Quyển 8: Hãy cứ yêu đi - Chương 35

Chương 35: Bầu trời sụp đổ

Nghe xong những lời này, vẻ mặt của Trang Noãn Thần có chút dở khóc dở cười,
nếu như không thay đổi cảm xúc thì mới là lạ đó.
Giọng Sa Lâm nóng nảy, “Nhanh lên, cô mau đưa Giang Mạc Viễn đi đi, thật là
phiền muốn chết à, uống cho lắm rồi say mèm. Hôm nay tôi phải thay toàn bộ ra giường,
vỏ chăn, vỏ gối, thay hết… thay hết luôn.” Cầm ly trà lên uống một hơi, Sa Lâm lại nói,
“Còn trà này, là tôi mua đó, định là chờ anh ấy tỉnh dậy thì đưa cho anh ấy uống, nhưng
mà coi bộ anh ấy không thể nào tỉnh liền đâu, thôi tốt nhất là cô cứ đem đi luôn đi, để ở
đây lại lãng phí.”
Trang Noãn Thần nhịn không được nở nụ cười, gật đầu rồi lên lầu.
“Trang Noãn Thần, ông xã nhà cô bây giờ chẳng biết trời trăng là gì đâu, có cần
tôi lên đó giúp cô một tay không?” Sau lưng cô, Sa Lâm cố ý buông lời trêu chọc.
Đứng ở đầu cầu thang nhìn xuống, Trang Noãn Thần đáp trả: “Sợ là có chỗ nào xơ
múi được thì cô cũng đã ra tay hết rồi, giờ mà còn cho cô mò lên đây nữa thì mặt mũi của
người vợ chính thức này không biết phải để ở đâu đây nhỉ?”
Sa Lâm cũng lắc đầu cười.
Đến khi bóng dáng của Noãn Thần khuất sau cánh cửa, nụ cười trên môi Sa Lâm
mới nhạt dần, ẩn sâu trong đôi mắt dường như gợn lên một niềm đau bị chôn giấu. Phải,
đây đúng là một nỗi đau mà bản thân cô cũng muốn chôn vùi theo năm tháng.
Trang Noãn Thần, cô và tôi vĩnh viễn không thể trở thành kẻ thù bởi vì cô là người
phụ nữ Mạc Viễn yêu thương sâu sắc. Nhưng, cũng chính vì cô là người mà anh ấy hết
mực yêu thương nên tôi và cô sẽ chẳng bao giờ có thể trở thành bạn bè được. Đỉnh điểm
của cơn đau phải chăng chính là lúc này, thời khắc buông tay, lãng quên tất cả.
***
Hạ Lữ bị đưa đến một nơi không ai tìm thấy. Cánh cửa phòng khóa chặt từ bên
ngoài, người ở bên trong dẫu muốn cũng không chạy đi đâu được. Từ sáng sớm đến tối
mịt, thời gian cứ thế trôi qua trong không gian bốn bề tịch mịch.
Nơi này hẳn là ngoại thành, ngoài cửa sổ đây đó có một vài cây phong, ánh trăng
trải dài miên man khắp lối.
Cô không biết đây là đâu, cũng không rõ là ai đưa mình tới chỗ này. Nhìn thoáng
qua di động, ước chừng cô bị người ta đưa đến đây đã tám tiếng rồi. Tuy không bị trói lại
nhưng cũng chẳng cách nào thoát ra, cũng may trên bàn còn có chút điểm tâm hoa quả,
thật ra những thứ cần đều có đủ, đãi ngộ cũng có thể xem là khá tốt.
Chờ đợi mỏi mòn, cuối cùng thì bên ngoài cánh cửa khép chặt cũng có tiếng động
truyền đến.
Hạ Lữ đứng dậy nhưng nhìn thấy người vừa đến thì ngẩn ra.
Người đàn ông này từng là ác mộng của đời cô. Từ ngày quen biết Mạnh Khiếu,
cô chỉ ước gì mình chưa từng gặp gỡ ông ta- đó là một đoạn quá khứ tối tăm mà cô không
bao giờ muốn nhớ lại, nó khiến cô phải ra lệnh cho bản thân không thể mở rộng lòng để
đón nhận tình yêu của Mạnh Khiếu. Hiện giờ ông ta lại xuất hiện khiến một dự cảm
chẳng lành bỗng chốc phát sinh.
Hẳn là cô nên sớm nhận ra, dạng người như ông ta làm sao có thể nuốt giận mà bỏ
qua cho người đàn bà dám đá ông ta chứ? Dạo này ông ta thường xuất hiện trên ti vi và
báo chí, cùng hợp tác với Ben, ai ai cũng biết. Trước đây, cô rất ít khi quan tâm đến tài
sản của ông ta, chỉ biết là ông ta có tiền, đối với phụ nữ cũng ra tay hào phóng, không
nghĩ tới trên đời này có nhiều chuyện lại khéo đến vậy, chuyện cũ chuyện mới cứ thế mà
bắt quấn vào nhau.
Ông ta đàn ông bước đến, bắt gặp vẻ mặt kinh ngạc của Hạ Lữ khi thấy mình thì
cười khẩy, “Thế nào, chắc cô ước đời này không bao giờ gặp lại tôi chứ gì?”
Thấy ông ta tiến lên trước, Hạ Lữ thoáng lùi về sau từng bước. Ông ta cũng không
định làm khó cô bèn ngồi lên sô pha, ánh mắt trở nên u ám.
“Rốt cuộc ông đưa tôi đến đây để làm gì?” Hạ Lữ chớp chớp mắt ngăn không cho
nước mắt ứa ra, “Tôi với ông đã không còn quan hệ gì, lần đó giúp ông làm việc cũng là
lần cuối cùng rồi.”
“Nhanh chóng vạch rõ giới hạn như vậy làm gì chứ? Hạ Lữ, chuyện đã làm vĩnh
viễn chẳng bao giờ thay đổi được, cô vội vã phân giới hạn với tôi cũng không thể thay
đổi sự thực là cô đã bán đứng bạn thân của mình, à, còn có…” Ông ta đảo mắt lên người
cô đánh giá một phen, đáy mắt càng thêm hiểm ác, “…Sự thực là cô đã là tình nhân của
tôi.”
“Rốt cuộc là ông muốn thế nào?” Hạ Lữ cố gắng bình ổn cơn phẫn nộ, nhìn chằm
chằm vào ông ta mà gằn từng tiếng.
Ông ta hừ lạnh: “Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là muốn biết cô sống có tốt hay
không thôi mà.”
Hạ Lữ lạnh giọng: “Tôi sống tốt hay không thì liên quan gì đến ông?”
Ông ta không chút khách khí: “Đừng nói như vậy chứ, dù sao cô cũng từng là tình
nhân của tôi, đưa cô tới đây hỏi han ân cần vài câu cũng là bình thường thôi mà. Tôi nghĩ
bên cạnh cô chắc chẳng có mấy người bạn đâu nhỉ? Có thể hỏi han ân cần chắc lại càng
ít, đúng không?”
“Đủ rồi! Lúc trước ép buột tôi bán đứng bạn thân mình chính là ông. Tôi là bất đắc
dĩ mới phải làm như vậy. Cho đến bây giờ tôi cũng không thể hiểu, vì sao ông lại hận
Trang Noãn Thần đến thế?”
“Ái chà, cô lầm rồi, người tôi chướng mắt không phải Trang Noãn Thần mà là ông
Nam.” Thật không ngờ ông ta lại mở miệng giải thích, “Tôi và ông Nam có chút vướng
mắc trong chuyện làm ăn, tính tôi thì cô biết rồi đấy, ai khiến tôi khó chịu thì tôi sẽ khiến
cho kẻ đó chẳng được yên thân. Kể ra cô làm tốt lắm, mấy tin tức tiêu cực về Đức Mã
quả thật khiến ông Nam sứt đầu mẻ trán, thật là sảng khoái mà!”
“Đồ điên!” Hạ Lữ lười đôi co cùng ông ta, cầm lấy giỏ muốn bỏ đi.
“Còn chưa nói xong đâu. Cô nghĩ mình có thể bước ra khỏi cánh cửa này sao?”
Ông ta sau lưng cô lười biếng mở miệng.
Hạ Lữ đột ngột dừng bước, không thể nhịn nổi rống lên: “Mạnh Chấn Tề, rốt cuộc
là ông muốn thế nào?” Cô gọi thẳng tên họ của ông ta.
“Ui, thẹn quá hóa giận à?” Mạnh Chấn Tế vẫn cười cợt như cũ, nụ cười của ông ta
cực kỳ lạnh lẽo. Ông ta đứng dậy bước đến bên cạnh, giơ tay kéo cổ áo của cô, một mảng
lớn da thịt lộ ra ngoài.
Hạ Lữ cả kinh, “Ông.”
“Mấy vết sẹo do bị phỏng tàn thuốc lá vẫn còn ha, tôi nghĩ là cô chưa quên đau
đâu nhỉ.” Mạnh Chấn Tề cười lạnh, bàn tay nắm chặt cằm cô, đáy mặt lạnh lẽo, “Lúc
trước cô rời khỏi tôi, phải chăng là vì Mạnh Khiếu?”
Cơ miệng cô giật giật, trái tim ớn lạnh, ông ta biết Mạnh Khiếu?
Đáy lòng bỗng dâng lên nỗi bất an.
“Cô đã ở bên nó bao lâu rồi?” Mạnh Chấn Tề tra hỏi.
“Bỏ ra!” Hạ Lữ gạt mạnh tay ông ta, tận lực lui về sau cách xa ông ta một chút, chỉ
sợ ông ta làm tổn thương đứa nhỏ trong bụng mình.
Mạnh Chấn Tề không bước lên trước, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, gằn từng
chữ “Hạ Lữ, tôi mặc kệ cô ở bên nó đã bao lâu, cảnh cáo cô, nhanh chóng rời khỏi nó,
đừng bao giờ quấn lấy nó nữa!”
Hạ Lữ ôm một bụng uất ức, đang định đáp trả thì trong đầu chợt lóe lên một luồng
sáng.
Mạnh Chấn Tề…
Mạnh Khiếu…
Không đúng, cô đã gặp qua ba của Mạnh Khiếu, gặp qua…
“Ông không có tư cách quản chuyện của tôi. Tôi muốn yêu ai là quyền tự do của
tôi.” Thật lâu sau cô mới mở miệng, giọng yếu ớt, bởi trong lòng dâng lên dự cảm không
lành, là phỏng đoán mà cô chưa bao giờ nghĩ đến.
“Đúng vậy, cô với ai yêu đương tôi cũng lười quan tâm, nhưng với Mạnh Khiếu
thì không được.” Ngữ khí của Mạnh Chấn tề vô cùng cứng rắn.
Dự cảm không rõ ràng ùn ùn kéo đến, nhanh chóng ăn mòn sức lực của cô. Cô trơ
mắt nhìn Mạnh Chấn Tề hạ giọng nói: “Bởi vì, Mạnh Khiếu là con trai của tôi.”
Bầu trời, bỗng nhiên sụp đổ!
***
Màn đêm dày đặc, chiếc xe lại lần nữa dừng lại trước cổng bệnh viện, Hạ Lữ bước
xuống xe, ánh đèn đường lẳng lặng chiếu lên chỗ xe cô đậu, chỉ mấy giờ trước cô còn
ngồi bên trong, ảo tưởng về cuộc sống tương lai của chính mình.
Chẳng qua chỉ mấy tiếng ngắn ngủi, mọi thứ của cô đều đã bị Mạnh Chấn Tề bóp
nát.
Không, hủy diệt tương lai của cô không phải Mạnh Chấn Tề mà chính là cô. Nếu
lúc trước cô không gặp gỡ Mạnh Chấn Tề ở quán bar… Nếu thời điểm đó cô có thể đợi
đến khi Mạnh Khiếu xuất hiện…
Cô yêu Mạnh Khiếu, thật lòng yêu anh.
Mạnh Khiếu đối với cô thật lòng thật dạ. Cô không quan tâm anh là con cái nhà ai,
gia thế thế nào, chỉ cần biết anh chính là Mạnh Khiếu.
Nhưng anh ấy thì không thể như vậy. Anh là con của Mạnh Chấn Tề, mà cô lại là
tình nhân của ông ta. Mạnh Chấn Tề nói đúng, ông bà Mạnh mong mỏi Mạnh Khiếu
nhanh chóng kết hôn, nên có thể không bận tâm đến đối tượng anh ấy thích là người như
thế nào. Nhưng một khi đã kết hôn rồi, gặp gỡ tiếp xúc hàng ngày với những người có
liên quan đến nhà họ Mạnh, đa số những người đó đã gặp qua Hạ Lữ, đương nhiên, là với
thân phận tình nhân của Mạnh Chấn Tề.
Cô có thể không bận tâm đến thể diện của mình, nhưng Mạnh Khiếu thì không
được.
Sau khi gặp Mạnh Chấn Tề, cô mới biết, thì ra trước kia người mà Mạnh Khiếu
dẫn cô ra mắt chính là ba dượng của anh.
Trái tim như vỡ nát, đây là tự mình làm bậy không thể sống đó sao?
Chiếc xe phóng đi, cô hít thở thật khó nhọc, trước mắt tối sầm, cái gì cũng không
biết…
***
Trang Noãn Thần cuối cùng cũng biết được, phụ nữ vào những lúc đặc biệt đều là
lực sĩ. Sau khi ném Giang Mạc Viễn đã say như chết lên giường, cô chỉ còn chút hơi thở
cuối cùng, nhìn anh hơn nữa ngày mới lấy lại khí lực.
May mắn là Sa Lâm cũng ở tại Hải Điến, nếu là ở khu vực khác có khi cô mệt chết
rồi cũng nên.
Có thể nhận thấy là Giang Mạc Viễn uống không ít rượu. Quần áo trên người anh
nồng nặc mùi cồn. Vất vả lắm Trang Noãn Thần mới có thể thay đồ giúp anh rồi hẹn
người tới lấy đồ đi giặt khô. Sau đó, cô lại ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt nhìn anh chăm
chú.
Say như chết.
Cô chỉ có thể dùng từ như vậy để hình dung anh. Trên đường đi có lay đến mấy
anh cũng không tỉnh, cô đành chịu!
Khẽ đưa tay vuốt ve ấn đường của anh, cô thở nhẹ định rút tay lại ai ngờ bị anh
giữ chặt. Cứ tưởng anh đã tỉnh, nhìn kỹ hóa ra anh vẫn ngủ say. Giang Mạc Viễn nắm tay
cô, khóe miệng hơi giật giật.
Tiếng quá nhỏ nên không nghe thấy, Trang Noãn Thần liền cúi xống, dán lỗ tai
đến bên môi anh, lúc này mới nghe thật rõ.
Giang Mạc Viễn khẽ gọi tên cô, giọng điệu nỉ non nửa như say rượu nửa như đứa
trẻ đang vòi vĩnh: bà xã… bà xã…
Cô nhịn không được nở nụ cười, lại có chút đau lòng, lại càng dựa sát vào anh,
lẳng lặng nhìn anh, nghe anh gọi từng tiếng bà xã, cuối cùng dịu dàng lên tiếng: “Em
đang ở bên cạnh anh đây.”
Dường như nghe được động tĩnh, Giang Mạc Viễn hơi hé mắt, mơ hồ thấy được
bóng dáng của cô. Tuy say rượu nhưng sức lực của anh vẫn rất mạnh, bàn tay to cứ nắm
chặt lấy cô không chịu buông.
Cô bất đắc dĩ buông tiếng thở dài, “Mạc Viễn, em không đi đâu cả, anh làm em
đau.”
“Bà xã…” Anh say khướt rồi, cứ ôm chặt cô không buông, lại còn toan ngồi dậy,
dùng sức lôi kéo cô.
“Ngồi lên làm gì? Mau nằm xuống.” Cô nghĩ mình nên đi pha cho anh một ly trà
giải rượu.

No comments:

Post a Comment