Kẻ Thù Bên Gối - Chương 362

Giọng nói Hàn Vũ Thần không phải là để thương lượng, mà là tuyên bố một quyết định, rất kiên định.

Lăng Tuyết nhíu mày suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là bất đắc dĩ thỏa hiệp: "Được rồi, biết rõ không lay chuyển được anh, em lười phải nói thêm nữa ."

"Như vậy mới ngoan." Hàn Vũ Thần giương cao khóe môi, mới vừa rồi còn đang nghĩ nên phục Lăng Tuyết như thế nào, không nghĩ tới cô lại dễ dàng đồng ý như thế, cũng giảm đi cho hắn một phen miệng lưỡi.

"Passport (hộ chiếu) của anh không có ở trên người phải không?" Lăng Tuyết nhắc nhở, "Nếu không anh đi về trước lấy đi, chúng ta gặp nhau ở sân bay."

"Không cần, anh gọi người đưa lại đây." Hàn Vũ Thần vô cùng đề phòng, "Em cũng đừng muốn nhân cơ hội chạy trốn anh, sau đó một mình chạy đi."

"Anh..." Lăng Tuyết cứng họng, hắn thế nhưng đoán được tâm tư của cô.

"Bị đoán trúng." Hàn Vũ Thần xoa xoa má của Lăng Tuyết, "Em là một tiểu bại hoại, đầu óc lộ vẻ một chút lệch nghiêng rồi, anh nói cho em biết, lần này, em là không cắt đuôi được anh đâu."

"Vũ Thần, em biết rõ anh tốt với em, nhưng em đã nợ anh rất nhiều ..." Lăng Tuyết áy náy nói, "Lần này đi anh quốc là đi nhận tội, ai cũng không biết sẽ gặp phải chuyện gì, anh đi theo em, sẽ bị liên lụy."

"Không nghĩ tới anh ở trong lòng em lại là một người nhu nhược bất lực như vậy." Hàn Vũ Thần thở dài một hơi, "Anh đi theo em chỉ là vì bảo vệ em, sao lại biến thành liên lụy vậy?"

"Ý em không phải là ý này..."

"Vậy hãy để cho em đi." Hàn Vũ Thần nhân cơ hội nói, "Có anh ở đây, ít nhất có thể bảo vệ em an toàn, anh biết rõ anh không giống như Thân Đồ Dạ lợi hại như vậy, nhưng anh cũng toàn tâm toàn ý trợ giúp em, em yên tâm đi."

"Sớm biết như vậy không nói cho anh..."

Lăng Tuyết rất hối hận, sớm biết như thế này, vừa rồi không nên nhắc Hàn Vũ Thần chút chuyện này, tự mình lén lút đi mua vé máy bay vụng trộm trốn đi tốt hơn.

"Lăng Tuyết, em có phải căn bản là không coi anh như bạn bè?" Hàn Vũ Thần có chút tức giận.

"Được rồi, được rồi, đi thôi đi thôi." Lăng Tuyết thở dài một hơi, "Chỉ là Vũ Thần, em lại nợ anh một lần! ! !"

"Như vậy mới đúng."

Hàn Vũ Thần vui mừng cười, hắn biết rõ cá tính của Lăng Tuyết, chuyện gì một khi quyết định thì như thế nào cũng sẽ không thay đổi, nếu hắn không cho cô đi, cô ấy cũng sẽ vụng trộm biến mất rồi đi, đã như vậy, hắn còn không bằng thuận ý của cô ấy, chỉ muốn đi theo bên cạnh bảo vệ thật tốt là được rồi.

Lỗi Lạc nhận điện thoại của Đường Tiêu, sau đó nghe những lời khai của Tần Tuệ được ghi âm, thì giờ mới hiểu được tất cả mọi việc, thì ra những chuyện kia tất cả đều là do Lãnh Thanh Mặc làm ra, hắn nghe trong cơn giận dữ, quả thực hận không thể lập tức cầm súng đem Lãnh Thanh Mặc tên hỗn đản kia giết chết, hắn cũng nghĩ không ra, Thân Đồ Dạ là người trong cuộc vì sao vẫn còn có thể tỉnh táo như vậy?

Nhưng Thân Đồ Dạ lại xử sự không biến sắc, nhưng mà loại chuyện có liên quan hệ trọng lớn như vậy, còn là người trấn định hơn nữa cũng sẽ có tâm tình không ổn định, không thể nào hợp tác như vậy.

Chẳng lẽ là bởi vì chuyện năm đó, Thân Đồ Dạ cảm thấy đối với Đế gia có chỗ thua thiệt?

Lỗi Lạc còn nhớ rõ rất nhiều năm trước, Thân Đồ Dạ ngẫu nhiên đã nhắc tới chuyện này với hắn, khi đó nói rất đơn giản, Lỗi Lạc cũng không rõ ràng lắm chuyện gì đã xảy ra, nghĩ tới đây, Lỗi Lạc gọi cho Thân Đồ Phong Hoa, cũng muốn hỏi hỏi Thân Đồ Phong Hoa, về chuyện năm đó của Đế gia.

Điện thoại mới vừa gọi đã có người nghe, Lỗi Lạc nghĩ tới chắc là Thân Đồ Phong Hoa có khả năng là thân thể khó chịu, đang nghỉ ngơi, chuẩn bị cúp điện thoại, đúng lúc này, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của một người đàn ông: "Alo!"

Lỗi Lạc sững sờ một cái, lông mày sít sao nhăn lại: "Tưởng Khiếu Quân?"

"Lỗi Lạc!" Tưởng Khiếu Quân nhìn thấy số gọi đến, tự nhiên đã biết trước người gọi đến là ai, dùng một loại giọng điệu thân mật nói, " Muộn như thế, có chuyện gì không?"

"Phong Hoa đâu?"

Sắc mặt của Lỗi Lạc đã trầm hẳn xuống, hắn biết rõ Thân Đồ Phong Hoa đã về Anh quốc, mà lúc này đây, phía nam đã vào đêm, Tưởng Khiếu Quân lại còn ở bên cạnh Thân Đồ Phong Hoa, còn nhận cuộc gọi thây cô ấy, cái này rất ái muội, không thể tưởng tượng. .

"Phong Hoa đang tắm." Tưởng Khiếu Quân cười nói, "Cậu có chuyện gì thì nói với tôi đi, đợi tí nữa xong tôi sẽ nói lại với cô ấy."

Nghe đến những lời này, sắc mặt Lỗi Lạc trở nên xanh mét, tay cầm điện thoại đã căng lên, nhưng mà rất nhanh, hắn liền trở nên lạnh nhạt, cười nhạt nói: "Vậy tôi đợi lát nữa lại gọi tới. Cảm ơn!"

Hắn tin tưởng Thân Đồ Phong Hoa, cô sẽ không làm như vậy.

"Đợi lát nữa thì không rảnh." Tưởng Khiếu Quân cố ý nói dối hắn, "Chúng tôi cần nghỉ ngơi."

"Tưởng Khiếu Quân..." Lỗi Lạc trong cơn giận dữ, không thể nhịn được nữa, "Anh..."

"Tưởng Khiếu Quân, anh tại sao ở trong phòng tôi?"

Một giọng nói lạnh như băng chất vấn thanh truyền đến, cắt đứt lời Lỗi Lạc nói, đầu bên kia điện thoại, Tưởng Khiếu Quân bỗng chốc liền lắp bắp, "Phong Hoa, anh..."

"Sao anh cầm di động của tôi?" Thân Đồ Phong Hoa bỗng chốc liền phát hiện vấn đề, "Ai đang gọi tới? Đưa đây"

"Anh..."

"Tôi đã biết đang có người chơi tôi mà." Lỗi Lạc cười lạnh, "Phong Hoa sao có thể lại là loại người như vậy."

"Alo, Lỗi Lạc, cậu không nên lại tự mình đa tình, tôi với Phong Hoa, chúng tôi đã..."

"Đưa đây cho tôi." Thân Đồ Phong Hoa trực tiếp đoạt lại di động, nói vào điện thoại với Lỗi Lạc, "Lỗi Lạc, là Lỗi Lạc sao?"

"Là tôi." Lỗi Lạc đáp lại.

"Chờ tôi một chút." Thân Đồ Phong Hoa chào hỏi một tiếng, sau đó nhìn Tưởng Khiếu Quân hét lớn, "Ra ngoài."

"Thân Đồ Phong Hoa, em thế nhưng lại rống với anh, trong khoảng thời gian này anh ngày ngày ở với em, đối với em ôn nhu săn sóc, quan tâm đầy đủ, em cũng không phải rất cảm động sao? Hiện tại Lỗi Lạc gọi điện thoại cho em, em liền dạng này đối anh..."

"Phiền quá, lười phải nói nhảm với anh." Thân Đồ Phong Hoa đối hắn một chút cũng không dịu dàng, "Nhanh lên! ! !"

"Em..."

"Anh không ra? Không ra tôi gọi Lôi Vân đuổi anh ra ngoài." Thân Đồ Phong Hoa chỉ hắn, "Đến lúc đó anh sẽ khó xử lắm."

"Được được được, anh ra ngoài..."

Tưởng Khiếu Quân cuối cùng cũng đi ra ngoài, đầu bên kia điện thoại truyện tới một tiếng đóng cửa, sau đó liền thanh yên tĩnh, Thân Đồ Phong Hoa nằm ở trên giường cùng Lỗi Lạc  nói điện thoại, "Lỗi Lạc, còn ở đó không?"

"Ở đây." Lỗi Lạc nói giỡn nói, "Tôi sao có thể không ở đây? Vạn nhất Phong Hoa bị người đoạt đi thì làm sao bây giờ?"

"Nói hươu nói vượn cái gì đó." Thân Đồ Phong Hoa không vui quát khẽ, "Lạc cũng không phải không biết, Tưởng Khiếu Quân cái tên kia chính là điên điên khùng khùng như vậy, tôi đã đuổi hắn ra ngoài, không để ý tới hắn là được."

"Tôi biết rõ, chỉ đùa một chút với Phong Hoa."

Lỗi Lạc từ trước đến nay đều rất khéo hiểu lòng người, tác phong nhanh nhẹn, từ trước đến giờ chưa để Thân Đồ Phong Hoa chịu bất luận cái áp lực gì, cho dù biết rõ gần đây đều ở cùng Tưởng Khiếu Quân, nhưng hắn một câu cũng vẫn không hỏi qua, chỉ là đàn ông đối với người phụ nữ mình yêu thích thủy chung vẫn có tham muốn giữ lấy, vừa rồi Tưởng Khiếu Quân diễn như vậy, bao nhiêu đó đã đủ kích thích hắn ghen tuông trong lòng, cho nên vừa rồi mới khai là đùa giỡn như vậy.

"Kia... Lạc còn có cái gì muốn hỏi không?" Thân Đồ Phong Hoa hỏi.

"Không có." Lỗi Lạc đáp lại, "Tôi tin tưởng Phong Hoa!"

"Nhưng mà... Lẽ nào Lạc không muốn biết Tưởng Khiếu Quân tại sao lại xuất hiện ở phòng tôi sao?" Thân Đồ Phong Hoa phối hợp giải thích, "Tôi vừa rồi đang tắm, rõ ràng đã đóng cửa, cũng không biết hắn là chạy vào như thế nào, tôi từ phòng tắm đi ra, đã nhìn thấy hắn cầm di động của tôi đang nói chuyện với Lạc rồi, nên lập tức quát bảo hắn ngưng lại..."

"Tôi biết rõ." Lỗi Lạc cười, "Tôi vừa rồi cũng đã nói, tôi tin tưởng Phong Hoa! Chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?" Thân Đồ Phong Hoa thấp thỏm bất an hỏi.

"Chỉ là về sau chỉ là đóng cửa không thì không được, nên khóa cửa nữa mới được." Lỗi Lạc nghiêm túc nghiêm túc nói, "Tôi biết rõ trước kia Phong Hoa không có thói quen khóa cửa, nhưng mà về sau phải chú ý, phòng cháy còn hơn chữa cháy để đề phòng Tưởng Khiếu Quân."

Thân Đồ Phong Hoa "Phốc xuy" một tiếng cười ra, cô cô rất ít nghe được Lỗi Lạc nghiêm túc nói giỡn như vậy, dẫn tới cô cô cũng nhịn không được cười .

"Ha ha, đùa giỡn với Phong Hoa thôi, tôi biết rõ, Phong Hoa có chừng mực, tôi đối với Phong Hoa là tuyệt đối tín nhiệm ."

Giọng nói của Lỗi Lạc trở nên nghiêm túc.

"Như vậy mới được"

Thân Đồ Phong Hoa vui mừng cười, qua nhiều chuyện như thế, còn có lần này chia lìa, cô cô đã biết rõ lòng mình, mặc dù cô cô với Tưởng Khiếu Quân có tình cảm hơn mười năm, cho tới bây giờ vẫn là khó mà chia cách, nhưng mà cô cô càng ngày càng biết rõ, đây chẳng qua là hữu nghị tình thân thôi, không còn là tình yêu.

Tình cảm của cô cô với Tưởng Khiếu Quân đã sớm phá hủy từ mười mấy năm trước rồi, theo thời gian từ từ phai nhạt dần, cho đến hoàn toàn biến mất hầu như không còn, tương lai về sau, vĩnh viễn không còn tồn tại, còn dư lại, chỉ là tình bạn mà thôi.

Mà Lỗi Lạc, chính là lựa chọn tốt nhất của cô cô.

Chỉ có hắn mới có thể cho cô cô cảm giác an tâm, cho cô cô một loại cảm giác an toàn trước đó chưa từng có, cho dù chỉ là nghe được giọng nói của hắn, trong lòng cô cô đều cảm thấy rất chân thực.

Cả đời cô cô truy tìm loại cảm giác an toàn này cuối cùng đã tìm thấy rồi. .

"Đúng rồi, Lạc lúc này gọi điện thoại cho tôi có phải là có chuyện gì hay không?" Thân Đồ Phong Hoa nhớ tới nên đứng đắn hỏi, "Thân Đồ vẫn bình thường chứ?"

"Hắn tạm thời bình thường."

Lỗi Lạc dùng từ tạm thời này, là bởi vì hắn biết rõ chuyện này rất phức tạp tính, đợi đến lúc Dạ Thần trở về, ngày tốt lành của Thân Đồ Dạ cũng liền đến cùng, còn muốn uống rượu rồi ngủ, chỉ sợ đều không có khả năng đi.

"Tình huống như thế nào?" Thân Đồ Phong Hoa truy hỏi.

"Chuyện là như thế này ..."

Lỗi Lạc đem mọi chuyện mà sau khi Thân Đồ Dạ trở về nói hết, kể cả thái độ của anh tất cả đều cặn kẽ nói cho Thân Đồ Phong Hoa nghe, đương nhiên, còn có mấy lời khai của Tần Tuệ nữa cũng giản lược nói một lần.

Sau khi Thân Đồ Phong Hoa nghe xong, cả người đều trầm mặc, lâm vào trầm tư.

"Phong Hoa, tôi gọi điện là muốn hỏi một chút Phong Hoa có biết chuyện của Đế gia năm đó hay không." Lỗi Lạc nghiêm túc hỏi, "Năm đó Đế Diệu Dương đến cùng là chết như thế nào? Theo lý mà nói, lúc anh Tiếu tìm được Thẩm Nhan, Đế Diệu Dương đã kết hôn và có con cái, tình cảm với Thẩm Nhan cũng đã hết, vì cái gì bị cuốn vào vào?"

"Ai, chuyện này nói rất dài dòng..."

Thân Đồ Phong Hoa thở dài một hơi thật sâu, trầm trọng nói - -

"Người đời nhắc tới Thân Đồ Tiếu, đều cảm thấy hắn lòng dạ độc ác, lãnh máu vô tình, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào, nhưng mà chỉ có tôi mới biết rõ, anh tôi cũng không phải như người khác cho rằng tàn bạo như vậy, hắn chỉ là thái quá mức cố chấp mà thôi, hắn một khi yêu một người phụ nữ, đó chính là mối tình đời đời kiếp kiếp, tới chết cũng không chịu buông tha cho!"

1 comment: