Kẻ Thù Bên Gối - Chương 358

"Cái gì?" Long Cửu nghi hoặc hỏi, "Các cậu gọi hắn cái gì?"

"Lãnh, Thanh, Mặc! !" Lỗi Lạc hết sức kích động, "Dạ vương, tôi đã sớm nói chuyện này không phải là đơn giản như vậy, này là một âm mưu lớn, có người ở sau lưng cố ý mưu hại Thân Đồ, mà người này chính là hắn..."

Lỗi Lạc nổi giận đùng đùng chỉ Lãnh Thanh Mặc.

Lỗi Lạc biết rõ Thân Đồ gia và Cung gia có ân oán, nhưng hắn còn chưa có nghe đoạn ghi âm mà Tần Tuệ khai kia, cũng không biết thân phận chân thật của Lãnh Thanh Mặc, chẳng qua là khi hắn xác định Lãnh Thanh Mặc là Đế Phong, thì liền biết chuyện này kiện thật sự nghiêm trọng.

"A?" Long Cửu kinh ngạc xem Lãnh Thanh Mặc, "Đế Phong, cậu có quen biết với Thân Đồ Dạ?"

Lãnh Thanh Mặc, cũng chính là Đế Phong, hắn khẽ mỉm cười, cũng không nói chuyện, cứ như vậy tươi cười rạng rỡ nhìn Thân Đồ Dạ.

Thân Đồ Dạ u lãnh nhìn chằm chằm Đế Phong, rất lâu, hắn chậm rãi đứng lên, kề sát vào Đế Phong, thấp giọng nói: "Đế Phong, oan có cừu oán nợ có chủ, người cậu muốn báo thù là tôi, không cần đem những người không liên quan kéo vào..."

Thân Đồ Dạ rất rõ ràng, nếu anh đem chuyện của Lãnh Thanh Mặc nói ra cũng vô ích, mọi việc đều phải có chứng cớ, anh không có chứng cớ, lấy cái gì để chứng minh mọi chuyện đều là Đế Phong làm ?

Cho nên, anh dứt khoát không cần lãng phí miệng lưỡi.

Có người chết, nhất định phải có một người đến gánh chịu, nếu như hắn vì mình biện hộ, như vậy người gặp nạn chính là Lăng Tuyết! ! !

Vì bảo vệ Lăng Tuyết, nên nói hay không nên nói, hắn cũng không thể nói.

Đế Phong và Thân Đồ Dạ ngầm hiểu lẫn nhau, chỉ khẽ mỉm cười, xoay người chào hỏi Dạ Thần và Long Cửu.

"Đế Phong, lúc trước cậu có gặp qua Thân Đồ Dạ sao?" Long Cửu truy hỏi.

Dạ Thần không nói gì, hắn đang chờ bọn họ tự mình nói rõ ràng.

Đế Phong gật đầu, dùng thủ ngữ nói: "đã gặp qua."

"Chuyện gì xảy ra?" Long Cửu nhìn Dạ Thần một chút, đem nghi vấn trong lòng hắn hỏi ra, "Bọn họ bảo cậu là Lãnh Thanh Mặc?"

Thân Đồ Dạ và Lỗi Lạc có chút ít ngoài ý muốn, phản ứng này của Long Cửu không giống như là bình thường, xem ra hắn không có cùng Đế Phong hợp mưu, hơn nữa rất có thể căn bản cũng không biết chuyện này, xem ra là bọn họ nghĩ nhiều rồi.

Đế Phong nhìn hắn khẽ mỉm cười, chuyển mắt nhìn Dạ Thần, dùng thủ ngữ nói: "Trước đó tôi cũng đã nói, có một việc cần bẩm báo với Dạ vương, đặc biệt đề xuất ở đây với Dạ vương, chỉ là Dạ vương đột nhiên bị thương, chưa kịp gọi tôi đến, cho nên chuyện bị chậm trễ một chút..."

"Tối hôm qua cậu ở ngoài thư phòng chờ suốt đêm à, chính là vì chuyện này?" Dạ Thần thật nhìn chằm chằm hắn, "Cậu hiện tại có thể nói ."

"Thật sự."

Lỗi Lạc tức đến sắc mặt xanh mét, tên Đế Phong này đã kế nhiệm vị trí ngũ đế đã hơn nửa năm, sớm không nói muộn không nói, hết lần này tới lần khác lại chọn vào lúc này báo với Dạ Thần, còn không phải là muốn đánh đòn phủ đầu. Hắn lại không phải là không có cơ gặp được Dạ Thần, nên biết, trước lúc Đế Phong kế nhiệm phải gặp qua Dạ Thần, được Dạ Thần cho phép mới được.

"Lỗi Lạc!" Dạ Thần nhíu mày quát khẽ.

Lỗi Lạc mặc dù tức giận, nhưng cũng không khỏi không trầm mặc, mặc kệ như thế nào, chuyện này vẫn là Dạ Thần định đoạt.

Dạ Thần nhìn Thân Đồ Dạ một cái, Thân Đồ Dạ từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh thong dong, mặc dù Đế Phong xuất hiện làm cho vẻ mặt anh có một chút biến hóa, nhưng cũng không có quá lớn không ổn định, ngược lại Lỗi Lạc rất thiếu kiên nhẫn.

Đế Phong không chút hoang mang tự pha trà, Dạ Thần nháy mắt, vài người tùy tùng lập tức lại đây thay thế trà cụ, Đế Phong thành thạo mà lại ưu nhã pha trà, dùng thủ ngữ nói: "Tôi còn có một thân phận khác, tên gọi là Lãnh Thanh Mặc, là người dưới sự quản lý của Thân Đồ tiên sinh người của Cung gia."

Dạ Thần nheo lại đôi mắt, năm đó chuyện của Cung gia và Thân Đồ gia, hắn có biết rõ một chút, khó trách Thân Đồ Dạ mới vừa lúc nãy có phản ứng kia, Lỗi Lạc luôn miệng nói có người ở sau lưng cố ý mưu hại Thân Đồ Dạ, xem ra là có chút căn cứ ...

"A? Cậu là người của Cung gia? Vậy cậu không phải là dưới trướng Thân Đồ Dạ?" Long Cửu cũng thật bất ngờ, lập tức cười lạnh nói, "Nhưng hiện tại cậu đã là ngũ đế, đó chính là cùng Thân Đồ Dạ và Lỗi Lạc cùng một cấp bậc, bọn họ không có có quyền đối với cậu quát tới quát lui, cậu không cần quá quy cũ, sẽ bị người khi dễ ."

Nói xong, Long Cửu còn liệc Thân Đồ Dạ một cái...

Nhớ năm đó, lúc hắn vinh dự trở thành ngũ đã từng bị Thân Đồ Dạ làm khó qua, Thân Đồ Dạ cuồng ngạo tự đại, trừ ra Dạ Thần, ai cũng không để vào mắt, Lỗi Lạc là anh em của hắn, tự nhiên không cần phải nói, Tư Không Cẩn cũng có chút sợ hắn, nhưng mà Long Cửu chỉ phục mỗi Dạ Thần, mới không phục Thân Đồ Dạ.

Bất quá, Long Cửu cũng không biết Thân Đồ Dạ và Cung gia có ân oán, vì vậy nghĩ đơn giản, còn tưởng rằng Thân Đồ Dạ là bởi vì bộ hạ của mình đột nhiên vinh dự trở thành ngũ đế, cùng hắn ngồi ngang hàng, trong lòng không phục, cho nên mới nhằm vào Đế Phong.

"Cảm ơn." Đế Phong khẽ mỉm cười, dùng thủ ngữ nói, "Trên cái thế giới này, còn không có người nào có thể bắt nạt tôi."

"Vài ngày không gặp, cậu ngược lại cuồng vọng lên rồi." Thân Đồ Dạ trào phúng cười lạnh, "lúc trước khúm núm với tôi chẳng lẽ không phải cậu?"

Đế Phong cũng không tức giận, cười mà không nói.

"Đủ rồi, cậu nói tiếp. Các cậu..." Dạ Thần chỉ chỉ Long Cửu, Lỗi Lạc, Thân Đồ Dạ, "Tất cả im miệng cho tôi! !"

Ba người cũng không có nhiều lời nữa. .

Đế Phong pha trà ngon, đưa một chén cho Dạ Thần, nói tiếp: "Tôi ở Cung thị không có nhậm chức, trong tập đoàn cung thị không có vấn đề gì, nhưng mà người của Cung gia đối tôi có công ơn nuôi dưỡng, sau khi Cung lão phu nhân bệnh qua đời, quản gia trăn trở tìm được tôi, gọi tôi trở về nâng đỡ Cung Thiên Long kế nhiệm, cho nên tôi trở về Cung gia... Không hơn."

Lãnh Thanh Mặc hời hợt, tránh nặng tìm nhẹ, nhưng nói tất cả đều là tình hình thực tế.

Dạ Thần nhấp một ngụm trà, chuyển mắt nhìn chằm chằm Thân Đồ Dạ: "Là chuyện thế này phải không?"

Thân Đồ Dạ trầm mặc mấy giây, gật đầu nói: "Không có sai."

Dạ Thần nhìn chằm chằm anh như cũ, chờ đợi anh nói tiếp, nhưng Thân Đồ Dạ không có lên tiếng như dự định, lúc này, Đế Phong đưa một một ly trà cho anh, anh cũng không khách khí, nhận ly trà và nếm thử một cách tinh tế.

Trong lòng Lỗi Lạc nén giận, tên Thân Đồ Dạ này có phải đầu óc hư mất hay không? Lúc này là lúc nào còn uống trà Lãnh Thanh Mặc pha?

"Cậu không có cái gì muốn nói ?" Dạ Thần muốn nghe một chút Thân Đồ Dạ thanh minh.

"Không có." Thân Đồ Dạ rũ mắt xuống mắt, ưu nhã thưởng thức trà.

"Cậu..." Lỗi Lạc tức giận đến mặt đã tím tái.

"Được" Dạ Thần hoàn toàn không có kiên nhẫn, chuyển mắt nhìn Đế Phong, "Cậu thì sao, còn có cái gì muốn báo với tôi sao?"

"Còn có một chút chuyện, nhưng mà nói đến rất dài dòng ..." Đế Phong khẽ mỉm cười, tương đối là tùy ý nhìn Thân Đồ Dạ một cái, "Không biết rõ ngài hiện tại có hứng thú hay không nghe."

Thân Đồ Dạ vẫn nhìn chằm chằm vào Đế Phong, muốn xem xem hắn muốn nói cái gì, quả nhiên, hắn muốn nói chuyện năm đó ...

"Cùng với vụ án này có liên quan sao?" Dạ Thần hỏi.

"Nói như thế nào đây..." Đế Phong nghiêm túc suy nghĩ một chút, cười nói, "Tôi cho rằng là không quan hệ, nhưng mà, có lẽ Thân Đồ tiên sinh cho rằng có quan hệ đó..."

"Nói nhảm thì không cần nói" Thân Đồ Dạ lần này đáp lại cực kỳ mau, "Trong nhóm muốn điều tra là vụ án của tôi, không cần thiết đem những người khác kéo vào."

"Vậy thì được" Dạ Thần cũng không có hứng thú nghe những chuyện khác, nếu Thân Đồ Dạ đều không muốn dây dưa quá nhiều, cũng không nên tiếp tục nói mấy chuyện không cần thiết.

"Cái này không quan trọng, không ảnh hưởng đến phán quyết cho Thân Đồ Dạ." Long Cửu không có ý tốt hỏi, "Thân Đồ Dạ, vừa rồi Lỗi Lạc nói có người ở sau lưng cố ý mưu hại mày, mày bảo đừng nói? ?"

"Tôi không có chuyện gì để nói ." Thân Đồ Dạ mí mắt cũng không có nâng một cái, đầy mặt khinh thường nói, "Dạ Thần, người là do tôi giết, cậu nên xử lý như thế nào thì xử lý như thế đó là được rồi, không cần lãng phí thời gian."

"Ha ha, ha ha ha ha..." Long Cửu cười to, "Có ý tứ, có ý tứ, tôi còn là lần đầu tiên gặp được có người bị trừng phạt phạt mà còn mạnh miệng như thế này."

"Thân Đồ Dạ, con mẹ nó đầu óc cậu bị hư mất ?"

Lỗi Lạc trong cơn giận dữ, hắn toàn lực cứu anh, anh lại một lòng muốn chết, uổng phí hắn một phen khổ tâm.

"Cậu thật sự cho là tôi sẽ không giết cậu?" Dạ Thần chân mày cau lại.

Thân Đồ Dạ vẫn như cũ không đến nơi đến chốn, không có vội vã trả lời, mà là chậm rãi đem chén kia trà uống xong, sau đó mới nói: "Dựa theo quy củ, cậu chỉ có thể đoạt lại toàn bộ tài sản, từ tước đoạt thân phận ngũ đế của tôi, không có có quyền giết tôi!"

"Thân Đồ Dạ, đoạt lại toàn bộ tài sản, từ bỏ danh hiệu ngũ đế, cậu hoàn toàn không có tất cả, đây chính là so với chết còn muốn thống khổ hơn."

Long Cửu nghi nghi hoặc nhìn anh, "Không có chút ít hộ thân, những người có cừu hận với mày sẽ tìm tới tận cửa, mỗi phút mỗi giây sẽ chết thẳng cẳng. Huống chi, không có quyền thế, mà ngay cả tôn nghiêm cũng sẽ không có, sống sót còn có ý gì?"

"Thân Đồ Dạ, cậu hiểu rõ ràng..."

Lỗi Lạc sắp phát điên, hắn không hiểu Thân Đồ Dạ phải như thế này, lúc trước hắn và Thân Đồ Phong Hoa nói đến chuyện này, Thân Đồ Phong Hoa đã từng nói, Thân Đồ Dạ không phải là một người thiếu hụt lý trí dũng, nếu cậu ta xem trọng Lăng Tuyết, cũng sẽ không xúc động như vậy.

Trước đó Lăng Tuyết bị hại vào tù, còn bị người ta đuổi giết, thậm chí cuối cùng liên lụy đến Cung Thiên Long chết thảm, cậu ta cũng chỉ là dựa theo quy củ trừng phạt ngũ thần, cũng không có giết người lung tung, tại sao vì Hàn Giai xảy ra chuyện thì tự tay giết Bạch Tấn Sinh được?

Lỗi Lạc và Thân Đồ Phong Hoa vẫn luôn hoài nghi trong đó có ẩn tình khác, hai người thậm chí có một cái suy đoán dũng cảm, chuyện này rất có thể có liên quan đến Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ chỉ có thể thay Lăng Tuyết gánh tội mới có thể có chấp nhất như vậy, trước đó bọn họ đều không dám khẳng định, nhưng mà bây giờ chứng kiến thái độ của Thân Đồ Dạ, Lỗi Lạc cơ hồ có thể kết luận chuyện này hết tám chín phần mười.

"Ai làm người đó gánh, không có có cái gì là không rõ ràng." Thân Đồ Dạ đặt chén trà xuống, đem văn kiện đưa cho Dạ Thần, "Bên trong là toàn bộ tài sản của tôi, kèm theo các loại giấy tờ chứng mình, cậu cho người kiểm lại một chút đi."

"Ngay cả cái này mày cũng chuẩn bị tốt ..." Long Cửu càng thêm không thể tưởng tượng nổi, hoàn toàn không có nghiền ngẫm như trước đó nữa, thái độ cũng trở nên nghiêm cẩn lên, "Thân Đồ Dạ, mày thật sự giết người? Hay là có cái gì khó nói?"

Mặc dù Long Cửu đối đầu với Thân Đồ Dạ, luôn muốn Thân Đồ Dạ sớm xuống đài một chút, nhưng mà hắn muốn đường đường chính chính đá Thân Đồ Dạ xuống đài, mà không phải giống như bây giờ thể chỉ vì một chuyện không giải thích được liền bị loại, chuyện này làm cho trong lòng hắn có chút ít thất lạc, giống như hắn đã chuẩn bị, muốn ở trên chiến trường cùng đối thủ liều chết đánh cược một lần, nhưng mà còn chưa có bắt đầu động thủ, đối thủ liền chuẩn bị tự sát, tất cả tình cảm mãnh liệt hào hứng của hắn đều bị dập tắt trong nháy mắt...

1 comment: