"Vậy anh ấy hiện tại như thế nào?" Lăng Tuyết trong lòng đã nóng lên rồi.
"Cái này..." Đường Tiêu suy nghĩ một chút, uyển chuyển nói, "Tôi vừa rồi gọi điện với chủ nhân, hắn chỉ nói là tình thế bây giờ đối với Thân Đồ tiên sinh không tốt lắm, nhưng mà Dạ vương hiện tại có chuyện phải ra ngoài, chuyện của ngài ấy cứ như vậy mà trì hoãn. Cái khác, tôi cũng không biết ."
Nghe đến những lời này, Lăng Tuyết khẽ thở phào nhẹ nhõm, tình thế không tốt là nhất định a, chỉ là hiện tại Dạ Thần không ở đây, chuyện của Thân Đồ Dạ tạm thời bỏ xuống, nói cách khác còn chưa tới lúc tuyên án cuối cùng..
Lúc này Dạ Thần gập sự cố, để cho cô có thời gian giải quyết mấy vấn đề bên cạnh.
Đợi đến lúc bọn nhỏ cứu ra, cô sẽ đi Anh quốc tự thú, bất kể như thế nào, chuyện cô giết Bạch Tấn Sinh, ai làm người đó gánh, cô sẽ không để cho Thân Đồ Dạ vì cô mà đeo tội danh trên lưng.
"Lăng tiểu thư, nếu như ngài thật lo lắng cho Thân Đồ tiên sinh, không bằng nên gọi điện cho anh ấy đi." Đường Tiêu hỏi dò nói, "Tôi làm thuộc hạ, không có tiện hỏi đến quá nhiều chuyện, ngài thì không như vậy, ngài..."
"Tôi không cần hỏi đến quá nhiều." Lăng Tuyết cắt đứt lời Đường Tiêu nói, nhàn nhạt nói, "Tôi hôm nay tới là muốn điều tra đám trẻ cô nhi viện mất tích, những chuyện khác không muốn nói nhiều."
"Được rồi." Đường Tiêu có chút ít thất vọng, cơ bản chứng kiến phản ứng của Lăng Tuyết vừa rồi, cái kia giống như vẫn là rất quan tâm Thân Đồ Dạ, hiện tại đảo mắt một cái lại trở nên lạnh lùng như thế, thật là làm cho lòng người lạnh ngắt...
"Các người nếu đã sớm bức cung qua Dương Siêu, vậy hẳn là có một chút manh mối đi?" Lăng Tuyết hỏi, "Hiện tại tra được như thế nào?"
"Dương Siêu chỉ là bị người thu mua, giúp đỡ bắt cóc những đứa trẻ kia, còn như bọn nhỏ ở chỗ nào, hắn cũng không biết chuyện." Đường Tiêu nói, "nhưng mà tôi đã đã tìm được một chút manh mối, còn phái một ít người trong đội đi truy đổi hành tung, phải rất nhanh sẽ có thể tìm tới tung tích của bọn họ. Lăng tiểu thư, tôi thấy sắc mặt ngài không tốt lắm, vẫn nên bệnh viện nghỉ ngơi đi, ngài ở lại đây cũng không giúp được cái gì ."
"Đường Tiêu nói đúng." Hàn Vũ Thần cũng khuyên nhủ, "Chút chuyện này không vội vàng được, nếu đã hiện tại đã có manh mối, tin tưởng rất nhanh là có thể đem bọn nhỏ cứu ra, ở bên trong này tương đối ẩm ướt, đối với sức khỏe của em không tốt, em vẫn là về bệnh viện với anh đi."
Lăng Tuyết không nói gì, lật đến phần khẩu cung của Dương Siêu được ghi chép lại cẩn thận nhìn lại, quả nhiên, người tiếp xúc với Dương Siêu chính là thuộc hạ của Lãnh Thanh Mặc, mọi chuyện đều là do Lãnh Thanh Mặc làm ra, không thể nghi ngờ, trong lòng cô tia may mắn cuối cùng cũng bị đánh nát.
Không còn như lúc trước cái loại cảm giác đau lòng nữa, mà là cảm thấy cực kỳ thất vọng...
Kỳ thật rất nhiều chuyện cũng đã sớm rõ ràng, chỉ là cô không muốn tiếp nhận sự thật mà thôi, còn muốn một lần lại một lần đi chứng minh, thật sự là lừa mình dối người.
"Lăng Tuyết, Lăng Tuyết..." giọng nói của Hàn Vũ Thần cắt đứt suy nghĩ của Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết phục hồi tinh thần lại, ngẩng đầu nhìn hắn: "hả?"
"Xem hết rồi, thì về bệnh viện đi." Hàn Vũ Thần đưa tay định lấy tài liệu từ trong tay cô.
"Uh" Lăng Tuyết đã xem hết tài liệu rồi đưa lại cho Đường Tiêu, dặn dò, "Vậy thì làm phiền anh rồi, Cô nhi viện Thánh Tâm là nơi tôi lớn lên, những đứa trẻ này và người tình nguyện của cô nhi viện đều là thân nhân của tôi, nếu như anh có thể thuận lợi tìm bọn họ về, tôi nhất định cả đời cảm kích!"
"Lăng tiểu thư quá khách khí rồi." Đường Tiêu nghiêm túc nói, "chuyện Thân Đồ tiên sinh giao phó, chúng tôi coi như là xông pha khói lửa cũng sẽ hoàn thành."
"Cảm ơn. Có đầu mối gì vui lòng nói trước cho tôi biết."
"Được, yên tâm." Đường Tiêu gật gật đầu, "Tôi đưa ngài ra ngoài."
...
Trên đường trở về, tâm sự Lăng Tuyết nặng nề nhìn ngoài cửa sổ, Hàn Vũ Thần không dám quấy rầy cô, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng cô lo lắng trùng trùng, hắn lại vô cùng lo lắng, hắn biết rõ, Lăng Tuyết ngoài mặt làm bộ như không thèm quan tâm, kỳ thật trong lòng là rất quan tâm Thân Đồ Dạ, hiện tại chỉ sợ là đang lo lắng cho an toàn của Thân Đồ Dạ a.
"Đường Tiêu, bọn họ vẫn luôn ở tại Hải Thành sao?" Lăng Tuyết đột nhiên hỏi một câu.
"A?" Hàn Vũ Thần ngẩn người một chút, trả lời, "Không phải vậy! hàng năm Lỗi Lạc chạy bốn phía, bọn họ đều đi theo hắn chạy khắp nơi, không có thường trú ở Hải Thành, nhưng mà đối với Hải Thành vẫn là rất quen thuộc ."
"Vừa rồi em nhìn những tài liệu kia, căn bản cũng không có đầu mối gì." Lăng Tuyết khổ sở cười một tiếng, "Xem ra bọn họ phải rất khó để tìm được bọn nhỏ."
"Chớ suy nghĩ lung tung." Hàn Vũ Thần vội vàng an ủi, "Nếu mà em cũng có thể nhìn ra được, bọn họ những năm qua được rèn luyện chính là uổng phí, em nên biết, loại chuyện này đều là sở trường đặc biệt của bọn họ, một chuyện, người bình thường có lẽ nhìn không ra cái gì, nhưng mà bọn họ thì không như vậy, có lẽ có thể nhìn xuyên qua bản chất để tìm kiếm manh mối ở sau lưng thì sao? Hải Thành lớn như vậy, với năng lực của bọn họ, muốn tìm một người không phải là chuyện gì khó, em không cần quan tâm."
"Nếu như có Cố Huy và Lôi Quân ở đây thì tốt rồi." Lăng Tuyết giống như không có nghe được lời Hàn Vũ Thần nói, phối hợp nói, "Bọn họ hai hàng năm đóng tại Hải Thành, đối với Hải Thành rõ như lòng bàn tay, đối đám nhỏ cô nhi viện cũng rất quen thuộc, nếu để cho bọn họ đi tìm, phải tiết kiệm rất nhiều thời gian."
"Thân Đồ Dạ chắc cũng đã nghĩ đến cái này, chỉ là thuộc hạ của hắn hiện tại cũng ở Anh quốc, chỉ sợ không tiện trở về."
Kỳ thật Hàn Vũ Thần cũng rõ ràng, bọn Đường Tiêu hàng năm ở Anh quốc, đối với Hải Thành thật sự có giới hạn, lúc trước hắn còn có thể trao đổi với Cố Huy ở trong điện thoại, về sau Cố Huy bị khống chế lại, cũng vô pháp liên lạc, Đường Tiêu bị cản trở ở khắp nơi, rất không dễ dàng.
Lăng Tuyết sắc mặt vô cùng ngưng trọng: "Em vừa rồi nhìn lướt qua, người ở chỗ đó có mười mấy người tất cả đều là lạ hoắc, một người em cũng không nhận ra, có phải đều là người của Lỗi Lạc không. Người của Thân Đồ Dạ tất cả đều đi, điện thoại của Cố Huy và Lôi Quân cũng không gọi được, tất cả đều ngắt liên lạc, cho thấy rõ chuyện của anh ấy nghiêm trọng đến cỡ nào."
"Ách..." Hàn Vũ Thần không phản bác được, Lăng Tuyết chuyển đổi được quá nhanh, hắn đều theo không kịp tiết tấu, cơ bản hắn cho rằng cô là lo lắng cho Thân Đồ Dạ, về sau Lăng Tuyết mở miệng thì luôn nói về chuyện của cô nhi viện, trong lúc hắn cho rằng cái cô quan tâm là mấy đứa trẻ cô nhi viện thì cô còn nói về chuyện của Thân Đồ Dạ.
Xem ra, hai chuyện này trong lòng cô đều là quan trọng như nhau...
Hơn nữa, tâm tư Lăng Tuyết nhẵn nhụi, liếc thấy là có thể nhìn thấy tình thế bây giờ, cô biết rõ tình hình không đơn giản giống như Hàn Vũ Thần nói như vậy, tình hình của Thân Đồ Dạ so với trong tưởng tượng của bọn hắn sắp không xong, như vậy, cô càng có áp lực lớn ...
Hàn Vũ Thần không biết rõ phải an ủi Lăng Tuyết như thế nào.
"Vũ Thần, anh giúp em chuẩn bị vé máy bay, em muốn đi Anh quốc." Lăng Tuyết đột nhiên nói.
"A?" Hàn Vũ Thần cả người đều phát sợ, "Không thể nào, lúc này, em đi Anh quốc làm gì?"
"Em nghĩ rất lâu, đột nhiên suy nghĩ cẩn thận ra một cái đạo lý..."
Lăng Tuyết nhếch môi cười - -
"Lãnh Thanh Mặc tâm cơ thâm trầm, làm việc không hề sơ hở, nếu mà hắn tự mình đem đám trẻ cô nhi viện giấu đi, thì làm sao có thể để người ta kiếm ra được đơn giản như vậy? Nếu như Thân Đồ Dạ ở đây, có lẽ vẫn còn có cơ hội, nhưng mà anh ấy không ở đây, chuyện này rất khó làm. Vừa rồi các anh cũng nói, em ở lại cái gì cũng làm không được, đồng thời ngồi chờ chết, còn không bằng em đi Anh quốc, Lãnh Thanh Mặc ở chỗ đó, từ trên người hắn ra tay, có lẽ dễ dàng tìm được bọn nhỏ tung tích hơn. Chờ em đem manh mối moi ra, lại tìm Dạ Thần nhận tội, như vậy, Thân Đồ Dạ liền không có việc gì ..."
Nói đến đây, Lăng Tuyết rủ mắt xuống, nụ cười bên môi cũng trở nên nhu hòa chút ít, thở dài nói - -
"Chỉ cần Thân Đồ Dạ không có việc gì, chỉ mình anh ấy có thể đủ cứu bọn nhỏ ra, cũng có thể tìm một bác sĩ tốt nhất chữa bệnh cho mẹ Quách còn có thể giúp Lăng Ngạo thoát tội danh, còn giúp em chăm sóc cho tốt Hàn Bắc Hàn Giai..."
"Lăng Tuyết, em điên rồi! ! !" Hàn Vũ Thần cắt đứt lời Lăng Tuyết nói, kích động nói, "Em đi chịu chết như vậy, anh không cho em làm đâu! ! !"
"Em lại không phải là người của ngũ đế, Dạ Thần dựa vào cái gì mà giết em?" Lăng Tuyết lạnh lùng cười một tiếng, "Hắn nhiều nhất chỉ có thể giao em cho cảnh sát mà thôi. Em đã giết người, phải chịu trách nhiệm với luật pháp, hơn nữa người kia là cậu ruột của anh, đối với anh xem như cha mẹ, lẽ nào anh không muốn đem hung thủ ra công lý sao?"
"Lăng Tuyết..."
"Vũ Thần." Lăng Tuyết cắt đứt lời Hàn Vũ Thần nói, vỗ vỗ vai hắn, cười nói, "Bạch Tấn Sinh làm ra nhiều chuyện táng tận thiên lương như thế, chết chưa hết tội, xen vào chuyện này, thẩm phán nhất định sẽ khoan hồng với em, sẽ không phán tử hình em, em nhiều nhất chỉ là ngồi tù mà thôi. Anh biết, em từ từ nhỏ đã có tính cách lỗ mãng, căn bản là không sợ ngồi tù, nói không chừng về sau biểu hiện tốt, có thể sớm thả ra đó."
"Lăng Tuyết, em..."
Hàn Vũ Thần nhìn Lăng Tuyết, tâm tình phức tạp không nói nên lời, hắn có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với Lăng Tuyết, nhưng mà trong khoảng thời gian ngắn, lòng chua xót chặn lại cổ họng, một câu nói cũng nói không nên lời.
"Đúng rồi, trên điện thoại di động cũng có thể book vé máy bay, em xem một chút."
Lăng Tuyết không muốn làm khó Hàn Vũ Thần, tự mình muốn book vé máy bay.
"Trong điện thoại di động của em có tiền sao? Vẫn là anh giúp giúp em book vé a." Hàn Vũ Thần nói chuyện giống như thở dài, một bấm di động vừa nói, "Ai, cũng không biết như thế này đến cùng là đúng hay sai, hy vọng anh sẽ không hối hận."
"Anh đừng lo lắng, em không có việc gì ." Lăng Tuyết cố làm ra vẻ thoải mái nói, "Cô cô và Tưởng còn ở Anh quốc đó, nếu có chuyện gì, bọn họ sẽ giúp em."
"Dù sao anh cũng không phục vụ nỗi em, quản cũng không quản được em, em nói thế nào thì làm như thế đó đi." Hàn Vũ Thần rất là bất đắc dĩ, "Em muốn đi lúc nào?"
"Càng nhanh càng tốt." Lăng Tuyết không chút do dự trả lời, "Passport của em ở trong túi ở bệnh viện, quay về đi lấy một cái là được, anh xem một chút vé sớm nhất là mấy giờ?"
"Năm giờ chiều có có một chuyến đi Anh quốc, còn có hai ghế khoang hạng nhất. Hiện tại chuẩn bị máy bay riêng đã không kịp, cái này có thể chứ?" Hàn Vũ Thần hỏi.
"Hiện tại mười hai giờ rưỡi, vừa vặn về bệnh viện tắm rửa thây quần áo, thu thập vài món đồ, thời gian cũng vừa đủ, vây đi, mua vé đó." Lăng Tuyết nói.
"Được" Hàn Vũ Thần lập tức mua vé máy bay.
"Chờ một chút..." Lăng Tuyết phản ứng lại đây, "Anh mới vừa nói hai vé? ?"
"Đúng vậy, anh đi với em." Hàn Vũ Thần mí mắt cũng không có nâng, "Anh không có ngăn cản em đi Anh quốc, em cũng không nên ngăn cản anh đi theo em, anh đã đồng ý với Thân Đồ Dạ, trước khi hắn về em đi đến một tấc cũng không thể không bảo vệ em!"
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 361 […]
ReplyDelete