Chương 11: Chớ tin bất cứ ai
Bên ngoài tiệm cà phê, sắc trời u ám.
Đằng xa như có lớp tuyết đọng thật dày, nhưng mọi người đã sớm quen với thời
tiết ở Bắc Kinh, trận tuyết kế tiếp không biết sẽ rơi vào ngày tháng năm nào.
Có lẽ lời nói của chị Mai làm cho Trang Noãn Thần cảm thấy thâm trầm, kèm theo
cảm giác thời tiết cũng như vậy, lúc chị nói những lời này, giọng chị rất nhẹ, nhưng nghe
cẩn thận không khó phát hiện là đang bất đắc dĩ thỏa hiệp với cuộc đời.
Trong mắt của một số người, trong cái thành phố lớn vừa mở mắt ra là thấy ngay
áp lực này, chuyện mỗi ngày người ta hay nghĩ đến chính là đủ ăn đủ mặc, còn có một số
người phải sống bôn ba vất vả vì những thứ ăn mặc cơ bản, tốt hơn nữa chính là muốn có
một cuộc sống chất lượng hơn, nhưng những người lựa chọn con đường này sẽ càng mệt
mỏi hơn nhóm đầu.
Trong xã hội áp lực tối thượng này, tình yêu nam nữ đã trở thành một thứ xa xỉ, có
chăng chỉ là thêu hoa trên gấm, cũng không có thời gian để sửa chữa sai lầm, nguyên
nhân chính là tình yêu là một góc bất khả xâm phạm trong phạm vi tinh thần, một khi
dính vào, không chết thì cũng tàn phế.
Nhưng Trang Noãn Thần lại luôn luôn tin vào tình yêu.
Cô không tiếp lời chị Mai, không phải cô phủ định tính chính xác của lời nói này,
mà là nó quá chính xác đến nỗi khiến cô không biết nên nói gì, chỉ có những người đã trải
qua nỗi đau tê tâm liệt phế mới có thể nhận rõ toàn diện như thế, lời nói mới có thể nhẹ
nhàng khoan khoái đến thế.
“Chị Mai, chị nhất định phải đi sao?” Thật lâu sau, Trang Noãn Thần mới cất
giọng hỏi, ly sữa trước mặt đã nguội, không còn chút hơi nóng nào, “Em nghĩ, Trình tổng
sẽ không đồng ý để chị đi đâu.”
“Thật sự thì Trình tổng có giữ chị lại, nhưng, chuyện đoạn phim ít nhất cũng phải
có người đứng ra gánh vác chứ? Nếu không thì làm sao ăn nói với Tiêu Duy?” Chị Mai
cười buồn, “Hiện giờ Tiêu Duy không truy cứu không có nghĩa là sau này cũng không,
chẳng qua là bây giờ thân họ còn lo chưa xong mà thôi. Chị là nhân vật xuất hiện trong
đoạn phim, chị đi rồi, xem như có cái bàn giao với Tiêu Duy.”
“Nhưng mà, nhóm chúng ta thì phải thế nào?” Trang Noãn Thần thấy chị cương
quyết ra đi, đương nhiên rất sốt ruột.
“Trình tổng sẽ có sắp xếp.”
Trang Noãn Thần thở dài, lắc đầu đành chịu, “Nếu có thể tìm ra người đổi đoạn
phim thì tốt rồi.” Nói đến người này, cô cảm thấy tức giận, chau mày lại, “Em không
hiểu, chuyện này rõ ràng Angel là người gây họa, lại để cho chị gánh? Chị cũng là người
bị hại mà, là Angel quay lén chị.”
“Giữa chị và Angel phải có một người ra đi mới được, nói thật, nhiều năm như vậy
chị thật sự mệt mỏi rồi.”
“Nếu Trình tổng để chị đi thì đúng là không phân biệt được thị phi trắng đen.”
Chị Mai khẽ lắc đầu, “Noãn Thần à, đợi một ngày em ngồi lên vị trí của anh ta sẽ
hiểu được một đạo lý, vận hành công ty là dựa vào tập thể, mà không phải là chiến trường
của một người, cạnh tranh lành mạnh hay không lành mạnh gì cũng như nhau cả thôi, chỉ
cần có tài cán mang lại lợi ích cho công ty là được, chuyện riêng của nhân viên không
phải việc ông chủ cần quan tâm, trong công ty, tất cả đều phải công tư rõ ràng. Nói thật,
lần đấu thầu dự án của Tiêu Duy này, may mà suy nghĩ của riêng em không giống với
người khác, nếu không dựa theo ý tưởng nhất quán của chị tám phần cũng sẽ có kết cục
như Dương Thiên Vũ, ở phương diện này, không thể không thừa nhận thật ra Angel tốt
hơn, như vậy em cho rằng trước mắt là ai có lợi cho công ty hơn? Chị nghĩ nếu em làm
sếp, trả lời câu hỏi này cũng không khó khăn đâu.”
“Nhưng chỉ vì thế này đuổi chị thì đúng là hơi quá đáng.” Trang Noãn Thần phản
bác.
Chị Mai nhìn cô, cười nhẹ, “Em nhầm rồi, không phải Trình tổng đuổi chị, mà là
chị chủ động muốn rời khỏi công ty này. Nơi này có quá nhiều thứ chị không thích, tất cả
những con người và sự việc chị không thích thì chị đã sớm giũ sạch sẽ hết rồi. Vả lại, chị
đâu thể nào làm công cả đời cho người khác? Điểm ấy, Trình tổng rất rõ ràng.”
Trang Noãn Thần nghe thế thì mắt liền sáng lên, “Chị Mai, chị định mở công ty
riêng à?”
“Ừm.” Chị Mai khẽ nhếch mày, “Chị nghĩ dựa vào mạng lưới quan hệ chị tích lũy
nhiều năm trong giới này, ra làm riêng chắc là không quá khó.”
“Em tin chị nhất định sẽ thành công.” Trang Noãn Thần sau khi nghe vậy thì vô
cùng vui vẻ, gật đầu nói, lại đột nhiên nhớ tới Dương Thiên Vũ, lo lắng hỏi, “Liệu có
phải Trình tổng đã biết suy nghĩ này của chị không?”
Nguyên nhân Trình Thiếu Tiên đuổi hết cả bộ phận của Dương Thiên Vũ chính
bởi vì ý tưởng muốn ra làm riêng.
Chị Mai mím môi, “Chị biết em đang nghĩ gì, yên tâm đi, chị và Dương Thiên Vũ
không giống nhau, lập công ty riêng trước mắt chỉ là ý tưởng của một mình chị, chứ
không có lừa dối như anh ta. Lúc nãy chị cũng đã nói suy nghĩ này của mình với Trình
tổng, anh ấy tỏ vẻ rất ủng hộ, cũng hy vọng sau này có thể hợp tác qua lại về mặt nghiệp
vụ. Thật ra Trình tổng là người hiểu biết lý lẽ, trước kia quả thật chị có chút hiểu lầm anh
ấy.”
Sau khi nghe vậy, Trang Noãn Thần quả thực cũng thấy thế. Nhưng lời nói của chị
Mai cũng có đạo lý, con người đều hướng đến vị trí cao hơn, nếu có càng nhiều cơ hội thì
đương nhiên phải thử sức chứ.
“Vậy sau này thì sao? Ý của em là… tương lai của chị và Nam Bách Khôn đó.”
Không phải cô nhất định muốn biết chuyện riêng tư này, nhưng lúc nãy Angel có nói
Nam Bách Khôn đã đề nghị ly hôn, như vậy, có phải anh ta muốn ở bên cạnh chị Mai
không nhỉ?
Chị Mai dập tàn thuốc vào gạt tàn, tựa vào lưng ghế, sắc mặt có chút trống vắng,
“Chị và anh ấy, vĩnh viễn không có khả năng.”
“Sao vậy?” Trang Noãn Thần ngạc nhiên, rõ ràng đối phương muốn ly hôn mà.
Chị Mai nhìn ra bên ngoài cửa sổ, im lặng vài phút, sau đó thản nhiên nói, “Thật
ra, vào đúng thời điểm gặp sai người với sai thời điểm gặp đúng người cũng không khác
nhau là mấy. Những gì chị và Bách Khôn từng có với nhau trong quá khứ khiến khi đó
chị đã nghĩ sẽ trôi qua cả đời như thế, nhưng thực tế lại không phải vậy, một đôi tình
nhân yêu thương nhau thì không ai có thể tách họ ra được, nếu tách ra được vậy chỉ có
thể xem như họ yêu nhau chưa đủ. Trên đời này có nhiều cám dỗ lắm, nhiều đến nỗi
khiến chúng ta mệt mỏi không thôi, em nghĩ rằng chị và Bách Khôn nếu tái hợp vẫn có
thể vui vẻ hạnh phúc sao?”
“Nhưng đúng là anh ấy thực sự yêu chị mà, nếu không làm sao có thể có suy nghĩ
ly hôn chứ?” Tục ngữ có câu: phụ nữ có thể tha thứ cho một gia đình tan vỡ nhưng không
thể không có tình yêu, đàn ông có thể không có tình yêu nhưng lại không thể dễ dàng tha
thứ cho một gia đình tan vỡ. Tỷ lệ đàn ông đề nghị ly hôn thấp hơn phụ nữ rất nhiều,
Nam Bách Khôn nếu đã chủ động đề nghị, có thể chứng minh rằng anh ta đã trải qua suy
nghĩ cặn kẽ rồi.
Sau khi chị Mai nghe vậy, khóe môi hơi nhếch lên, rướn cơ thể về trước, nhìn cô
nhấn mạnh từng chữ, “Noãn Thần à, em nhất định phải nhớ kỹ một câu, một lần bất tín
thì vạn lần bất tin!”
Trang Noãn Thần ngẩn người.
“Nếu anh ấy yêu chị, sẽ không lên giường với bạn thân nhất của chị, một người
đàn ông ngay cả năng lực khống chế bản thân tối thiểu cũng không có, vậy thì chị còn
dùng anh ta được chỗ nào? Em phải biết rằng, khi một phụ nữ biết rõ bản thân họ cần
người đàn ông thế nào, thì họ cũng đã chuẩn bị đầy đủ mọi điều kiện cho một cuộc sống
tự lập suốt cuộc đời.” Giọng nói của chị Mai kiên quyết mạnh mẽ, sau khi đau đớn xẹt
qua nơi đáy mắt thì không còn thấy nữa, “Đôi khi, chị thật sự muốn trở lại trước kia, trở
về những ngày chưa quen biết Nam Bách Khôn, thật ra, sự phản bội trong tình bạn càng
khiến người ta đau khổ tuyệt vọng hơn cả phản bội trong tình yêu. Đó chính là cái gọi là
thứ tình cảm hèn mọn nhất, bạc bẽo nhất của lòng người.”
“Chị không còn yêu anh ấy nữa sao?”
“Yêu chứ.” Chị Mai trả lời chắc nịch, “Tình yêu là một thứ cao cả, trong tình yêu
thì tôn nghiêm cũng trở nên vô cùng hèn mọn không đáng một đồng. Nhưng so với thứ
tình yêu cao xa ấy, chị thà sống trong cái tôn nghiêm hèn mọn của mình.”
Ngón tay Trang Noãn Thần khẽ run, cô biết, một câu của chị Mai đã hoàn toàn
đẩy đi Nam Bách Khôn.
“Cố gắng làm việc cho tốt đi, có thể nhìn ra Trình tổng khá xem trọng em.” Chị
Mai nói một câu thật lòng.
“Trình tổng hả chị? Em không thấy vậy, ngược lại em có cảm giác anh ấy để mặc
em tự sinh tự diệt.” Trang Noãn Thần nghĩ đến chuyện lần này, than thở.
Chị Mai lắc đầu cười khẽ, “Em có từng nghe qua câu này chưa? Càng kỳ vọng thì
càng buông thả, phải ném em vào lò tôi luyện, mới có thể biết được rốt cục em chứa bao
nhiêu hàm lượng vàng trong đó chứ, đúng không?”
Trang Noãn Thần ngẩn ra nhìn chị Mai, phân tích thật lâu hàm nghĩa của lời nói
đó.
“Bật mí với em, chị từng nói với Trình tổng là muốn lôi kéo em đi.” Chị Mai điều
chỉnh tư thế ngồi, “Câu trả lời của Trình tổng chính là, nếu chị mở công ty riêng thì có
thể dẫn đi bất cứ người nào trong công ty này, nhưng còn em, anh ta tuyệt đối không
cho.”
“Vậy là xem trọng em?” Trang Noãn Thần như đang nghe kể chuyện cổ tích.
Chị Mai cười mà không đáp, nói cũng chỉ có thể nói bấy nhiêu, “Tóm lại, em phải
cố gắng lên. Nhưng chị phải nhắc nhở em một câu.”
“Câu gì?”
Chị Mai thu lại vẻ cười bên môi, vẻ mặt chuyển thành nghiêm túc, nhìn cô, “Nhớ
kỹ, đừng dễ dàng tin tưởng bất cứ ai, nhất là trong chốn công sở này.”
Một câu nói khiến Trang Noãn Thần lạnh dọc sống lưng, ý lạnh dọc theo cột sống
lan rộng dần…
***
Chuyện chị Mai nghỉ việc không thua gì cơn giông bão, trên dưới công ty đều
không ngừng đồn đoán, tâm trạng của Angel cũng không tốt lắm, có lẽ là do Nam Bách
Khôn đề nghị ly hôn với cô.
Bên Tiêu Duy thì vẫn chưa cho câu trả lời chính xác, may mắn là Cố Mặc ít nhiều
cũng thủ hạ lưu tình, về mặt dư luận không tiếp tục công kích Tiêu Duy nữa, cho Tiêu
Duy một cơ hội để thở, nhưng Trang Noãn Thần rất rõ tính tình của Cố Mặc, anh không
tiếp tục đào sâu vấn đề không phải bởi vì bị mua chuộc, mà là không tìm được tin tức có
giá trị.
Cô biết, Cố Mặc vẫn còn đang điều tra chuyện này, một khi để anh tra ra manh
mối, như vậy chờ đợi Tiêu Duy sẽ là một thảm họa tin tức cùng nạn kiếp dư luận với quy
mô lớn hơn bây giờ nữa.
Hai ngày này, Trang Noãn Thần mệt như chó chết, liên tục đến thăm hỏi các nhà
truyền thông, mục đích chính là kéo dài thời gian, cô luôn cảm thấy thà bên Tiêu Duy
không có tin tức gì còn hơn là trực tiếp từ chối đề nghị của cô.
Cố Mặc và cô hoàn toàn rơi vào chiến tranh lạnh.
Giống hệt như sáu năm trước, chẳng qua chiến tranh lạnh lần này dường như đều
xoay quanh nguyên tắc làm việc.
Đêm nay, Trang Noãn Thần gấp rút hoàn thành công việc trong tay, ngay cả cơm
nước cũng lười ăn, con người đến lúc đói quá ngược lại chả muốn ăn gì. Đêm đông giá
lạnh, nhánh cây hai bên đường đều treo đầy đèn màu, chớp tắt chớp tắt làm sáng cả con
phố Trường An, tuy là vậy, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh, khép chặt quần áo trên người
lại, nhưng làm sao cũng không ngăn được sự lạnh lẽo trong không khí.
Đang chuẩn bị băng qua đường chạy đến ga tàu điện, một chiếc xe thương vụ màu
bạc từ từ dừng lại bên cạnh cô, Trang Noãn Thần đang cắm cúi đi nên không chú ý, kính
xe hạ xuống, một giọng nói trầm thấp vang lên…
“Noãn Thần.”
Trang Noãn Thần đứng chựng lại, chun mũi quay lại nhìn, có hơi ngạc nhiên.
Đúng là Trình Thiếu Tiên!
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
No comments:
Post a Comment