Kẻ Thù Bên Gối - Chương 336

Dừng một chút, Thân Đồ Dạ lại bổ sung - -

"Phụ nữ, lúc nào cũng khẩu thị tâm phi, cô mặc dù ngoài miệng nói hận tôi, nhưng trong lòng vẫn là yêu tôi, nếu như cô ấy biết rõ tôi xảy ra chuyện, nhất định sẽ rất lo lắng, sau đó liền nghĩ ra đủ loại biện pháp tới giúp tôi, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, những thủ đoạn kia tôi đều có thể đoán được. Mặc kệ cô ấy nói cái gì, cậu cũng không nên bị lung lây, càng thêm không thể để cho cô ấy nói với những người khác, nếu không hậu quả không thể tưởng tượng nổi, cậu biết rõ. Chuyện của tôi, tôi tự mình giải quyết, không thể để cho phụ nữ bị dính líu đến."

Nghe đến những lời này, Hàn Vũ Thần quả đấm đã nắm chặt, Thân Đồ Dạ a Thân Đồ Dạ, anh đến cùng còn muốn diễn tới khi nào?

"Nghe thấy sao?" Thân Đồ Dạ chất vấn.

"Nghe thấy."

Trong lòng Hàn Vũ Thần thật không dễ chịu, nhưng không thể không đi theo hắn cùng nhau diễn thôi, hắn biết rõ như vậy thật xin lỗi Thân Đồ Dạ, nhưng mà đúng như Thân Đồ Dạ đã nói, nếu như chuyện này để Lăng Tuyết dính vào, hậu quả sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Thủ đoạn của Dạ Thần so với Thân Đồ Dạ ngoan độc hơn nhiều, nếu là hắn biết rõ mọi chuyện đều là Lăng Tuyết gây ra, lúc đó cũng không phải là một chữ chết có thể giải quyết.

Địa vị và thế lực của Thân Đồ Dạ ở chỗ đó, lại có Thân Đồ Phong Hoa cùng Lỗi Lạc hết sức ủng hộ hắn, bất kể như thế nào, kết cục cũng không đến mức quá mức thê thảm.

Hiện tại cũng chỉ có thể nghĩ về phía tốt ...

"Giúp tôi chăm sóc tốt Lăng Tuyết." Thân Đồ Dạ cuối cùng dặn dò một câu, sau đó cúp điện thoại.

Hàn Vũ Thần trong lòng giống như ngũ hải sôi trào, mọi cá không phải là tư vị, hắn cảm thấy thật xin lỗi Thân Đồ Dạ! ! ! !

Hơn nữa, hắn hiện tại rất muốn biết lúc trước tên kia liên lạc với hắn, cái người bí ẩn đến cùng là ai? Tại sao phải lợi dụng hắn đối phó Thân Đồ Dạ?

Lẽ nào cũng là Lãnh Thanh Mặc?

Không đúng, Lãnh Thanh Mặc sẽ không nói chuyện, tên kia chỉ là dùng điện thoại cùng hắn liên lạc, không thể nào là Lãnh Thanh Mặc. .

"Anh đnag nói chuyện với ai trong điện thoại?" Lăng Tuyết bực bội hỏi.

"Chị An " Hàn Vũ Thần thuận miệng nói xạo, "Em thì sao?"

"Em không sao." Lăng Tuyết lắc lắc đầu, "Đúng rồi, mới vừa anh nói hướng cái kia cái gì Thần tố cáo hắn, người kia là ai?"

"Dạ Thần ..." Hàn Vũ Thần trầm thấp nói, "Hắn là người đứng đầu ngũ đế!"

"Vậy bây giờ là tình huống nào?"

Lăng Tuyết hoàn toàn không hiểu chuyện của Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ từ trước đến giờ không nói với cô về mấy chuyện này, những người kia cô cũng không biét, chỉ biết Lỗi Lạc cũng là một người trong ngũ đế.

"Chứng cớ đã gửi tới, Dạ Thần triệu tập ngũ đế ở Anh quốc mở hội nghị quyết sách, hẳn là muốn thẩm tra tra một chút." Hàn Vũ Thần tránh nặng tìm nhẹ nói, "Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ có Lỗi Lạc, Thân Đồ Phong Hoa, Tưởng Khiếu Quân một đám người trợ giúp, không có việc gì , em vẫn là trước hết bảo vệ chính mình đi, hiện ở chuyện của cô nhi viện còn không có giải quyết đâu."

"Nhưng mà..."

"Em quen biết Thân Đồ Dạ lâu như vậy, lúc nào thì gặp người mà hắn đã sợ qua chưa?" Hàn Vũ Thần cười nói, "Hắn là người đứng đầu kinh doanh khu vực Á Châu, không ai có thể rung chuyển được địa vị của hắn."

"Nhưng là tên Dạ Thần kia không phải là người đứng đầu ngũ đế của bọn họ sao?" Lăng Tuyết thấp thỏm bất an hỏi, "Nếu mà hắn trừng phạt Thân Đồ Dạ làm sao bây giờ?"

"Ngũ đế đều là ngang hàng, không có ai cao ai thấp." Hàn Vũ Thần nghiêm túc nói, "Lúc trước bọn họ đề cử Dạ Thần ra làm người đứng đầu ngũ đế, chỉ là bởi vì cần phải có một người dẫn đầu, để tránh loạn quy củ, địa vị thế lực Thân Đồ Dạ không thể kém hơn hắn, hắn không dám đối phó Thân Đồ Dạ đâu. Em yên tâm."

Lúc nói những lời này, trong lòng Hàn Vũ Thần thầm mắng chính mình, mặc dù hắn nói có một chút đạo lý, nhưng mà hắn vô cùng rõ ràng, hắn hoàn toàn là tránh nặng tìm nhẹ, ngũ đế lúc trước lập được quy củ, ai nếu là xâm phạm, mặt khác bốn người hội cùng nhau tố cáo hắn, cái này là không để cho kháng cự .

Huống chi, Long Cửu từ trước đến nay đều đối đầu với Thân Đồ Dạ, mà cái tên Đế Phong mới lên kia là địch hay bạn còn không biết, Thân Đồ Phong Hoa đoạn thời gian trước bởi vì tranh cử mà đắc tội chính đoàn ở Anh, hiện tại thế lực có hạn, có thể giúp được Thân Đồ Dạ hay không, căn bản là nói không rõ ràng.

Còn như Tưởng Khiếu Quân, mặc dù tiền tài quyền thế khổng lồ, nhưng quyền lợi chính trị có hạn, phỏng đoán lần này cũng không có tác dụng gì.

Hiện tại cũng chỉ có Lỗi Lạc có thể nói chuyện, nhưng mà chỉ bằng thế lực của một mình hắn cũng có giới hạn, chỉ có thể nói, Thân Đồ Dạ lần này chỉ sợ là chạy trời không khỏi nắng .

"Yên tâm?" Lăng Tuyết thật sâu thở dài, "Tôi cũng nghĩ yên tâm..."

Thân Đồ Dạ trước đến giờ đều không cho cô biết rõ quá nhiều, về công vụ của anh, cô cơ hồ là hoàn toàn không biết gì cả, mà ngay cả bọn họ có mấy người kia là ai cũng không biết.

Cho nên Hàn Vũ Thần vừa nói như thế, cô vẫn tin tưởng.

Dù sao Hàn Vũ Thần từ trước đến giờ cũng không có lừa gạt cô, huống chi, Thân Đồ Dạ thật sự rất lợi hại, ở trong ấn tượng của cô, sẽ không có sợ ai.

Chắc là không có chuyện gì đâu...

Nhưng mà, Lăng Tuyết bỗng nhiên lại nghĩ đến một vấn đề mấu chốt: "Không đúng, nếu như chuyện không nghiêm trọng, Thân Đồ Dạ tại sao phải nói dối? Tại sao phải nói Bạch Tấn Sinh là hắn giết?"

"Hắn biết rõ quan hệ của chúng ta, sợ tôi làm khó dễ em, cũng sợ em thương tâm có áp lực đi." Hàn Vũ Thần viện cớ, "Là anh quá mù quáng, không có biết rõ chân tướng liền vội vã tố cáo..."

" Xuất phát từ góc độ của anh không có vấn đề." Lăng Tuyết có chút ít áy náy, "Vũ Thần, anh không trách em sao?"

"Nói thật, hiện tại tâm tình anh thật phức tạp, không thể nói có trách hay không, chỉ là trong lòng thật sự có chút ít khổ sở ngược lại thật ..." Hàn Vũ Thần không muốn lừa dối Lăng Tuyết, "Lăng Tuyết, em là bạn tốt nhất của anh, anh biết rõ cậu anh không phải là hảo hắn, hắn xác thực làm rất nhiều chuyện thương thiên hại lý, có đôi khi anh cũng rất thống hận hắn, nhưng mà... Hắn dù sao cũng là cậu ruột của anh, hơn nữa hắn đối anh thật sự rất tốt, anh..."

"Thực xin lỗi." Lăng Tuyết rất áy náy, ba chữ này nói với Hàn Vũ Thần, bởi vì cô quan tâm hắn. Đối với Bạch Tấn Sinh, cô thủy chung không có chút nào áy náy.

"Được rồi. Không nói mấy lời này nữa." Hàn Vũ Thần thở dài một hơi, nói sang chuyện khác, "Phía trước chính là bệnh viện, chúng ta đi vào tìm được cô giáo Phùng trước, xác định mấy đứa trẻ khác an toàn, nếu như nếu có thể, đi xét nghiệm lại máu, để biết được một chút nguyên nhân em sinh non đến cùng phải hay không là do trúng độc. Nếu như thời gian dài, máu qua sự trao đổi chất, chỉ sợ không thể nghiệm ra."

"Em thiếu chút nữa quên chuyện này" Lăng Tuyết nhíu lại lông mày, "Em nhất định phải tra ra chân tướng, thay bé cưng của em báo thù."

"Anh sẽ giúp em." Hàn Vũ Thần vỗ vỗ mu bàn tay Lăng Tuyết.

...

Xe chạy đến bệnh viện, Hàn Vũ Thần ngừng xe xong, vô cùng lo lắng đi lên lầu tìm cô giáo Phùng, Lăng Tuyết một đường chạy rất nhanh, sợ mình bỏ qua thời cơ cứu người, cho đến nhìn thấy cô giáo Phùng và bọn nhỏ đều bình yên vô sự, cô mới yên lòng.

"Tiểu Tuyết, làm sao con lại tới ? Không phải là con đang bị bệnh sao?"

Cô giáo Phùng và bọn nhỏ cũng không biết quá nhiều về chuyện của Lăng Tuyết, khi đó viện trưởng Quách báo với bọn họ là cô bị bệnh, không có nói tới chuyện sinh non, còn nói bởi vì cô bị bệnh, cho nên hôn lễ mới hoãn về sau một thời gian.

"Con... Đã khỏe rồi." Lăng Tuyết cứng ngắc cười cười, nhìn vài đứa trẻ ngủ say, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, "Bọn nhỏ như thế nào? Sức khỏe tốt hơn chưa?"

"Đều khôi phục rất tốt, vốn là cũng không phải là vấn đề lớn lao gì." Cô giáo Phùng nhìn nhìn di động, nhíu lại mi nói, "Kỳ quái, dì Chu sao còn chưa tới? Điện thoại cũng không gọi được."

"Dì Chu sao?" Lăng Tuyết vội vàng hỏi.

"Bình thường dì Chu đều đúng mười hai giờ trưa lại đây đưa cơm, nhưng mà bây giờ cũng đã là buổi tối rồi, bà ấy còn chưa tới, điện thoại gọi một ngày đều không gọi được, tôi rất lo lắng bà ấy có phải xảy ra chuyện hay không." Cô giáo Phùng nhíu lại mi nói, "Còn có, viện trưởng Quách cũng liên lạc không được, tôi để lão Vương về cô nhi viện tìm các bà ấy rồi, tôi lại không dám bỏ đi, lão Vương hiện tại cũng không có tin tức."

Nghe đến những lời này, sắc mặt Lăng Tuyết trong nháy mắt trở nên ảm đạm, cùng Hàn Vũ Thần liếc nhau một cái, Hàn Vũ Thần lập tức ra ngoài gọi điện thoại cho người ta điều tra.

"Tiểu Tuyết, có phải xảy ra chuyện gì hay không?" Cô giáo Phùng ngưng trọng hỏi.

"Cô giáo Phùng, ngài bây giờ có thể liên lạc với bác Vương không?" Lăng Tuyết hỏi.

"Lão Vương có thể liên lạc với." Cô giáo Phùng nói, "Lúc trước hắn cho gọi điện thoại cho tôi, nói ở đồn cảnh sát, còn chưa nói rõ ràng đã vội vã cúp mấy, nói biết rõ sẽ trả lời tôi."

"Ngài gọi bác ấy trở về đi, không cần tra xét." Lăng Tuyết ảm đạm nói, "Mẹ Quách sáng sớm hôm nay từ ký túc xá cô nhi viện trên tầng cao nhất té xuống, hiện tại ở bệnh viện."

"Cái gì? ? ?" Cô giáo Phùng dọa ngốc rồi, "Tại sao có thể như vậy? ? ? tình trạng bây giờ như thế nào ? ?"

"Đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, không có có nguy hiểm tính mạng." Lăng Tuyết an ủi, "Ngài không cần lo lắng, con đã sắp xếp bác sĩ và bệnh viện tốt nhất để trị liệu rồi, không có việc gì."

"Nha, không có có nguy hiểm tính mạng thì tốt..." Cô giáo Phùng khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà lòng vẫn còn sợ hãi, "đang yên lành sao lại rớt xuống? Viện trưởng Quách từ trước đến nay đều rất cẩn thận, bình thường cùng tôi cùng nhau lên đó phơi chăn mền, ở cô nhi viện mỗi một chỗ bà ấy đều rất quen thuộc nhưng mà, sao có thể bị trượt chân rớt xuống?"

"Chuyện này xác thực rất kỳ quái, cảnh sát còn đang điều tra." Lăng Tuyết không có nói quá nhiều, sợ hù dọa đến bà, "Cô giáo Phùng, ngài đừng lo lắng, mẹ Quách có con chăm sóc tốt rồi. Ngài trước hết gọi bác Vương đi, nói ông ấy không cần tra xét, sớm một chút trở về."

"Được" Cô giáo Phùng lấy điện thoại ra gọi, "Gần đây, cô nhi viện không ngừng xảy ra chuyện, ai..." "Lão Vương, ông nhanh trở về đi, Lăng Tuyết đang ở đây, con bé nói..."

Lúc cô giáo Phùng đang gọi điện thoại, bên kia, Hàn Vũ Thần đã sắp xếp tốt, đi tới nói khẽ với Lăng Tuyết: "Dì Chu buổi sáng đi trường học kia thăm bọn nhỏ, cùng mất tích với bọn nhỏ luôn rồi."

"Thì ra là như vậy." Lăng Tuyết nhướng mày, "Xem ra trước khi điều tra còn có bỏ sót, phải nói cho cảnh sát Cao xác định có một người nữa cũng mất tích."

"Anh vừa rồi đã gọi cho cảnh sát Cao rồi." Hàn Vũ Thần thấp giọng nói, "Anh lo lắng ở đây cũng không an toàn, có muốn chuyển cô giáo Phùng cùng bọn nhỏ qua chỗ khác không?"

"Không cần." Lăng Tuyết quyết đoán nói, "Tên kia nhất định đoán được chúng ta sẽ đuổi lại đây, nếu như hắn muốn động thủ với cô giáo Phùng và bọn nhỏ này, cũng không cần chờ tới bây giờ. Đoán chừng là cảm thấy hơn một trăm đứa trẻ đã đủ uy hiếp được em, không cần động đến mấy đứa trẻ này."

1 comment: