Quyển 5: Mưu đồ tình ái - Chương 42

Chương 42: Ngày sau không cô quạnh

Giang Mạc Viễn cúi đầu, chậm rãi lồng chiếc nhẫn tượng trưng cho hạnh phúc cả
đời vào ngón áp út của cô, nhẹ nhàng nói, “Anh trao em chiếc nhẫn biểu trưng cho tình
yêu và hạnh phúc, đây là tín vật và chứng nhân cho cuộc hôn nhân của hai ta.”
Buông tay, cô cũng cầm lấy nhẫn, khi đeo vào ngón áp út của anh, cũng nói câu
tương tự, “Em trao cho anh chiếc nhẫn biểu trưng cho tình yêu và hạnh phúc, đây là tín
vật và chứng nhân cho hôn nhân của chúng ta.”
Giang Mạc Viễn cúi xuống hôn lên môi cô.
Bên tai là tiếng vỗ tay như sấm rền.
Trang Noãn Thần nhẹ nhàng nhắm nghiền mắt, trái tim lờ mờ run rẩy trong bất an.
Có lẽ Cố Mặc nói đúng, cô vì vi phạm lời thề lúc trước, cả đời này, sẽ không đạt
được hạnh phúc đích thực…
***
Càng là hôn lễ long trọng, lại càng giống như một hoạt động mạng lưới nhân tế
rộng rãi được bố trí tỉ mỉ.
Bản thân ba chữ ‘Giang Mạc Viễn’ đã đại diện cho giá trị của đám cưới này rồi.
Đối với một số nhân vật nổi tiếng trong thương giới tiến lên kính rượu chúc mừng,
cho dù họ không nói gì, Trang Noãn Thần cũng nhìn ra được dáng vẻ tiền tài quay cuồng
trong mắt họ, kể cả rượu vang trong ly cũng sặc mùi nhân dân tệ.
Trang Noãn Thần cười đủ tao nhã, đủ thong dong, nếu không làm sao xứng với
danh hiệu ‘bà Giang’ này. Nhìn thấy mẹ của Giang Mạc Viễn và mẹ cô nói chuyện hợp
cạ, Trang Noãn Thần không khỏi trầm tư, có lẽ lúc trước Lâm Kỳ một lòng muốn làm
học thuật nghiên cứu cũng không phải lập tức học được xã giao thương trường, có ai bẩm
sinh thích đeo mặt nạ để sống đâu?
Đến lúc ném hoa, các cô nàng chưa lập gia đình đều chen chúc lên trước, tươi cười
cố gắng đón được hoa cưới.
Ngải Niệm kéo Hạ Lữ chen lên, vẻ mặt Hạ Lữ xấu hổ.
Mạnh Khiếu ở một bên làm ồn, la lớn về hướng Trang Noãn Thần, “Ném cho Hạ
Lữ, ném cho Hạ Lữ.”
Một nắm kẹo bay về phía Mạnh Khiếu, Hạ Lữ trừng mắt với anh, “Ai bảo anh xen
vào chuyện của người khác, hả?”
Người xung quanh cười giòn.
Trang Noãn Thần nhìn Hạ Lữ cười nhẹ, sau khi nhắm đúng vị trí của cô thì xoay
người, thời điểm mọi người cùng nhau đếm ngược đến 1, cô vung tay ném bó hoa đi.
Bó hoa xinh đẹp vẽ một đường cong trong không trung, bay về hướng Hạ Lữ.
Hạ Lữ đứng ngẩn ra, trơ mắt nhìn bó hoa cách mình ngày càng gần… ngày càng
gần… Theo bản năng, cô khẩn trương nuốt nước miếng, do dự đưa tay lên…
Ngay thời điểm cô gần như có thể ngửi được mùi hoa, cơ thể bị các cô nàng đoạt
hoa đụng phải, lệch người đi một chút, bó hoa rơi vào tay cô gái đứng bên cạnh cô. Cô
gái nọ mừng rỡ hét toáng lên, Hạ Lữ nhíu mày, giơ tay bịt lấy màng tai đau nhức.
Trang Noãn Thần xoay người thấy Hạ Lữ không đón được hoa, trong mắt lộ vẻ
tiếc nuối.
Ngải Niệm quắc mắt bước đến huých Hạ Lữ, thấp giọng thì thầm, “Vừa rồi lo nghĩ
cái gì vậy? Sao không đi giành hoa chứ? Hiện giờ mở to mắt dòm đi, bị người khác giật
mất rồi.”
Trang Noãn Thần khẽ thở dài một hơi, bước đến bên Hạ Lữ, áy náy nói, “Ngại
quá.”
Hạ Lữ nhún nhún vai, “Đâu có liên quan đến cậu.”
“Ngải Niệm nói đúng, có vài thứ chỉ dựa vào chờ đợi là không được, phải đi tranh
giành.” Giang Mạc Viễn tay cầm ly rượu tiến lên, sau khi chạm cốc với Mạnh Khiếu thì
nhấp một ngụm, trầm thấp nói.
Có vẻ như hùa theo Ngải Niệm, nhưng lời này quả thực có hàm ý sâu xa khác.
Trang Noãn Thần nghe ra, cụp mắt cười ảm đạm, “Nhưng có vài thứ, muốn đoạt
cũng không đoạt được. Là của anh, vốn dĩ không cần tranh giành vô ích.”
Ý cười trong mắt Giang Mạc Viễn hơi đanh lại.
Tâm trạng Hạ Lữ không tốt lắm, xua tay, “Không biết mấy người đang nói gì.”
Nói xong, đi thẳng đến chỗ uống rượu.
“Con ngốc kia sẽ không vì một bó hoa mà mất hứng chứ?” Ngải Niệm lắc đầu
đành chịu, “Noãn Thần, mình qua đó với nó, ai da, gái ế lớn tuổi… phát rầu à.”
Trang Noãn Thần gật đầu.
Đợi sau khi Mạnh Khiếu cũng đi xã giao, Giang Mạc Viễn đưa tay vơ lấy vòng eo
nhỏ nhắn của cô, nâng cốc, “Có phải hai ta nên uống rượu giao bôi không nhỉ?”
Trang Noãn Thần không giãy ra, trên mặt luôn giữ nụ cười ôn hòa hạnh phúc với
người ngoài, cầm lấy một ly rượu vang, nhẹ nhàng nói, “Được thôi, một chút bản lĩnh đó
vẫn phải có để có thể bảo đảm thể diện của anh chứ.” Nói xong, nhẹ nhạng chạm cốc của
anh, chủ động làm động tác uống rượu giao bôi.
Giang Mạc Viễn duỗi tay qua, giao bôi với cô, đè thấp giọng, cười nhẹ, “Anh
không ngờ bã xã của anh lại là người nhanh mồm nhanh miệng, nói chuyện chanh chua
đến thế.”
“Sau này, tôi sẽ không để anh cô quạnh đâu.” Trang Noãn Thần mỉm cười với vị
khách bước đến chúc mừng, cố gắng nói thật nhỏ.
Giang Mạc Viễn vẫn cười nhạt, “Như thế chính là mộng đẹp mà anh chờ đợi.”
“Mộng đẹp? Chỉ mong sau này anh đừng cho rằng đó là ác mộng.” Trang Noãn
Thần đặt ly rượu xuống, thản nhiên nói.
“Đúng ha, suýt nữa anh quên, người có thể đoạt được hạng mục từ tay của
Oswald, trình độ nói chuyện đương nhiên sắc bén, chỉ là bị bề ngoài dịu dàng thường
ngày che lấp mà thôi.” Giang Mạc Viễn ngắm cô, trên mặt không có vẻ gì là không vui.
“Người bị vẻ ngoài dịu dàng che lấp đâu chỉ có một mình tôi? Chỉ khác nhau ở
chỗ có thuần tâm cố ý hay không thôi.” Giọng điệu Trang Noãn Thần chuyển lạnh.
Giang Mạc Viễn mím môi cười, đột nhiên cúi đầu, nói vào tai cô, “Anh thật ra rất
muốn lĩnh giáo trình độ mồm mép của em có bao nhiêu lợi hại.”
Trang Noãn Thần nhíu mày, trong lúc nhất thời không hiểu được ý anh nói.
Bên tai, nụ cười của anh càng thêm mờ ám, “Anh rất nghi ngờ nhưng không sao,
trình độ loại này cần luyện tập tích lũy theo năm tháng, bắt đầu từ đêm nay, anh sẽ từ từ
dạy em.”
Lời nói của anh càng khiến cô chẳng hiểu ra sao, nhưng thấy anh cười gian xảo
như vậy cũng biết chẳng có gì hay ho, cắn răng, lạnh nhạt nói, “Đồ thần kinh.”
“Khoảnh khắc vừa rồi trao nhẫn xong, em đã hoàn toàn được gả cho đồ thần kinh
là anh đây.” Giang Mạc Viễn đưa tay ôm chặt lấy cô, thì thầm vào tai cô, người ngoài
xem ra, hai người vô cùng thân mật.
Trang Noãn Thần không giãy ra được, không nhúc nhích, cứ để mặc anh ôm, “Còn
chuyện anh đồng ý với tôi?”
Sau khi nghe vậy, Giang Mạc Viễn đứng thẳng lưng, khóe môi ngưng trệ, sau đó
thản nhiên nói, “Yên tâm, bà Cố đã được dùng máy mới, Mạnh Khiếu cũng đã liên hệ với
bác sĩ giỏi nhất khoa chỉnh hình cho Cố Mặc.”
“Tốc độ nhanh thật.” Trang Noãn Thần cười trào phúng.
Giang Mạc Viễn buông ly rượu, xoay người cô qua, bàn tay anh đặt sau gáy cô,
“Trang Noãn Thần, em nhớ kỹ thân phận của mình cho anh, từ nay về sau sự sống chết
của hắn không liên quan đến em. Em có nhớ hắn thương hắn cũng vô ích, người đứng
trước mặt em đây mới là chồng em, người đàn ông chung giường chung gối với em cả
đời này cũng chỉ có thể là anh mà không phải hắn.”
“Nói xong chưa?” Trang Noãn Thần ngẩng đầu nhìn anh, tiếng nói thanh mát như
hoa sen, “Nói xong rồi thì tôi muốn đi ăn chút gì đó, tôi đói lắm, ngại quá, xin lỗi không
tiếp chuyện được.” Nói xong, cười hờ hững rồi quay đi.
Giang Mạc Viễn đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng cô ngày càng xa, lần đầu tiên có
cảm giác, anh dường như không hoàn toàn nắm bắt được cô…
***
Sau khi hôn lễ kết thúc, các khách khứa cũng sắp về hết, Hạ Lữ rời khỏi nhà hàng.
Phía sau, Ngải Niệm gọi cô lại.
Cô dừng bước, xoay người nhìn Ngải Niệm đang đi tới, bất đắc dĩ lắc đầu, “Cậu
mang thai đó, sao suốt ngày chạy đi chạy lại thế? Lục Quân đâu?”
“Anh ấy còn ở bên trong trao đổi danh thiếp, thật không biết một công chức còn
trao đổi danh thiếp gì, mình ra ngoài đứng chờ, thuận tiện hít thở không khí.” Ngải Niệm
nén giận nói, sau đó khoát tay cô, “Nè, cậu có cảm thấy Noãn Thần lạ lắm hay không?”
“Không cảm thấy, mình lại cảm thấy cậu rất lạ đó.” Hạ Lữ lắc đầu nói.
“Mình á?”
“Ờ…” Hạ Lữ ngồi xuống bồn hoa, “Biết rõ ông xã cặp bồ còn giả bộ ân ái.”
“Vậy thì phải sao? Cấu xé anh ta ra à?” Ngải Niệm không ngồi, đứng đó chà xát
tay.
“Kệ cậu đi, dù sao tới lúc đó đừng tìm tụi mình khóc lóc là được.” Hạ Lữ thở dài,
“Không phải mình cố ý nói mấy lời khó nghe đâu, Lục Quân của hiện tại thay đối rất
nhiều so thời đại học, mới lên được trưởng ban, lúc nãy còn ra vẻ hách dịch nói chuyện
với mình, đúng là nhìn chẳng quen.”
Ngải Niệm cười hì hì nhìn cô, “Thôi thôi thôi, cậu quản cách nói chuyện của anh
ấy làm gì, cũng không phải cậu chung sống với anh ấy mà.”
“Cho mình cũng chẳng thèm.” Hạ Lữ trừng mắt với cô.
“Tụi mình đừng nói về anh ấy nữa được không? Cậu thực sự không cảm thấy
Noãn Thần có chỗ nào không ổn à?” Ngải Niệm đổi đề tài.
Hạ Lữ cẩn thận nghĩ, lắc đầu, “Không có.”
Ngải Niệm à một tiếng, “Có lẽ do mình nghĩ nhiều quá.”
Ở cửa nhà hàng, Lục Quân đi ra, sau khi Ngải Niệm thấy thì nói với Hạ Lữ, “Mình
về trước nha, các cậu có chuyện gì bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho mình.”
Hạ Lữ vẫy tay với cô.
Đợi Ngải Niệm lên xe của Lục Quân xong, cô ngửa đầu, uể oải hưởng chút nắng
ấm, vừa mới chuẩn bị cất bước, phía sau vang lên một giọng nam trêu chọc…
“Xe cô lại bị đụng nữa rồi à? Sao lại không lái xe tới?”
Hạ Lữ quay đầu nhìn vào ánh mắt như cười như không của Mạnh Khiếu, không
đáp lại anh, quay đầu bỏ đi.
“Ê, sao vậy hả? Tôi nhỏ nhắn đến nỗi cô không trông thấy sao?” Mạnh Khiếu đuổi
theo.
Hạ Lữ lười nhiều lời với anh, túm lại đồ trên người, bước chân nhanh hơn, “Ngại
quá, là tôi có mắt không tròng.”
Mạnh Khiếu nghe lại càng vui vẻ, bám theo cô sát gót, “Bạn Hạ Lữ à, bạn thật
không phải nha, thấy người khác phải chào hỏi là phép lịch sự tối thiểu, lúc đi nhà trẻ cô
giáo cũng đã dạy chúng ta biết văn minh hiểu lễ phép rồi chứ.”
“Tôi không có đi nhà trẻ.” Hạ Lữ rùng mình vì lạnh.
Mạnh Khiếu thấy cô lạnh đến chóp mũi đỏ lên, vội vàng giữ cô lại, “Được rồi
đừng đi nữa, cô về nhà hay là muốn đi đâu, tôi đưa cô đi.”
Hạ Lữ dứt khoát dừng bước, bất đắc dĩ nhìn anh, “Mạnh Khiếu, anh làm ơn đừng
có cách hai ba hôm lại như ma quỷ bám riết lấy tôi được không? Gái đẹp bu xung quanh
anh nhiều như vậy, anh đi tìm mấy cô ấy tiêu khiển đi mà, đừng đến phiền tôi được
không?”
“Bộ tôi đáng ghét lắm à?” Mạnh Khiếu càng lộ vẻ bất đắc dĩ hơn.
“Anh không đáng ghét, kẻ đáng ghét là tôi.” Hạ Lữ đứng tại chỗ chà chà hai chân
rét run, “Tôi không cần anh đưa đi, cám ơn ý tốt của anh.”
Chường 44: Hai người đàn ông thông minh
Mạnh Khiếu thấy thái độ của cô thờ ơ, khó hiểu nhíu mày, “Bạn Hạ Lữ à, tôi đắc
tội với bạn à?”
“Không, là con người tôi không thích vui thôi.” Hạ Lữ nhìn vào ánh mắt chân
thành của anh, “Cho nên đừng theo tôi nữa, tôi còn có việc, tạm biệt.” Nói xong lời này
liền xoay người bỏ đi, không để anh có cơ hội nói thêm gì nữa.
Trời nổi gió, gió lạnh và hanh thổi vào trong quần áo, cô lơ đãng rùng mình một
cái, bước chân nhanh hơn.
Mạnh Khiếu nhìn theo bóng lưng cô, có hơi đăm chiêu.
Người trên đường vội vàng qua lại, trời lạnh quá, cũng ít người thích đi bộ trên
đường.
Lúc này không phải giờ cao điểm gì, người đi tàu điện ngầm chắc cũng ít. Thời
điểm Hạ Lữ sắp đi đến đầu đường tàu điện, cánh tay bị một sức lực từ phía sau níu lại, cô
hết hồn hét toáng lên quay đầu lại, thấy vẫn là Mạnh Khiếu.
“Anh làm gì?” Thấy anh lại đi theo một đoạn xa như vậy, Hạ Lữ quả thực sắp điên
rồi, trừng mắt khó tin nhìn anh, như là nhìn một hồn ma từ dưới đất chui lên làm người ta
sợ hãi.
Người lui tới liên tục nhìn về phía bên này.
Không muốn tò mò cũng khó, Hạ Lữ trông rất bắt mắt, hiện giờ lại có thêm một
Mạnh Khiếu, bộ complet tôn lên vẻ điển trai bất phàm của anh, người trên đường ai mà
không muốn nhìn một đôi trai xinh gái đẹp thêm vài lần chứ.
Anh không mặc áo khoát, lạnh đến rùng mình mấy cái, lại kéo chặt cô, hai mắt
như tia x-quang nhìn chòng chọc vào cô.
Hạ Lữ bị anh nhìn đến nổi da gà, nhíu mày hỏi, “Anh cứ như vậy mà đi theo tới
đây à? Cũng không mặc áo khoát?”
Mạnh Khiếu chỉ chỉ về phía không xa, cô ngoái lại nhìn, thì ra xe anh đỗ ở ven
đường.
“Rốt cục anh muốn gì đây?” Cô đứng tại chỗ nhìn anh bất đắc dĩ.
Mạnh Khiếu kéo cô lại gần, thấp giọng hỏi, “Rốt cục cô gặp phải chuyện gì vậy?”
Câu hỏi này khiến Hạ Lữ chẳng hiểu ra sao, mày càng nhíu chặt, “Có ý gì?”
Mạnh Khiếu nhìn cô từ trên xuống dưới, “Đi tàu điện ngầm còn chưa tính, ngay cả
túi xách hàng hiệu cũng không đeo, cô bị cướp à?”
“Anh mới bị cướp đó.” Hạ Lữ rút tay lại, “Sao tôi lại không thể đi tàu điện? Sao
nhất định phải mang túi hiệu? Mạnh Khiếu, anh đừng xen vào chuyện của người khác,
quản tốt xe của anh đi kìa, chỗ đó cấm đỗ xe.”
“Theo tôi lên xe tôi sẽ không phiền cô nữa.” Mạnh Khiếu lại níu lấy cô, ra vẻ như
là miếng thuốc dán điển hình.
Hạ Lữ hoài nghi nhìn anh, “Anh đối với phụ nữ nào cũng vậy à?”
“Là sao?”
“Mặt dày á.”
Mạnh Khiếu ngớ ra, lập tức cười ha ha.
Người xung quanh đều quay lại nhìn.
“Cười gì mà cười?” Cô cảm thấy khó chịu đựng nổi.
Mạnh Khiếu cố gắng nhịn cười, trong mắt vẫn tràn đầy vẻ buồn cười, “Hạ Lữ
đúng là Hạ Lữ, đây là lần đầu tiên tôi nghe phụ nữ dùng từ ngữ này để hình dung tôi đó.”
Hạ Lữ dứt khoát không nói nữa, trợn mắt nhìn anh, lát sau thở dài nói, “Đi thôi.”
“Đi thôi là sao?” Lúc này đến lượt Mạnh Khiếu ngẩn ra.
Hạ Lữ khoanh hai tay trước ngực, nhìn anh như cười như không nói, “Tôi có thể
tiết kiệm được hai tệ tiền đi tàu điện ngầm, thì ngu gì không tiết kiệm?” Nói xong, đi về
hướng xe anh.
Mạnh Khiếu nhíu mày rồi bật cười đi theo cô.
Lên xe, gió mát lấp đầy thùng xe. Ấp áp hệt như gió xuân, trong không khí còn di
động mùi hương dễ chịu, ngửi vào như là đặt mình vào trong rừng, mơ hồ còn có mùi
hương mát lạnh nam tính trên người anh, xen lẫn cùng nhau chui vào trong buồng phổi,
vô cùng thư thái.
Mạnh Khiếu không lập tức khởi động xe, lại kéo lấy tay Hạ Lữ qua.
Hạ Lữ liếc mắt nhìn anh, nhíu mày, “Lên xe của anh không hẳn là cho anh động
tay động chân nhé.”
“Đừng trừng mắt lên với tôi hoài, tôi rất sợ đó nha.” Mạnh Khiếu làm bộ hoảng sợ,
lại còn đưa tay lên vỗ ngực trấn an.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên reo vang.
Hạ Lữ làm động tác nôn nửa, rút tay ra, nhận máy.
Tiếng nói đầu bên kia rất nhỏ rất nhẹ, trong khoang xe im lặng cũng nghe không
lớn lắm.
Sau khi Hạ Lữ nghe xong thì gật đầu, đáp, “Được, sau khi xem xong mình sẽ gọi
lại.”
Hai người đối thoại rất ngắn, một nói một đáp đã kết thúc.
Sau khi cúp máy, Hạ Lữ vừa quay qua lại bị kinh ngạc, Mạnh Khiếu chồm hẳn cả
người qua đây làm động tác nghe trộm, cô nhíu mày, nhấc tay đẩy anh ra, “Không phải
lúc đi nhà trẻ cô giáo cũng đã dạy chúng ta biết văn minh hiểu lễ phép rồi sao? Sao ngay
cả chuyện không được nghe lén cũng không biết?”
“Ha ha, thật ngại quá, giáo viên từ nhỏ của tôi toàn nói tiếng Anh, chưa từng giảng
thể văn ngôn.” Mạnh Khiếu cười cợt chớp chớp mắt với cô.
“Đồ củ chuối.” Hạ Lữ nhíu mày.
Mạnh Khiếu ra vẻ nghiêm túc, “Ai nói? Tôi là con cháu Viêm Hoàng chính tông,
trên người tôi chảy dòng máu của người Trung Hoa đấy nhé.” Nói xong, trong mắt lại lóe
lên vẻ gian tà, kề sát vào cô, “Vóc dáng của tôi đều đúng chuẩn con cháu Viêm Hoàng,
có muốn tự mình kiểm chứng hay không?”
Hạ Lữ không cười, quan sát anh cả buổi, đột nhiên bật ra một chữ, “Được.”
“Ớ?” Mạnh Khiến còn tưởng cô sẽ đỏ mặt hoặc thẹn quá hóa giận, không ngờ cô
lại đáp như thế, sửng sốt, “Ý của cô là…”
“Ý của tôi là, để xem tình yêu của con cháu Viêm Hoàng là anh đây có bao
nhiêu.” Hạ Lữ đưa tay kéo qua cánh tay đeo đồng hồ của anh, xem thời gian, “Lúc này
Bắc Nhị Hoàn không kẹt xe, thế nào, hiện giờ từ đây xuất phát, nửa tiếng sau có thể có
mặt ở bệnh viện nơi Cố Mặc nằm chứ?”
Mạnh Khiếu sau khi nghe vậy thì nhếch đuôi mày, “Cố Mặc? Cô cùng tên liều
mạng cắt cổ tay kia có quan hệ ư?”
“Ờ.” Hạ Lữ lười giải thích, “Vậy anh chở tôi đi hay không chở?”
“Vừa rồi… Là Trang Noãn Thần gọi cho cô?” Mạnh Khiếu hoài nghi nhìn cô,
“Hay là, cô cũng yêu thầm tên đó?”
Hạ Lữ dùng ánh mắt bất mãn liếc anh từ trên xuống dưới.
“Không giải thích rõ ràng với tôi, tôi sẽ không lái xe đi đâu.” Mạnh Khiếu cười
cười dựa lưng ra sau.
“Không lái thì thôi.” Hạ Lữ cũng chẳng thèm chiều theo ý anh, dứt khoát đưa tay
mở cửa chuẩn bị xuống xe.
Mạnh Khiếu thấy thế lập tức cuống cuồng lên, kéo cô lại, “Giận rồi à? Đi đi đi,
hiện giờ tôi chở cô đi được chưa? Đi ngay đây.”
Hạ Lữ dường như bị dáng vẻ này của anh chọc cười, khóe miệng cong lên, “Còn
không lái xe?”
Mạnh Khiếu nhún vai, đây là lần đầu tiên anh răm rắp nghe lời phụ nữ, khởi động
xe, “Thăm Cố Mặc xong thì sao?”
Hạ Lữ nhìn anh một cái, thản nhiên nói, “Tôi biết anh đang muốn gì, thăm Cố Mặc
xong, thời gian còn lại tùy anh sắp xếp.”
“Tốt như vậy sao?” Mạnh Khiếu cười cười.
Hạ Lữ cũng chỉ cười lấy lệ, quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa xe…
***
Hiện trường hôn lễ, cuối cùng là Giang Mạc Viễn thu xếp.
Trang Noãn Thần cùng ba mẹ thu xếp ổn thỏa cho người ở Cổ Trấn.
Hội quán Hoa Mậu.
Cửa sổ kính sát đất gần như có thể ngắm toàn cảnh thành phố Bắc Kinh, trong
không khí thoang thoảng hương trà, hoàn cảnh yên tĩnh, trên bộ sô pha đen, một người
đàn ông nhàn nhã ngồi đó, tay cầm tách trà, lắc nhẹ.
Ánh mắt anh trước sau vẫn chăm chú nhìn ra phong cảnh bên ngoài, từng mảng
ráng chiều chiếu vào cửa sổ, đỏ rực một khoảng.
Thật lâu sau, anh lại nhìn thoáng qua cổ tay, tiếp tục chờ đợi.
Ngoài cửa sổ, có gió thổi qua.
Cành khô lay động.
Chỉ tiếc, người ngồi trên cao nên nhìn không thấy.
Lại qua hơn mười phút, một người đàn ông khác đi đến, sau khi nhìn thấy người
đàn ông ngồi bên cửa sổ thì môi mỏng hơi nhích lên, rồi nhanh chóng che đi vẻ u ám
trong đáy mắt, bước đến, không nói gì, trực tiếp ngồi xuống đối diện.
“Xem ra, tôi càng ngày càng hiểu anh.” Người đàn ông thấy anh ngồi xuống, cười
cười, chủ động rót một tách trà cho anh, “Vì điểm ấy, chúng ta phải lấy trà thay rượu, làm
một tách chứ nhỉ?”
“Sao nào, hôm nay trong đám cưới của tôi, anh uống còn chưa đủ nhiều ư?” Giang
Mạc Viễn dựa lưng vào sô pha, khi nói chuyện thì giơ tay nới lỏng cà-vạt, thần thái có vẻ
như nhàn nhã, nhưng đuôi lông mày lại lặng lẽ xẹt qua tia tà ác.
“Thì do uống hơi nhiều, nên muốn đến đây giải rượu.” Trình Thiếu Tiên nhếch
mày, chỉ chỉ vào ấm trà, “Cố ý gọi cho anh, cũng là cố ý pha cho anh đó, nhưng trà nghệ
vẫn còn kém xa anh.”
“Dù sao cũng là tôi dạy trà nghệ cho anh mà.” Giang Mạc Viễn hừ nhẹ một tiếng,
thò tay cầm lên uống một hớp, đặt xuống, “Quả nhiên trình độ vẫn chưa học được.”
Trình Thiếu Tiên nhún vai, làm ra vẻ không sao cả.
Giang Mạc Viễn lấy tấm ảnh từ trong túi áo vest ra, ném thẳng lên bàn trà, “Nhân
lúc hương trà còn chưa tan, tôi vẫn còn có thể nhẫn nại nghe lời giải thích của anh.”
Trên ảnh chụp, là hai cô gái cười tươi như hoa.
Một là Đại Dư, người còn lại là Sa Lâm, cô gái có gương mặt giống hệt Trang
Noãn Thần.
Trình Thiếu Tiên cầm tấm ảnh lên, quơ quơ, “Nhiều người như vậy, anh lại cứ khư
khư nghĩ đến tôi, Giang Mạc Viễn, anh đúng là nhạy bén khiến người ta sợ hãi nha,
đương nhiên, tôi là ám chỉ một khi trở thành kẻ đối địch với anh.”
“Từ sau khi Sa Lâm chết, tôi và anh hình như không còn tình bạn nữa.” Ý cười
trong mắt Giang Mạc Viễn thật sâu, vừa tỉnh bơ nói, vừa bắt đầu ngâm trà.
Hương trà, theo đầu ngón tay anh bay ra, lấp đầy không gian hai người.
“Nhưng mà, có Trang Noãn Thần làm cầu nối, tôi nghĩ, quan hệ của hai ta có lẽ
còn có khả năng trở lại như trước.” Trình Thiếu Tiên cười ha ha, không cho là đúng.
Giang Mạc Viễn giương mắt liếc anh một cái, “Nếu đây là suy nghĩ thật sự của
anh, vậy hôm nay tấm ảnh này sẽ không tới tay Trang Noãn Thần. Trình Thiếu Tiên, anh
cũng là người thông minh, không phải anh cũng ngồi ở đây đợi tôi chủ động tìm tới sao?”
“Vậy anh nói xem, giữa hai đối thủ rốt cục là tương tự nhau tốt hay là bổ sung cho
nhau tốt nhỉ?” Trình Thiếu Tiên ra vẻ suy ngẫm.
“Vậy phải xem trình độ của đối thủ cái đã.” Giang Mạc Viễn cầm tách trà lên nhấp
một chút, dường như khá hài lòng, thản nhiên uống tiếp, “Nhưng mà…” đặt chén xuống
lại đột ngột nói, “Anh đã phạm vào điều tối kỵ là cuốn phụ nữ vào đó.”
Trình Thiếu Tiên khoanh tay lại, “Chính là bởi vì tấm ảnh này?”
“Tấm ảnh này đủ để dấy lên một cơn giông bão, không phải anh không rõ tôi đã
phải làm thế nào để áp chế cơn giông này.” Đôi mắt Giang Mạc Viễn tối sầm lại, ngữ
điệu cũng chuyển lạnh.
Trình Thiếu Tiên cười ha ha, lắc đầu, “Giang Mạc Viễn, Noãn Thần có quyền biết
chân tướng.”
“Chỉ là vì một cô gái trông giống hệt cô ấy, đáng để dấy lên một cơn giông hay
sao?” Giang Mạc Viễn hơi nheo mắt lại.
“Đừng quên, cô gái có diện mạo hệt cô ấy đã từng là vị hôn thê của anh.” Giọng
nói của Trình Thiếu Tiên cũng chuyển lạnh, “Mà nhà họ Nam bây giờ, vẫn cho rằng anh
là người hại chết cô ấy!”

No comments:

Post a Comment