Chương 28: Ai đánh bại ai?
Có sự hỗ trợ của Kỳ Ưng Diêm mọi chuyện trở nên xuôi chèo mát mái hơn nhiều.
Lần này Ngải Niệm quyết tâm đòi ly hôn, Lục Quân cũng sẵn sàng cho một trận chiến,
nhưng Kỳ Ưng Diêm lại dùng chút chiêu ‘bàng môn tà đạo’, không biết ở đâu có thể lấy
được chứng cớ ngoại tình của Lục Quân…. Căn cứ vào video thu được Lục Quân có thuê
phòng vào khách sạn với một người phụ nữ, mà theo như điều tra, người kia chính là cấp
dưới của anh ta, anh ta đã lợi dụng chức quyền đùa bỡn không ít phụ nữ.
Ngải Niệm tức đến mức chỉ muốn giết Lục Quân, Kỳ Ưng Diêm khuyên cô trước
mắt nên ổn định công việc, một khi lên toà phần thắng sẽ lớn hơn. Sau khi Trang Noãn
Thần nghe xong mọi chuyện, thấy về phương diện tài chính Ngải Niệm chính là ở thế hạ
phong, cho nên Kỳ Ưng Diêm quyết định đánh vào mặt tình cảm và kéo dài thời gian.
Pháp luật không có tình người, nhất là người không có quyền thế ... mối quan hệ
vợ chồng tan vỡ, ở trong tình huống này Ngải Niệm chịu ở thế yếu, để có thể bảo vệ cô,
quan toà cần chứng cớ cho thấy Ngải Niệm có khả năng tài chính ổn định thì khả năng
thắng là rất lớn. Lục Quân là người có vai vế trong công ty, chuyện ly hôn khiến cho hình
tượng anh ta giảm đi không ít, hơn nữa Kỳ Ưng Diêm cố ý đưa chứng cớ lên toà, Ngải
Niệm không sao cả còn Lục Quân thì thảm hại không dậy nổi, các chứng cớ lần lượt đưa
ra khiến anh ta mệt mỏi.
Về phương diện khác, nhờ Trang Noãn Thần khuyên bảo Ngải Niệm đồng ý đến
Vạn Tuyên làm việc, tuy Vạn tuyên là công ty nhỏ nhưng có tập đoàn Liên Mỹ hỗ trợ
làm chỗ dựa vững chắc, trước mắt lại đầy tiềm năng phát triển, điều này giúp cho Ngải
Niệm có một nguồn thu nhập ổn định.
Quan toà càng không ngừng kéo dài, mọi vấn đề của Ngải Niệm đều được giải
quyết nhanh gọn, kể từ đó ngược lại Lục Quân bốn bề địch vây, cuối cùng nghe nói Ngải
Niệm thuê được luật sư là người nổi tiếng Bắc Kinh, người hỗ trợ còn là luật sư nổi danh
quốc thế Kỳ Ưng Diêm thì sợ run người, lúc này mới phát hiện ra bản thân mình đã sa
vào bẫy người ta tỉ mỉ thiết kế.
Ảnh chụp cùng video đều bày ra trước mặt Lục Quân, cuối cùng bất đắc dĩ anh ta
phải chọn thương lượng, hơn nữa từ bỏ quyền nuôi dưỡng đứa bé, so với gia đình, tiền đồ
còn quan trọng hơn nhiều. Kỳ Ưng Diêm lặng lẽ giúp Ngải Niệm đánh một cú hoàn mỹ,
Ngải Niệm đối với Giang Mạc Viễn cũng mang ơn, hơn nữa trước đây lại luôn hiểu lầm
anh nên giờ này cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Nhắc tới thù lao của luật sư, Kỳ Ưng Diêm lại tỏ ra rất hào phóng, chỉ yêu cầu
Ngải Niệm chiêu đãi một bữa đồ ăn vặt ở Bắc Kinh coi như là trả tiền công, khiến cho
Ngải Niệm rất khó xử. Sau đó Trang Noãn Thần có nhắc đến tiền phí luật sư với Giang
Mạc Viễn, Giang Mạc Viễn chỉ thản nhiên nói, đừng tưởng cậu ta tốt như vậy, Bắc Kinh
không có thứ hấp dẫn cậu ta mà thèm tới sao?
Ban đầu cô không có hiểu được ý trong lời của Giang Mạc Viễn, mãi sau cô mới
bừng tỉnh. Khi chuyện của Lục Quân và Ngải Niệm kết thúc liền không thấy Kỳ Ưng
Diêm đâu, rốt cuộc có một ngày Kỳ Ưng Diêm tỏ vẻ đáng thương tìm đến Ngải Niệm và
Trang Noãn Thần, nói hai người phải báo đáp anh ta.
Ngải Niệm nghe xong thì bỗng cảm thấy hoảng sợ, hỏi rõ mới biết, thì ra anh ta
cần hai người giúp anh ta làm thuyết khách. Khi đó Trang Noãn Thần mới hiểu được, thì
ra Kỳ Ưng Diêm muốn đến Bắc Kinh bất quá là vì một cô gái tên Lưu Ly, cô ta là nhà
chế tạo hương nổi tiếng, lần này cô ta tới Bắc Kinh là vì làm giám khảo cho một cuộc thi
điều chế mùi hương.
Trang Noãn Thần tìm được một số ảnh chụp của Lưu Ly trên mạng, là một cô gái
rất thanh mỹ, mỗi ột động tác đều đầy khí chất, trước trăm vạn cô gái nổi lên vẻ đẹp của
nhân gian.
Kỳ Ưng Diêm như là kẻ đáng thương bị vứt bỏ, suốt ngày bày ra vẻ mặt cầu xin,
so với vẻ mặt Lục Quân lúc cầu xin thảo thuận chẳng khác là mấy, Trang Noãn Thần điều
tra ở chỗ Giang Mạc Viễn mới biết Kỳ Ưng Diêm yêu Lưu Ly đã lâu, nhưng Lưu Ly vẫn
luôn tỏ ra xa cách với anh ta.
Sau đó Ngải Niệm đứng ra nhận vai trò thuyết khách, ai ngờ ban đầu Lưu Ly thấy
cô còn cởi mở dễ gần, nhưng vừa nghe cô nhắc tới Kỳ Ưng Diêm liền trở nên khách khí,
thậm chí còn có chút khó chịu, khiến cho Kỳ Ưng Diêm ngay cả ý muốn tự tử cũng có.
Cao Quý cuối cùng cũng đến Bắc Kinh, đến khi Trang Noãn Thần được Lưu quản
lý báo cho thì Hạ Lữ đã nhanh chân đến gặp Cao Quý trước, Trang Noãn Thần mấy lần
muốn gặp đều bị cản lại. Cuối cùng Ngải Niệm cũng biết được chuyện giữa hai người
bọn cô, tuy nói tức giận nhưng sau bình ổn lại cũng ong hai người họ hoà giải như lúc
ban đầu.
Trang Noãn Thần chỉ có thể cười khổ, nước hắt đi sao lấy lại được, trên đời này
chính là như vậy, cho dù có hối hận cỡ nào mọi chuyện cũng đều phí công. Có những vết
thương một khi tạo thành sẽ không có khả năng coi như không có. Trong lòng cô và Hạ
Lữ đều vướng bận, có lẽ vướng bận này đã tồn tại từ sớm, chính là sau này mới bị châm
ngòi mà thôi, đó chính là nhân sinh quan của cô và Hạ Lữ, nhân sinh quan đã khác nhau
thì sẽ rất khó bên nhau, y như câu nói “Không cùng tiếng nói, mưu sự khó thành”.
Mỗi người đều có quỹ đạo cuộc đời mình, sau trận ly hôn Ngải Niệm cũng học
được kiên cường, cô làm việc ở Đức Mã vốn cũng rất tốt, nếu không phải vì Lục Quân thì
cũng không bỏ việc giữa chừng mà theo chồng, hiện tại quay lại Bắc Kinh coi như bắt
đầu cuộc đời một lần nữa, tuy nói rất nhiều chuyện khi bắt đầu rất khó khăn, nhưng nhờ
có Trang Noãn Thần luôn bên cạnh ủng hộ cổ vũ nên cô kiên cường hơn nhiều.
Cô vốn muốn chuyển ra ngoài ở nhưng lại bị Trang Noãn Thần cấm tiệt, đứa bé
cần tiêu tốn khá nhiều tiền, hơn nữa hiện tại cô còn cần bố mẹ ở bên cạnh chăm sóc đứa
bé, đi ra ngoài thuê phòng tiền thuê cũng không nhỏ, coi như hết cả lương của cô. Tất
nhiên Ngải Niệm cũng rất ngại nhưng Trang Noãn Thần không ngừng khuyên cô, chỉ cần
cô đồng tâm hợp lực giành được hợp đồng Phỉ Tư Mạch thì đến lúc đó cô muốn ra ngoài
ở cũng được.
Bên kia Cao Quý còn chơi trốn tìm với Trang Noãn Thần thì bên này Phương
Trình lại sứt đầu mẻ trán, khi Trang Noãn Thần báo cho anh ta thông báo tuyển dụng
nhân viên thì vẻ mặt anh ta vô cùng hờ hững không có phản ứng gì, sau đó cô xem bản
tin tài chính mới biết thì ra lần này cổ phiếu của Liên Mỹ trên sàn chứng khoán tổn thất
không ít, cuối phiên không ít cổ phía đều hạ sàn.
Cho dù có động viên thế nào thì cũng không được gì, nghĩ về lâu dài, cô và Ngải
Niệm cắn răng quyết định cho dù Cao Quý là cục xương cũng phải cố gắng chiếm được.
***
Ngày diễn ra hôn lễ của Cố Mặc, bầu trời quang đãng như là được gột rửa, dưới
bầu trời trong xanh vài gợn mây lơ lửng lững lờ trôi tựa như những đám bông bay lượn.
Tại nơi tổ chức lễ cưới, ngoài rất nhiều khách quý có mối quan hệ với anh lần này
anh còn mời rất nhiều bạn đại học hiện giờ đều là những nhà báo có tiếng trong giới, bà
Cố rất vui vẻ, được người giúp việc giúp đỡ tiếp đãi khách khứa.
Bố của Hứa Mộ Giai ông Hứa Tác Vinh mời không ít bạn bè ở đây, dù sao ông
cũng là người có chút tiếng tăm, con gái đi lấy chồng không thể keo kiệt được. Nhưng Cố
Mặc có vẻ là lạ, cho dù là ở đây cũng đối xử rất lãnh đạm với ông, vẻ mặt xa cách của
anh khiến Hứa Tác Vinh cảm thấy rất xấu hổ, nhiều lúc muốn nói chuyện làm quen với
Cố Mặc nhưng đều không được.
Khi Trang Noãn Thần kéo Giang Mạc Viễn đi vào có tiếng nói khe khẽ truyền ra.
Cô không cần chăm chú cũng có thể nghe thấy rất rõ, trong lòng vẫn sáng như gương, dù
sao ở đây cũng sẽ có nhiều bạn học, chỉ cần học cùng trường đều biết chuyện giữ cô và
Cố Mặc, hiện giờ một người đã là vợ người khác, người còn lại cũng sắp cưới vợ, dưới
con mắt của bạn học hai người hẳn là rất kỳ lạ.
Tinh thần Giang Mạc Viễn rất sáng láng, dưới hoàn cảnh như thế này anh không
ngại toả sáng, từ cách ăn mặc đến ứng xử đều vô cùng trầm ổn, mà cô mặc lễ phục vừa
vặn xinh đẹp hoà với tinh thần của anh lại càng hợp nhau, tựa như tăng thêm sức mạnh.
Cố Mặc và Hứa Mộ Giai tiến lên, bốn người chào hỏi nhau.
Hôn lễ lần này tổ chức theo phong cách ưa chuộng của giới trẻ, hiện trường là một
bãi cỏ xanh mướt mới được cắt tỉa, không chút rườm rà, trên mặt cỏ trang trí hoa tươi
màu trắng hoà dưới sắc trời, xinh đẹp tựa như bức tranh, khiến người khác hít thở không
thông.
Tại hiện trường hôn lễ cũng không ít người mà Giang Mạc Viễn quen biết, ai bảo
trong những buổi tiệc cưới như thế này không phải là một loại khác của việc hợp tác
buôn bán chứ? Mấy người nói chuyện rất vui vẻ với Giang Mạc Viễn, Trang Noãn Thần
đứng bên cạnh đứng bên cạnh nghe thấy không có gì thú vị liền đi đến khu đồ ăn lấy đồ.
Bả vai có người vỗ nhẹ, quay đầu lại đúng là bạn học cùng lớp, đầu óc nhất thời
quay vòng vòng, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười.
“Lúc cậu vừa đi vào tớ đã thấy rồi, hôm nay ở đây có rất nhiều bạn học cũ của
chúng ta, sao lại không gặp gỡ nói chuyện chứ?” đây là một người bạn học thích bà tám,
khi đi học có tật xấu thích buôn chuyện, đây cũng là nguyên nhân mà vừa gặp Trang
Noãn Thần đã đau đầu.
“Các cậu đều nói chuyện con cái, mình không tham gia được.” Cô gắp mấy miếng
dưa hấu trong khay vào đĩa, cười khẽ.
“Cái gì không thể tham gia, mình thấy cậu lấy được chồng giàu có thì coi thường
bọn mình ý chứ.” Người kia khẽ huých cô, trên mặt tuy là mỉm cười nhưng trong mắt đầy
vẻ khinh thường.
Trang Noãn Thần hiểu loại ánh mắt này, khi cô xuất hiện cùng Giang Mạc Viễn
tại các nơi, cô đã gặp vẻ mặt này không dưới 10 lần. Là con mắt ghen tị của phụ nữ, nhất
là cái loại phụ nữ luôn cho rằng mình tốt hơn cô, sự đố kị đã phá vỡ tất cả cảm tình khi
cùng học.
Ở đại học, cô trước giờ đều ít kết bạn trừ Ngải Niệm và Hạ Lữ vì cô không có thời
gian, thường xuyên phải đi dạy thêm, cho nên ở trên lớp nhiều người nghĩ cô kiêu ngạo
khó ở chung.
Cô cũng lười giải thích với người khác, những kẻ thích nói xấu bạn không phải vì
bạn thanh minh mà sẽ từ bỏ, ngược lại sẽ tăng thêm sự ghen ghét.
Gả cho Giang Mạc Viễn, sợ rằng rất nhiều người nghĩ cô là quạ đen biến thành
phượng hoàng.
Trang Noãn Thần không khó tưởng tượng ra nội dung cuộc tám chuyện của bọn
họ, đơn giản sẽ nói cô tham hư vinh, vứt bỏ người yêu, thấy người sang bắt quàng làm
họ.
Khóe môi nhẹ nhàng nổi lên ý cười, mặt không biến sắc, "Nào có xem thường?
Con các cậu thông minh lanh lợi, mình hâm mộ còn không kịp đâu."
“Noãn Thần à, cậu kể đi, sao mà cậu quen được chồng cậu thế? Sự nghiệp thành
công, bộ dáng lại đẹp trai, thật sự là hâm mộ chết người. Nếu mình là cậu á, cũng sẽ bỏ
Cố Mặc mà gả cho anh ta ý chứ?” lại bắt đầu bà tám, lôi thôi kéo cô lải nhải, “Mình thấy
bố của cô dâu cũng chủ động nói chuyện bới chồng cậu, nghe nói chồng cậu là thương
nhân vàng có tiếng phải không?”
“Sao lại khoa trương vậy chứ? Hứa tiên sinh là nhiệt tình đón khách thôi mà.” Cô
cố gắng mỉm cười, trong lòng thì kêu khổ, đầu lại đau đau, ánh mắt nhức nhối nhìn về
phía Giang Mạc Viễn, anh đang nói chuyện với một vài người khách, sắc mặt vẫn bình
tĩnh như thường. Anh khẽ nhấp một ngụm sâm - panh, lơ đãng đảo mắt về phía cô, thấy
được ánh mắt của cô xong, vẫn khẽ mỉm cười, vô cùng mê người.
Trang Noãn Thần không quản gì nữa, nhìn anh ra tín hiệu cầu cứu.
Người bạn học bên cạnh không phát hiện ra vẻ khác lạ của cô, nhìn Giang Mạc
Viễn một cái sau vội vàng đè thấp giọng nói: “Chồng cậu cười với cậu kìa, thật sự là mê
người chết mất.”
Cô có gắng duy trì mỉm cười.
“Kìa, anh ta tới kìa.” Người kia ngạc nhiên.
Trang Noãn Thần rất muốn dùng quả táo chặn miệng cô ta lại.
Rất nhanh Giang Mạc Viễn đã đi tới, thuận thế giơ tay ôm eo Trang Noãn Thần,
cười khẽ, “Nói chuyện gì thế, hôn lễ sắp cử hành rồi.”
Người kia tiếp cận Giang Mạc Viễn ở cự ly gần, ánh mắt đều nhìn chằm chằm,
Trang Noãn Thần nhanh nói, “Bọn mình đi đến bên kia đã, lát gặp lại.” Nói xong liền kéo
Giang Mạc Viễn bước đi.
Đợi cho rời xa hoàn toàn người bạn học của cô, Giang Mạc Viễn nhịn không được
cười, “Anh không thể gặp người sao? Đó là bạn học của em à? Sao không giới thiệu với
anh?”
“Anh vừa đi vào thì làm gì có ai không biết anh chứ, anh làm ơn thu liễm chút đi,
đây là hôn lễ của Cố Mặc, anh đình biến mình thành nhân vật chính nữa.”
Giang Mạc Viễn nghe vậy liền buồn cười, “Em nói mấy người vừa rồi hả? Là bọn
họ chủ động tiến lên chào anh, anh chỉ là ứng phó mấy câu thôi mà?”
“Xem ra anh lại phải ứng phó rồi.” Trang Noãn Thần nhìn phía sau lưng anh bất
đắc dĩ nói.
“Bây giờ anh kéo em chạy đi có kịp không?” Giang Mạc Viễn không quay đầu lại
cũng có thể đoán ra tình hình,, khẽ cười nhìn cô, hiếm khi trêu cô.
Cô khẽ lắc đầu, “Không có cách nào đâu, cửa ở sau lưng họ, cho dù anh kéo em
chạy cũng vừa quay đầu đã chạm trán.”
Anh bị cô chọc cười, cúi đầu khẽ nói bên tai cô, “Vẫn là câu nói kia, đừng có thân
cận quá với Cố Mặc.”
Cô bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
Sau đó là mấy tiếng chào khách sáo…
"Giang tổng, cửu ngưỡng đại danh, hôm nay nhìn thấy anh thật sự là vinh hạnh
quá."
Giang Mạc Viễn khẽ xoa đầu cô rồi xoay người, sau đó tiến lên nói chuyện xã giao
với mấy người kia, không che lấp ánh mắt yêu chiều cô.
Trang Noãn Thần vội vàng chạy trốn, cô sợ loại khách sáo xã giao này.
Người Trung Quốc kết hôn chú ý thiên thời địa lợi nhân hoà, mặc kệ lựa chọn nghi
thức tổ chức như thế nào vẫn phải tuân thủ giờ giấc. Trang Noãn Thần tranh thủ đi toilet,
sắp tổ chức rồi, cô không thể không có mặt lúc tổ chức được.
Đi ngang qua phòng nghỉ hành lang, cô thấy có bóng trắng đứng trước mắt, cô
thuận tiện nhìn coi mới biết là Hứa MỘ Giai, cô đang không biết có nên đi lên chào hỏi
hay không thì trong phòng đã có người đi ra, cầm trong tay một cái hộp gấm vẻ mặt tức
giận: “Ngày kết hôn Cố Mặc còn quên mang nhẫn, tiểu tử kia quá đáng lắm rồi. Trước
mắt dùng cái này đi.”
“Bố, Cố Mặc anh ấy vội quá thôi mà.” Hứa Mộ Giai cầm hộp gấm nói.
Trang Noãn Thần đứng im tại chỗ không bước đi, nhìn Hứa Tác Vinh cách đó
không xa, người này cô không lại, cô và Cố Mặc đã từng đi cầu xin ông ta, nhưng ông ta
không tha cho đường sống nào.
"Giai Giai, nói thật bố thực muốn con gả cho nó, nhưng nha đầu con cứng đầu
không nghe khuyên bảo, trong lòng Cố Mặc có người khác, nó sẽ không tốt với con đâu."
"Ai nha bố, bây giờ bố còn nói nhưng lời này làm gì, con và anh ấy đầu đăng ký
rồi.”
"Bố biết, nhưng chính là lo lắng mà thôi."
“Con đường này là do con muốn đi, chồng là do con chọn, thực sự có ngày phải
chia tay con cũng không hối hận, hơn nữa con vất vả lắm mới có thể ở bên Cố Mặc, đánh
chết con cũng không xa anh ấy.” Vẻ mặt Hứa Mộ Giai rất quật cường.
Hứa Tác Vinh nhíu mày, đột nhiên nhìn khắp bốn phía, Trang Noãn Thần lập tức
ẩn mình vào góc tường, trong lòng lại bắt đầu có dự cảm không tốt.
Chốc lát, cô nghe thấy Hứa Tác Vinh thấp giọng nói với Hứa Mộ Giai: “Nếu vạn
nhất nó biết chuyện con giả mang thai thì sao?”
“Bố…” Hứa Mộ Giai cũng khẩn trương nhìn bốn phía, thấy không có ai mới đá đá
chân nói: “Không dưng bố nói chuyện này để làm gì?”
"Nha đầu ngốc a, loại chuyện này giấy không thể gói được lửa, sớm muộn gì có
một ngày sẽ lòi ra." Hứa Tắc Vinh lo lắng, "Nó cưới con là bởi vì áy náy, một khi nó biết
hết thảy đều là con thiết kế, vậy sẽ không đòi ly hôn với con sao?"
"Chuyện này bố không nói con không nói anh ấy sao mà biết?" Hứa Mộ Giai kéo
kéo áo cưới, "Bác sĩ bên kia đều là bạn thân của bố, họ sẽ không nói đâu, chuyện này sẽ
không ai biết đâu."
"Chỉ mong là vậy, nhưng bố vẫn không yên tâm, khi con còn chưa chết tâm với
nó, ngày đó bố vẫn còn lo lắng." Hứa Tác Vinh bất đắc dĩ lắc đầu.
Hứa Mộ Giai giơ tay ôm Hứa Tác Vinh, nhẹ giọng an ủi, "Bố, con biết bố lo lắng
cho con, bố yên tâm đi, chuyện này Cố Mặc tuyệt đối không có cơ hội biết."
Góc tường bên này, Trang Noãn Thần sớm đã hoá đá….
Cô cảm thấy, từ nay về sau chính mình có lẽ không nên tham gia hôn lễ của ai
nữa, thì ra những vẻ lung lung phía trước đều che giấu đi sự thật không muốn ai biết.
Giống như là người mẫu trên sàn diễn toả sáng chói lọi, nhưng phía sau là một mớ hỗn
độn.
Lúc trước Hứa Mộ Giai tìm cô, dùng một câu "Tôi đã mang thai đứa con của Cố
Mặc.” Hoàn toàn làm cô hết hy vọng, những lời này như là một quả bom thành công đem
cô đánh lui, cô hoàn toàn tuyệt vọng từ bỏ tình yêu này.
Cô biết, tình cảm giữa cô và Cố Mặc như là đứa trẻ sinh non, cho dù tận tâm hết
sức giữ gìn cũng sẽ có ngày tới cái chết, nhưng mà cô và Cố Mặc đi đến ngày hôm nay
đều là do ông trời sắp đặt sao?
Giang Mạc Viễn dùng mọi thủ đoạn để chiếm bằng được cô.
Hứa Mộ Giai đồng thời cũng giả mang thai để khống chế Cố Mặc.
Chuyện này, đến tột cùng Giang Mạc Viễn có biết hay không? Hay là tất cả đều do
một tay anh bày ra?
Cô không tin ….
Không thể tin.
Ý nghĩ trở lên hỗn loạn khiến Trang Noãn Thần không để ý đến động tĩnh của hai
người phía bên kia, đến khi phản ứng lại thì đã chạm mặt Hứa Chỉ Quang và con gái, hai
người kia cũng hoàn toàn không dự đoán được sẽ có người ẩn ở góc tường, trong lúc nhất
thời cả hai bên đều đứng hình.
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
No comments:
Post a Comment