Quyển 1: Người sống về đêm - Chương 3

Chương 3: Nhân viên phục vụ có tố chất cao
Âm nhạc du dương, mùi rượu vang tinh khiết hòa với mùi xạ hương nam tính như
có như không, cả mùi mộc hương nhàn nhạt, trong và ngọt, muốn người khác không chú
ý cũng khó. Cô vừa ngẩng đầu, lại nghe Trình Thiếu Tiên ở đối diện mỉm cười và nói,
“Nhan Minh, ở khách sạn của anh có thể mời người có điều kiện tốt như vậy về làm phục
vụ, quả thật không đơn giản.”
Câu này khiến Trang Noãn Thần càng phải ngước lên nhìn, có thể được một người
ưu tú như Trình Thiến Tiên tán thưởng tự đáy lòng như vậy tất nhiên phải là người xuất
sắc trong xuất sắc rồi. Theo ngón tay người phục vụ ngẩng đầu, sau khi nhìn thấy người
đó thì đôi mắt trong suốt rõ ràng hơi sững sờ một chút, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn lại.
Mặc dù người đó đang mặc đồng phục của khách sạn, nhưng lại không cứng nhắc
như những người phục vụ bình thường, ngược lại mỗi cử động đều nhàn nhã đem đến
cảm giác như rồng ẩn mình. Dưới ánh sáng rải rác của đèn treo thủy tinh, làm bóng của
anh ta đổ xuống dưới, bảo phủ lấy bóng dáng nhỏ nhắn của Trang Noãn Thần.
Sau khi nghe Trình Thiếu Tiên nói vậy, người phục vụ nọ chỉ nhẹ nhàng cong
môi, hờ hững đáp, “Mời hai vị từ từ thưởng thức.” Tiếng nói trầm ấm cực kỳ êm tai.
Nhan Minh đương nhiên được thể diện, vội nói: “Đúng vậy, phục vụ ở khách sạn
chúng tôi nhất định phải là người có tố chất cao.”
Trang Noãn Thần âm thầm nổi da gà, cái khách sạn to như vậy mà chỉ có một
người phục vụ này là trông đẹp trai.
Sự chú ý của Trình Thiếu Tiên dường như đều đổ dồn vào người phục vụ này, sau
khi nhàn nhã nhấp một ngụm rượu vang, nhìn về phía người phục vụ, cười như không
cười rồi nói cho Nhan Minh nghe, “Chỉ sợ nhân viên phục vụ có tố chất cao như vậy
chưa chắc anh có thể giữ lại lâu dài được.”
Nhan Minh ngẩn người, miệng hơi cong cong xấu hổ, lúc này mới cẩn thận đánh
giá người phục vụ ở trước mặt. Nét mặt người này biểu cảm rất đúng mực, nhưng khiến
người khác không dám xúc phạm, đôi mắt anh ta khá ôn hòa, nhưng hàm chứa vẻ xa cách
khiến người khác không dám đến gần, mặc dù đang mặc đồng phục khiến anh ta trông có
vẻ hiền lành, nhưng lại che dấu vẻ sắc sảo mà người thường không có, trong đó có sức
hút rất mạnh, khiến người khác vô thức thả lỏng cảnh giác với anh ta. Con người này
tuyệt đối không đơn giản.
Nhưng…
Có lợi hại hơn nữa thì cũng chỉ là phục vụ thôi đúng không? Nhan Minh chau
mày, “Anh tên gì?”
Mắt người phụ vụ điềm đạm, “Giang Mạc Viễn.”
“Giang Mạc Viễn?” Nhan Minh suy nghĩ một hồi, dường như không có ấn tượng
gì với người phục vụ này, lại không muốn để cho bạn học cũ chế giễu, cao giọng nói,
“Làm việc ở đây cho tốt đi, nếu chăm chỉ tôi sẽ thăng chức tăng lương cho anh.”
Người phục vụ nhẹ nhàng cúi người, trên mặt vẫn không có vẻ gì là vui mừng thái
quá, chỉ thong dong tùy ý, đặt chai rượu lại rồi lui về phía sau đi xuống.
Từ đầu đến cuối, Trình Thiếu Tiên cứ nhìn theo bóng lưng của người phục vụ nọ,
đến khi hoàn toàn biến mất, anh vẫn không thu hồi tầm mắt, trong mắt ôn hòa lờ mờ chất
chứa suy nghĩ như có như không…
“Thiếu Tiên, hai người tiếp tục trò chuyện đi, đầu bếp hôm nay tay nghề không tồi
đâu, tôi dặn anh ta đặc biệt chuẩn bị cho cậu trước.” Nhan Minh thức thời rời đi, trước
khi đi còn chọc Trang Noãn Thần một cái, dùng khẩu hình miệng cảnh cáo cô... phối hợp
một chút.
Trong mắt Trang Noãn Thần không biết làm sao, lại sợ Trình Thiếu Tiên tốt tính
như vậy nên hiện giờ không thể rời đi, đành phải câu được câu mất trò chuyện với anh.
Trình Thiếu Tiên đối đáp hay vô cùng, anh làm cho bầu không khí không hề tẻ nhạt bằng
sự nhạy bén của mình, khiến trong lòng cô cảm thấy ngượng ngùng.
“Cô Trang làm việc cho công ty nào?”
Trang Noãn Thần không khỏi than thầm cách dùng từ hoa mỹ của người này, hắng
giọng, “Truyền thông Đức Mã.”
Trình Thiếu Tiên hơi nhếch mi, “Truyền thông Đức Mã ư? Thuộc tập đoàn FA,
hóa ra cô Trang làm trong ngành truyền thông, không tồi.”
“Tôi chỉ lên kế hoạch các sự kiện thôi, có gì mà tồi với không tồi.” Giọng nói của
cô khá dịu dàng, đang nghĩ đến phải nói câu gì tiếp theo thì điện thoại để trên bàn đổ
chuông, cô nhất thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình
thì hơi kinh hãi, vội vàng cầm điện thoại lên xem.

1 comment:

  1. […] 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương […]

    ReplyDelete