Nghe đến những lời này, Hàn Vũ Thần sửng sốt, một hồi lâu mới phản ứng tới: "vì sao?"
Hắn không biết rõ tình hình của Lăng Ngạo và Lãnh gia, cho nên vô pháp lý giải, trong khẩu cung của Tần Tuệ dài đến hơn năm tiếng, hắn căn bản cũng không có nghe xong.
"Ai, chuyện này một lời khó nói hết..." Năm Khúc thở dài thật sâu, "Tôi hiện tại cảm thấy Thân Đồ Dạ thật sự rất có thể có trong kế hoạch của cậu ta, mọi thứ đều trong dự liệu của cậu ta giống nhau như đúc, chúng ta phải sớm nhắc nhở Lăng Ngạo một chút."
"Đến cùng chuyện gì xảy ra? trong này có ẩn tình gì sao?"
Hàn Vũ Thần hiện tại cảm thấy chuyện này chỉ sợ không có như vậy đơn giản, nếu Thân Đồ Dạ đều đã biết rõ, chỉ sợ cũng có liên quan đến Lãnh Thanh Mặc.
"Hiện tại trong khoảng thời gian ngắn không thể nói không rõ ràng với cậu." Năm Khúc lại hỏi, "Nếu Tiểu Tuyết thân thể không thoải mái, vậy thì không nên quấy rầy con bé, tôi tự mình nghĩ nghĩ biện pháp, cậu giúp tôi chăm sóc tốt cho Tiểu Tuyết, tôi cúp trước, sẽ liên lạc lại."
Nói xong, Năm Khúc liền tắt điện thoại ...
Hàn Vũ Thần "Alo" hai tiếng, đầu bên kia điện thoại không có phản ứng, hắn quay đầu lại nhìn Lăng Tuyết, gần đây phát sinh nhiều chuyện như vậy, áp lực của cô ấy cũng đã khá lớn , nếu như lại vì chuyện của Lăng Ngạo mà quan tâm nữa, chỉ sợ cơ thể sẽ...
Huống chi, loại chuyện này, Lăng Tuyết cũng không giúp được cái gì, cô ấy biết cũng chỉ là quan tâm mù quán mà thôi.
Nhưng mà, nếu như Lăng Ngạo có chuyện gì, Lăng Tuyết cũng sẽ thương tâm khổ sở, nghĩ tới đây, Hàn Vũ Thần nhắn cho Năm Khúc một tin nhắn: "Anh nói tình huống cụ thể cho tôi, tôi sẽ nghĩ biện pháp. Cơ thể Lăng Tuyết khó chịu, vì chuyện của cô nhi viện đã tâm sức lao lực quá độ, chuyện này không cần làm phiền cô ấy."
Chỉ chốc lát sau, Năm Khúc trả lời: "Cảm ơn cậu, Vũ Thần, tôi hiện tại ở đồn cảnh sát, trước hết nghĩ nghĩ biện pháp đã, sau đó sẽ gọi điện thoại cho cậu."
"Được" Hàn Vũ Thần trả lời tin nhắn, trở lại phòng bệnh, Lăng Tuyết còn đang mê man, hắn suy nghĩ một chút, gọi luật sư của công ty mình, "Đi tra một chút chuyện của Lăng Ngạo, xem một chút có cái gì có thể giúp được hắn không."
"Lăng Ngạo? Chính là bạn của Lăng tiểu thư?" Luật sư hỏi.
"Đúng, chính là hắn." Hàn Vũ Thần nói, "Nhanh đi làm đi."
"Vâng"
...
Lăng Tuyết còn đang mê man, Hàn Vũ Thần lẳng lặng nhìn cô, trong lòng cầu nguyện mọi chuyện đều thuận lợi, không nên để Lăng Tuyết tăng thêm gánh nặng, trên lưng Lăng Tuyết đã có rất nhiều áp lực rồi ...
Chuyến bay dài hơn mười tiếng đồng hồ, Thân Đồ Dạ cuối cùng cũng đến Anh quốc, từ trên máy bay xuống, có mười mấy người đến đón, chỉnh tề đứng thành hai hàng, cung kính ân cần thăm hỏi: "Thân Đồ tiên sinh, chủ nhân chúng tôi đang đợi ngài! Xin ngài theo chúng tôi trở về."
Những người tùy tùng kia ra dấu tay "Mời" cực kỳ trang trọng.
Thân Đồ Dạ lạnh lùng cười một tiếng, Dạ Thần quả nhiên là có chút bản lãnh, hành tung của anh giữ bí mật như thế, hắn ta lại còn biết rõ, còn phái người đứng ở chỗ này chờ, thế tất yếu là muốn đem anh mời về đi!
Như vậy cũng tốt, đỡ cho anh lại tốn nhiều trắc trở, cuối cùng có thể cùng Lãnh Thanh Mặc chính diện cùng xuất hiện, có chuyện gì một lần giải quyết cho xong, về sau không cần phải ngầm vụng trộm đấu đến đấu đi .
Mà cùng lúc này, ở Hải Thành, qua mười tiếng đồng hồ ngủ say, Lăng Tuyết cuối cùng cũng tỉnh lại, mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Hàn Vũ Thần, trong lòng nàng cảm thấy rất chân thực, chậm rãi mỉm cười, giọng nói khàn khàn hỏi: "Anh sao vẫn còn ở đây? Không có đi làm sao?"
"Chuyện quang trọng nhất của anh chính là bảo vệ em, những chuyện khác đều không quang trọng." Hàn Vũ Thần dịu dàng nói, "Em nha, nhất định phải yêu quý bản thân mình đó. Em nhìn em xem, đem mình lăn qua lăn lại thành cái này bộ dạng như vậy, so trước kia, uy phong lẫm liệt Lăng Tuyết, hiện tại sao lại biến thành Lâm Đại Ngọc nũng nịu a, như thế này không tốt rồi."
Lăng Tuyết khổ sở cười một tiếng, không nói gì, kỳ thật trong lòng cô đã ở nghĩ, chính mình lúc nào đã trở thành mảnh mai yếu ớt như vậy, nói bị bệnh liền bị bệnh, chuyện gì cũng làm không được, giống như cũng chỉ có thể ở chỗ này chờ đợi những người khác giúp đỡ, chăm sóc.
"Được rồi, chớ suy nghĩ lung tung, nhanh khỏe lại, hiện tại có rất nhiều người đều còn đang chờ em đó, chờ em khỏe lại, chúng ta có thể cùng nhau khai mạc liveshow rồi." Hàn Vũ Thần vỗ vỗ tay lên lưng của cô.
"Nói đến liveshow của anh, giống như sắp đến rồi, cả ngày anh ở đây với em, làm sao có thời gian đi tập luyện? chị An không mắng anh sao?" Lăng Tuyết hỏi.
"Đúng vậy, ngày nào chị ấy cũng mắng anh, ngày nào cũng gọi điện, nhưng mà cái kia không có biện pháp nào, hiện tại em đúng là lúc cần anh, anh phải ở bên cạnh giúp đỡ em chứ." Hàn Vũ Thần cười nói.
"Em ở chỗ này có nhiều y tá chăm sóc em như vậy, anh không cần phải để ý đến em, hay là đi xử lý chuyện của chính mình đi." Lăng Tuyết cảm thấy vô cùng áy náy.
"Em là nói em không cần anh, anh thật đau lòng a." Hàn Vũ Thần làm bộ dạng khoa trương.
Lăng Tuyết nhìn thấy hắn như vậy, "Phốc xuy" một tiếng liền cười ra: "Anh nha, chính là thích trêu chọc em."
Hàn Vũ Thần nhìn Lăng Tuyết cười, trong lòng cũng một trận cảm động, cảm khái nói: "Lăng Tuyết, đã từ lâu anh không nhìn thấy em cười ..."
Nghe được câu này, Lăng Tuyết trầm mặc, đúng vậy, đã rất lâu không có cười, cô cũng đã nghĩ không ra, trong khoảng thời gian này phát sinh quá nhiều quá nhiều chuyện, cô thậm chí không muốn suy nghĩ những chuyện kia...
Quá nhiều vấn đề cần cô giải quyết, quá nhiều người cần cô đi cứu, quá nhiều áp lực cần cô đi gánh chịu, cô không biết mình sinh ra trên thế giới này có ý nghĩa gì nữa? Vì cứu người sao? Nhưng mà tất cả bọn họ lâm vào khốn cảnh đều là do cô tạo thành.
Nếu như không có cô, mọi người cũng sẽ không xảy ra chuyện, đám trẻ cô nhi viện sẽ không mất tích; viện trưởng Quách sẽ không té từ trên lầu xuống; Hàn Giai không sẽ xảy ra chuyện; Hàn Bắc không sẽ bị thương; Lăng Ngạo cũng không sẽ gặp phải nhiều chuyện ngoài ý muốn...
Cô nhất định phải từng bước từng bước đi giải quyết, nhưng mà cô mờ mịt không biết làm sao, hoàn toàn không có phương hướng, không biết rõ nên xử lý như thế nào, cô cảm giác mình cực kỳ bất lực...
"Được rồi, không nên lại nghĩ ngợi lung tung, anh có một tin tức tốt muốn nói cho em..."
"Tin tức tốt gì?" Lăng Tuyết lập tức hỏi.
Hàn Vũ Thần ra dấu tay, ý bảo hai y tá đi ra ngoài trước.
Hai y tá có chút ít do dự, Lăng Tuyết quát khẽ: "Làm sao vậy? lời Hàn thiếu nói các ngươi đều không nghe sao?"
"Vâng vâng vâng." Hai y tá vội vàng ra khỏi phòng, thuận tiện đóng cửa.
Hàn Vũ Thần đi tới khóa cửa phòng lại, rồi đến bên giường nhìn Lăng Tuyết nói: "Trải qua hai ngày bức cung, Tần Tuệ đã đem tất cả chuyện xấu của bọn họ làm đều khai ra, còn bắt được tên lừa bán trẻ em, cảnh sát Dương, hiện tại đang thẩm phán, chắc không bao lâu nữa là có thể tìm được những đám trẻ cô nhi viện."
"Thật ? Quá tốt !" Lăng Tuyết mừng rỡ như điên, kích động truy hỏi, "Tần Tuệ còn khai ra cái gì nữa không? Chuyện kia của em có phải có liên quan đến chị ta hay không?"
"Cũng không phải có liên quan đến chị ta, bởi vì khi đó xác thực chị ta chưa có trở về, chị ta chỉ là biết rõ một chút nội tình, biết rõ chuyện này là ai tạo thành ?" Hàn Vũ Thần nói.
"Ai?" Lăng Tuyết sau khi hỏi xong, tim liền đập nhanh, trong đầu chợt lóe qua một giọng nói, cô biết đại khái là ai làm, chỉ là vẫn như cũ cô có chút không dám tin chuyện này sự thật...
"Khai ra rất nhiều chuyện, chỉ là ghi âm có hơn năm tiếng, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói cho em như thế nào, bởi vì chuyện này quá phức tạp, cho nên..."
Hàn Vũ Thần suy nghĩ một chút, nói, "Chờ sức khỏe của em tốt hơn, tâm tình ổn định một chút, anh sẽ đem ghi âm trực gửi cho em nghe, em nghe xong liền biết tất cả chân tướng ."
"Tâm tình ổn định điểm mới có thể nghe?" Lăng Tuyết khổ sở cười, "sự thật của chuyện này rất tàn nhẫn mới có thể như vậy?"
"Xác thực rất tàn nhẫn..." Hàn Vũ Thần thở dài nói, "Cho nên anh không hy vọng bây giờ em nghe, hiện tại sức khỏe không tốt, không thể để cho chịu kích thích. Nhưng mà em yên tâm, hiện tại tất cả chân tướng đã tra ra manh mối, chắc không bao lâu nữa, mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp lên, tất cả vấn đề cũng sẽ giải quyết dễ dàng, em sẽ không cần lại tạo áp lực quá lớn cho mình."
Lăng Tuyết rơi vào im lặng, một lát sau, cô mới nói: "Vũ Thần, anh vẫn nên trực tiếp gửi cái đoạn ghi âm kia cho em nghe đi, hiện tại em muốn biết đáp án."
"Lăng Tuyết..."
"Anh hãy nghe em nói!" Lăng Tuyết cắt đứt lời Hàn Vũ Thần nói, nghiêm túc nói, "Cơ bản là em cũng không phải là một người mềm mại yếu đuối, trải qua nhiều chuyện như vậy, em rất kiên cường, rất dũng cảm, mặc kệ là chuyện gì, em đều có thể dũng cảm đối mặt, cho nên anh không cần lo lắng cho em, không liên quan, mặc kệ chân tướng là như thế nào em đều có thể tiếp nhận. Hiện tại cục diện đã rất nghiêm trọng như thế, em không có thời gian lại đi chờ đợi. Anh để cho em cái gì cũng không cần nghĩ, cái gì cũng không cần lo cho, em ngược lại hy vọng có thể làm được như thế này, nhưng em có thể làm được như vậy sao? Mỗi ngày em lo lắng đề phòng, vẫn là sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, như vậy thì lợi bất cập hại. Cần gì đâu? Còn không bằng hiện tại nói cho em biết, trong lòng của em, khúc mắc, bí mật được được lật mở, em mới có thể thanh thản ổn định xử lý chuyện về sau, cho dù hiện em đang tình huống sức khỏe không cho phép, em cũng biết rõ nên như thế nào đối mặt để xử lý cho tốt nha."
Hàn Vũ Thần suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn gật đầu: "Vậy cũng tốt, em nói cũng đúng, nếu hiện tại không cho em biết, em cũng không thể nào thoải mái, buông lỏng tinh thần, luôn thấp thỏm bất an, còn không bằng trực tiếp nói cho em biết, để trong lòng em biết rõ ngọn nguồn. Nhưng mà, em thật có thể chịu được không? Em có biết tin tức trong đó quả thực là... . . ."
"Mặc kệ quá trình như thế nào, em cũng có thể chịu được, em yên tâm đi." Lăng Tuyết có chút nóng nảy, "Ai nha, sao em có thể dong dài như vậy? Trước kia em cũng không phát hiện."
"Được rồi được rồi."
Hàn Vũ Thần cũng không dài dòng nữa, đưa điện thoại di động có gắng tai nghe, đeo lên cho Lăng Tuyết, sau đó mở đoạn di động ghi âm trong điện thoại...
Lăng Tuyết nghe được một giọng nói trầm khàn hỏi: "Tần Tuệ, có phải các người từ lúc mới bắt đầu đã trăm phương ngàn kế đến gần Lăng Tuyết hay không?"
"Đúng vậy..." Tần Tuệ nói mê vậy đáp lại - -
"Cung tiểu thư là người thừa kế của Cung gia vẫn luôn ở bị trở ngại, chúng tôi đang ở ngưỡng cửa khó khăn, Cung tiểu thư trong lúc vô tình đã quen biết Thân Đồ tiên sinh, cô ấy biết rõ, chỉ có thể đến gần Thân Đồ tiên sinh, giành được sủng ái của ngài ấy, mới có thể giải quyết vấn đề. Nhưng mà cô ấy cũng không thích Thân Đồ tiên sinh, hơn nữa cô ấy đã có người yêu ..."
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 350 […]
ReplyDelete