment: