Nghe được cái vấn đề này, Lăng Tuyết ngừng lại hô hấp, cô cũng muốn biết đáp án, nếu như ngay cả chuyện này đều do Lãnh Thanh Mặc trước đó sắp xếp, như vậy tâm cơ của hắn thật thật đáng sợ ...
Lăng Tuyết có một loại cảm giác sợ hãi trước đó chưa từng có, cô cảm giác mình cả cuộc đời đều bị người ta thao túng .
Từ lúc mới bắt đầu, cô đã bị người ta biến thành quân cờ, từng bước từng bước khống chế cuộc đời của cô, mỗi một bước đều là đang lợi dụng cô. Lãnh Thanh Mặc mỗi một cái động tác, mỗi một câu nói, mỗi một cái ánh mắt, toàn bộ đều mang động cơ đáng sợ với cô.
Hắn là đang dùng thuyết tâm lý học kiêu ngạo kiêu ngạo của mình để dẫn dắt cô từng bước từng bước đi vào bẫy của hắn, trở thành quân cờ của hắn, trở thành vũ khí để hắn trả thù Thân Đồ Dạ!
Nghĩ tới những thứ này, Lăng Tuyết liền cảm thấy rợn cả tóc gáy...
"Có phải các người quá khinh thường Thân Đồ tiên sinh hay không? Nếu Lãnh tiên sinh thật sự có cái bản lĩnh sắp xếp này, Thân Đồ tiên sinh cũng không phải là một người có thể lường gạt đơn giản như vậy, nếu loại chuyện như vậy đều không được chuẩn bị tỉ mỉ, Thân Đồ tiên sinh sao không phát hiện được? Hơn nữa Lăng Tuyết cũng không phải người ngu, cô ấy sao có thể bị thao túng như vậy? Chuyện này thuần túy chính là một cái trùng hợp, có lẽ cũng là thiên ý đi."
"Vậy rốt cuộc là thế nào?" Đường Tiêu truy hỏi.
"Kỳ thật đêm hôm đó là do Cung tiểu thư quyết định hiến thân cho Thân Đồ tiên sinh, Lãnh tiên sinh biết rõ, sau đó cưỡng chế ngăn cản, không cho cô ấy đi, cuối cùng cô ấy cũng đi không được. Chúng tôi đều cho rằng chuyện này bị chết ỉu như vậy, không nghĩ tới qua ba ngày sau, Thân Đồ tiên sinh tìm tới tận cửa nói, hắn và Cung tiểu thư đã xảy ra quan hệ, hơn nữa quyết định muốn cùng cô ấy kết hôn. Khi đó chúng tôi đều khiếp sợ, đêm hôm đó, chúng tôi rõ ràng rành mạch biết rõ, Cung tiểu thư là ở cùng Lãnh tiên sinh, cô ấy tuyết đối không thể xảy ra quan hệ với Thân Đồ tiên sinh được.
Nhưng mà Lãnh tiên sinh lại vô cùng rõ ràng, Thân Đồ tiên sinh không phải là một người hồ đồ, loại chuyện như vậy hắn làm sao có thể nói lung tung? Lãnh tiên sinh cảm thấy đặc biệt nghi hoặc, cho nên liền phái người đi điều tra, thế mới biết là Lăng Tuyết đánh bậy đánh bạ tiến phòng của Thân Đồ tiên sinh, Thân Đồ tiên sinh coi cô ấy như Cung tiểu thư, sau đó hai người liền xảy ra quan hệ. Mà khi đó, Lăng Tuyết đã là người mà Lãnh tiên sinh xem xét được chọn, hơn nữa đến đã hai tháng trước đó, mỗi ngày vào buổi tối đều hắn đều đi Dark Bar nghe cô ấy ca hát, nguyên vốn là đang chờ đợi một cái cơ hội thích hợp để dẫn cô vào trong kế hoạch, hắn không nghĩ tới chuyện sẽ xảy ra trùng hợp như vậy, Lăng Tuyết trong lúc vô hình tự mình xông vào. Nếu đã là như vậy, Lãnh tiên sinh đương nhiên không thể bỏ qua cái thời cơ tốt này..."
"Như thế nói, Lăng tiểu thư và Thân Đồ tiên sinh quen biết chỉ thuần khiết do ngoài ý muốn, với Lãnh Thanh Mặc không quan hệ?" Đường Tiêu hỏi.
"Đương nhiên." Tần Tuệ lạnh lùng nói, "Chuyện cho tới bây giờ, tôi còn có cần thiết lừa cậu sao?"
"Như vậy, Lãnh Thanh Mặc lúc mới bắt đầu tiếp xúc với Lăng tiểu thư có biết thân thế của cô ấy hay không?" Đường Tiêu tiếp tục truy hỏi.
"Chắc là không biết rõ..." Tần Tuệ nghiêm túc nói, "Dù sao tôi cũng là không biết rõ, khi đó tôi đã cảm thấy, trên cái thế giới này tại sao có thể có hai người giống nhau như thế? Mà cái người này vừa hay lại đúng lúc có quan hệ với Thân Đồ tiên sinh, khéo như vậy, vừa vặn đem cô ấy lợi dụng, để cho cô ấy thay thế Cung tiểu thư hoàn thành chuyện mà cô ấy không thể hoàn thành, chuyện này như thế là sắp xếp tốt nhất.
Có lẽ này chính là ý trời, số mệnh đã định, Lăng Tuyết phải về đến Cung gia; số mệnh đã định, cô và Thân Đồ tiên sinh sinh ra phải cùng nhau xuất hiện; số mệnh đã định, Lăng Tuyết và Thân Đồ tiên sinh có vô pháp dứt bỏ quan hệ... Những thứ này đều là ý trời!"
"Sao lại có nhiều ý trời như vậy? Bất quá chính là do Lãnh Thanh Mặc từ lúc mới bắt đầu đã mang ý đồ đen tối đến gần Lăng tiểu thư, từng bước từng bước hướng dẫn từng bước đem Lăng tiểu thư nhảy vào cái bẫy này, một cách tự nhiên sẽ sinh ra rất nhiều trùng hợp ngoài ý muốn mà thôi..."
Nghe đến những lời nói này, trong lòng Lăng Tuyết rất phức tạp khó tả, mọi cách không phải là tư vị, cô cảm thấy Đường Tiêu nói câu cuối cùng kia nói thật sự là rất thích hợp, kỳ thật rất nhiều chuyện trùng hợp ngoài ý muốn, còn có ý trời đã định, đều là âm mưu sau đó sinh ra kết quả...
Nếu như Lãnh Thanh Mặc không có dẫn dắt cô nhảy vào cái kế hoạch này, nếu như hắn không có lợi dụng cô, mọi thứ căn bản sẽ không phát sinh... Có lẽ, về sau rất nhiều rất nhiều chuyện đều sẽ không phát sinh...
"Chuyện cho tới bây giờ, có phải hay không đều không quan trọng... Dù sao tôi đã rơi vào tay các người, các người muốn thế nào? Tôi đều vô lực giãy giụa, nếu chuyện lớn không thành thì chính là chết. Bất quá cậu vừa rồi đã đáp ứng tôi, muốn mang tôi đi Anh quốc gặp Lãnh tiên sinh, cậu cũng không thể nuốt lời! Cho dù chết, tôi cũng muốn phải chết rõ ràng, tôi muốn ở trước mặt hỏi hắn một chút, hắn có phải là thật sự ... Muốn cho tôi chết hay không..."
Giọng nói Tần Tuệ mang một loại cảm giác tuyệt vọng, không còn có sức lức lớn lối như ngày xưa, hoặc có lẽ bây giờ đối với chị ta mà nói, có thể gặp Lãnh Thanh Mặc một lần cuối mới chính là tâm nguyện cuối cùng của chị ta.
"Chị yên tâm, chuyện chúng tôi đã đồng ý thì sẽ làm đến cùng!"
Đường Tiêu nói xong câu đó, ghi âm bị dừng lại.
Lăng Tuyết sững sờ giật mình ở tại chỗ, còn đắm chìm trong những tấm màn đen tối vừa rồi chưa có lấy lại tinh thần, bên tai cô vẫn còn vang lên lời nói của Tần Tuệ, mỗi một câu cũng giống như một cây đao đâm vào lòng cô, làm đầu óc cô một mảnh hỗn loạn...
Từ lần đầu tiên nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc đến bây giờ đã xảy ra mọi chuyện, tất cả cùng xuất hiện cũng giống như một đoạn phim ngắn, luôn tái hiện trong đầu.
Đôi mắt trong suốt của hắn, nụ cười mỉm dịu dàng... Hiện thời lại mang một loại cảm giác đáng sợ đùa cợt, nhiều lần trong đầu cô hiện lên.
Cô nhắm mắt lại, cảm giác đầu mình muốn nổ tung, những thứ ký ức kia đang đánh thẳng vào đại não của cô, giống như một cái khinh khí cầu đang không ngừng bành trướng, bành trướng, đem những thứ ký ức mảnh vụn kia đốt thành tro bụi...
"Lăng Tuyết, Lăng Tuyết..."
Hàn Vũ Thần nhẹ nhàng lên tiếng gọi cắt suy nghĩ của Lăng Tuyết, Lăng Tuyết phục hồi tinh thần lại, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt trống rỗng, không có bất kỳ tâm tình.
"Em sao rồi, không có sao chứ?"
Hàn Vũ Thần hai tay vịn lấy vai của Lăng Tuyết an ủi - -
"Em hãy nghe anh nói, anh biết rõ những này thật sự rất khó để em tiếp nhận, nhưng mà em phải tin tưởng mọi thứ đều là do Lãnh Thanh Mặc một tay tạo thành, với em không có bất cứ quan hệ nào. . . Chuyện bây giờ biến thành dạng này, chúng ta cũng chỉ có một chuyện duy nhất chuyện cần phải làm chính là dũng cảm đối mặt thực tế, chúng ta sẽ cố gắng lớn nhất đi giúp đỡ."
"Giúp đỡ?"
Lăng Tuyết có chút ít hoảng hốt, bây giờ cô còn chưa có sắp xếp xong suy nghĩ của chính mình, cô biết rõ chính mình bị Lãnh Thanh Mặc lợi dụng, làm rất nhiều chuyện sai, có khả năng đã làm tổn thương Thân Đồ Dạ, nhưng mà cô không biết mình bây giờ còn có thể làm những thứ gì...
Cô ôm đầu, tâm tình vô cùng sa sút, giọng nói khàn khàn: "Vũ Thần, em muốn yên lặng một mình, em cần phải suy nghĩ một chút, anh đi ra ngoài trước đi, để một mình em và đợi em một chút..."
"Nhưng mà..." Hàn Vũ Thần vẫn là không quá yên tâm, "Một mình em thật có thể không?"
"Em không sao, anh yên tâm, hiện tại em thật sự cần một mình yên lặng một chút, em cần suy nghĩ kỹ càn một chút những chuyện này, em cần cho mình một chút đầu mối, hiện ở trong đầu rất loạn, để một mình em được hay không..."
Lăng Tuyết tâm tình vô cùng bực bội, còn có chút kích động.
"Được được được, hiện tại anh đi ra ngoài, em đừng kích động, anh ở bên ngoài chờ em, em có chuyện gì gọi anh một tiếng, anh lập tức chạy vào..."
Hàn Vũ Thần vừa nói vừa lui về phía sau, dè dặt, rất sợ kích thích đến Lăng Tuyết.
Đi ra khỏi phòng, hắn vẫn không quên giúp Lăng Tuyết đóng cửa lại, sau đó đứng ở ngoài cửa, đem lỗ tai dán ở trên cửa nghe động tĩnh bên trong, lo lắng Lăng Tuyết sẽ xảy ra chuyện gì, không bỏ được, nhưng mà vừa không dám quấy rầy, chỉ có thể dùng phương thức này để bảo vệ cho cô ấy.
Lăng Tuyết nhắm mắt lại ngồi ở trên giường, hai tay bụm mặt, trong đầu vẫn là một đoàn hỗn loạn, những lời Tần Tuệ nói vẫn loạn thất bát tao, trong đầu nhiều lần tái hiện, ánh mắt của Lãnh Thanh Mặc và ánh mắt phức tạp của Thân Đồ Dạ đã nhiều lần hiện tra trước mắt cô...
Cô muốn làm cho mình bình tĩnh trở lại, muốn làm cho suy nghĩ của mình rõ ràng một chút, từ đầu tới cuối phải suy nghĩ thật tốt một chút, biết rõ chuyện gì đã xảy ra, suy nghĩ thật kỹ tiếp đến cần làm như thế nào, nhưng mà cô không an tĩnh được.
Cô đang nghĩ ngợi lung tung, đột nhiên di động bên cạnh vang lên, tiếng chuông điện thoại di động vang lên rất đột ngột, Lăng Tuyết đang bực bội liền cầm lấy di động, lại là Lãnh Thanh Mặc gọi video! ! !
Lăng Tuyết cả người đều ngơ ngẩn, cô sững sờ nhìn màn hình điện thoại di động, quả thực không dám tin vào hai mắt của mình...
Lãnh Thanh Mặc lẽ nào còn không biết chuyện của anh ta làm đã bị bại lộ sao? Hắn làm sao dám vào lúc này liên lạc với cô?
Hiện tại Lăng Tuyết đối với Lãnh Thanh Mặc sinh ra một loại tâm lý cực độ sợ hãi, cô cảm thấy người này nhìn gần như hoàn mỹ không tỳ vết, kỳ thật chỉ là một tên khoác áo thiên sứ bên ngoài bên trong là ma quỷ! ! ! !
Cô không muốn gặp hắn, không muốn nghe giọng nói của hắn, không muốn tiếp tục cùng hắn có bất kỳ liên quan nào! !
Cô cảm thấy cực độ chán ghét và căm hận, cầm lấy di động liền chuẩn bị tắt, nhưng mà lúc ngón tay của cô chạm vào màn hình, cô đột nhiên nghĩ đến một chuyện...
Không đúng, Lãnh Thanh Mặc đã cài máy nghe trộm trên người Tần Tuệ, như vậy hắn đã biết Tần Tuệ bị nhân bức cung, cũng đã biết cái đoạn ghi âm này sẽ rất nhanh truyền đến tai cô.
Nếu hắn đều đã biết cô đã biết tất cả chân tướng, như vậy, hắn vì cái gì còn muốn vào lúc này gọi video cho cô?
Nhất định có nguyên nhân! ! !
Hắn là muốn giải thích sao? Nói những lời Tần Tuệ đã nói những thứ kia đều không phải là thật, giải thích tất cả mọi thứcó nguyên nhân khác, hay là muốn làm cái gì?
Lăng Tuyết đột nhiên rất muốn biết đáp án, nghĩ tới đây, ngón tay cô di động một cái, nhận cuộc gọi video.
Màn hình chợt lóe, màn hình xuất hiện Lãnh Thanh Mặc vẫn thanh tú anh tuấn như cũ, dáng vẽ tươi cười vẫn ôn nhu như vậy, ánh mắt hắn vẫn luôn thâm tình như vậy, dường như mọi thứ cũng không có thay đổi, hắn vẫn là người luôn bảo vệ cô, che chở cô, sủng ái cô Lãnh Thanh Mặc, vẫn là thiên xứ cứu cô từ trong nước sôi lửa bỏng kia.
Trong lòng Lăng Tuyết cảm giác một trận hoảng loạn, cô đã không phân biệt rõ sự thật cùng mộng ảo rồi...
Cô cứ như vậy kinh ngạc nhìn màn hình điện thoại di động, trong đầu còn đang vang vọng những lời Tần Tuệ nói kia, trong ánh mắt thiên phàm quá tẫn.
Cô biết rõ mình không phải là một người diễn viên giỏi, vô pháp che giấu nội tâm phức tạp và tâm tình, mà Lãnh Thanh Mặc thấy vẻ mặt của cô, đại khái đã biết mọi thứ đi?
Đột nhiên, đầu bên kia điện thoại vang lên một khúc dương cầm du dương, giống như có một loại ma lực, làm tỉnh lại Lăng Tuyết, làm cho tâm tình cô dần dần khôi phục lại bình tĩnh, cô ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn Lãnh Thanh Mặc, chờ hắn mở miệng nói chuyện trước...
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 354 […]
ReplyDelete