Kẻ Thù Bên Gối - Chương 334

Thân Đồ Dạ đã nhớ không rõ đã rất lâu rồi anh không có một mình chiến đấu hăng hái như vậy, vài năm này, bên cạnh hắn luôn có Cố Huy và Lôi Quân bảo vệ, nếu có tập kích, hắn đều không cần tự mình động thủ, chỉ cần ở bên cạnh chỉ huy là được rồi.

Nhưng mà bây giờ, bên cạnh anh một người cũng không có, nhất định phải một mình toàn lực ứng chiến.

Mặc dù bị tầng tầng vây quanh, nhưng Thân Đồ Dạ cũng không có cảm thấy sợ hãi chút nào, vẫn trấn định thong dong như cũ, bình tĩnh ứng chiến.

Xe được trang bị chống đạn đã có thể cùng anh ứng phó một đoạn thời gian rất dài, hiện tại anh đang bị mười mấy chiếc xe tầng tầng vây quanh, thật sự nếu không đột phá vòng vây xông ra, nếu không bị thương, thì cũng bị những xe kia đụng ngã lăn, hậu quả là không thể tưởng tượng nổi.

Thân Đồ Dạ híp mắt, thuần thục thao túng tay lái, chuyến Maybach giống như con rồng cuộn ở chiếc xe lên không trung bay xuyên qua, khéo léo tránh né những chiếc xe bao vây tấn công, nhưng mà mười mấy chiếc xe trước sau đều giáp công, anh căn bản cũng không có biện pháp xông ra, chỉ có xé đường máu bằng bất cứ giá nào.

Thân Đồ Dạ dũng mãnh ngăn cản, gia tăng tốc độ lui về phía sau, xe đằng sau tương đối ít, quân địch chủ yếu là tập trung hỏa lực ở phía trước, Thân Đồ Dạ làm sao có thể để bọn họ kịp phòng ngự, chỉ nghe "Ầm" một tiếng vang thật lớn, Maybach hung hăng phá vòng vay phía trước "Vèo" một tiếng liền xông ra ngoài, sau đó đánh một vòng xoay i xinh đẹp, hướng đi ngược lại với sân bay vội vã chạy đi.

Những chiếc xe kia còn đang muốn đuổi theo, lại theo không nổi tốc độ của Thân Đồ Dạ, rất nhanh đã bị anh cắt đuôi ở phía sau.

Khi Maybach đi xa, đám người kia tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, tên cầm đầu ra lệnh: "Thân Đồ Dạ muốn đi sân bay, nếu muốn chạy đến Anh quốc, lập tức cho người ở sân bay chặn lại từng cổng xuất cảnh, phải bắt được hắn."

"Vâng"

...

Thân Đồ Dạ thành công bỏ qua những người kia, cũng không có vội vã chạy đến sân bay, mà là ở vùng ngoại thành ở một khu rừng đổi xe, đem xe giao cho trợ thủ đắc lực của Lỗi Lạc, Đường Tiêu, sau đó lái một chiếc xe bình thường có rèm che rời đi, ở trên xe, hắn thây đồ, còn đội mũ lưỡi trai, kính râm, khẩu trang, tốc độ xe không nhanh, đi theo dòng xe chạy cùng nhau về trung tâm thành phố Hải Thành.

Trên xe, anh nhận một cuộc gọi của Lôi Quân, "alo" một tiếng, Lôi Quân lo lắng nói: "Chủ nhân, Dạ vương đem Cố Huy khống chế lại, đoán chừng là muốn uy hiếp ngài. Hắn còn phái người đi điều tra, chỉ sợ chuyện này chống đỡ không được bao lâu, ngài có muốn hay không..."

"Giữ nguyên kế hoạch làm việc." Thân Đồ Dạ nhàn nhạt nói, "cậu nhìn chằm chằm Đế Phong, hắn vừa đến Anh quốc lập tức cho tôi biết."

"Vâng" Lôi Quân không dám nhiều lời, bây giờ là thời khắc đặc biệt, mặc dù hắn cũng không phải là rất tán thành kế hoạch Thân Đồ Dạ, nhưng vào thời điểm này, cái hắn duy nhất chỉ có thể làm chính là nghe theo mệnh lệnh.

Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ lại gọi một số khác, hỏi: "sao rồi? vẫn chưa đi sao?"

"Không có, tôi vẫn luôn đi theo hắn." Đối phương thấp giọng nói, "Anh yên tâm đi làm chuyện của mình đi, không cần lo lắng cho bên này."

"Được"

Sau đó, hắn lại gọi vài cuộc điện thoại - -

"Đêm hôm đó có hai người phụ nữ tận mắt thấy chuyện đã xảy ra, lập tức tìm ra hai người đó cho tôi."

"Lăng Ngạo, Hàn Giai Hàn Bắc, tuyệt đối không thể để cho bọn họ bị người khác mang đi, nếu không Lăng Tuyết sẽ bị nguy hiểm. Tôi đã phái người trong bóng tối bảo vệ mấy người đó, chỉ cần các người không loạn thì không có việc gì."

"Tìm ra mấy anh em hôm đó Năm Khúc phái đi hỗ trợ, toàn bộ tìm ra cho tôi, một tên cũng không thể bỏ sót... Tóm lại tất cả những người biết rõ Lăng Tuyết nổ súng giết người toàn bộ khống chế lại, thà rằng tính sai cũng không thể bỏ qua tên nào, tôi không thể để cho chuyện này bị tiết lộ. Lập tức! ! !"

"Vâng!"

...

Thân Đồ Dạ để điện thoại ở một bên, tiếp tục lái xe, trong đầu lại là suy nghĩ lung tung, thời khắc mấu chốt như thế này, hắn lại đem những chuyện liên quan đến sinh tử, chuyện đại sự đều giao phó cho những người khác đi làm, mà chính hắn lại ở lại thanh trừ hết những chứng cớ có liên quan đến chuyện Lăng Tuyết nổ súng giết người, chỉ có như vậy, hắn mới có thể bảo vệ được Lăng Tuyết, nếu không, Lăng Tuyết sẽ trở thành mũi tên.

Hắn tuyệt đối không thể để cho cô có chuyện được.

Đang nghĩ ngợi, Năm Khúc gọi điện thoại tới, Thân Đồ Dạ lập tức tiếp nghe: "Alo!"

"Thân Đồ Dạ, vừa rồi Lăng Tuyết gọi điện thoại cho tôi xin giúp đỡ, tôi gọi cái số kia..."

"Có chuyện gì thì giao cho bọn họ đi làm là được rồi, vô luận là chuyện gì, bọn họ nhất định sẽ làm tốt."

"Vậy thì quá tốt." Năm Khúc thở phào nhẹ nhõm, như vậy, mấy đứa trẻ cô nhi viện liền có thể cứu.

"Là chuyện gì?" Thân Đồ Dạ cũng rất muốn biết Lăng Tuyết xảy ra chuyện lớn gì, thế nhưng đã chủ động gọi điện thoại cho hắn xin giúp đỡ.

"Bọn nhỏ cô nhi viện xảy ra chuyện, hơn một trăm đứa trẻ toàn bộ biến mất ..." Năm Khúc báo với Thân Đồ Dạ, "cậu cảm thấy ai sẽ làm chuyện này?"

"Ngàn đề phòng vạn đề phòng, thủy chung vẫn có sơ sót." Chân mày Thân Đồ Dạ nhăn lại cùng một chỗ, "Không nghĩ tới hắn phát rồ như vậy, thế nhưng đối những đứa trẻ cũng ra tay."

"Cậu là nói Lãnh Thanh Mặc?" Năm Khúc hỏi, "Hắn tại sao phải làm như vậy?"

"Còn phải nói sao? Đương nhiên là dùng để kiềm chế Lăng Tuyết." Thân Đồ Dạ tức giận nói, "Đến lúc đó dùng những đứa trẻ đến bức cô ấy rời khỏi tôi, gả cho hắn, Lăng Tuyết nhất định sẽ thỏa hiệp."

"Nhưng mà với tính tình của Lăng Tuyết, nếu con bé gả cũng không có ý nghĩa a, đợi đến lúc bọn nhỏ an toàn, con bé nhất định sẽ phản kháng. Cần gì đâu?" Năm Khúc nghĩ không ra, "Tôi cảm thấy hắn còn có cái khác ý đồ."

"Cụ thể là cái gì, tôi cũng không biết, dù sao dùng cách này để bức bách Lăng Tuyết đi." Thân Đồ Dạ nói sang chuyện khác, nghiêm túc nói, "Được rồi, chuyện này giao cho tôi. Anh xem Hàn Bắc, Hàn Giai, Lăng Ngạo đi, hiện tại Dạ Thần đang ở phái người điều tra vụ Bạch Tấn Sinh, nếu như bị tra được chuyện kia có liên quan đến Lăng Tuyết, cô ấy liền hết, tôi đã phái người đem tất cả người có liên quan biết chuyện khống chế lại, kể cả những anh em kia của anh. Nhưng tôi sẽ không làm hại bọn họ, nhưng mà tôi lo lắng có người sẽ ra tay với anh và bọn Hàn Giai mấy người, Lăng Ngạo làm việc tôi không yên tâm, cho nên vẫn là muốn anh đi nhìn chằm chằm."

"cậu vì chuyện này mà chưa về Anh quốc, vẫn ở Hải Thành?" Năm Khúc kinh ngạc hỏi.

"Chỉ là một trong những nguyên nhân đi." Thân Đồ Dạ tránh nặng tìm nhẹ nói, "Tôi có kế hoạch của tôi. Lăng Tuyết tạm thời nhờ Hàn Vũ Thần đi xử lý, trước mắt không có có chuyện gì lớn thì không cần liên lạc với tôi."

"Được, tôi biết tồi." Năm Khúc đáp lại, "Cậu bảo trọng."

"Uh"

...

Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ còn còn gọi thêm vài cuộc đên sắp xếp công việc, vừa rồi hắn đi sân bay chỉ là giương đông kích tây, làm ngụy trang mà thôi, cho người ta lầm tưởng hắn muốn về Anh đi tham gia hội nghị quyết sách, dù sao cái đó là quyết định thắng bại của anh.

Nhưng trên thực tế, hắn căn bản là không có ý định về Anh quốc, vừa rồi để Đường Tiêu thế anh đi sân bay, kỳ thật chỉ là dời đi những người kia, để bọn họ không nên lại ở Hải Thành quấn quít lấy anh, để anh ở lại Hải Thành bảo vệ Lăng Tuyết, hơn nữa còn san bằng mọi chuyện chướng ngại cho cô.

...

Mà bên kia điện thoại tâm tình Năm Khúc lại là thật lâu không thể bình phục.

Vừa rồi Thân Đồ Dạ ở trong điện thoại tránh nặng tìm nhẹ, kỳ thật chính là không muốn cho để anh ta có thêm gánh nặng, trên thực tế, hiện tại Năm Khúc đã rất rõ ràng, Thân Đồ Dạ dù bất chấp nguy hiểm ở lại Hải Thành, hoàn toàn chính là vì Lăng Tuyết, hắn không thể để cho Lăng Tuyết xảy ra chuyện.

Năm Khúc hiện tại mới hiểu được Thân Đồ Dạ dụng tâm lương khổ, vì Lăng Tuyết, cậu ta thật sự hao hết tâm tư, ngay cả tiền đồ của mình cũng không để ý, toàn tâm toàn ý bảo vệ con bé, nhưng mà con bé lại hồn nhiên không biết, trong lòng còn đang oán hận cậu ta, cái này đối với Thân Đồ Dạ quá không công bằng.

Năm Khúc thở dài một hơi, gọi cho Lăng Tuyết: "Tiểu Tuyết, anh đã gọi số điện thoại kia, giống như em đoán, quả nhiên là Thân Đồ Dạ để lại một đội ngũ tinh anh, chuyên môn xử lý các loại công việc, bọn họ đã toàn lực điều tra tung tích bọn nhỏ, chắc rất nhanh sẽ có manh mối, em không cần lo lắng. ."

"Vậy là tốt rồi." Lăng Tuyết thở phào nhẹ nhõm, thấp thỏm bất an hỏi, "Ngũ ca, anh biết Thân Đồ Dạ hiện tại ở đâu sao? Em vừa rồi gọi hắn trong điện thoại có tiếng súng, giống như xảy ra chuyện."

"A? lúc nào?" Năm Khúc trong lòng cả kinh, "Anh vừa mới cùng hắn trò chuyện, hắn còn bình thường."

Lăng Tuyết ngẩn người một chút, lập tức hiểu rõ: "Vậy hẳn là không có việc gì, nửa tiếng trước em gọi điện thoại cho hắn."

"Hắn hiện tại hẳn là an toàn." Năm Khúc nhẹ nói, "Tiểu Tuyết, em vẫn rất quan tâm hắn, kỳ thật hắn cũng không có xấu như trong tưởng tượng của em đâu, có một số việc em còn không biết chân tướng..."

"Chân tướng gì?" Lăng Tuyết hỏi.

"Cái này..."

Năm Khúc có một loại xúc động, muốn đem mọi chuyện đều nói cho Lăng Tuyết, nhưng mà Lăng Tuyết chưa chắc sẽ tin tưởng.

Huống chi, chuyện bây giờ còn chưa có dẹp loạn, mọi chuyện cũng không trở thành kết cục đã định, Lăng Tuyết biết rõ chân tướng cũng chỉ là tăng thêm phiền não, trừ cái đó ra không có tác dụng gì, chờ một chút đi...

Nghĩ tới đây, Năm Khúc sửa lời nói, "Chính là chuyện kia của em, hắn chắc là bị người khác hãm hại."

"Còn chuyện này..." Lăng Tuyết không muốn nghe, "Được rồi Ngũ ca, em đang trên đường đến bệnh viện, không nói nữa, anh đi giúp đi, có tin tức gì liên lạc lại với em."

"Được" Năm Khúc đáp một tiếng, cúp điện thoại.

...

Lăng Tuyết cầm lấy di động, tâm sự nặng nề, tâm tình rất là sa sút.

Hàn Vũ Thần nhịn lại nhịn, rốt cục vẫn nhịn không được nói: "Lăng Tuyết, có chuyện, anh liên tục do dự có nên nói cho em biết hay không..."

"chuyện gì?" Lăng Tuyết nghiêng đầu hỏi hắn.

Hàn Vũ Thần cắn môi dưới, còn đang do dự...

Hắn có nenen nói cho Lăng Tuyết biết hay không, về chuyện Thân Đồ Dạ gặp rủi ro, dù sao tình hình của Thân Đồ Dạ bây giờ rất nguy hiểm, bất cứ lúc nào đều có thể có nguy hiểm đến tính mạng, vạn nhất đã xảy ra chuyện gì, Lăng Tuyết chỉ sợ sẽ oán hận hắn cả đời, dù sao cũng là hắn vạch trần tội trạng Thân Đồ Dạ, Lăng Tuyết chắc sẽ không trách hắn?

"Đến cùng là chuyện gì?" Lăng Tuyết nóng nảy, "Giữa chúng ta là bạn tốt như thế nào, anh có chuyện gì không thể nói thẳng sao? Có phải Thân Đồ Dạ có chuyện hay không? Anh biết những thứ gì? Anh mau nói đi?"

Hàn Vũ Thần hít một hơi thật sâu, rốt cục vẫn phải nói ra khỏi miệng: "Về chuyện Thân Đồ Dạ giết chết cậu anh, anh tìm được chứng cớ, gửi cho bọn họ ngũ đế Dạ Thần báo cáo."

"Cái gì?" Lăng Tuyết sửng sốt, kinh ngạc nhìn Hàn Vũ Thần, một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, "Anh nói... Thân Đồ Dạ giết chết Bạch Tấn Sinh? ? Ai nói cho anh biết ?"

1 comment: