Quyển 7: Chết nửa con tim - Chương 10

Chương 10: Rơi vào thống khổ không ngừng

Có câu ngọc quá tinh khiết dễ bị vấy bẩn, người quá ngây thơ dễ học hư, từ nhỏ
những chuyện mà Trang Noãn Thần tiếp xúc đều là giáo dục của gia đình quy tắc nhất,
trước khi gặp Giang Mạc Viễn cô còn cho rằng mình sẽ bình thường giản dị sống hết
cuộc đời như bao cô gái khác, cùng người đàn ông mình yêu cũng yêu mình kết hôn sinh
con, có thể người đó không tiền không quyền, nhưng họ đủ ân ái, hai người cùng nhau đi
làm cùng nhau tan ca, cuối tuần thì ngủ nướng đến lúc thức dậy thì đi xem phim, hoặc là
đi thăm cha mẹ hai bên. Cuộc sống của họ sẽ giống như những đôi vợ chồng bình thường
khác, cùng nắm tay nhau trải qua những ngày bình yên, nhữcng ngày cố gắng phấn đấu
cùng cười cùng vui cùng nhau đi đến cuối đời. Có thể vài năm sau đó họ cũng tích góp đủ
tiền để mua nhà mua xe, có cục cưng đáng yêu, cô cũng sẽ giống đại đa số phụ nữ chăm
sóc con cái, bắt đầu trang bị kiếm thức giáo dục cho con từ tấm bé…
Cô chưa từng nghĩ sẽ trèo cao, cũng không nghĩ đến đời cô sẽ giao du với tầng lớp
thượng lưu trong xã hội, cô biết rõ bản thân không phải là người nổi bật, cho nên trước
giờ vẫn luôn chỉ sống, học tập và làm việc. Cô không muốn trở nên có nhiều tiền, chỉ
nghĩ dựa vào đôi bàn tay của chính mình sáng tạo ra không gian và hạnh phúc bé nhỏ
thuộc về mình thôi.
Thế nhưng, cuối cùng cô vẫn gặp phải Giang Mạc Viễn.
Cô rất rõ ràng, một người trông hoàn mỹ quá mức ngược lại chính là loại đáng sợ
nhất, anh ta càng cười, mức độ nguy hiểm che giấu bên trong càng lớn, người đàn ông
thận trọng luôn ôn tồn trầm ổn trước mặt người khác, tất cả bình yên cô muốn bị hủy hết
nhân danh tình yêu, hôm nay, anh lại có thể hoàn toàn xé rách bề ngoài tao nhã, biến
thành một cầm thú không hơn không kém, à không, anh vốn chính là cầm thú, chẳng qua
khoác thêm chiếc áo văn minh mà thôi.
Hơi thở nóng hổi phả vào bên tai, môi mắt cô dần nhuốm mùi xạ hương của anh,
ánh trăng len qua cửa sổ soi vào trong phòng, khuôn mặt vốn nhỏ nhắn của cô nay càng
trắng bệch, Trang Noãn Thần như là con cá bị người ta vớt lên bờ, còn người đàn ông
phía sau kia như là tên đao phủ đang đánh vảy của cô, không chút thương tiếc ném cô lên
bờ cát, nhìn mắt cô dại ra mà kéo chút hơi tàn, cuối cùng từ từ chết khô.
Cô hận!
Cô hận anh dùng thủ đoạn này để tra tấn cô, cực kỳ bi thảm.
Nhưng anh cũng đã thanh công.
Anh đã đạt được mục đích nhục nhã cô, giẫm nát trái tim vốn bình yên tầm thường
của cô thành từng mảnh, để người vốn không thể trở thành người nổi bật như cô trở nên
càng thêm hạ tiện rẻ mạt…
So với vẻ chật vật của người phụ nữ trong lòng, Giang Mạc Viễn quần áo chỉnh tề,
chỉ có hai cúc áo ở ngực mở ra, giam cầm sự phản kháng của cô, bất luận là sức mạnh
hay chiều cao, anh đều là người khống chế. Thứ ngang tàng theo động tác cởi quần của
anh lộ ra, trực tiếp chui vào cơ thể cô, giống như cây sắt khổng lồ, không trải qua bất cứ
hình thức vỗ về và chờ đợi, lạnh lùng nhập vào nơi mềm mại của cô.
Thế nhưng, khoảnh khắc cô thoáng cứng đờ, sự đau lòng của anh cũng cứ thế tản
ra, cơn đau kia có thể sánh với nghiền anh thành tro, nhưng phẫn nộ đã sớm ra khỏi sự
khống chế của anh, chỉ còn lửa dục cùng giận dữ biến anh trở nên đáng sợ chưa từng có.
Anh biết cô sẽ đau, cô nhỏ nhắn làm anh thương tiếc, khi bình thường cho dù anh có nhẹ
nhàng thì cô cũng phải cố gắng để tiếp nhận, huống chi vào lúc này?
Nhưng, cảnh tương cô ôm chầm lấy Cố Mặc mà khóc cứ giờ giờ phút phút đâm
vào lục phủ ngũ tạng của anh, còn lọ thuốc chết tiệt kia nữa, đến hôm nay anh mới biết
được, từ lúc cô kết hôn với anh đã luôn uống thuốc, cũng là hôm nay anh mới biết rõ vợ
anh, người phụ nữ này lại có thể thường xuyên chạy đến bệnh viện thăm người tình cũ.
Anh biết cô với cuộc hôn nhân này luôn không cam lòng không tự nguyện, cho
nên anh luôn kiên nhẫn chờ đợi, Giang Mạc Viễn anh chắc chắn cho rằng một ngày nào
đó cô sẽ động lòng mà yêu anh, kết quả là, sự thật lại giáng một cái tát châm chọc cho
anh!
Người phụ nữ dưới thân như cánh hoa sắp tàn, lòng ngực anh lại dâng lên nỗi lo
lăng chưa từng có, nín nhịn, đè lưng cô xuống, rồi động mạnh thân sau, thứ ngang tàn
như con mãng xà kia rốt cục hoàn toàn chui vào trong cơ thể cô.
Lần này như dùi đục bổ xuống, Trang Noãn Thần chỉ cảm thấy mắt nổ đom đóm,
da đầu theo đó tê rần, áp lực ở ngực xông lên cổ họng thời điểm lên đến miệng lại bị cô
ghìm chặt!
Cô không thể la, đánh chết cũng không thể la!
Nếu bị Cố Mặc nhìn thấy cảnh này, người nhảy xuống lầu nên là cô.
Trang Noãn Thần đằng sau cười lạnh, cánh tya to lớn xốc người cô lên, cánh tay
khác lại quay mạt cô hướng về phía Cố Mặc bên trong song cửa kia, thắt lưng vận động
cuồng dã, không để cô có chút cơ hội hít thở, thấy cô cắn chặt răng, khuôn mặt anh tuấn
đầy lửa dục, hơi thở khàn khàn chui vào môi răng cô.
“Ưm…” Cô bị anh cắn đến đau, nơi ngực là bàn tay anh, thô lỗ, đem cho cô sự
nhục nhã lớn nhất, sau lưng cô bị ép phải kề sát ngực anh, tấm lưng bị cà vạt ma sát đau
rát, bả vai cũng bị da thịt cứng rắn của anh đè đến nhức nhối, cho dù anh ăn mặc chỉnh tề,
cô vẫn dễ dàng cảm giác được cơ thể cường tráng cùng cơn thịnh nộ ngút trời xuyên qua
lớp vải kia, đủ để giam cầm cô đến bất lực.
Cô đầu hàng, thực sự không thể chịu đựng nổi.
Hung ác khuấy đảo, như muốn xuyên qua lục phủ ngũ tạng của cô, sức mạnh
cường hãn lại cường ngạnh làm mùi xạ hương thuần hậu mãnh liệt của anh nhạt bớt, thứ
cực lớn cực cứng rắn kia đâm sâu khiến cô chỉ có thể nhằm chặt mắt mặt tráng bệch,
dùng chút sức lực cuối cùng vào môi răng.
Hàm răng liều mạng cắn môi, môi vốn hồng nhuận bị cô cắn đến tím tái, theo sức
lực cuồng dã của người đàn ông rất nhanh bị cắn rách, máu như nhuốm đầy hàm răng
trắng bóng, cho dù như vậy cô cũng không dám nhả ra, vì sợ một khi chống đỡ đến cạn
kiệt sẽ kêu lên thành tiếng.
Nhưng Giang Mạc Viễn không buông tha cô.
Ngày thường anh chính là người đàn ông rất mạnh mẽ, cô muốn làm anh tắt lửa
đều là phí sức, huống hồ anh của hiện giờ nghiễm nhiên biến thành dã thú?
“La đi, sao lại không dám la?” Giang Mạc Viễn cắn vành tai cô, như cười dịu
dàng, nhưng lực tấn công của anh vẫn mạnh như thế, bàn tay quen thuộc khống chế từng
góc độ của cô, cứ như vậy, anh có thể khiến cô hoàn toàn tiếp nhận anh không chừa một
khe hở.
Anh vào cô liền run lên, anh từng chút từng chút xâm nhập, cô liền từng chút từng
chút run rẩy, cuối cùng sức mạnh của anh càng càng càng nặng càng lúc càng gấp, Trang
Noãn Thần hoàn toàn kiệt quệ, hệt như dầu khô đèn tắt làm vài động tác kháng cự cuối
cùng.
“Xin anh… Tha cho tôi đi…” Tiếng cô càng lúc càng yếu, lại đỏ au, bị máu nhiễm
đỏ.
“Cưng à, em có biết hiện giờ bản thân dâm đãng thế nào không, hửm?” Khóe môi
Trang Noãn Thần cười khẽ thốt ra câu chữ nhục nhã kia, nhưng ý cười không chút lan
vào mắt.
“Em cắn tôi chặt đến như vậy, còn nói không cần?” Thứ đàn ông kia mãnh liệt
ngang tàng không ngừng bành trướng cơ thể cô.
“Trang Noãn Thần… Anh… giết tôi cho rồi…” Toàn bộ sức lực của Trang Noãn
Thần đều ở trên người anh, run rẩy, hết thảy trước mắt đều trở nên mông lung, ý thức
cũng bắt đầu bay xa.
Cô chỉ biết, hiện tại mình sống không bằng chết.
“Tôi sao giết em được? Tôi yêu em còn yêu chưa đủ đâu.” Trang Noãn Thần ở bên
tai cô thoải mái thở dài, tiếng nói trầm khàn, tận tình hưởng thụ sự chặt khít của cô, nhấc
mông phóng đãng tiến vào không chút thương tiếc.
Khuôn mặt Trang Noãn Thần bị ép phải nhìn anh, tiếp nhận hết tất cả lửa giận
bùng phát của anh, chiếc cằm yếu ớt để mặc bàn tay anh nắm, máu bị anh hút vào trong
miệng.
“Cưng à, thả lỏng nào, muốn cắt đứt tôi sao?” Anh cười lạnh, chìa tay ra vỗ mạnh
vào mông cô, lần thứ hai đâm sâu vào.
Trang Noãn Thần rốt cục cũng không nhịn nổi nữa, cô kêu lên một tiếng, tiếng kêu
kia như thống khổ bị người ta bẻ gãy cánh, cô đương nhiên hết sức, cho dù dùng sức hét
lớn thì chui vào tai của Giang Mạc Viễn cũng như là tiếng nức nở của con mèo nhỏ.
Cơn đau bị đâm mạnh rồi tàn sát bừa bãi khiến mái tóc cô ướt nhem, nước mắt
cùng mồ hôi hòa thành một dòng.
Cô khóc kêu bị làn sóng dục vọng của đàn ông bao phủ hoàn toàn, chỉ cảm thấy
trước mắt một khoảng ánh sáng hồng hồng, linh hồn thoát ra khỏi thể xác, đang ngoa du
giữa không trung. Cô thấy mình bị Giang Mạc Viễn ôm chặt, động tác của anh là cuồng
dã, vẻ tà ác trên gương mặt đẹp trai đó đâm đau mắt cô, cô cảm thấy bản thân như con
búp bê bị anh xé nát, để mặc anh muốn làm gì thì làm…
Gương mặt Cố Mặc đã mơ hồ từ lâu…
Cô khép mắt, hoàn toàn rơi vào bóng tối vô cùng vô tận.
Cô tin tưởng, chính mình đã rơi vào âm tào địa ngục, không còn khả năng luân hồi
chuyển kiếp…
***
Khi mở mắt lần nữa, trời đã sáng.
Ánh nắng chói mắt xuyên qua rèm thưa biến thành dịu nhẹ.
Trang Noãn Thần ưm một tiếng, đưa tay che đi ánh sáng trước mắt, rồi lại cảm
thấy cổ họng đau đớn, đợi đến khi thích ứng với ánh sáng mới phát hiện ra mình đã quay
về biệt thự.
Sự tàn sát bừa bãi kia kết thúc khi nào?
Là anh đưa cô về biệt thự sao?
Đưa tay lên, ánh mắt ủ rũ nhìn những vết thương nơi cổ tay, là bị tay anh nắm chặt
tạo thành.
Mũi cay cay, nước mắt lăn xuống.
Anh như thế, thà giết cô còn vui hơn.
Gắng gượng ngồi dậy, cơ thể lại đau nhức như bị chặt làm mấy khúc, cô như phạm
nhân chịu cực hình, ngay cả sức để lau nước mắt cũng bị rút cạn.
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
Cô yếu ớt nhìn lên, bắt gặp bóng dáng cao to của Giang Mạc Viễn, chỉ đứng thôi
dường như cũng đủ áp lực và sức sát thương. Hình như anh mới tắm xong, bên hông chỉ
quấn chiếc khăn tắm lớn, trên vai còn bọt nước đang nhẹ nhàng chảy xuống.
Tim Trang Noãn Thần thoáng run lên, nỗi kinh hoàng chứ từng có xâm chiếm lấy
cô, cô dịch người lại chợt đau đớn, hít mạnh một tiếng rồi run rẩy không thôi.
Trang Noãn Thần lại mỉm cười đi về phía giường, ngồi xuống.
Cô nhíu mày, không đợi sự đau đớn ở cơ thể giảm bớt thì chiếc cằm bị anh nắm
lấy, bắt nhìn vào đôi mắt tối tăm như địa ngục kia.
“Thức rồi?” Mở miệng, vẫn tiếng nói dịu dàng như mọi ngày.

No comments:

Post a Comment