Chương 20: Xin lỗi vẫn là câu trả lời đó
Dưới ánh đèn, gương mặt Cố Mặc lâm vào sáng tối, gương mặt đẹp trai ấy rất
lạnh, cặp mắt đó đã sớm không còn vẻ kiêu ngạo cương quyết của quá khứ, chỉ còn là sự
hờ hững làm người khác không rét mà run.
Giâ phút Trang Noãn Thần giương mắt nhìn thẳng vào anh, toàn thân chợp ớn
lạnh, Cố Mặc mà cô quen chưa từng lạnh lùng như vậy mà?
“Đúng là rất trùng hợp.” Giang Mạc Viễn không có nhiều biến hóa vẻ mặt lắm,
ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, chẳng qua khóe môi vừa lấp ló ý cười đã mím thành đường
thẳng.
Cố Mặc không phải đến một mình, phía sau còn có bảy tám người, anh quay đầu
nói vài câu với họ, họ liền rời khỏi đó trước. Không gian, chỉ còn lại ba người.
“Không ngại tôi quấy rầy hai người dùng cơm chứ?” Nhân viên nhà hàng theo
phép lịch sự lấy thêm một chiếc ghế đến, anh nhàn nhã ngồi xuống.
Trang Noãn Thần không biết anh muốn làm gì, hết nhìn anh, rồi nhìn qua Giang
Mạc Viễn, nhạy cảm phát hiện bầu không khí bắt đầu phiêu đãng mùi căng thẳng. Giang
Mạc Viễn bất đắc dĩ, cười nhạt, “Anh Cố đến trễ rồi, tôi và Noãn Noãn đã dùng cơm
xong.” Nói xong liền muốn đứng dậy.
“Giang Mạc Viễn.” Cố Mặc trực tiếp gọi tên anh, “Vào thời kỳ bất thường thế này
chẳng phải chúng ta nên nói chuyện hay sao?”
Giang Mạc Viễn vốn muốn đi, sau khi nghe vậy thì cười, ngồi xuống lại, “Anh
muốn nói chuyện gì?”
“Cố Mặc…” Trang Noãn Thần ở bên cạnh bất an lên tiếng, trong lòng cô nhất thời
hoảng loạn, đầu cô bất giác đau nhức, choáng váng.
Cố Mặc nhìn cô, ánh mắt hờ hững xẹt qua tia rung động, nhưng nhanh chóng giấu
đi, đợi đến khi dừng ở trên người Giang Mạc Viễn lại biến lạnh, “Tôi suy nghĩ, tôi sẽ
không là chiếc phao cứu sinh cuối cùng kia chứ.”
Ngón tay Trang Noãn Thần run lên.
Giang Mạc Viễn vẫn tỉnh bơ như trước, “Anh muốn thế nào?”
“Câu này, tôi cũng từng hỏi anh.” Cố Mặc cười, nhưng nụ cười lại lạnh băng dọa
người, “Chuyện trên đời đúng là biến động, ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây
câu này thật không sai. Giang Mạc Viễn, gần đây tin tức tiêu cực về anh cũng không ít
nhỉ, sao nào, loại người khôn ngoan kín đáo như anh cũng có ngày ngã quỵ thế này ư?”
Giang Mạc Viễn không quan tâm anh nói gì, chỉ luôn cười nhạt.
“Tuy rằng Ủy Ban Chứng Khoán hiện tại vẫn chưa tìm được chứng cứ xác thực về
anh, nhưng hạng mục lợi dụng mở đường tiến hành đầu tư phi pháp là chuyện không thay
đổi được, đúng là không may mà, thời gian này Tề Hành Trường, à, cũng chính là cái vị
Hành Trường dắt mối cho anh đó, trước mắt hắn đang tiếp nhận điều tra, phóng viên dưới
quyền tôi đúng là đã điều tra ra được vài tin tức, Hoa Báo có quyền đưa tin trực tiếp về
tình hình kinh tế quốc dân hiện tại hoặc nhân vật kinh tế tai to mặt lớn, Giang Mạc Viễn,
mấy tin tức này tôi đang chuẩn bị phát hành dưới hình thức chuyên đề, anh nói xem, đây
là may mắn hay là xui xẻo cho anh nhỉ?”
“Cố Mặc, anh không thể làm vậy?” Trang Noãn Thần vừa nghe liền nóng nảy,
buộc miệng.
“Noãn Noãn.” Giang Mạc Viễn ý bảo cô bình tĩnh chớ loạn.
Sự lo lắng của cô dừng ở đáy mắt Cố Mặc, đau đớn đột nhiên sản sinh, nhanh
chóng hóa thành thống hận vô hạn, bàn tay siết chặt lại buông ra, “Giang Mạc Viễn, anh
tính trời tính đất vẫn còn tính thiếu một thứ, đó chính là truyền thông. Dư luận truyền
thông không có tính đàn hồi giống như kinh doanh đâu, đen là đen, trắng là trắng, hoàn
toàn không có chỗ cho cái gọi là màu xám. Nói vậy, thứ có thể hủy diệt anh cũng chỉ có
dư luận, tôi thực sự rất muốn biết, một khi hình thành dư luận gây bất lợi cho anh, anh
phải thoát thân thế nào? Cổ phiếu của Tiêu Duy Quốc Tế sẽ bởi vì sự tham lam của anh
mà rớt giá thảm hại, đến lúc đó anh sẽ mất hết tất cả, bị thua đến nát bét!”
Từng chữ của anh như châu như ngọc, Trang Noãn Thần nghe như có con dao cứa
ngang qua tai cô, cô đau, cô làm quảng cáo, cô học truyền thông, nên cô biết rõ dư luận
ngày nay rất đáng sợ. Lời nói Cố Mặc có khó nghe đến đâu cũng là lời thật, cho dù
chuyện này là sự thật, hay là vô cớ kiếm chuyện cũng đủ để thay đổi vận mệnh một con
người. Kết quả điều tra Giang Mạc Viễn vẫn chậm chập không có kết luận, chuyện này
đối với truyền thông mà nói có thể càng lúc càng lớn, Cố Mặc là chủ biên của Hoa Báo,
mảng kinh tế của Hoa Báo lại là tiếng nói quyền lực nhất, e là chỉ cần lên tít trang đầu
cũng sẽ đưa đến cạnh tranh thông tin của các tờ báo khác.
Đưa tin và nghiên cứu sự thật của nền kinh tế là trách nhiệm của Hoa Báo, cũng là
trách nhiệm của những người làm công tác truyền thông, Cố Mặc không nói gì sai, một
khi Hoa Báo bắt đầu đưa tin, như vậy với Giang Mạc Viễn đúng là một trận tai bay vạ
gió! Nhưng mà đôi lúc, dư luận là thứ có thể dẫn dắt, đương nhiên vẫn phải xem thái độ
của dư luận thế nào.
Giang Mạc Viễn hơi nhếch môi, nhìn anh với anh mắt sâu xa, “Một khi đã vậy thì
cần gì phải ở chỗ này lãng phí thời gian nói nhiều với tôi? Cố Mặc, anh muốn gì?”
Cố Mặc cúi đầu cười, ánh mắt lại dừng ở trên người Trang Noãn Thần.
Cô hồi hộp một chút, giống như cảnh tượng đã từng biết nay tái hiện lại.
“Không biết có phải ông trời cũng ngứa mắt, tôi nhớ rõ một năm trước cảnh ngộ
của tôi cũng giống hệt như anh Giang bây giờ.” Cố Mặc lần nữa dời mắt sang Giang Mạc
Viễn, “Lúc ấy tôi bị anh làm cho không còn đường để đi, anh còn nhớ lúc đó anh đã đưa
ra yêu cầu gì không?”
Hơi thở Trang Noãn Thần dồn dập, cảnh tượng một năm trước đến nay cô cũng
khó mà quên.
Nụ cười Giang Mạc Viễn thêm sâu, “Đương nhiên.”
Ánh mắt Cố Mặc lần nữa lại nhìn Trang Noãn Thần, lần này nhìn khá lâu, sự phức
tạp nơi đáy mắt càng đậm, Trang Noãn Thần có một thoáng ngạt thở, không hề căng
thẳng, mà là một nỗi đau đột nhiên lan ra, giác quan thứ sáu nói với cô, lời nói tiếp theo
của Cố Mặc sẽ làm trái tim cô trở nên băng giá…
“Giang Mạc Viễn, nếu tôi nói tối nay muốn dẫn Noãn Thần đi thì sao?” Lát sau
anh nói, tiếng nói vẫn lạnh lẽo như cũ.
Như bị ai đó tàn nhẫn lăng trì, cô đột nhiên nhìn chằm chằm vào mắt Cố Mặc, đau
đớn và khó tin.
Cố Mặc lại né tránh ánh mắt cô, nhìn đáy mắt đang dần lạnh đi của Giang Mạc
Viễn.
“Thật đúng là phong thủy tuần hoàn.” Giang Mạc Viễn cười nhẹ, tầm mắt rơi vào
Trang Noãn Thần, “Anh định cả đêm ở cùng cô ấy?”
Tim cô đập thật nhanh, không biết tại sao, thái độ của Giang Mạc Viễn cũng khiến
cô hoảng hốt.
Tròng mắt Cố Mặc co rụt, lạnh lùng nhìn anh, “Sao nào, một năm sau, tôi đưa ra
yêu cầu này cũng không quá đáng chứ?”
“Một năm trước, khi Noãn Noãn vẫn là bạn gái của anh, anh còn từ chối, huống hồ
hiện tại cô ấy đã là vợ tôi.” Giang Mạc Viễn bình tĩnh nhìn anh, nhấn mạnh, “Lúc anh
từng như loài giun dế còn không có suy nghĩ xấu xa lấy bạn gái đổi tiền đồ, anh cho rằng
tôi sẽ đồng ý?”
“Cho nên yêu cầu tôi đưa ra không thể đê tiện như vậy.” Cố Mặc tựa vào lưng ghế,
ngón tay nhàn nhã gõ lên mặt bàn.
Trang Noãn Thần có chút ngồi không yên, ngón tay cô bấm mạnh vào lòng bàn
tay, các đốt ngón tay đều đang đau đớn. Hồi lâu, Cố Mặc mới nói, “Giang Mạc Viễn, lúc
trước anh rắp tăm chia rẽ tôi và Noãn Thần, hiện giờ, anh nên trả cô ấy lại cho tôi.”
Cô giương mắt nhìn Cố Mặc, anh lại không đối mặt với cô, trong mắt cô là hình
ảnh gương mặt lạnh lẽo của anh, rõ ràng là ấm áp tình thâm lại lộ ra thống hận, cô biết rõ,
Cố Mặc hận Giang Mạc Viễn, với tính cách của anh, cả suy nghĩ muốn giết Giang Mạc
Viễn cũng có.
Nghe Cố Mặc nói vậy, Giang Mạc Viễn bất ngờ lắc đầu cười khổ, “Thật khổ cho
anh có thể nghĩ ra điều kiện này, Cố Mặc, quá khứ tôi đúng là coi thường anh, anh quả
nhiên đủ ngoan độc.”
“Ngoan độc? Từ này dùng ở trên người tôi đúng là khách sáo quá, tôi độc cũng
không qua nổi Giang Mạc Viễn anh mà?” Nụ cười âm u bao phủ trên môi Cố Mặc, tiến
sâu vào đáy mắt, “Nếu lúc trước không có nhân tài như anh dạy dỗ, tôi cũng không biết
hóa ra lịch sử tái diễn còn có thể thú vị như vậy. Cho nên đừng trách tôi ngoan độc, tôi
đều là học hỏi từ Giang Mạc Viễn anh thôi.”
“Cố Mặc, anh không thể…”
“Noãn Noãn.” Giang Mạc Viễn chen ngang lời cô, “Để anh Cố nói hết đi, khó
khăn lắm mới đợi được phong thủy tuần hoàn thế này mà, để anh ta hả lòng hả dạ đi.”
Cố Mặc hừ lạnh, “Cũng xem như anh thức thời, đúng vậy, tôi không thể một tay
che trời như Giang Mạc Viễn anh, cũng không có nhiều tâm tư và kế hoạch chiếm lấy thứ
mình muốn như anh, tôi chỉ biết thuận theo ý trời, nếu đổi lại là bình thường, tôi không
đủ hình thành uy hiếp với anh, nhưng hiện giờ khác rồi, Giang Mạc Viễn anh chính là
một người đang giãy chết, còn tôi là chính là người cầm phao cứu cánh cho anh, ý trời là
vậy, anh cũng nên cam chịu số phận mới đúng. Một câu thôi, anh đồng ý hay là không
đồng ý.”
“Nói xong rồi à.” Giang Mạc Viễn không cười nữa, thản nhiên nói.
Cố Mặc nhìn anh, trên mặt đầy vẻ mỉa mai.
Giang Mạc Viễn bình tĩnh nhìn anh xong, tiện thể vươn tay về phía Trang Noãn
Thần, “Noãn Noãn, chúng ta phải về nhà rồi.”
Cô theo bản năng đưa tay ra, anh nắm lấy, kéo cô cùng đứng lên. Tròng mắt Cố
Mặc bất giác co rút, hơi nheo lại.
Bầu không khí xung quanh hơi lạnh, không biết là nhiệt độ bên trong thay đổi hay
do gì khác, Trang Noãn Thần chỉ cảm thấy cảm giác lạnh lẽo này từ đáy lòng xông lên da
đầu, khiến cô không chịu nổi, cùng một cảnh tượng lại phát sinh những hai lần, lần đầu
đã khiến cô kinh sợ không thôi, lần này lại làm trái tim cô đông cứng lạnh giá, so với lần
trước, lần này càng khiến cô khó có thể chấp nhận.
Cố Mặc không đứng lên, vẫn ngồi tại chỗ nhìn theo bóng lưng hai người họ, đợi
đến khi họ đi hơi xa một chút, anh mới bất giác lên tiếng…
“Noãn Thần.”
Trang Noãn Thần đột ngột dừng bước, Giang Mạc Viễn cũng đứng lại, nghiêng
đầu nhìn cô.
“Một năm trước em vì anh mà lấy anh ta, anh rất muốn biết, một năm sau em có
thể vì anh mà ly hôn với anh ta hay không, hoặc là, vì anh ta mà lần nữa quay về bên
anh.” Ngữ điệu anh thong thả, giọng bình thản, đào sâu nghiên cứu lại lộ ra chút đau.
Cô giương mắt nhìn Giang Mạc Viễn, mắt anh sâu thẳm như mực, là ung dung
bình tĩnh; cô lại quay đầu nhìn vào mắt Cố Mặc, là lạnh lẽo, là sắc bén khắc nghiệt không
che giấu được. Chàng thiếu niên áo trắng không còn nữa, cô lại không thể oán trách anh,
bởi vì cô hiểu rõ, là Giang Mạc Viễn đã giết chết chàng trai năm ấy, hiện giờ, sự lạnh
lùng của Cố Mặc là kinh nghiệm cuộc sống, là nỗi đau Giang Mạc Viễn mang đến cùng
sự phụ bạc của cô, nỗi đau này âm thầm lặng lẽ, bén rễ sinh trưởng đã nhào nặn ra người
đàn ông xa lạ của bây giờ.
“Xin lỗi anh…” Hồi lâu cô mới khẽ nói, khoảnh khắc tầm mắt cô và anh giao
nhau, cô lại bình tĩnh lạ thường, giọng nói trong trẻo, “Xin lỗi vì một năm sau em cũng
vẫn là câu trả lời đó.”
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
No comments:
Post a Comment