Chương 26: Lời nói dối hoa mỹ
Tuy rằng khi ở khách sạn thái độ của Giang Mạc Viễn rất gay gắt, nhưng sau đó
vẫn sắp xếp người đưa Ngải Niệm đến căn phòng bên kia, bởi vì Ngải Niệm nhất quyết
đòi ly hôn, đồng thời sợ con mình bị mẹ chồng cướp đi, cho nên đã gọi điện báo cho mẹ
đẻ cô tới Bắc Kinh ngay, dù sao chuyện ly hôn thì giấy cũng không gói được lửa, thêm
nữa là có thể giúp Ngải Niệm chăm sóc em bé. Mới đầu mẹ Lục Quân sống chết không
đồng ý, lại trong lúc mất kiểm soát đã nói rất nhiều lời khó nghe, vẻ mặt Lục Quân cũng
rất khó chịu, nhưng bởi vì có Giang Mạc Viễn và Mạnh Khiếu ở đó cho nên không thể
làm gì chỉ có thể tạm thời từ bỏ.
Xe của Giang Mạc Viễn và Mạnh Khiếu đều để ở bãi đỗ xe ngầm của khách sạn,
trong thang máy chỉ có hai người họ nói chuyện, Hạ Lữ và Trang Noãn Thần đều im lặng
đứng ở hai góc, chờ thang máy đến nơi, Mạnh Khiếu nghĩ thế nào lại đề nghị: “Dù sao
trời cũng sáng rồi, hay là cùng nhau đi ăn sáng đi?” Hạ Lữ bên cạnh vẻ mặt đầy xấu hổ,
mà vẻ mặt Trang Noãn Thần bên kia cũng không thoải mái gì. Giang Mạc Viễn đem biểu
hiện của hai người đều thu vào đáy mắt, sau đó thản nhiên giảng hoà, “Thôi tìm nơi nào
đi nhanh thôi, hôm nay hơi bận rồi, để lần khác đi.”
Mạnh Khiếu cũng nhận ra vẻ khác thường của hai cô gái, gật gật đầu, Hạ Lữ nâng
tầm mắt liếc Trang Noãn Thần một cái sau đó liền vội vàng cúi đầu, một câu cũng không
nói chui vào trong xe.
Trang Noãn Thần cũng không có động tác thừa thãi nào, chui thẳng vào xe.
Giang Mạc Viễn và Mạnh Khiếu nhiền liếc qua nhau, cả hai đều tỏ ra bất đắc dĩ.
Mở điều hoà, nhanh chóng đuổi đi không khí căng thẳng, khi xe ra khỏi bãi đỗ xe,
ánh mặt trời le lói qua tầng mây, một ngày nóng bức lại bắt đầu.
Từ lúc lên xe Trang Noãn Thần đều yên lặng, dựa người vào ghế hai mắt vô thần
nhìn phong cảnh bên ngoài của kính, như là hình nộm giả người, yên lặng ngay cả tiếng
hít thở cũng không nghe được. Khi xe đi ra đến đường chính, cô giơ tay mở radio, gặp
đúng lúc chương trình ca nhạc buổi sáng sớm, ấm áp như gió xuân, chỉ tiếc lòng của cô
lạnh giá như tháng chạp, nghe vào lại càng thêm phiền lòng.
Giang Mạc Viễn yên lặng nhìn tất cả, đợi bên tai lần nữa trở về yên lặng mới cười
nhạt: “Em nghĩ gì thế?”
Trong lòng có tâm sự, dù âm nhạc có hay cỡ nào cũng phí công.
Trang Noãn Thần nhìn chằm chằm đường quốc lộ bên ngoài, lúc sau mới nói: “Em
nhớ lại khoảng thời gian Lục Quân mới theo đuổi Ngải Niệm, lúc đó vẫn còn ở đại học,
anh có biết lúc đó Lục Quân theo đuổi Ngải Niệm như thế nào không?”
Giang Mạc Viễn xoay mặt nhìn cô một chút, tỏ ý cô cứ nói đi anh sẽ nghe.
“Lúc ấy còn có một sinh viên khoa Luật theo đuổi Ngải Niệm, nhưng Lục Quân
quá thông minh, anh ta không như cậu kia chỉ lấy lòng Ngải Niệm, mà là thu phục được
lòng người bên cạnh Ngải Niệm trước. Anh ta mua tặng Hạ Lữ quyển tạp chí mà cậu ấy
thích nhất, lại mua cho em một đống đồ ăn vặt, cứ như vậy em và Hạ Lữ đều nói tốt cho
Lục Quân trước mặt Ngải Niệm, cứ như vậy Ngải Niệm và Lục Quân yêu nhau. Nói đến
đây, Trang Noãn Thần thở dài, “Hiện tại ngẫm lại, là do em và Hạ Lữ vì một quyển tạp
chí và đống đồ ăn vặt mà bán Ngải Niệm đi.”
Giang Mạc Viễn nhìn thẳng đường phía trước, đèn vàng sáng, xe đi chậm lại, ôn
tồn nói: “Em không thể nghĩ vậy được, ai cũng sẽ thay đổi. Cho dù lời thề non hẹn biển
có hoa mỹ đến thế nào cũng sẽ bị hoàn cảnh và thời gian mài mòn, con người đều hướng
về phía trước, nếu không sẽ bị thế giới này vướt bỏ, nhưng khi hướng về phía trước con
người ta vẫn không ngừng lựa chọn, nếu muốn vượt lên người khác chúng ta sẽ phải lựa
chọn bỏ đi một vài thứ, đó chính là sự thay đổi liên tục của chúng ta, chẳng qua có người
càng trở thành tốt hơn, có người xấu đi mà thôi.”
Trong lời nói của anh có chút lạnh lùng, như là hơi lạnh trong xe, khiến người ta
lạnh cả người nhưng tức thì tỉnh ngộ. Hay cho một câu “Cho dù lời thề non hẹn biển có
hoa mỹ đến thế nào cũng sẽ bị thực tế và thời gian mài mòn”, Trang Noãn Thần quay đầu
nhìn anh, anh đang nói Ngải Niệm và Lục Quân hay đang nói cô và Cố Mặc?
Hiển nhiên, dưới sự chèn ép của hoàn cảnh và thời gian, cô và Cố Mặc đều thất
bại.
“Có lẽ thời bây giờ, còn ai giữ lời thề non hẹn biển chứ?” Khẽ thở dài một tiếng cô
quay đầu, ánh mắt dừng ở trên cửa kính, đầy vẻ thê lương.
Giang Mạc Viễn thu vào mắt hết mọi biểu hiện của cô, nhân dịp đèn đổi màu giơ
tay xoa đầu cô, hơi cong khoé môi nói: “Đừng nghĩ loạn nữa, chúng ta đang nói chuyện
Ngải Niệm và Lục Quân mà.”
Cô khẽ chớp mắt, không phải cô nghĩ lung tung, chính là trở nên có chút đa sầu đa
cảm thôi. Coi trọng vật chất và hoàn cảnh, lòng người cũng trở lên lạnh lùng, càng là bởi
vì như thế cô mới hy vọng khi bên cạnh mỗi ai đều phải sống thật tốt, cho dù không vui
cũng phải chân thành. Con người, không phải cuối cùng đều bị hoàn cảnh xô đẩy sao?
Nhưng thực tế là, cho dù là cô hay Hạ Lữ, Ngải Niệm, kết quả vẫn bị bại bởi hoàn cảnh.
Con người phải làm gì mới có thể trở nên vui vẻ? Mệnh đề này có lẽ ngay từ đầu
đã là sai, là cô sai lầm vẫn muốn tìm kiếm kết quả chính xác nhất. Kỳ thật là cô, Hạ Lữ
hay Ngải Niệm đều không thể ngăn nổi ham muốn danh vọng mà trở thành người thanh
tâm quả dục được, không thể không muốn không cầu, cho nên mới không thoát khỏi cái
gọi là tham sân si khổ, yêu hận ly hợp, bọn họ đều không thể đến bờ đối diện được.
“Vốn là một đôi tình lữ rất đẹp, hiện tại lại mỗi người một ngả.”” Xe dừng lại,
Trang Noãn Thần nhìn kiến trúc bên ngoài mà có chút hoảng hốt.
“Lần này Lục Quân sai quá rồi.” Giang Mạc Viễn nói một câu công bằng từ đáy
lòng, ánh mắt có chút suy tư, “Chẳng qua hai người họ đến ngày hôm nay cũng không
phải do lỗi của một người. Mẹ chồng Ngải Niệm tuy xảo quyệt, nhưng lời bà ta nói thực
sự cũng không phải hoàn toàn là cố tình gây sự. Không chỉ Lục Quân, đổi thành những
người khác cũng không ai chịu nổi cảnh về nhà mà bị vợ lạnh nhạt phải không? Có lẽ sau
khi kết hôn, Ngải Niệm đã thiếu phần quan tâm với Lục Quân chăng?”
“Cho nên sẽ tìm người đàn bà khác tìm sự an ủi và quan tâm sao?” cô hiểu lời anh
nói, ngữ khí có chút giận dỗi.
“Anh đang xem xét vấn đề, đương nhiên hành vi của Lục Quân không đúng, là anh
ta sai trước. Chẳng qua Ngải Niệm kết hôn cũng là đánh cược một phen, nếu lúc trước đã
chọn tha thứ, sao bây giờ không làm cho mọi chuyện tốt lên? Tóm lại trong lòng cô ấy
luôn luôn nghĩ, kết hôn là vì đứa bé, vì mặt mũi người nhà, như vậy cuộc hôn nhân này
nhất định sẽ có vấn đề, cùng với cảm giác oán hận Lục Quân, cho nên hành vi thường
ngày sẽ có vấn đề, lại thường xuyên có vấn đề thì sẽ đi đến kết cục này thôi.”
“Đây là sự nguỵ biện của đàn ông các anh sao?” Cô hỏi lại.
Giang Mạc Viễn thấy cô lườm đành phải bất đắc dĩ chuyển lời: “Tin anh đi, anh
luôn đứng về phía Ngải Niệm.”
Thấy thế, Trang Noãn Thần có chút dở khóc dở cười, khẽ lắc đầu, “Những lời anh
nói em đều hiểu, tóm lại hai người họ thế nào em cũng không biết. Nhưng Lục Quân này
thực đáng giận.” Nói đến đây cô hít một hơi, “Tuy rằng hiện nay tiểu tam nhiều, nhưng
trâu không uống nước có người sẽ ấn đầu bắt uống sao? Điều em muốn nói chính là đàn
ông bây giờ khó mà không bị hấp dẫn, những lời thề ước đều trở thành nói dối, còn có
diễn kịch khiến người ta không nhận ra đâu là thật giả.”
“Đừng vơ đũa cả nắm.” Giang Mạc Viễn cười thản nhiên.
Cô nghiêng đầu thấy mắt anh khẽ chớp, anh muốn nói anh là ngoại lệ sao? Vậy Sa
Lâm thì sao? Sau chuyện lần trước xảy ra, cô không thấy tin tức của Sa Lâm, cô không
hỏi anh sẽ không nói, bọn họ hiện nay không có liên hệ gì sao?
Tựa hồ ý thức được mình nghĩ nhiều, lại đem tầm mắt trở về của kính xe, cố gắng
đẩy mọi lo lắng trong đầu đi.
“Em thấy tốt nhất nên tìm một vị luật sư giỏi cho Ngải Niệm mới là mấu chốt, có
thể giúp cậu ấy giành được quyền nuôi con.” Cô khẽ nói, cô và Ngải Niệm ở chung nhiều
năm nên rất hiểu tính cô ấy, lần này sợ rằng cô ấy đã chết tâm.
Giang Mạc Viễn nắm tay lái, ngữ khí bình thản “Tìm luật sư không thành vấn đề,
nhưng Ngải Niệm phải nhanh chóng tìm một công việc ổn định mới được, nếu không có
thu nhập sẽ rất khó giành được quyền nuôi con.”
“Những luật sư quen biết anh có phải đều là những kẻ mỏ nhọn lợi hại không tha
cho người khác phải không?”
Giang Mạc Viễn cười cười, không trả lời cô mà nói khẽ, “Em nghỉ trước chút đi.”
Cô thấy thế liền không hỏi nhiều nữa, gật đầu nhắm mắt. Cô cảm thấy rất mệt, lần
này công việc đã phí sức, hơn nữa cả đêm không ngủ, nhắm mắt không biết đã ngủ khi
nào, cái gì cũng không biết.
***
Mẹ Ngải Niệm hôm sau liền hạy tới Bắc kinh, Trang Noãn Thần thấy vậy cũng
yên tâm hơn, mẹ Ngải Niệm vốn nóng tính, nghe nói ngày hôm sau suýt chút nữa bà đã
xé xác Lục Quân, chuyện này cô cũng không thấy lạ.
Hai ngày nay Lục Quân đều chạy đến Bắc Kinh, nhưng Ngải Niệm đã quyết định
ly hôn, cứ như vậy qua lại hai người giằng co mấy ngày, Lục Quân thấy không thuyết
phục được Ngải Niệm liền bắt đầu ngang ngạnh nhất quyết không chịu ly hôn, Ngải
Niệm nhắc tới ly hôn anh ta giả chết, nhưng sau lưng vẫn có gì đó giấu diếm.
Khi hạt mưa đánh vào cửa kính, là lúc Trang Noãn Thần đang ngồi nói chuyện
uống trà với Lưu quản lý của Phỉ Tư Mạch, cửa kính cách âm, chỉ có thể nhìn nhấy hạt
mưa tí tách rơi.
“Thời tiết năm nay của Bắc Kinh thật sự lạ quá, nói mưa là mưa, làm gì có mùa hè
nào nhiều mưa như vậy đâu?" Lưu quản lý khẽ nhấp một ngụm trà nhìn bên ngoài cửa sổ
thở dài.
Trang Noãn Thần cười mà không nói, trong đầu vô thức hiện lên lần nghe được
tiếng sấm trước đây, màn kia tựa hồ mới xảy ra ngày hôm qua, như có thể nghe được.
Quay đầu nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, may mắn, mưa rất nhỏ, sẽ không có sấm sét.
“Bản kế hoạch của các cô tôi đã xem hôm qua, cảm thấy rất tốt, không khó nhìn ra
Trang tổng giám là người có ý tưởng trong giới quảng cáo. Nhưng mà …” Lưu quản lý
buông chén trà, chuyển đề tài.
Lòng cô cũng có chuyển biến, ngưng mắt nhìn chăm chú anh ta, “Anh Lưu cứ nói
thẳng đi.”
“Lần này a, Cao Thịnh đùa nhưng là đùa thật, đầu tư tất cả vào Phỉ Tư Mạch, mục
đích muốn là chiếm lĩnh thị trường. Chỉ tịch Cao Tông Thịnh dựng nghiệp từ hai bàn tay
trắng, Cao Thịnh là tâm huyết của ông ấy, cho nên mỗi bước đi ông ấy đều vô cùng cẩn
thận không để cho có sơ suất gì, đối với Phỉ Tư Mạch, công ty nào có thể giành được
quyền độc bá quảng cáo Phỉ Tư Mạch thì phải xem xét kỹ lưỡng, tuyển chọn vô cùng
nghiêm khắc. Cao thiếu gia sẽ đến Bắc Kinh rất nhanh, cậu ta sẽ toàn quyền quyết định
chuyện này, tôi ý mà, đến lúc đó cũng chỉ có thể nói đỡ mấy câu thôi, đến lúc đó để xem
cô có cơ hội gặp được Cao thiếu hay không.”
“Cao thiếu?” Trang Noãn Thần sửng sốt, “Ai là Cao thiếu? Không phải Cao tổng
sẽ đến Bắc Kinh sao?”
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
No comments:
Post a Comment