Kẻ Thù Bên Gối - Chương 332

Thầy giáo Kim sắp muốn khóc rồi: "Tôi gọi, khi đó thật sự có gọi cho anh, nhưng mà vẫn không gọi được, cảnh sát Dương nói đã bàn bạc với anh rồi, tôi nghĩ trước đó anh cũng đã nói với tôi về chuyện này, hơn nữa phía trước đó lúc sắp xếp cho bọn nhỏ, cảnh sát Dương cũng đi cùng, tôi cũng không có suy nghĩ nhiều như vậy... Là tôi không tốt, là tôi lơ là sơ suất, ở trường học ngày ngày tuyên truyền đề phòng lừa đảo, như thế nào tôi liền bị lừa đảo vậy? cái này có thể làm sao bây giờ?"

Hàn Vũ Thần vô cùng tức giận: "Chuyện này là do tôi sắp xếp, tự nhiên phải để tôi quyết định chứ, trước đó tôi đã dặn dò qua anh, không có tôi phân phó, không thể để cho bất luận kẻ nào mang đi những đứa trẻ này, anh sao không có nhớ kỹ lời của tôi..."

"Được rồi" Lăng Tuyết cắt đứt lời Hàn Vũ Thần nói, trầm thấp nói, "Đối phương mưu đồ đã lâu, chúng ta khó lòng phòng bị, nếu như còn ở đây truy cứu trách nhiệm, còn không bằng mau chóng tìm được manh mối để đi cứu bọn nhỏ."

"Thực xin lỗi a, Hàn thiếu, tôi thật sự không nghĩ tới chuyện sẽ biến thành dạng này." Thầy giáo Kim lau nước mắt, vô cùng áy náy, "chuyện lớn như thế, sao tôi lại có thể hồ đồ như vậy..."

"Đủ rồi ..." Hàn Vũ Thần cảm thấy rất bất đắc dĩ, "Lăng Tuyết nói đúng, bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, chúng ta phải nắm chặt thời gian điều tra manh mối, tìm được những đứa trẻ kia."

"Thầy giáo Kim, phiền anh kể lại cặn kẽ lúc có người tới dẫn mấy đứa trẻ đi." Lăng Tuyết thúc giục, "chúng ta phải nắm chặt thời gian, kéo dài càng lâu, bọn nhỏ càng nguy hiểm. ."

"Được được được." Thầy giáo Kim gật đầu liên tục, "chuyện là như thế này ..."

Thầy giáo Kim kể cho Hàn Vũ Thần và Lăng Tuyết về chuyện đã xảy ra, Hàn Vũ Thần sau khi nghe lập tức để cho thủ hạ đi điều tra, đồng thời, cảnh sát Cao cũng chạy lại đây theo chân bọn họ cùng nhau đi điều tra chuyện này.

Chuyện đã trở nên hết sức phức tạp, vài ngày gần đây liên tục phát sinh rất nhiều chuyện, người bên cạnh Lăng Tuyết liên tiếp xảy ra chuyện, Hàn Giai, tiếp theo chính là cô, về sau lại là viện trưởng Quách, hiện tại thì đến bọn nhỏ cô nhi viện cũng xảy ra chuyện ...

Lăng Tuyết có một loại khủng hoảng trước đó chưa từng có, cô tự mình thề, tuyệt đối không thể để cho bọn nhỏ xảy ra chuyện! ! !

Hàn Vũ Thần thừa dịp đi toilet gọi cho Thân Đồ Dạ, muốn nói cho Thân Đồ Dạ biết chuyện này, nhưng mà điện thoại Thân Đồ Dạ không gọi được, trong lòng hắn lại hoảng loạn.

Trước đó lúc xe hắn nổ tung, hắn liền muốn liên lạc với Thân Đồ Dạ, nhưng vì không muốn làm cho Lăng Tuyết biết rõ, hơn nữa sau đi tới trường học lại phát sinh nhiều chuyện như vậy, cho nên không gọi được, hiện tại liên lạc không được với Thân Đồ Dạ, Hàn Vũ Thần cảm thấy thấp thỏm bất an.

Chắc sẽ không xảy ra chuyện gì với Thân Đồ Dạ chứ?

Chính lúc đang suy nghĩ lung tung, di động Hàn Vũ Thần liền vang lên, hắn lập tức cầm lên vừa nhìn, là Năm Khúc gọi tới, hắn vội vàng nghe điện thoại: "Năm Khúc!"

"Vũ Thần, sao rồi? Tiểu Tuyết không có sao chứ?" Năm Khúc hỏi.

"Cô ấy không có việc gì." Hàn Vũ Thần không có vội vã đem chuyện bọn nhỏ nói cho hắn biết, "Đúng rồi, trước anh nói Hàn Giai chạy đi, hiện tại tìm được người chưa?"

"Tìm được rồi" Năm Khúc bất đắc dĩ nói "cô ấy chạy đến Phong Thành đi tìm Lăng Ngạo, ở trên đường bị lạc, tôi gọi cho Lăng Ngạo, sau đó, Lăng Ngạo liền mang người chạy khắp nơi tìm con bé, cuối cùng tìm được ở một trạm xe. Hiện tại tôi và Hàn Bắc chuẩn bị đi tới đó đón con bé, tôi không yên tâm Lăng Tuyết, cho nên gọi điện thoại hỏi một chút."

"Lăng Tuyết không có việc gì." Hàn Vũ Thần nói, "Các người trước hết chăm sóc Hàn Giai đi, bên này có tôi ở đây."

"Không có việc gì thì tốt." Năm Khúc lại hỏi, "viện trưởng Quách đâu? Bà ấy như thế nào?"

"Viện trưởng Quách đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, nhưng mà đang còn hôn mê..." Hàn Vũ Thần thở dài một hơi, "Nguy hiểm tính mạng thì không có, nhưng mà lúc nào có thể tỉnh lại cũng nói không rõ ràng."

"Nếu không có nguy hiểm đến tính mạng, mọi chuyện đều là có khả năng." Năm Khúc nói, "Được rồi, tôi lên xe đây, Vũ Thần, Lăng Tuyết làm phiền cậu, cậu giúp tôi nói một tiếng với con bé, để con bé không cần lo lắng cho bọn tôi, tự chăm sóc mình cho tốt."

"Được" Hàn Vũ Thần đáp lại một câu, sau đó liền tắt điện thoại. Hắn lại gọi lại lần nữa cho Thân Đồ Dạ, nhưng vẫn là không gọi được, trong lòng hắn có một loại dự cảm xấu, Thân Đồ Dạ sẽ không phải thật xảy ra chuyện đi?

Hắn nhớ tới lần cuối cùng nhìn thấy Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ giống như đang giao phó hậu sự cho người thân, đem Lăng Tuyết phó thác cho hắn và Năm Khúc, nhưng vẫn là không yên tâm, liên tục ở Hải Thành nhìn chằm chằm, từng bước từng bước loại trừ gian nguy cho bọn họ, để bọn họ có thể thuận lợi bảo vệ tốt Lăng Tuyết, từ lúc xảy ra chuyện đến bây giờ vừa vặn ba ngày, hắn có phải đã rời Hải Thành đi Anh quốc hay không?

Lãnh Thanh Mặc cũng đã đi, Thân Đồ Dạ đại khái cảm thấy không có có chuyện gì lớn, sau đó cũng đi theo đến Anh quốc đi?

Nếu như hiện tại hắn đang ở trên máy bay, cái kia tự nhiên là không có tín hiệu .

Xem ra chuyện lần này đối với hắn mà nói có ảnh hưởng rất lớn, Dạ Thần chắc chắn sẽ không buông tha hắn.

Hàn Vũ Thần nghĩ tới khi đó mình vì tra ra chân tướng Bạch Tấn Sinh chết thảm, không tiếc cùng người bí ẩn kia hợp tác cùng nhau điều tra Thân Đồ Dạ, còn đem chứng cứ phạm tội của Thân Đồ Dạ gửi cho Dạ Thần, những hành vi này đều là ngòi nổ đem Thân Đồ Dạ đẩy vào vực sâu...

Sau đó, Hàn Vũ Thần biết rõ Thân Đồ Dạ nhất định sẽ cùng hắn liên lạc, có thể hắn vạn lần không ngờ là, Thân Đồ Dạ không chỉ không có ghi hận, ngược lại còn chủ động đem thi thể Bạch Tấn Sinh giao ra, sau đó lúc Hàn Vũ Thần gặp phải nguy hiểm còn một đường bảo vệ hắn.

Kỳ thật, từ góc độ thực tế mà nhìn nhận, Thân Đồ Dạ giết cậu Hàn Vũ Thần, hắn hiện tại nếu mà xảy ra chuyện, Hàn Vũ Thần phải càng cao hứng mới đúng.

Nhưng mà trải qua những chuyện sau đó, Hàn Vũ Thần đã xem Thân Đồ Dạ như đồng minh, cho nên, lúc có dự cảm Thân Đồ Dạ xảy ra chuyện, Hàn Vũ Thần hơn nữa là lo lắng...

Hắn thậm chí có chút ân hận, nếu như lúc trước hắn không có đem chứng cứ phạm tội của Thân Đồ Dạ giao cho Dạ Thần, có lẽ Thân Đồ Dạ cũng sẽ không biến thành như vậy.

Nhưng mà nghĩ lại, giết người thì đền mạng, phạm pháp thì phải thụ trừng trị của luật pháp.

Thân Đồ Dạ giết người, Hàn Vũ Thần hắn chẳng qua chỉ là vạch trần tội trạng của hắn, hắn không có làm gì sai, mặc dù anh ta đã cứu hắn, nhưng mà một là một, không thể nói nhập làm một.

Mà bây giờ, hắn gặp phải những vấn đề này, phải dựa vào năng lực chính mình đi xử lý, không thể luôn ỷ lại Thân Đồ Dạ.

Nghĩ tới đây, Hàn Vũ Thần thở ra một hơi, đi ra khỏi toilet đi tìm Lăng Tuyết.

Lúc này, cảnh sát đã tra được một chút manh mối, bắt đầu phái người đi lùng bắt toàn diện, thần sắc Lăng Tuyết ngưng trọng, tâm thần hoảng hốt, nhiều đứa trẻ như thế, nếu mà xảy ra chuyện gì, cô không dám tưởng tượng tới hậu quả...

"Lăng Tuyết, em đừng lo lắng, bọn cảnh sát Cao đã tra được manh mối, cũng lập tức triển khai hành động, cái kia chắc không có việc gì ." Hàn Vũ Thần an ủi, "Anh trước hết đưa em trở về, hiện tại trời tối rồi, sức khỏe vốn là không tốt, một ngày nay đến một giọt nước cũng chưa uống, thân thể sao chịu nổi."

"Xảy ra chuyện lớn như vậy, em làm sao còn có tâm tư gì..." tâm tình Lăng Tuyết vô cùng sa sút, "Đến cùng là ai? ? Là ai muốn hại bọn họ?"

Hàn Vũ Thần vô pháp trả lời, hiện tại hắn thật sự không rõ ràng, nếu như bàn tay đen kia ở phía sau màn thật sự là Lãnh Thanh Mặc, như vậy, mục đích Lãnh Thanh Mặc đến cùng là cái gì? Hắn phải lấy được Lăng Tuyết, phải dùng chân tình để đả động cô mới đúng, tại sao phải làm ra nhiều chuyện như thế?

Nếu như nói viện trưởng Quách là vì biết rõ một chút bí mật mới cũng bị người diệt khẩu, mà hắn Hàn Vũ Thần là vì gây trở ngại Lãnh Thanh Mặc đến gần Lăng Tuyết, mới đưa hắn hết lần đến lần khác rơi vào nguy hiểm, nhưng mà những đứa trẻ kia thì sao? Bọn nhỏ cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, hắn tại sao phải ra tay với bọn nhỏ?

Hàn Vũ Thần lại nghĩ tới trận hoả hoạn kia, hắn biết rõ lúc viện trưởng Quách xảy ra chuyện trước đó cô nhi viện đã phát sinh hoả hoạn, nếu như không phải là bọn họ phát hiện được đúng lúc, hậu quả không thể tưởng tượng nổi...

Bây giờ nghĩ lại vẫn còn rợn cả tóc gáy! ! !

Nếu như mọi chuyện thật sự chính là do Lãnh Thanh Mặc làm, vậy mục đích cuối cùng của hắn là gì, còn đối phó với bọn trẻ tay không tấc sắt sao?

"Không được, em không thể ngồi chờ chết." Lăng Tuyết đi dọc hành lang trường học đi tới đi lui, lầm bầm lầu bầu nói, "Em hiện tại đứng ngồi không yên, ngay cả hô hấp, nhịp tim đập cũng đều cảm thấy là một loại chịu tội, em không thể chờ đợi nữa, em muốn đi cứu bọn nhỏ, tuyệt đối không thể để cho bọn họ xảy ra chuyện."

Nói xong, Lăng Tuyết liền chạy xuống dưới lầu...

"Lăng Tuyết!" Hàn Vũ Thần vội vàng đuổi theo cô, lôi cô lại, "Em cũng không biết bọn nhỏ ở đâu, em đi cứu chúng như thế nào?"

"Trước hết đi bệnh viện tìm cô giáo Phùng, chíp bông và bảy đứa trẻ khác còn ở bệnh viện." Lăng Tuyết nói, "em không thể để cho mấy đứa trẻ này cũng xảy ra chuyện."

"Nha, đúng rồi." Hàn Vũ Thần lúc này mới nhớ tới còn có mấy đứa trẻ ở bệnh viện, hắn vội vã nói, "Anh với em cùng đi."

Hai người cùng nhau xuống lầu, đang chuẩn bị từ cửa chính đi ra ngoài, Hàn Vũ Thần chợt nhớ tới cái gì, lập tức kéo Lăng Tuyết nói: "Chúng ta không cần ngồi xe Cung gia, đi từ cửa sau đi."

"Được" Lăng Tuyết cũng không hỏi vì sao, đi theo Hàn Vũ Thần từ cửa sau.

Xe thầy giáo Kim dừng ở bên này, Hàn Vũ Thần cầm chìa khóa, mang Lăng Tuyết chạy tới chỗ cô giáo Phùng ở bệnh viện.

Trên đường, Lăng Tuyết chuẩn bị gọi cho cô giáo Phùng, Hàn Vũ Thần đột nhiên nói: "Đúng rồi... em có gọi Lãnh Thanh Mặc không?"

"Có a, sao vậy?" Lăng Tuyết vô ý thức hỏi.

"Hắn lợi hại như vậy, cái gì cũng có thể giải quyết, bằng không em gọi cho hắn thử đi?" Hàn Vũ Thần vô cùng nghiêm túc nói, "chuyện lớn như thế, năng lực chúng ta có hạn, nhờ hắn hỗ trợ chắc không còn gì tốt hơn."

Lần này Hàn Vũ Thần đột nhiên nghĩ đến cái này là vì chuyện của viện trưởng Quách, khi đó viện trưởng Quách cực kỳ nguy hiểm, là vì Lăng Tuyết ở cửa phòng mổ nói một câu nói, vận mệnh của viện trưởng Quách mới sửa lại đây.

Có lẽ, Lãnh Thanh Mặc là muốn giam lỏng những đứa trẻ kia để uy hiếp Lăng Tuyết thì sao?

Nếu như hiện tại Lăng Tuyết biến tướng hỏi sự giúp đỡ từ hắn, có lẽ hắn sẽ không làm hại bọn nhỏ.

"Anh để em hỏi Thanh Mặc hỗ trợ?"

Lăng Tuyết cảm thấy rất nghi hoặc, Hàn Vũ Thần trước đó vẫn luôn nói Lãnh Thanh Mặc có vấn đề, hiện tại đột nhiên lại nói cô đi tìm Lãnh Thanh Mặc hỗ trợ, đến cùng là có ý gì?

"Đúng." Hàn Vũ Thần gật gật đầu, "Có lẽ, chỉ có hắn mới có thể giúp em."

Lăng Tuyết do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu đáp ứng: "được"

Sau đó, cô liền gửi tin nhắn cho Lãnh Thanh Mặc, "Thanh Mặc, anh đang ở đâu? Đám trẻ cô nhi viện xảy ra chuyện, em rất lo lắng, anh mau trở lại giúp em một chút."

1 comment: