Chương 16: Thời buổi rối ren
Thu này, thời buổi rối ren.
Dòng mỹ phẩm trang điểm của Cao Thịnh bước vào giai đoạn đầu tiên ra mắt,
hiệu quả không tệ, vì cam kết hoạt động lần này tiến hành thuận lợi, Trang Noãn Thần có
thể nói là dốc hết toàn lực, mỗi một khâu đều đích thân giám sát, người của Oswarld đang
cố gắng khôi phục những ảnh hưởng từ lần khủng hoảng quan hệ xã hội lần trước mang
đến, còn Đức Mã lại có sự điều chỉnh nhân sự của bộ phận PR. Thời điểm này, Vạn
Tuyên lại tung ra hoạt động tuyến trên và tuyền dưới của mỹ phẩm trang điểm, ngược lại
chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa, nhất thời sự chú ý của truyền thông dổ dồn hết qua
bên này. Sau khi hoạt động đầu tiên qua đi, Trang Noãn Thần cũng vì Cao Thịnh mà viết
ra một bản kế hoạch truyền bá tường tận, đẩy mạnh hơn quảng cáo tuyên truyền.
Thương hiệu thuộc Cao Thịnh lần này làm đến hừng hực khí thế, khi đến giai đoạn
mấu chốt thì Phi Tư Mạch do Cao Quý phụ trách lại xảy ra vấn đề, một lần nữa lấy mẫu
sữa đi kiểm nghiệm, có một vài số liệu không đạt chuẩn, còn bị truyền thông bốn phía
thổi phồng lên, nhất thời tin tức tiêu cực bay đầy trời.
Khi đang tiến hành bảo vệ thương hiệu thì việc xuất hiện nguy cơ quan hệ xã hội
là không thể tránh khỏi, loại chuyện này với Trang Noãn Thần mà nói tuy rằng rất không
muốn nghĩ đến, nhưng rõ ràng tránh cũng khó tránh, nhưng Cao Quý thì khác, dù sao anh
ta cũng chưa từng tiếp xúc với loại chuyện thế này, không có kinh nghiệm giải quyết nó,
nhất thời luống cuống, thời điểm vừa mới nắm được số liệu trong tay đã vội vàng đích
thân đến Vạn Tuyên tìm Trang Noãn Thần.
Phi Tư Mạch bất luận thế nào cũng là ân nhân cứu mạng của Vạn Tuyên và Trang
Noãn Thần, cho nên đối với sự kiện lần này cô cũng đặc biệt chú ý, ngay cả khi Cao Quý
tìm đến Vạn Tuyên thì cô cũng đã gọi điện thoại đến tổng bộ, yêu cầu tổng bộ cung cấp
đầy đủ tài liệu tiêu chuẩn và mọi số liệu về nguyên liệu đầu vào để chế sữa, đồng thời sai
người tự mình đến xem xét thổ nhưỡng, nguồn nước của nơi cung cấp nguyên liệu, tiến
hành kiểm nghiệm đầy đủ ra báo cáo, cuối cùng cô lại cùng Cao Quý đến gặp đội điều
tra, tiến thêm một bước hiểu ra nguyên nhân số liệu không phù hợp, cuối cùng mới phát
hiện số liệu này là hơi vượt chuẩn so với các sản phẩm sữa tươi bình thường khác.
Hiệu suất làm việc của nhân viên điều tra ngoài của tổng bộ và Vạn Tuyên rất cao,
nhanh chóng gửi báo cáo về, bao gồm báo cáo kiểm tra đo lường thổ nhưỡng và nguồn
nước, Trang Noãn Thần cùng Cao Quý lại lần nữa đến ban điều tra tiến hành thêm mội
bước chứng minh, nguồn nguyên liệu của Phi Tư Mạch là sữa bò, trong thành phần dinh
dưỡng vốn cao hơn sữa tươi, cho nên đội điều tra không thể dùng tiêu chuẩn của sữa tươi
để đánh giá Phi Tư Mạch, mặt khác, nguyên liệu đầu vào làm sữa của Phi Tư Mạch đều ở
ngoài thiên nhiên, trang trại chủ yếu là chăn thả, môi trường chất lượng tốt, nguồn nước
và bãi cỏ không hề bị ô nhiễm, nên nguồn sữa xuất xứ tự nhiên đương nhiên sẽ có màu
sữa cùng hương vị đậm đà hơn sữa tươi thông thường.
Hiểu lầm đã được gỡ bỏ, lần này Trang Noãn Thần khi đối mặt với nguy cơ quan
hệ xã hội đã chọn dùng thái độ làm sáng tỏ trước, tránh cho sản phẩm Phi Tư Mạch bị tổn
thất trong mắt người tiêu dùng, nhưng có vài tờ báo mạng vẫn nắm chặt không buông,
thậm chí bắt đầu tiến hành chuyên đề điều tra có liên quan đến sữa bò.
Lần này, Cao Quý hoàn toàn nổi giận.
Trang Noãn Thần đang khó hiểu về sự việc trên, sau khi gặp Cao Quý, câu đầu
tiên cô hỏi chính là, ước tính hợp đồng đăng quảng cáo lên tờ báo mạng này là bao nhiêu
tiền?
Cao Quý không ngờ cô lại hỏi một câu như vậy, ngẩn người, nói, “Tờ báo này
dám công khai đối đầu với Phi Tư Mạch, dựa vào cái gì mà tôi còn phải đăng quảng cáo
lên trang của họ?”
Đối với tính tình trẻ con của anh, Trang Noãn Thần đã quá quen thuộc rồi, thở dài,
“Cao Quý, anh phải hiểu, đây là Bắc Kinh không phải tỉnh lẻ, ở một thành phố tiên tiến
thế này tiến hành mở rộng thương hiệu và quan hệ tốt với giới truyền thông là điểm mấu
chốt, bỏ ra chút tiền cho họ là có thể tránh được rất nhiều rắc rối không cần thiết, cớ sao
lại không làm?”
“Nhưng tôi rất giận!” Cao Quý vẫn rất ‘trẻ trâu’.
“Anh cũng không thể bởi vì giận mà phá hỏng Phi Tư Mạch đúng không? Hiện
giờ không còn ở cái thời mà hàng tốt thì không cần quảng cáo, quảng cáo đầy rẫy điên
cuồng oanh tác truyền thông, hàng kém thì cũng có thể được thổi phồng lên là thứ chỉ có
trên trời không có dưới đất, Phi Tư Mạch là sản phẩm tốt, chúng ta chỉ tiến hành dệt hoa
trên gấm thì có gì sai?” Trang Noãn Thần tận tình khuyên giải, “Nhà truyền thông nói
trắng ra chính là muốn tiền quảng cáo của anh, anh là kinh tế địa phương xâm nhập thẳng
vào thành phố, có vài tình huống không thể không cúi đầu mới có thể đứng vững.”
Cao Quý ngồi trên sô pha, chớp mắt mấy cái, nhìn Trang Noãn Thần than thở,
“Tôi thật muốn đem mấy ngòi nổ oanh tạc giới truyền thông Bắc Kinh.”
“Anh cũng đừng nói vậy, đa số nhà truyền thông vẫn rất khách quan, chỉ có một
vài nhà lợi dụng người ta gặp khó khăn thì cũng bình thường thôi.” Trang Noãn Thần bị
anh chọc đến bật cười, nhưng vẫn biết anh đã thỏa hiệp.
Cuộc đời chính là như vậy, quan hệ nhân tế càng như một cuộc chiến ngầm đầy
rẫy âm mưu dính dáng lẫn nhau.
Nguy cơ của Phi Tư Mạch rốt cục cũng dẹp yên, lúc Trang Noãn Thần đang sắp
nhẹ nhõm, Ngải Niệm lại mang đến một tin xấu, lần này không phải việc công, mà là mẹ
của Cố Mặc qua đời.
Trang Noãn Thần nghe xong tin này thật lâu sau vẫn còng bàng hoàng, như là bị
một sức mạnh cực lớn xâu xé, đau đớn đột nhiên sản sinh. Tuy cô và Cố Mặc không thể
làm tình nhân, nhưng đối với Cố Mặc, cô vẫn luôn quan tâm. Nghe Ngải Niệm nói, cuối
đời bà vẫn rất yếu, lúc ra đi rất nhẹ nhàng, không chịu quá nhiều khổ sở, Hứa Mộ Giai
vẫn cùng Cố Mặc đến bệnh viện, mẹ Cố Mặc vẫn chưa biết tin hai người sắp ly hôn,
trước khi qua đời vẫn nhìn thấy dáng vẻ thân mật ân ái của hai người họ.
Trang Noãn Thần xưa nay đều thừa nhận Cố Mặc là người con hiếu thảo, cho nên
vẫn luôn cảm thấy phàm là đàn ông hiếu thuận đều không phải là kẻ hư hỏng.
Tang lễ, cô và Giang Mạc Viễn cùng nhau tham dự, thứ nhất là đi phúng điếu mẹ
Cố Mặc, thứ hai là không hy vọng Cố Mặc có gì hiểu lầm. Lúc Ngải Niệm đến, có Tư
Nhiên đi theo sau, nếu đã đến thì cùng nhau vào bái tế.
Hạ Lữ cũng đến, mặc một chiếc đầm đen, Mạnh Khiếu cũng mặc một bộ âu phục
đen tham dự tang lễ, kể cả cà vạt cũng là màu xám đậm, trông rất trang trọng nghiêm túc.
Thời điểm Ngải Niệm đi theo Hạ Lữ tán gẫu, Trang Noãn Thần không đến đó, mà
Hạ Lữ cũng không có ý định tiến lên, Mạnh Khiếu chỉ đi cùng cô đến chào hỏi Giang
Mạc Viễn, nhìn ra được thời gian này anh và Hạ Lữ cũng thuận buồm xuôi gió.
Cố Mặc trông rất suy sụp tinh thần, Hứa Mộ Giai luôn bên cạnh giúp đỡ, đáp lễ
với thân bằng quyến thuộc đến viếng, rất có dáng vẻ của một người vợ chăm lo cho gia
đình, khi nhìn thấy Trang Noãn Thần, sắc mặt thoáng xấu hổ, nhưng vẫn lễ phép đáp lễ.
Chờ tất cả kết thúc, Trang Noãn Thần đang kéo Giang Mạc Viễn chuẩn bị rời khỏi
lễ tang, thì phía sau, tiếng nói lạnh lùng của Cố Mặc vang lên…
“Giang Mạc Viễn.”
Giang Mạc Viễn dừng bước, Trang Noãn Thần cũng quay đầu nghi ngờ nhìn Cố
Mặc.
“Rất cảm ơn hai người đã đến tham dự tang lễ, nhưng mà, Giang Mạc Viễn, anh
tuyệt đối đừng để tôi nắm được nhược điểm gì, nếu không tôi sẽ không để anh sống yên
ổn đâu.” Lời nói của Cố Mặc rất không khách sáo.
Người ở đây cũng ngơ ngác nhìn nhau.
Trang Noãn Thần nghe lại thấy lạ, vừa định hỏi lại, Giang Mạc Viễn kéo ôm lấy
thắt lưng cô, cúi đầu nói, “Chúng ta đi.” Đối với lời cảnh cáo của Cố Mặc không chút
quan tâm.
Sắc mặt của Hứa Mộ Giai ở bên cạnh rất khó coi.
Trang Noãn Thần không hiểu ra sao, trước khi ra ngoài lại quay đầu nhìn thoáng
qua Cố Mặc, anh đứng tại chỗ, quanh thân đều phát ra sự lạnh lùng chưa từng có, một
luồng khí lạnh len lỏi vào lòng, khiến cô bất giác rùng mình.
Sau khi lên xe, cô khẽ hỏi, “Em chưa từng nhìn thấy vẻ mặt đó của Cố Mặc.”
Giang Mạc Viễn lại nhếch môi cười thản nhiên, đưa tay thắt dây an toàn cho cô
xong, nói nhỏ, “Hắn luôn không phục chuyện em gả cho anh mà thôi, không cần nghĩ
lung tung.”
Anh khởi động xe, rất nhanh, xe chạy càng lúc càng xa.
Trang Noãn Thần quay qua nhìn sườn mặt nghiêng của anh, trên mặt luôn tỏ ra
hoài nghi.
***
Thực tế thì, giác quan thứ sau của phụ nữ luôn rất chuẩn xác.
Trang Noãn Thần nằm mơ thấy ác mộng cả đêm, thời điểm thức dậy, bên cạnh đã
sớm không có ai, hỏi qua chị Hứa mới biết, Giang Mạc Viễn ra ngoài từ rất sớm, ngay cả
bữa sáng cũng chưa ăn.
Một mình rầu rĩ ăn điểm tâm, trong lòng lại cảm thấy hoang mang.
Đi làm, vẫn bận rộn như trước.
Trang Noãn Thần lại không có tâm tư, nhìn thấy Ngải Niệm vẫn vẻ mặt ảm đảm
trước sau như một khi nhận được hoa của Tư Nhiên liền ném vào thùng rác bên cạnh, trái
tim cô lại bắt đầu đập mạnh, hai mắt di chuyển xuống điện thoại di động, trong lòng đang
suy nghĩ xem có nên gọi cho Giang Mạc Viễn hay không.
Thời điểm cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi đi, nó đột nhiên reo vang, làm cô giật
mình!
Nhìn thấy số gọi đến, mày cô nhíu chặt lại.
Điện thoại đổ chuông vài lần, đối phương rất cố chấp, Trang Noãn Thần thở dài
rồi bắt máy.
Đối phương rất khách sáo, không lỗ mãng như những lần trước đây, “Trang Noãn
Thần, tôi biết cô không muốn nghe giọng nói của tôi, nhưng hôm nay tôi không thể
không gọi cho cô.”
“Cô và Cố Mặc đã ly hôn rồi, hình như cô cũng không cần vì chuyện của Cố Mặc
mà đến tìm tôi?” Trang Noãn Thần đè xuống bực dọc trong lòng, thản nhiên nói.
“Hôm nay tôi gọi cho cô không phải vì chuyện của Cố Mặc, mà là vì chuyện của
chồng cô, Giang Mạc Viễn.”
Cơ thể Trang Noãn Thần hơi run lên, chần chờ một chút, “Giang Mạc Viễn? Anh
ấy làm sao?”
“Cụ thể anh ta thế nào thì tôi cũng không rõ lắm, nhưng tôi cảm thấy mấy ngày
này Cố Mặc rất lạ, đợt này tôi vẫn ở bên anh ấy chưa dọn đi, sáng nay vô tình mở máy
tính trong thư phòng của anh ấy, thế nhưng lại phát hiện cả đêm anh ấy đều xem tin tức
có liên quan đến Giang Mạc Viễn và Tiêu Duy Quốc Tế, còn có bản ghi âm cuộc gọi của
một người là ủy viên của Ủy Ban Chứng Khoán, còn nhớ lời anh ấy nói với Giang Mạc
Viễn hôm tang lễ không? Tôi vẫn luôn cảm thấy câu nói đó của anh ấy không phải vô
duyên vô cớ mà nói, không chừng quả thực anh ấy đang điều tra Giang Mạc Viễn.”
“Ủy Ban Chứng Khoán?”
“Giang Mạc Viễn là bàn tay vàng mà, nếu anh ấy xảy ra chuyện tám phần có liên
quan đến đầu tư và giao dịch, tôi thấy cả đêm Cố Mặc đều đang tra những thứ này.”
“Cô chắc hẳn rất hận tôi, tại sao lại nói cho tôi biết chuyện này?” Cô khó hiểu hỏi.
Đối phương thở dài, “Cố Mặc đã không còn là Cố Mặc lúc trước nữa, địa vị hiện
giờ quyết định anh ấy có quyền phát ngôn và quyền ngôn luận quan trọng, nếu anh ấy
muốn điều tra chuyện gì thì nhất định sẽ tra ra manh mối. Trang Noãn Thần, quả thực
cũng không sợ nói thật với cô, anh ấy vẫn nhớ cô mãi không quên, còn tôi lại không cam
lòng ly hôn với anh ấy, chỉ cần cô không ly hôn, anh ấy sẽ không có cách nào, cho nên
giúp cô cũng là vì giúp tôi.”
Đầu Trang Noãn Thần ong ong, sau khi Hứa Mộ Giai cúp máy, cô lập tức khẩn
trương gọi cho Giang Mạc Viễn, ai ngờ, điện thoại lại tắt máy!
***
Có một số việc, không thế thuyết phục bản thân tỉnh táo lại, chính như Trang Noãn
Thần, đang nghe đến Giang Mạc Viễn tắt điện thoại thì không tài nào bình tĩnh được,
quen biết Giang Mạc Viễn lâu như vậy cô biết, trước giờ điện thoại của anh đều không
khi nào tắt máy.
Sau khi sắp xếp lại hết công việc, cô liền lái xe đến Tiêu Duy Quốc Tế.
Tiêu Duy vẫn bận rộn như trước, cho đến khi lên đến tầng phòng làm việc của
tổng giám đốc, thư ký thấy cô đến trái lại có hơi kinh ngạc, sau khi hỏi qua, Trang Noãn
Thần mới biết, Giang Mạc Viễn không ở công ty.
“Biết anh ấy đi đâu không? Anh ấy tắt máy rồi.”
Thư ký vẻ mặt bối rối, ấp úng không chịu nói tình hình thực tế.
Trang Noãn Thần có chút nóng nảy, giữ chặt cô, “Rốt cục anh ấy xảy ra chuyện gì
rồi, cô hãy mau chóng nói cho tôi biết! Còn nữa, Châu Niên tại sao cũng không có ở
đây?”
“Họ… Hai người họ sáng sớm đã ra ngoài rồi.” Thư ký thấy thái độ Trang Noãn
Thần gay gắt, đành ấp úng nói, “Giang tổng trước khi đi còn cố tình dặn dò không được
để lộ tin tức ra ngoài, nhưng chị là vợ anh ấy nên nói với chị cũng không sao, sáng nay có
hai người của Ủy ban chứng khoán đến, nói sẽ tiến hành điều tra toàn diện với Giang
tổng, điện thoại Giang tổng đến giờ vẫn tắt máy, có thể còn đang tiếp nhận điều tra, Châu
Niên cũng đi theo.”
“Tại sao Ủy ban chứng khoán lại tiến hành điều tra Giang Mạc Viễn? Anh ấy đã
làm gì?” Trang Noãn Thần vừa nghe liền choáng váng, tay chống vào tường mới có thể
đứng vững.
Thư ký nọ lắc đầu, “Tôi chỉ phụ trách sắp xếp lịch trình hằng ngày của Giang tổng,
việc có liên quan đến nghiệp vụ thì do Châu Niên nắm, tôi chỉ loáng thoáng nghe thấy
người của Ủy ban chứng khoán nói Giang tổng luôn lợi dụng việc sát nhập và mua lại
công ty niêm yết tiến hành giao dịch thông tin gì đó, chắc là thao túng thị trường cổ phiếu
phi pháp, cho nên…”
Tai Trang Noãn Thần ù ù, làm thế nào đi ra khỏi công ty cũng không biết.
Dĩ nhiên không có lòng dạ làm việc, vô tri vô giác về nhà, điện thoại của Giang
Mạc Viễn vẫn tắt máy, gọi cho Châu Niên cũng như vậy, hết cách đành phải gọi cho
Mạnh Khiếu, là trợ lý nhận máy, nói Mạnh Khiếu đang có ca mổ.
Lại đợi thêm nhiều giờ trôi qua, Mạnh Khiếu trở lại gọi điện cho cô, nghe thấy cô
hỏi chuyện liên quan đến Giang Mạc Viễn thì hơi bất ngờ, “Hôm nay? Mạc Viễn hôm
nay không đi tìm tôi mà, sao vậy?”
“À, không có gì, sáng này Mạc Viễn để quên điện thoại ở nhà, anh ấy lại không
đến công ty, tôi sợ sẽ làm chậm trễ công việc của anh ấy cho nên hỏi anh có gặp anh ấy
không.”
Mạnh Khiếu không nhìn thấy vẻ mặt của cô, hơn nữa mới vừa hoàn thành ca phẫu
thuật xong cho nên hơi mệt, không cẩn thận phân tích lời nói không thỏa đáng này của
cô, cười nhẹ, “Mấy ngày nay tôi không gặp anh ta rồi, người này mỗi ngày đều bận tối
mắt tối mũi, yên tâm đi, chắc là không bị lỡ công việc gì đâu, nếu không anh ta đã sớm về
nhà lấy rồi.”
Trang Noãn Thần cười nhẹ, nói thêm vài câu nữa thì cúp máy.
Giang Mạc Viễn dặn dò thư ký không để tin tức lọt ra ngoài, chứng minh tất cả
vẫn còn nằm trong sự khống chế của anh ấy, cô cũng không tiện nói rõ tình hình hiện tại
cho Mạnh Khiếu, vốn định vận dụng mối quan hệ để xem có thể tìm được ai có quen biết
với người của Ủy ban chứng khoán không, lại nghĩ mạng lưới nhân tế của Giang Mạc
Viễn lớn gấp nhiều lần cô, e là cô có tìm hiểu cũng không nghe ngóng được tin tức gì.
Cảm giác hoang mang này thật khó chịu, cũng khiến Trang Noãn Thần nhớ đến
nhiều ngời, ví dụ như, cô cũng có thể gọi điện cho Giang Phong, nhưng mà… trước khi
chưa gặp được Giang Mạc Viễn, cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ sẽ làm hư
chuyện của anh.
Bây giờ, việc cô có thể làm chính là chờ đợi, ngồi ở nhà, nhìn chằm chằm kim
đồng hồ quay từng chút một, lần đầu tiên cô cảm thấy mỗi giây đều là giày vò. Trong đầu
luôn quanh quẩn lời nói của thư ký: Ủy ban chứng khoán muốn điều tra bao lâu tôi cũng
không rõ, có thể sẽ rất nhanh hoặc có thể sẽ khá lâu.
Trong lòng rối như tơ vò, lơ đãng lại nghĩ đến vụ án của ‘Hoàng Quang Dụ’, ông
là đại diện pháp lý của công ty Bằng Thái và là chủ tịch của một công ty đã niêm yết ở
Trung Quan Thôn (mệnh danh là Thung lũng Silicon Trung Quốc), ông ta rơi vào kết cục
phải ngồi tù do thao túng thị trường chứng khoán. Cô không rõ tình hình lắm, đối với thị
trường tiền tệ và cổ phiếu lại hiểu biết rất ít, không biết tính chất vụ của Giang Mạc Viễn
có giống với vụ án kia hay không.
Nhất thời lại bắt đầu đứng ngồi không yên, đầu ngón tay lạnh ngắt, từ từ xâm nhập
vào lòng.
Cô cố tình cho chị Hứa nghỉ phép vài ngày về nhà bên con, chuyện này càng ít
người biết càng tốt.
Lúc nửa đêm, Giang Mạc Viễn mới về nhà.
Trang Noãn Thần vẫn nằm trên sô pha trong phòng khách, mơ mơ màng màng
nghe thấy ở cửa có tiếng động chợt giật mình tỉnh táo, lúc đứng lên Giang Mạc Viễn
đúng lúc đổi xong giày bước vào, có lẽ không ngờ cô chưa ngủ, ngây người một lúc mới
cúi đầu quở trách, “Trễ vậy rồi mà còn chưa lên lầu ngủ? Coi chừng cảm lạnh đó.” Trong
câu quở trách lộ ra yêu thương rõ ràng.
Ánh sáng lờ mờ bên trong hắt lên người anh, cao lớn rắn rỏi, khoảnh khắc nhìn
thấy anh về nhà, tảng đá đè nặng trong lòng mới được gỡ xuống, cảm giác an toàn chưa
từng có bất giác sản sinh, đón lấy cặp táp của anh đặt sang một bên mới nhẹ giọng hỏi,
“Sao giờ này mới về?”
Đuôi mắt anh có chút mệt mỏi, nhưng thời điểm nhìn qua cô lại nhanh chóng che
giấu đi, không trả lời câu hỏi của cô, mà nhẹ giọng hỏi lại, “Hôm nay đến công ty tìm
anh?”
“Ừ.” Cô khẽ gật đầu, nhất thời không biết nên hỏi thế nào.
Giang Mạc Viễn đứng ở bên cạnh sô pha, đưa tay nới lỏng cà vạt, lại nhìn cô
không chớp mắt, cô bước đến, nhận lấy cà vạt và áo vest anh đưa treo lên rồi mới mím
môi, hồi lâu than nhẹ một câu, “Anh vẫn tắt điện thoại.”
Đỉnh đầu truyền đến tiếng cười của anh.
Cô hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, khóe mắt anh nhìn qua tuy mệt,
nhưng nụ cười lại rất ấm áp.
“Sợ không?” Giang Mạc Viễn thấp giọng hỏi, tiếng nói lại như thỏi nam châm,
trong đêm khuya thế này lại càng trầm thấp dễ nghe.
Trang Noãn Thần vốn muốn nói sợ, bởi vì cô đã lo lắng cả ngày, từ sáng sớm đến
giờ lòng cô không an tĩnh được chút nào, nhưng khoảnh khắc nhìn nhau đó, lòng cô lại
dâng lên cảm giác ấm áp, lên tiếng lại thay đổi, nhẹ nhàng lắc đầu, “Không sợ.”
Đôi khi, không hẳn chỗ dựa nhất định phải là đàn ông cho phụ nữ mà.
Giang Mạc Viễn đưa tay ôm cô, cúi mặt xuống hôn cô một chút, lại ôm cô vào
lòng.
Dựa vào lòng anh, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, mỗi tiếng đập vào màng
tai cô, theo bản năng ngẩng đầu nhìn sườn mặt anh tuấn cùng chiếc cằm cương nghị của
anh, có vài cọng râu mới nhú, càng thêm nam tính. Trong lòng không khỏi nghi ngờ, kiêu
ngạo như anh, có lúc nào cảm thấy sợ hay không?
“Đi tắm đi, chắc anh mệt lắm rồi.”
Giang Mạc Viễn nghe vậy thì nói vào tai cô, “Tắm cùng anh chứ?”
Mặt cô đỏ lên, “Em đã tắm rồi.”
“À.” Anh có vẻ hơi thất vọng.
“Em có thể… giúp anh tắm rửa.” Trang Noãn Thần bất giác nói, nói xong câu này
mặt càng đỏ hơn.
Giang Mạc Viễn cười, nụ cười ấm áp mê người, “Được.” Nói xong liền kéo tay cô
trực tiếp đi lên lầu.
***
Tầng hai, phòng tắm, hơi nước dày đặc.
Giang Mạc Viễn ngồi trong bồn tắm lớn đó cũng không chiếm nhiều diện tích lắm,
Trang Noãn Thần ngồi trên mặt sàn đá cẩm thạch trơn bóng, giúp anh đổ chút tinh dầu có
tác dụng thả lỏng cơ thể, trấn định an thần, rồi đưa tay bóp vai cho anh.
Anh từ từ nhắm hai mắt lại, lẳng lặng hưởng thụ trình độ mát-xa của cô.
Bọt nước từ cơ ngực rắn chắc của anh chảy xuống, vóc dáng cao lớn ở dưới nước
cũng hấp dẫn, Trang Noãn Thần im lặng nhìn anh, nhủ thầm, một người đàn ông thế này
lúc đối mặt với điều tra của Ủy ban chứng khoán sẽ có dáng vẻ gì, cô tưởng tượng không
được.
Đợi khi ngón tay ấn nhẹ lên thái dương anh, anh nhịn không được cầm lấy tay cô
đặt lên môi, đầu ngón tay bị râu mới mọc đâm sinh ngứa ngáy, nhịn không được né tránh
lại bị anh nắm càng chặt hơn.
Anh mở mắt, ánh mắt dừng ở cổ áo chữ V của cô, trái cổ trượt lên xuống một chút,
tay hơi tăng lực, “Cởi đồ, vào đây.”
Ngón tay Trang Noãn Thần cầm khăn nóng áp vào người anh, “Đừng làm loạn
mà, bây giờ còn có tâm trạng …” Nói đoạn thì ngừng lại, mím môi cảm thấy xấu hổ.
“Không phải không sợ sao?” Giang Mạc Viễn bất ngờ bật cười.
Cô nhìn vào mắt anh, nhẹ nhàng nói, “Không phải sợ, em chỉ là rất muốn biết
chuyện này có khó giải quyết hay không.” Giang Mạc Viễn là điển hình của đàn ông
thuộc chòm sao bò cạp, làm việc nghiêm túc cẩn thận đương nhiên là ưu điểm, nhưng
việc gì cũng thích tự mình gánh vác thật khiến người khác không thể thoải mái.
“Yên tâm đi, Ủy ban chứng khoán chỉ là hỏi cho có lệ mà thôi.” Giang Mạc Viễn
thưởng thức bàn tay nhỏ bé của cô, bất ngờ nói.
Thấy anh chủ động đề cập đến chuyện này, cô mới vội hỏi, “Thế nhưng thư ký của
anh nói, Ủy ban chứng khoán nghi ngờ anh tiến hành giao dịch nội gián, thông qua
phương thức sát nhập và mua lại công ty, Mạc Viễn, rốt cục anh có làm chuyện này hay
không?” Cô đột nhiên nhớ đến khách sạn của anh họ, không biết có phải cũng là yêu cầu
của sát nhập và mua lại hay không?
“Noãn Noãn.” Giang Mạc Viễn nâng mặt cô lên, ánh mắt kiên định, “Anh thừa
nhận thủ đoạn làm việc của anh hơi vô tình một chút, thậm chí có thể nói là đê tiện không
thể ra ánh sáng, nhưng em phải tin tưởng là, anh làm việc chưa từng ép buộc ai, chẳng
qua chỉ giỏi bắt lấy nhược điểm của đối phương để cho họ chủ động nghe theo sự chi
phối mà thôi, trên thương trường người lừa ta gạt là chuyện bình thường, mưu mô anh
cũng cho rằng là thủ đoạn bình thường, nhưng việc phạm pháp anh tuyệt đối sẽ không
dây vào.”
Một tia sáng cuối cùng đột nhiên nổ tung trong lòng Trang Noãn Thần.
“Từ ngày anh bước vào thương trường đến nay, anh chưa từng làm ra chuyện gì
hối hận cả, ngoại trừ em.” Bàn tay Giang Mạc Viễn dừng ở đầu vai cô, nhẹ nhàng di
chuyển xuống dưới, “Anh chỉ thừa nhận, người anh có lỗi chỉ có một mình em mà thôi.”
Cô cúi đầu, khẽ mím môi.
“Trước giờ anh chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày áp dụng thủ đoạn trên thương
trường kia lên người một phụ nữ.” Anh thở dài, ánh mắt lại điềm nhiên nhìn cô, “Vì để có
được một người phụ nữ, vì để em gả cho anh, anh đã không từ thủ đoạn.”
Trang Noãn Thần giương mắt, mắt cô chạm vào mắt anh, lát sau mới lẩm nhẩm
nói, “Anh biết là tốt rồi.”
Anh cười nhẹ.
“Vậy còn Ủy ban chứng khoán? Có tin anh không?”
“Họ vẫn đang tiếp tục điều tra, kiện anh, cần phải có đầy đủ chứng cứ xác thực.”
Bàn tay anh chui vào váy ngủ của cô, tham lam hưởng thụ mỗi tấc da thịt cô.
“Anh có thể bị rắc rối không?”
Giang Mạc Viễn có chút đăm chiêu, “Anh nghĩ khoảng thời gian này sẽ có phiền
phức, cho dù không phải anh tự chuốc rắc rối, chỉ sợ rắc rối cũng sẽ chủ động tìm tới
cửa.”
Sau khi nghe anh nói vậy, Trang Noãn Thần hơi rùng mình…
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
No comments:
Post a Comment