Kẻ Thù Bên Gối - Chương 359







Nhưng mà, Thân Đồ Dạ chẳng hề nhận ra tình cảm của hắn, lạnh
lùng nói: "Tên ẻo lả, mày không phải là rất hy vọng tao xuống đài sao? Tao
bị loại không phải là hợp ý mày sao? Sao còn ở nơi này giả mù sa mưa làm
gì?"





"Thân
Đồ Dạ, mày..."





Long Cửu
đang muốn nói cái gì, Dạ Thần di động vang lên , hắn dùng bluetooth tai nghe tiếp
nghe, "Uy!"





"Chủ
nhân..." Đối phương đang ở bẩm báo cái gì, mấy cái khác nhân đều không
nghe được, nhưng là Dạ Thần sắc mặt rất nhanh liền thay đổi , lông mày sít sao
nhăn lại đến, kia đạo vết sẹo xem ra đặc biệt dữ tợn.





Thân Đồ Dạ
cùng Lỗi Lạc  liếc mắt nhìn nhau, hai người
đều cảm thấy kỳ quặc, như thế nhiều năm, Dạ Thần từ trước đến nay đều là hỉ được
không lộ tại sắc, như thế nào đột nhiên biến thành dạng này ?





"Cho ta
theo sát nàng, lần này tuyệt đối không thể để cho nàng chạy cho ta , ta lập tức
tới ngay."





Dạ Thần từ
trong kẽ răng này câu, trong mắt đốt rừng rực lửa giận, vẻ mặt lại có chút ít dữ
tợn, vừa dứt lời liền vèo một cái đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.





"Dạ
vương..." Long Cửu vội vàng tiến lên đi khuyên can hắn, "Bất quá
chính là một phụ nữ, nhượng bộ hạ đi xử lý liền tốt lắm, hoặc là ta đi giúp
ngươi xử lý, ngươi cần gì chính mình đi qua..."





Long Cửu
đang định nói thì bị ánh mắt sắc bén của Dạ Thần cắt đứt, Dạ Thần âm lãnh trừng
mắt hắn, mang một loại cảnh báo.





Long Cửu
đành phải câm miệng, trơ mắt nhìn hắn đi.





Lãnh Thanh
Mặc hơi ngẩn ra, từ trước đến nay không có chút cảm động nào với hắn, nhưng lần
này hắn cũng cảm thấy kinh ngạc, ngày hôm qua chạng vạng Dạ Thần trở về, toàn
thân đều là máu, bác sĩ cứu chữa kịp thời, sáng sớm hôm nay tỉnh lại chỉ có hơi
chút nghĩ ngơi liền đến xử lý chuyện của Thân Đồ Dạ, chuyện bây giờ còn chưa có
xử lý xong liền đi, cái này đủ để giải thích rõ chuyện trong miệng Long Cửu đã
nói người phụ nữ kia không phải là người bình thường, cũng hoặc là nói, trong
lòng Dạ Thần địa vị của người ấy không tầm thường.





Đương
nhiên, chuyện này không tầm thường là tốt hay xấu, còn nói không rõ ràng...





Hận nghiến
răng nghiến lợi, cũng là một loại ấn ký khắc sâu.





Thân Đồ Dạ và
Lỗi Lạc  liếc mắt nhìn nhau, Lỗi Lạc  nháy mắt mấy cái, thần sắc có chút ít lúng
túng, hiển nhiên là biết chút gì đó.





Thân Đồ Dạ
cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, bên cạnh Dạ Thần trước đến giờ không thiếu phụ nữ,
từng nữ hầu đều cũng là tuyệt sắc, đối với nữ sắc, dùng chính từ hắn nói, đó là
sớm liền chơi chán, huống chi này đã ba mươi mấy năm nay, hắn cũng không có đối
người phụ nữ nào thật sự quá động tâm, phụ nữ bên cạnh đều là chơi một lần liền
đổi đi, chưa từng có khả năng yêu thương ai lần thứ hai.





Hơn nữa, thuộc
hạ của hắn người người thân thủ phi phàm, năng lực lỗi lạc, cơ hồ có rất ít
chuyện cần hắn tự mình đi xử lý, lần này là người phụ nữ như thế nào, lại làm hắn
hao tâm như thế, còn muốn đích thân chạy tới ứng phó?





Huống chi,
hiện tại chuyện lớn xảy ra trước mặt cần hắn xử lý, hắn sao nói đi là đi ?





"Chuyện
gì xảy ra?" Thân Đồ Dạ hỏi Lỗi Lạc.





"Cái
này..." Lỗi Lạc không biết nên nói như thế nào với anh, suy nghĩ một chút,
vẫn khó có thể mở miệng, "Chuyện này, thật sự khó mà nói."





"Có
cái gì khó mà nói ?" Thân Đồ Dạ chau mày, "chuyện nên nói như thế nào
liền nói như thế đó."





"Cái
kia..." Lỗi Lạc phun ra nuốt vào, vẫn là nói không rõ ràng.





"Người
đâu" Long Cửu quát khẽ, "Chuẩn bị xe."





"Vâng"
Thuộc hạ đi chuẩn bị.





Long Cửu
cũng vội vã rời đi, Lỗi Lạc lập tức xông tới giữ chặt hắn: "mày sao cũng
muốn đi? ?"





"Mắc mớ
gì tới mày." Long Cửu kéo tay hắn ra, "Tôi muốn đi tìm Dạ
vương."





"Dạ
vương và người phụ nữ kia đến cùng là thế nào?" Lỗi Lạc truy hỏi, "Hắn
chắc sẽ không phải là yêu phụ nữ kia chứ?"





"Làm
sao có thể?" Long Cửu phản ứng rất kịch liệt, tức giận gầm lên, "Dạ
vương sao có thể sẽ yêu người phụ nữ kia chứ? Hắn chỉ là muốn đoạt lại đứa bé
thôi."





"A?"
Lỗi Lạc kinh ngạc mở to hai mắt, "Bọn họ còn có một đứa nhỏ? ?"





Long Cửu biết
rõ chính mình nói lỡ miệng, tức giận đến đánh vào miệng của mình: "được được,
tao không nói với mày nữa, tao đi tìm Dạ vương trước đây, những chuyện khác sẽ
nói sau, trước mày giữ Thân Đồ Dạ lại, đừng làm cho hắn chạy, nếu mà xảy ra
chuyện gì, mày cũng trốn không được liên can."





Nói xong,
Long Cửu liền vô cùng lo lắng chạy đi...





Lỗi Lạc vô
cùng không còn gì để nói, quay đầu lại nhìn Thân Đồ Dạ, bất đắc dĩ lắc lắc đầu:
"Ai, anh hùng khó qua ải mỹ nhân. . ."





"A?"
Thân Đồ Dạ bất khả tư nghị mở to hai mắt, "Cậu là nói, Dạ Thần ở thời khắc
mấu chốt này chạy đi là vì khoản nợ hoa đào?"





"Hẳn
là vậy." Lỗi Lạc gật gật đầu.





"Cái
gì gọi là hẳn là?" Thân Đồ Dạ không kiên nhẫn quát khẽ, "cậu khi nào
thì trở nên lề mề như vậy? Đúng là đúng, không phải là không phải là, mọi chuyện
phải nói rõ ràng không được sao?"





"Tôi
biết được không nhiều, không thể xác định đến cùng là thế nào, cho nên nói
không rõ ràng." Lỗi Lạc ngưng trọng nói, "Tôi chỉ biết là ngày hôm
qua Dạ vương bị một ngưởi phụ nữ đánh trọng thương."





"Cái
gì? ? ?" Thân Đồ Dạ càng thêm khiếp sợ, "Dạ Thần bị một người phụ nữ đánh
trọng thương? Không thể nào? ? ?"





"Lúc đầu
tôi cũng không biết rõ nên cũng phản ứng như vậy." Lỗi Lạc nhún vai,
"Tôi còn tưởng rằng tôi nghe lầm, hoặc là Long Cửu nói sai, nhưng mà sau
đó chứng minh chuyện này chính là sự thật."





"Là loại
phụ nữ như thế nào, có thể làm Dạ Thần bị thương?" Thân Đồ Dạ cảm thấy
không thể tin, " thân thủ Dạ Thần so với mấy người chúng ta chỉ có hơn mà
không kém, hiện tại cư nhiên bị một phụ nữ gây thương tích? ? Hắn là bị người ta
ám toán đánh lén sao?"





"Ám
toán đánh lén thì không có, bất quá hắn hẳn là nhường cho người phụ nữ kia."
Lỗi Lạc cười khổ nói, "Tôi ngày hôm qua nghe được Long Cửu lòng đầy căm phẫn
chất vấn hắn vì sao không động thủ..."





"Vậy
khẳng định là khoản nợ hoa đào." Thân Đồ Dạ cười lạnh, "Dạ Thần cũng
có hôm nay."





"Người
phụ nữ kia cũng rất được, một đao chặt đi xuống, cơ hồ sắp đem lồng ngực hắn
chém thành hai khúc." Lỗi Lạc nhớ tới tình cảnh ngày hôm qua trong lòng vẫn
còn sợ hãi, lúc "Dạ vương được cứu tối hôm qua toàn thân là máu, phải phẫu
trong vài cái tiếng đồng hồ, cậu chớ nhìn hắn hôm nay yên lành ngồi ở chỗ này,
kỳ thật hắn bị thương rất nghiêm trọng, chẳng qua là muốn bày ra khí thế vương
giả, cường ngạnh chống đỡ mà thôi."





"Không
động thủ mà để cho người ta chém, khẳng định là phụ người ta."





Thân Đồ Dạ
nhếch miệng, nghĩ đến Lăng Tuyết, lần trước chuyện cô ấy sinh non, Lăng Tuyết
hiểu lầm anh, hận anh thấu xương, chắc lúc gặp lại lần nữa, cô có thể cũng chém
anh một đao hay không? Nghĩ tới đây, anh cảm thấy sau lưng lạnh cả người...





"Có khả
năng." Lỗi Lạc ngồi bên cạnh Thân Đồ Dạ, "Cậu vừa rồi cũng nghe thấy,
Long Cửu nói người phụ nữ kia còn sinh một đứa bé cho Dạ Thần, tôi thấy chuyện
này không có đơn giản như vậy..."





"Hắn
như vậy, cũng không biết ở bên ngoài có bao nhiêu đứa con ngoài giá thú."
Thân Đồ Dạ khinh bỉ nói, "Cũng không biết lúc nào thì hắn trở về, đặc biệt
gọi tất cả đến, hiện tại cứ như vậy, trước hết đi xử lý chuyện của chính mình?"





"Cậu gấp
cái gì?" Lỗi Lạc tức giận trừng mắt liếc anh một cái, "Cho nhiều thời
gian một chút không phải là tốt hơn sao? Có thể điều tra rõ ràng chuyện này. Đỡ
phải để những người khác thực hiện được âm mưu!"





Lỗi Lạc bén
nhọn nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc.





Lãnh Thanh
Mặc nhếch môi cười, cũng không nói gì, mỉm cười nhìn Thân Đồ Dạ, Lỗi Lạc gật đầu
ý chào một cái, sau đó liền đứng dậy rời đi.





"Chuyện
này là chuyện gì vậy?" Lỗi Lạc rất là tức giận, "Một người hai người
đều đi, chỉ còn lại hai người chúng ta ở nơi này."





"Cậu
không phải mới vừa nói cho thêm một ít thời gian sao?" Thân Đồ Dạ ngược lại
không cho là đúng, "Thừa dịp bọn họ đều đi, chúng ta đi ra ngoài một cái
đi."





"Được"
Lỗi Lạc biết rõ, Thân Đồ Dạ có chuyện muốn nói với hắn, "Vườn hoa phía sau
của Dạ vương, tôi dẫn cậu đi qua một chút."





"Uh"
Thân Đồ Dạ đứng dậy, cùng Lỗi Lạc đi ra khỏi phòng khách riêng, đi đến vườn
hoa, tùy tùng cũng không có cản bọn họ, chỉ là theo ở xa xa phía sau.





"Cậu
đã sớm biết Lãnh Thanh Mặc là Đế Phong?" Lỗi Lạc thấp giọng hỏi, "Có
phải còn có ẩn tình gì chưa kịp nói cho tôi biết phải không?"





"Đường
Tiêu không phải đã bẩm báo với cậu sao?" Thân Đồ Dạ hỏi ngược lại, "chuyện
đã qua mười tiếng đồng hồ, tôi cho rằng cậu đã biết."





Lỗi Lạc nói:
"Lúc đầu tôi cũng đã nói, hắn trong lúc theo cậu làm việc, cậu chính là chủ
nhân của hắn, mọi chuyện lấy cậu làm trọng, tra ra cái gì cũng phải bẩm báo với
cậu, chờ cậu cho phép mới có thể nói cho tôi biết."





"Được
thật tốt." Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, "Kỳ thật không cần so đo như vậy,
chúng ta là anh em nhiều năm tình nghĩa, sớm đã tuy hai mà một."





"Đến
cùng là như thế nào?" Lỗi Lạc vội vã muốn biết đáp án, "Lãnh Thanh Mặc
thừa kế vị trí của Đế Phong có phải có mưu đồ khác hay không? Hắn có phải có ân
oán gì với cậu không?"





"Đế Phong
mới là tên khai sinh của hắn, Lãnh Thanh Mặc là tên mà Cung lão phu nhân đặt
cho hắn." Thân Đồ Dạ nhàn nhạt nói, "Cha hắn là mối tình đầu của Thẩm
Nhan, tên là Đế Diệu Dương..."





"Đế Diệu
Dương? ? ?" Lỗi Lạc lầm bầm cái này tên, "Rất nghe rất quen..."





"Chính
là môt nhà bốn người bị vay chết cháy trong xe hai mươi mấy năm trước ở núi Chu
Mộc..." giọng nói của Thân Đồ Dạ vô cùng trầm thấp, cho dù hiện tại, nhớ tới
chuyện kia, trong lòng anh vẫn là vô cùng áy náy, "Tôi nhớ được trước kia cậu
đã nói qua chuyện này."





"Chính
xác là đã nói qua." Lỗi Lạc cuối cùng nhớ tới, "Chuyện kia ở trong
lòng cậu đã để lại bóng ma rất sâu, về sau cậu còn mất rất nhiều tâm tư đi tìm
hậu nhân của Đế gia, muốn đền bù chuyện của cha cậu phạm sai lầm, chỉ là đáng
tiếc liên tục không có tìm được. Hiện tại ngược lại xuất hiện, lại là tới tìm tới
cậu báo thù."





"Cái này
chính là nhân quả tuần hoàn." Thân Đồ Dạ khổ sở cười một tiếng, "Thân
Đồ Tiếu phạm phải tội nghiệt, thủy chung là muốn chuộc tội, nếu đã ông ta không
có cơ hội chuộc tôi, vậy thì để tôi tới trả là được rồi. Cha làm con chịu, đạo
lý hiển nhiên, Đế Phong muốn trả thù tôi về tình có thể tha thứ, nhưng tôi sẽ
không để cho hắn động đến một sợi tóc của Lăng Tuyết!"





"Thân
Đồ Dạ, cậu không thể nghĩ như vậy." Lỗi Lạc vội vàng khuyên nhủ, "Năm
đó kế hoạch ban đầu của cha cậu cũng không phải là hại người, ông ấy chỉ là cố
chấp yêu Thẩm Nhan, yêu quá sâu, dùng sai phương thức, mới làm cho bi kịch phát
sinh như vậy, thế nhưng cũng không phải ý muốn của ông ấy. Còn có, lúc trước
không phải cha cậu đã nói sao? Ông ấy không có hạ lệnh giết chết một nhà Đế Diệu
Dương, bọn họ chết khẳng định có nguyên nhân khác..."

"Cậu không cần lại vì ông ta mà
bàu chữa." Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Lỗi Lạc nói, nhíu chặt mày, căm hận nói,
"Thân Đồ Tiếu cả đời ngoan cố, không chỉ phụ tình cảm của mẹ tôi, mà còn hại
chết chính người phụ nữ mình yêu mến nhất, lại liên lụy đến một nhà Đế Diệu
Dương chết thảm, quả thực chính là tội ác tày trời, cuối cùng chính mình hậm hực
mà tự làm tự chịu! ! !"

1 comment: