Kẻ Thù Bên Gối - Chương 355

Lúc này, Lăng Tuyết mới phát hiện Lãnh Thanh Mặc thế nhưng đang đánh đàn dương cầm, vừa rồi cô đang thất thần trong chớp mắt kia, hắn đưa điện thoại di động đặt trên giá để đàn, camera quay về hướng mình, sau đó ngồi trước đàn dương cầm màu trắng khuôn mặt ưu nhã đánh đàn...

Đây là lần đầu tiên Lăng Tuyết nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc đánh đàn, ưu nhã mê người, mang một loại khí chất làm cho không người nào có thể kháng cự lại mị lực này.

Cho dù là hiện tại, Lăng Tuyết vẫn mê muội hắn như cũ, chỉ là bây giờ cô, trong lòng thủy chung mang một chút tâm lý đề phòng, cũng không giống như trước kia luôn tín nhiệm hắn vô điều kiện.

Ca khúc này giống như một cái tay, chậm rãi vuốt lên nội tâm hỗn độn của Lăng Tuyết, làm cho cô dần dần trở nên bình tĩnh hơn, rất nhiều chuyện trong đầu cũng bắt đầu rõ ràng hơn...

Đôi mắt Lăng Tuyết cũng từ mông lung trở nên sáng ngời, không giống như trước đó toàn đục ngầu một màu.

Đại khái hai ba phút, Lãnh Thanh Mặc cuối cùng cũng dừng đánh đàn, ngẩng đầu lên, nhìn Lăng Tuyết trên màn hình, dùng thủ ngữ hỏi: "Hiện tại cảm giác khá hơn chút nào không?"

Lăng Tuyết nhíu mày, phức tạp nhìn hắn, không nói gì, trong lòng lại bắt đầu bất an, hắn cố ý đánh bài hát này cho cô nghe, lẽ nào chính là vì làm cho tâm tình của cô bình tĩnh hơn?

Lãnh Thanh Mặc mỉm cười nhìn Lăng Tuyết, dùng thủ ngữ nói: "Bài hát này có thể an thần, trước kia lúc Thiên Long tâm phiền ý loạn, anh thường đàn cho cô ấy nghe, tâm tình của cô ấy rất nhanh có thể bình tĩnh lại."

Lăng Tuyết vẫn không có nói chuyện, trực tiếp nhìn chằm chằm hắn, giống như muốn đem hắn nhìn thấu.

"Anh biết rõ, em đều đã biết." Lãnh Thanh Mặc vẫn như cũ mỉm cười nhìn Lăng Tuyết, "Lẽ nào sẽ không có cái gì muốn hỏi anh sao?"

"Hỏi chuyện gì?" Lăng Tuyết lạnh lùng nhìn hắn, "Sự thật đều đã xếp đặt ngay trước mắt không phải sao?"

Lãnh Thanh Mặc nhếch môi cười, không có trả lời ngay, mà là cầm lấy di động đứng dậy đi qua một bên, ngồi trên ghế sa lon màu đỏ rượu, lẳng lặng nhìn Lăng Tuyết.

"Nếu như anh không có cái gì có thể nói, vậy thì cúp đi."

Lăng Tuyết không muốn nói gì thêm với hắn, hắn vẫn như cũ cây ngay không sợ chết đứng làm cho cô cảm thấy phẫn nộ và bất an.

"Cha của Thân Đồ Dạ là hung thủ hại mẹ của em, em không hận hắn?"

Lãnh Thanh Mặc mở miệng lần nữa, mặc dù là im hơi lặng tiếng dùng thủ ngữ, lại không hiểu mang một loại cảm giác rùng mình.

"Anh đã nói, hung thủ là Cha của Thân Đồ Dạ, không phải là Thân Đồ Dạ." Lăng Tuyết nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, "Oan có đẩu nợ có chủ, anh muốn báo thù phải tìm Thân Đồ Tiếu, mà không phải Thân Đồ Dạ."

"Thân Đồ Tiếu chết rồi, cha làm con chịu, đạo lý hiển nhiên." khóe môi Lãnh Thanh Mặc nhếch lên đường cong cực kỳ lãnh, "Tiểu Tuyết, khi đó em còn nhỏ, không nhìn thấy những tình cảnh tàn nhẫn kia, nếu em tận mắt nhìn thấy mẹ của em chết như thế nào, cũng sẽ không giống như bây giờ thoải mái như vậy."

Lăng Tuyết nhớ tới chuyện một nhà chết thảm của Lãnh Thanh Mặc, trong lòng vô cùng khó chịu, thương cảm thở dài: "Em biết rõ anh có oán hận, em có thể hiểu tâm tình đó của anh, nhưng mà... Cừu hận sẽ chỉ có thể làm con người ta trở nên tà ác, một bước sai thí sẽ đi sai..."

"Cái loại thánh mẫu đó chỉ có loại người ngu ngốc mới có." Lãnh Thanh Mặc lắc đầu cảm thán, "Em không phải là người ngu ngốc!"

"Ai..." Lăng Tuyết thở dài một hơi thật sâu, không muốn nói thêm nữa, "Quan điểm bất đồng, không thể ngồi lại mà nói chuyện được, em biết rõ em vô pháp khuyên can anh cái gì, nếu mọi thứ đều đã sáng tỏ, như vậy về sau, chúng ta không còn là bạn bè nữa, mà là... Kẻ địch!"

Nói ra hai chữa cuối cùng kia, giọng nói của cô có chút run run, hình ảnh này là cái mà cô không muốn nhìn thấy nhất, đáng tiếc, vẫn là phát sinh !

Lông mi Lãnh Thanh Mặc run rẩy một cái, khóe môi cũng rũ xuống, trầm mặc rất lâu, hắn mở miệng nói: "Không! Chúng ta vĩnh viễn cũng sẽ không là kẻ địch!"

"Lãnh Thanh Mặc..."

"Hiện tại ở trong điện thoại nói không rõ ràng, chờ gặp mặt thì nói tiếp." Lãnh Thanh Mặc thâm tình nhìn Lăng Tuyết, "Hôm nay anh gọi video cho em, chủ yếu là muốn nói cho em biết, có người đang điều tra vụ án Bạch Tấn Sinh, em tuyệt đối tuyệt đối không được thừa nhận chuyện kia có liên quan với em, nếu không..."

"Em cũng đã nói, chúng ta không phải là bạn bè nữa." Lăng Tuyết lạnh lùng trừng mắt hắn, "Em có thừa nhận hay không là chuyện của em, anh không có quyền hỏi đến."

"Anh bây giờ không phải là hỏi đến, mà là ở nói cho em biết..." Lãnh Thanh Mặc để sát người vào camera, dùng thủ ngữ, từng chữ từng câu cảnh cáo, "Nếu như em thừa nhận chuyện này có liên quan đến em, như vậy, 108 đứa trẻ cô nhi viện, còn có Dì Chu, tất cả đều sẽ bởi vì em mà chết! ! !"

‘’Anh..."

Lăng Tuyết kinh ngạc mở to hai mắt, không thể tin nhìn hắn, đây là lần đầu tiên, Lãnh Thanh Mặc dùng ánh mắt sắc bén như vậy, dùng phương thức ác độc như vậy để uy hiếp cô, lúc trước nghe được Tần Tuệ nói chỉ đủ vén lên tấm màn đen, mặc dù từng màn đều trong hiện lên đầu, nhưng mà cũng không có mặt đối mặt uy hiếp tới rõ ràng như vậy! ! ! !

"Chuyện này ngàn vạn không thể nói ra, biết chưa?" Lãnh Thanh Mặc lần nữa nhắc nhở.

"Thật sự là anh..." Lăng Tuyết kích động than nhẹ, "Là anh bắt đám trẻ cô nhi viện, tại sao anh phải làm như vậy? Vì cái gì? ? ?"

"Anh chỉ là tạm thời bảo vệ bọn họ, sẽ không làm tổn thương  bọn họ..." Lãnh Thanh Mặc khẽ cong lên khóe môi, ôn nhu nhìn cô, "Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, bọn họ sẽ không có việc gì, Tiểu Tuyết, em phải tin tưởng anh, đây là anh đang bảo vệ em! ! !"

"Anh bảo vệ, chính là làm tổn thương người bên cạnh, bạn bè của em? ? Anh bảo vệ, chính là lợi dụng em mưu hại người em yêu nhất? ? Anh bảo vệ, chính làm cho em trở thành người bội bạc? ? ?"

Lăng Tuyết kích động chất vấn, "Lãnh Thanh Mặc, anh thật đáng sợ ! ! !"

"Vô luận xảy ra chuyện gì, vĩnh viễn anh sẽ không làm tổn thương em..." Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói, "người muốn thành đại sự, cần phải có hy sinh, người thân bạn bè của em mặc dù bởi vì em mà bị thương, nhưng một câu nói của em có thể giữ lại họ, anh sẽ giữ lại họ, kỳ thật vận mệnh của bọn họ gắng liền một nhịp thở với em, chỉ cần em vẫn bình an, bọn họ sẽ không có việc gì, nếu như em thừa nhận chuyện kia là do em làm, ngay đến tính mạng của em cũng khó bảo toàn, như vậy bọn họ... Cũng sẽ vô pháp bình yên vô sự! ! !"

"Lãnh Thanh Mặc..."

"Được rồi, Tiểu Tuyết..." Lãnh Thanh Mặc cắt đứt lời Lăng Tuyết nói, "Anh có việc muốn đi làm, cúp trước, sẽ tìm em sau!"

Nói xong, Lãnh Thanh Mặc liền trực tiếp cúp cuộc gọi video...

Lăng Tuyết nhìn màn hình điện thoại di động, trong lòng kích động giống như có núi lửa sắp phun trào vậy, cô hận không thể vọt tới màn hình để đem Lãnh Thanh Mặc cấp bóp chết, hắn làm nhiều chuyện xấu như thế, sao còn vênh mặt lên như cây ngay không sợ chết đứng mà cảnh cáo cô như vậy? Dựa vào cái gì? ?

"Thùng thùng thùng" ngoài của vang lên tiếng đập cửa, Hàn Vũ Thần hỏi, "Lăng Tuyết, anh có thể vào không?"

"Vào đi." Lăng Tuyết đáp lại.

Hàn Vũ Thần đi vào phòng bệnh, dè dặt hỏi: "Anh mới vừa nghe được em nói chuyện với người nào? Em gọi điện thoại sao?"

Lăng Tuyết trầm mặc hồi lâu, nói: "Lãnh Thanh Mặc gọi video tới, tụi em nói một chút..."

"Cái gì? Hắn chủ động gọi video với em?" Hàn Vũ Thần cảm thấy vô cùng khiếp sợ, "Hắn đã gắn máy nghe trộm trên người Tần Tuệ, chuyện nên biết em đã biết tất cả chân tướng. Lúc này, hắn còn liên lạc với em làm gì? Hắn là muốn giải thích với em? ?"

"Hắn đang cảnh cáo em, không nên chỉa mũi vào chuyện của Thân Đồ Dạ!" Lăng Tuyết ngưng trọng nói, "Lần này, hắn thật sự muốn dồn Thân Đồ Dạ vào chỗ chết!"

"Hắn đang uy hiếp em." Hàn Vũ Thần hết sức kích động.

"Đám trẻ cô nhi viện mất tích do là hắn một tay tạo thành." Lăng Tuyết đưa tay che trán, "Hắn dùng tính mạng của bọn nhỏ để uy hiếp em, để em không nên nói ra vụ án của Bạch Tấn Sinh, hắn căn bản chính là đang lợi dụng em đối phó Thân Đồ Dạ, tất cả mọi chuyện đều là do em tạo thành, nhưng mà bây giờ để Thân Đồ Dạ phải gánh chịu hậu quả..."

"Thì ra là như vậy..."

Tâm tình Hàn Vũ Thần hết sức phức tạp, kỳ thật chuyện này cũng không khó hiểu lắm, nghe xong những chuyện Tần Tuệ khai, hắn liền nghĩ đến những vấn đề này, chỉ là bây giờ nghe Lăng Tuyết chính miệng nói ra, hắn càng thêm rõ ràng, mục tiêu của Lãnh Thanh Mặc chỉ là Thân Đồ Dạ, những người khác là hắn dùng làm quân cờ để đối phó Thân Đồ Dạ.

Hắn biết rõ Lăng Tuyết chính là uy hiếp duy nhất của Thân Đồ Dạ, vì bảo vệ Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ thà rằng hy sinh chính mình, hiện tại xem ra, Lãnh Thanh Mặc đã đạt được mục đích.

Hắn dùng loại thủ đoạn ti tiện này, đem Thân Đồ Dạ đẩy vào vực sâu vạn trượng!

Nhưng mà như vậy, cả đời Lăng Tuyết cũng sẽ không tha thứ chính mình, nếu như cô ấy không biết rõ những chuyện này, có lẽ sẽ kết thúc qua loa, nhưng mà bây giờ cái gì cô ấy cũng đều biết rõ, tại sao có thể trơ mắt nhìn người đàn ông mình yêu mến vì mình rơi vào vực sâu?

Hiện tại trong lòng Lăng Tuyết nhất định rất áy náy, nếu như làm theo ý của Lãnh Thanh Mặc, cô ấy sẽ hối hận cả đời, nhưng mà, nếu như cô không làm như vậy, hơn 100 đứa trẻ cô nhi viện sẽ gặp phải kiếp nạn...

Dựa theo tính cách của Lăng Tuyết, cô ấy sẽ đem tính mạng của đám trẻ đặt lên hàng đầu, nhưng mà như vậy, cô ấy thật có lỗi với Thân Đồ Dạ ...

Có lẽ kết quả này cũng đã sớm quyết định, bọn họ đều là quân cờ của Lãnh Thanh Mặc, là chính bọn họ đã trợ giúp Lãnh Thanh Mặc từng bước từng bước đem Thân Đồ Dạ đẩy vào vực sâu vạn trượng.

Nghĩ tới những thứ này, trong lòng Hàn Vũ Thần vô cùng áy náy, hỏi dò: "Lăng Tuyết, em định làm gì?"

"Em phải nhanh một chút cứu đám trẻ cô nhi viện ra, chờ bọn họ được cứu ra, em liền đi Anh quốc tìm Dạ Thần tự thú, em muốn nói cho hắn biết, chuyện đó là do em làm, không liên quan đến Thân Đồ Dạ, là em giết Bạch Tấn Sinh, em không thể để cho Thân Đồ Dạ thay em chịu tiếng xấu được."

Hiện tại Lăng Tuyết cuối cùng rõ ràng, cô biết rõ chính mình nên làm cái gì.

Nghe được câu này, trong lòng Hàn Vũ Thần vô cùng bất an, kỳ thật, cho dù tìm được những đám trẻ kia, hắn cũng không thể để cô ấy đi mạo hiểm, Thân Đồ Dạ đã đoán được Lăng Tuyết sẽ phải làm như vậy, cho nên đã hết lần này đến lần khác dặn dò, ngàn vạn lần không thể để cho Lăng Tuyết thừa nhận chuyện kia đều là do cô ây làm, bởi vì như vậy, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn.

Dù sao Lăng Tuyết là người phụ nữ của anh ta, cô ấy làm chuyện sai lầm, anh ta cũng có trách nhiệm liên quan, đến lúc đó hai người bọn họ cùng nhau bị trừng phạt phạt. Hai người cùng chết, còn không bằng để một mình anh gánh chịu tất cả tội trạng. Mặc dù làm như thế rất tàn nhẫn, nhưng cũng là vì đại cục mà suy nghĩ, hơn nữa còn là hoàn thành tâm nguyện của Thân Đồ Dạ.

"Vũ Thần, không phải anh đã nói đã tìm được cánh sát Dương rồi sao? Anh dẫn em đi xem một chút, em muốn đích thân thẩm vấn cái tên họ Dương kia." Lăng Tuyết nói.

Hàn Vũ Thần rất muốn khuyên nhủ Lăng Tuyết, nhưng mà lời nói đến bên miệng lại nói không nên lời, hắn biết rõ căn bản Lăng Tuyết cũng nghe không lọt lời hắn nói, hơn nữa làm như thế có chút không có đạo đức, thôi, để chính hắn yên lặng làm người xấu đi, nghĩ tới đây, Hàn Vũ Thần nói: "Anh có thể dẫn em đi, nhưng mà hiện tại sức khỏe em rất suy yếu, cần nghỉ ngơi, vẫn nên nghỉ ngơi một chút trước đi, sau đó lại đi đi..."

"Không, em hiện tại liền muốn đi."

1 comment: