Chương 27: Người phá vỡ bình yên
Sự thật chứng minh, ba Trang Noãn Thần lại thua dưới tay Giang Mạc Viễn, năm
ván thắng hết, thắng đến ông Trang nghiến răng nghiến lợi, thời điểm định ‘một ván rửa
hận’ thì bà Trang tuyên bố ăn cơm, cuối cùng làm vẻ mặt của ông Giang vô cùng đắc ý.
Không khí Trung Thu trên bàn ăn rất hòa hợp, ngoài cửa sổ là trăng tròn vằng vặc,
dưới gió thu thổi, lá cây bạch quả bay là đà, hấp dẫn mắt người.
Bà nội rất vui vẻ, ngồi bên cạnh Trang Noãn Thần, luôn nắm tay cô.
Ông Giang rốt cuộc trở lại vấn đề chính, nói chuyện một hồi thì hỏi đến chuyện
của Giang Mạc Viễn, “Mạc Viễn, con có cần ba giúp đỡ không?”
Trang Noãn Thần ở bên nhìn Giang Phong và Giang Mạc Viễn, trong lòng rất
muốn Giang Mạc Viễn gật đầu đồng ý, ba chồng có thể ra tay giúp đỡ vậy cô sẽ không
cần lo lắng nữa, còn mẹ chồng ở một bên vẫn không đề cập đến vấn đề sự nghiệp của con
trai, nghe Giang Phong hỏi vậy cũng chỉ im lặng không nói, nhưng Trang Noãn Thần
nhạy cảm phát hiện mẹ chồng là đang lưu ý lắng nghe.
“Mạc Viễn, ba con cũng mở miệng rồi, có gì khó khăn thì nói với ba con đi.” Bà
nội đương nhiên là yêu thương Giang Mạc Viễn, dù sao cũng là cháu đích tôn của nhà họ
Giang.
Giang Mạc Viễn chỉ cười, “Cám ơn ba, nhưng con nghĩ con có thể ứng phó được.”
“Đứa con này đúng là tự tìm chỗ khó, người một nhà cả mà có gì không mở miệng
được chứ.” Bà Giang vốn là người tỉ mỉ, tuy rằng bà biết Giang Mạc Viễn rất có bản lĩnh,
hiện giờ ra nông nổi này cũng không tiện nói thêm gì, nhưng Noãn Thần là con gái người
ta, trên đời này làm gì có người mẹ nào không thương yêu con gái mình chứ.
Trang Noãn Thần hiểu được tâm tư của mẹ mình, Giang Mạc Viễn càng hiểu mẹ
vợ, quay đầu nhìn mẹ anh cười cười, “Mẹ, mẹ yên tâm đi.” Không nói lời dư thừa, ngắn
gọn càng như một lời hứa hẹn.
Có lẽ ông Giang đã sớm đoán được Giang Mạc Viễn sẽ nói vậy, im lặng một hồi
thì nói, “Con đã nói vậy thì ba cũng không miễn cưỡng, nhưng Mạc Viễn con phải ghi
nhớ, con không còn như xưa nữa, hiện giờ con đã là người có gia đình, làm chuyện gì hay
ra một quyết định gì cũng phải chú ý đến cảm nhận của Noãn Thần.”
“Dạ con hiểu.” Giang Mạc Viễn gật đầu.
Bà Giang ở bên có chút sốt ruột, vừa định lên tiếng lại bị ông Giang ngăn lại, nâng
ly lên, “Nào nào nào, con cháu có phúc của con cháu, tôi tin với năng lực của Giang Mạc
Viễn, gầy dựng lại sự nghiệp không thành vấn đề, cho nên người già chúng ta cứ để cho
bọn nhỏ xông pha. Hôm nay Trung Thu, tôi mời một ly, có ước gì đâu, ‘chỉ nguyện người
trường cửu, ngàn dặm dưới trăng thâu’39, cạn ly!”
“Cạn ly!” Mấy ly rượu nhẹ nhàng chạm vào nhau.
Bên trong, hương rượu thơm nồng.
Ban đêm ngủ lại tứ hợp viện, ba người ông Giang, ông Trang và Giang Mạc Viễn
lại tính ‘chém giết’ nhau trên bàn cờ, thời điểm bà Trang đang trải giường chiếu thì càu
nhàu mấy câu trước mặt Trang Noãn Thần, “Ba chồng con cũng thật là, con cái gặp khó
khăn còn cần hỏi sao? Trực tiếp giúp đỡ chẳng phải được rồi, đúng là, người càng có tiền
thì càng làm chuyện lôi thôi.”
“Mẹ, Mạc Viễn làm việc tự có chừng mực, hơn nữa, đây là chuyện của anh ấy vốn
nên để tự anh ấy giải quyết.”
“Toàn bộ tài sản của họ Giang chẳng phải sau này đều thuộc về Giang Mạc Viễn
sao? Người một nhà còn chú ý nhiều vậy làm gì.”
39 Hai câu thơ trích trong bài thơ “Thuỷ điệu ca đầu - Trung thu” của Tô Đông Pha.
“Tài sản họ Giang là ba chồng con cực khổ làm việc mà có, Mạc Viễn nếu là
người ngồi không hưởng lộc mẹ có thể cho con lấy anh ấy sao? Chuyện của Mạc Viễn và
chuyện sau này kế thừa tài sản họ Giang là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, mẹ còn nói
vậy, bây giờ rất nhiều người giàu có đem tài sản quyên tặng cho hội từ thiện, cái này gọi
là gì? Cái này gọi là đưa cho người ta con cá không bằng dạy người ta cách câu cá, con
người là phải dựa vào đôi tay chính mình làm ra mới giỏi, không thể luôn ỷ lại vào người
khác.”
“Đạo lý này mẹ cũng hiểu, chẳng phải mẹ đang lo lắng cho con sao, con ngốc.” Bà
Trang thở dài.
Trang Noãn Thần bước đến ôm lấy mẹ, “Mẹ, mẹ không cần lo cho con, hiện giờ
con rất hạnh phúc, thật đó.”
“Con ngốc này…”
“Bà thông gia à, đi tán gẫu nào, còn có Noãn Thần, bà nội đang tìm con đó.” Mẹ
chồng dùng thứ tiếng Trung ngọng ngịu đứng ở cửa gọi.
“Đến liền.” Bà Trang đáp, còn cốc lên trán Trang Noãn Thần một cái.
Trang Noãn Thần cười hì hì, thả bà Trang đi ra khỏi phòng.
***
Tin giựt gân đầu tiên khi Trung Thu vừa qua không liên quan đến Giang Mạc
Viễn, mà là Ben của Tiêu Duy Quốc Tế, trong một buổi chiêu đãi ký giả cuối tuần, ông ta
công khai tuyên bố sẽ hợp tác với hệ thống khách sạn của Mạnh Thị, cũng công bố hai
bên đã đạt thành hợp tác, tin tức này truyền ra liền khiến cho nhiều người chú ý, mà trên
thị trường chứng khoán một khi bắt đầu phiên giao dịch, giá cổ phiếu của Tiêu Duy Quốc
Tế đã có khởi sắc, thoát hoàn toàn khỏi trạng thái suy sút trước đây.
Mạnh Thị, chủ doanh nghiệp khách sạn, chủ tịch Mạnh Chấn Tề, ba ruột của
Mạnh Khiếu.
“Lần này Tiêu Duy Quốc Tế có thể ổn định giá cổ phiếu là do Mạnh Thị giúp đỡ,
mọi người đều biết, bởi vì CEO Giang Mạc Viễn của chi nhánh Bắc Kinh…” Màn hình
tivi đột nhiên tắt phụt, Mạnh Khiếu ném mạnh điều khiển ti vi lên bàn.
“Còn trẻ mà tức giận nhiều vậy, nào, uống chút trà đi.” Giang Mạc Viễn ở bên pha
trà, nói xong đặt ly trà đến trước mặt anh.
Mạnh Khiếu còn có tâm trạng uống trà? Đứng lên đi qua đi lại, giận dữ, “Tôi đúng
là không hiểu ba tôi, đây chẳng phải là đối nghịch với anh sao? Quan hệ hai nhà Mạnh-
Giang luôn rất tốt mà, ông ta làm như vậy rất không nên.”
“Trên thương trường mà, không có gì là không nên cả.” Giang Mạc Viễn nhìn anh,
“Anh cãi nhau với ba anh à?”
“Tôi vừa xem tin tức liền đi tìm ông ấy, kết quả ông ấy còn mắng mỏ tôi, nói tôi
không chịu làm việc đàng hoàng, suốt ngày chỉ biết ở trong bệnh viện.” Mạnh Khiếu tức
đến run tay, ngồi xuống cầm lấy tách trà uống một hơi.
Giang Mạc Viễn thản nhiên cười, không nói, chỉ rót trà thêm cho anh.
“Tôi biết ba tôi nghĩ gì mà, ông ta còn để ý đến chuyện mẹ tôi tái giá, lấy một ông
bác sĩ cho nên ngay cả nghề nghiệp của tôi cũng phê bình.” Mạnh Khiếu cố gắng nén
giận, nghiến răng, “Còn Ben bên Tiêu Duy, là cái thứ không phải người mà? Không
được, tôi phải đến nói với ba tôi không được, ông ta hợp tác với ai tôi không quan tâm,
nhưng không thể là tên Ben được!”
“Quên đi, anh bình tĩnh đi.” Giang Mạc Viễn đưa tay giữ anh lại.
“Mạc Viễn, sao lại giống như chẳng phải chuyện của anh vậy?”
“Ba anh từ lâu đã có ý định hợp tác với Ben rồi.” Giang Mạc Viễn thản nhiên nói.
Mạnh Khiếu ngạc nhiên, lẩm bẩm nói, “Ý của anh là… chuyện của anh có liên
quan đến ba tôi?”
“Đây là anh tự suy diễn chứ tôi không nói à.” Giang Mạc Viễn cười tỉnh rụi, “Nào
đến đây, uống trà.”
Mạnh Khiếu nhìn Giang Mạc Viễn, không hiểu ra sao.
***
Sự hợp tác của Tiêu Duy Quốc Tế và Mạnh Thị như một chất xúc tác, sau khi
tranh thủ ổn định trên thị trường chứng khoán, Tiêu Duy bắt đầu triển khai hạng mục đất
đai ‘Quốc Tế Mới’, hạng mục này là trước kia Giang Mạc Viễn đích thân giành được từ
trong tay của Đức Mã, Tiêu Duy sau khi trải qua ảnh hưởng từ những tin tức tiêu cực về
CEO, đã dốc toàn bộ tinh lực vào trong hạng mục này, nghe nói, Mạnh Thị cũng đóng
góp một chút cổ phần vào.
Đối với sự kiện này, Giang Mạc Viễn không có phản ứng gì, ngày ngày đều sống
vui vẻ, còn Trang Noãn Thần vẫn bận rộn, sự phát triển Vạn Tuyên không chịu bất cứ
ảnh hưởng nào từ chuyện của Giang Mạc Viễn, thời gian này mệt cho Cao Quý, tuy anh
ta không phải là người bảo sao làm vậy, nhưng đối với công việc của Trang Noãn Thần,
anh vẫn tích cực phối hợp.
Đức Mã rất bình yên, Trình Thiếu Tiên cũng gọi điện đến, chỉ thăm hỏi đơn giản,
cô cười trả lời tất cả đều suôn sẻ.
Thời gian này, hết thảy đều sóng yên biển lặng.
Nhưng chuyện đời thường chính là như vậy, ngoài mặt càng bình yên thì lại càng
ẩn chứa nguy hiểm, chúng nó ở trong tối tự cuồn cuộn rối rắm, tìm đúng thời cơ phá vỡ
hoàn toàn sự bình yên này.
Người phá vỡ bình yên, là bà nội!
Trang Noãn Thần nhận được điện thoại là lúc cô đang họp, nghe tin tức suýt nữa
nhũn ra, nhờ Ngải Niệm tiếp tục cuộc họp rồi lao ra khỏi công ty ngồi xe đến bệnh viện.
Sau trưa ánh nắng rạng rỡ chiếu xuống, thời điểm băng qua hoa viên chạy đến tòa
nhà chính của bệnh viện, lá phong rơi ồ ạt, đỏ như máu, Trang Noãn Thần đánh cái rùng
mình, không biết là do khoảng lớn màu đỏ trước mặt hay là do mùi thuốc sát trùng lạnh
lẽo xộc vào khoang mũi.
Bên ngoài phòng cấp cứu, ba chồng đứng đó vẻ mặt lo âu, mẹ chồng ngồi trên ghế
mắt đỏ hoe, còn Giang Mạc Viễn chống hai tay lên cửa sổ nhìn ra bên ngoài không biết
đang nghĩ gì, nhưng từ biểu hiện có thể nhìn ra anh đang rất lo lắng. Trang Noãn Thần
đến, bắt gặp ngay cảnh tượng này thì buồn bã, vội vàng chạy đến ngồi xuống cạnh mẹ
chồng trước, cố gắng nén giọng đang run rẩy, “Mẹ, bà nội đang yên đang lành sao lại bị
xe tông?”
Hỏi ra câu này, nước mắt mẹ chồng đã rớt xuống, nắm lấy tay của Trang Noãn
Thần, run run, “Hôm nay bà nội muốn ăn đậu phụ Bắc Kinh xưa, mẹ ra ngoài mua cho
bà, ai ngờ bà lại muốn ăn hạt dẻ, mẹ lại đi tìm chỗ bán hạt dẻ, hôm nay trên đường kẹt xe,
bà nội thấy lâu quá mẹ vẫn chưa về nên sốt ruột, tự mình chạy ra ngoài mua hạt dẻ, ai
ngờ bà vừa ra khỏi cửa…” Nói đoạn thì mẹ chồng không nói được nữa.
Trung Thu qua đi, ba mẹ chồng không vội về nước, sau khi tiễn ông bà Trang về,
thời gian này hai người vẫn luôn ở tứ hợp viện với bà nội, Trang Noãn Thần vốn định hai
ba ngày nữa đến thăm họ, không ngờ lại xảy ra cớ sự thế này.
“Đều do mẹ, mẹ lại để cho bà nội ở nhà một mình, mẹ nên đi đâu thì dẫn nội theo
đó…” Bà khóc rất nhiều.
Khóe mắt Trang Noãn Thần cũng đỏ lên, tuy rằng ngoài miệng nói lời an ủi nhưng
trong thâm tâm vẫn luôn bồn chồn lo lắng, đứng lên đi về phía Giang Mạc Viễn, nhìn anh
mới phát hiện ra mày anh nhíu chặt, bàn tay chống lên cửa sổ run nhẹ, cô đưa tay đặt lên
tay anh, truyền hơi ấm cho anh, “Bác sĩ nói sao?”
“Lúc bà nội được đưa vào bệnh viện đã rất nghiêm trọng, đến giờ bác sĩ vẫn ở
trong đó cấp cứu chưa đi ra, Mạnh Khiếu cũng ở bên trong.” Tiếng Giang Mạc Viễn nghe
ra rất yếu ớt.
Như là bị ai gõ mạnh vào gáy, đầu Trang Noãn Thần ong lên, trái tim lập tức nhảy
lên cổ họng! Mạnh Khiếu là bác sĩ chuyên khoa ngoại thần kinh, anh ấy vẫn chưa đi ra có
nghĩa là tình huống khá xấu, tim cô bắt đầu đập mạnh, ngay cả ngón tay cũng run rẩy,
theo bản năng ngước lên nhìn đèn báo phía trước phòng cấp cứu, vừa mới đi vào bệnh
viện đã thấy lạnh thấu xương.
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
No comments:
Post a Comment