"À, cái này thì tôi biết rõ, năm đó chuyện tình của hắn
và Thẩm Nhan là oanh oanh liệt liệt, tôi có nghe nói một chút." Lỗi Lạc thở
dài nói, "Là hắn quá mức cố chấp, nếu đã hữu duyên vô phận, tất cả mọi người
lựa chọn có cuộc sống gia đình của mình, thì không nên lại chấp niệm không buông
tay quá khứ, như thế chỉ hại người hại mình."
"Đúng
vậy..." Thân Đồ Phong Hoa lên tiếng, cảm khái ngàn vạn - -
"Cả đời
này của anh tôi phạm phải chuyện sai trái nhất không nên chấp nhất là tình cảm,
cố chấp túm ở trong tay, chết sống không chịu buông tay, cho nên gây ra bi kịch
kia.
Lúc trước lúc
anh tôi quen biết Thẩm Nhan, Thẩm Nhan vừa mới chia tay với mối tình đầu, bi
thương gần chết, anh tôi nhất kiến chung tình với cô ấy, điên cuồng theo đuổi cô
ấy.
Lúc mới bắt
đầu, Thẩm Nhan còn đắm chìm trong thống khổ vô pháp tự kiềm chế, không chịu tiếp
nhận anh tôi, nhưng mà anh tôi không có buông tha cho, liên tục theo đuổi đã
hơn một năm, cô ấy cuối cùng bị hắn làm cho cảm động hai người liền cùng một chỗ.
Nhưng mà rất
nhanh, Thẩm Nhan đã phát hiện tính cách của hai người không hợp, muốn chia tay,
anh tôi chết sống không chịu, lúc trước tôi nhìn thấy hắn rất thống khổ, mỗi
ngày mượn rượu tiêu sầu, tôi còn đi khuyên Thẩm Nhan, phát hiện Thẩm Nhan đã
quyết tâm phải chia tay anh tôi.
Lúc Thẩm
Nhan yêu anh tôi, căn bản không được rõ lắm anh tôi đã làm gì, chỉ biết là hắn
tiền tài quyền thế hùng hậu, yêu nhau được khoản một thời gian mới biết được sản
nghiệp của anh tôi là màu đen.
Tính cách của
cô ấy nhu nhược thiện lương, cùng với tam quan của anh tôi chênh lệch rất xa,
thậm chí cô ấy còn rất bài xích rất sợ hãi đối với sự nghiệp của anh tôi, quyết
tâm phải chia tay, tôi cảm thấy rất bất đắc dĩ, đành phải chuyển đạt lại ý tứ của
cô ấy cho anh tôi, nhưng mà anh tôi căn bản cũng nghe không lọt, còn đem cô ấy
giam lỏng ở trong nhà.
Về sau anh
tôi có chuyện rời đi một thời gian, Thẩm Nhan nhân cơ hội trốn đi, nói ra thật
xấu hổ, khi đó vẫn là tôi mềm lòng vụng trộm đưa chìa khóa cho cô ấy, sau khi anh
tôi trở về biết được chuyện này, tức giận lôi đình, lần đầu tiên rống lên với
tôi, khi đó mặc dù tôi cảm thấy ủy khuất, nhưng mà nghĩ đến Thẩm Nhan có thể rời
khỏi cái người tính tình thối hoắc này cũng là một loại giải thoát.
Anh tôi giống
như phát điên, tìm kiếm Thẩm Nhan khắp nơi, hắn đi tìm cô ấy chỗ mỗi một chỗ, tìm
như thế nào cũng tìm không thấy. Lạc cũng biết rõ, thời đó, thông tin truyền
thông cũng không có hiện đại như bây giờ, muốn tìm kiếm một người không phải là
chuyện đơn giản.
Theo thời
gian, hắn tìm tìm trong suốt mười năm, trong mười năm đó, bên cạnh hắn đã có một
người nữ, cũng chính là mẹ của tiểu Thân Đồ - Bạch Vũ Hoa. Ai, nói ra thật xấu
hổ, chị dâu của tôi đã sinh một đứa con trai mà đến chết cũng không có được
danh phận, hơn nữa..."
Thân Đồ
Phong Hoa dừng một chút, trầm thấp nói - -
"Lúc
trước tôi để chị ấy ở bên người, cũng là bởi vì chị ấy đang mang cốt nhục của hắn,
hơn nữa hắn đã nghe được một tin tức, nói Thẩm Nhan đã chết, hắn nản lòng thoái
chí, cực kỳ bi thương, nhưng mà không thể không tiếp nhận cái thực tế này.
Chỉ là
không có nghĩ đến, đã rất nhiều năm sau, năm ấy Thân Đồ tám tuổi, khi nhận được
tin tức, nói Thẩm Nhan chưa chết, còn gả đến Bạch gia ở Hải Thành, hắn lập tức
lên đường đi Hải Thành tìm Thẩm Nhan.
Sau khi xác
định Thiếu phu nhân của Bạch gia chính là Thẩm Nhan, kích động vạn phần, lúc
này liền đem Thẩm Nhan mang đi, sau khi mang đi, hắn mới phát hiện Thẩm Nhan đã
mang thai, hơn nữa sắp đến ngày sinh.
Mặc dù đau
lòng, nhưng mà không muốn làm tổn thương Thẩm Nhan, còn nói về sau sẽ xem đứa
bé trong bụng của cô ấy coi như con của mình, nhưng mà Thẩm Nhan xem hắn như
quái vật, chết sống phải chia tay.
Mà khi đó, chị
dâu cũng mang tiểu Thân Đồ đi Hải Thành tìm, phát hiện Thẩm Nhan còn tồn tại, chị
ấy làm rùm beng, tiểu Thân Đồ nhân cơ hội ấy để cho Thẩm Nhan chạy đi, để bảo đảm
cô ấy an toàn, tiểu Thân Đồ còn hộ tống cô ấy rời đi.
Không nghĩ
tới đang trên đường Thẩm Nhan đột nhiên lâm bồn, tiểu Thân Đồ bất chấp mưa chạy
nhanh đi tìm bác sĩ đỡ đẻ cho cô ấy, sau khi sinh đứa nhỏ thứ nhất ra, bầu trời
liền mưa nhỏ, sức khỏe của em bé rất là suy yếu, Thẩm Nhan lo lắng bé con xảy
ra chuyện, nhở tiểu Thân Đồ cùng bác sĩ đưa bé con đi bệnh viện.
Sau khi tiểu
Thân Đồ đi, Thẩm Nhan lại sinh ra một đứa nữa, cũng không lâu lắm, cảnh sát và người
của Cung gia tìm thấy cô ấy, nhưng khi đó bởi vì vì khó sinh đã hấp hối, lúc đưa
đến bệnh viện một sau đó ngày liền đi ..."
Nói đến
đây, Thân Đồ Phong Hoa thở dài một hơi thật sâu, giọng nói trở nhên vô cùng trầm
trọng - -
"Chiều
hôm đó anh tôi mới phát hiện không còn Thẩm Nhan, giống như phát điên đi tìm Thẩm
Nhan khắp nơi, chị dâu không cho hắn đi, hắn lần đầu tiên động thủ đánh chị ấy,
đúng lúc ấy bị tiểu Thân Đồ trông thấy, cũng bởi vì chuyện kia, tiểu Thân Đồ đối
cha hắn hận thấu xương.
Rất nhanh
cũng biết được là do tiểu Thân Đồ đưa Thẩm Nhan đi, hắn mặc dù tức giận, nhưng mà
Thân Đồ khi đó dù sao chỉ là một đứa bé, hắn cũng không thể làm gì hắn.
Thuộc hạ rất
nhanh liền tra được chỗ bệnh viện Thẩm Nhan đang điều trị, lập tức liền đuổi đi
qua, cải trang thành y tá trà trộn vào bệnh viện, chỉ muốn nhìn một chút tình
trạng của Thẩm Nhan, hắn vạn lần không ngờ, khi hắn đuổi tới bệnh viện, mới vừa
tới đã nghe tin Thẩm Nhan đã qua đời...
Thẩm Nhan
đi ngày đó mưa rất lớn, tìm được Thẩm Nhan trong nhà xác, cả người sụp đổ ...
Ai, về sau
hắn vì này chuyện này nhất quyết không dậy nổi, cả ngày rất hốt hoảng, bị người
ta đâm bị thương, bị trọng thương, lại không chịu trị liệu, còn chạy đến Hải
Thành đi canh lăng mộ của Thẩm Nhan ba ngày ba đêm lúc ấy đều là mưa, sau khi
trở lại thì bị một cơn bệnh nặng, kéo dài cả tháng, hậm hực thành bệnh, sau đó
cũng bệnh qua đời .
Chị dâu cả
đời chung tình với hắn, uống thuốc tự tử đi theo hắn cùng nhau đi, bảo là muốn
đến một cái thế giới khác đi bảo vệ hắn, chiếu cố hắn."
Nói đến đây,
giọng nói của Thân Đồ Phong Hoa nghẹn ngào, vô cùng thương cảm - -
"Anh
tôi từ nhỏ đã bướng bỉnh, chuyện gì đã nhận định, chín trâu đều kéo không trở lại,
hắn yêu Thẩm Nhan bắt đầu từ ngày đó, đã nói cả đời này chỉ yêu một người phụ nữ
này, trừ ra cô ấy ra, ai hắn cũng không cần. Khi đó tôi còn cảm thấy hắn si
tình, về sau ngẫm lại, loại si tình này cũng không phải là cái chuyện tốt gì, ngược
lại là một loại bệnh hoạn, không chỉ phá hủy chính mình, cũng phá hủy người
khác."
"Tôi
biết đại khái chuyện này, lại không biết trong đó còn ẩn tình như vậy." Lỗi
Lạc thở dài một hơi, "Tôi còn nhớ rõ năm ấy lúc tôi mới mười chín tuổi, coi
anh Tiếu như là thần tượng, lúc hắn qua đời, tôi không thể tin được, luôn cảm
thấy không thể nào..."
"Chuyện
cũ như khói, nghĩ lại mà kinh hãi." Thân Đồ Phong Hoa lắc đầu cảm thán,
"Nếu không phải hôm nay Lạc hỏi tới, tôi cũng không muốn đề cập đến, cái này
đã qua hai mươi năm, tôi và Thân Đồ đều ăn ý không nhắc lại chuyện này, mà ngay
cả lúc trước hắn quyết định cưới Cung Thiên Long, tôi cũng không có phản đối,
chỉ là mượn lý do đi một chuyến Hải Thành để xem cho kỹ, muốn xác định hắn là
không phải là bởi vì chân ái, mà là có nguyên nhân khác, về sau tôi thấy được
Lăng Tuyết, lần đầu tiên đã thích con bé, cũng nhìn ra được Thân Đồ là thật tâm
yêu con bé, cũng thật lòng chúc phúc bọn nó, không nghĩ tới giữa bọn nó vẫn có
chuyện bất ngờ, phát sinh nhiều chuyện như thế."
"Những
chuyện này không nói trước được." Lỗi Lạc không có quên đáp án mình muốn
biết, "Người tên Đế Diệu Dương thì sao? Từ lúc nãy tới giờ Phong Hoa không
có nói đến, hắn tựa hồ không có liên quan đến chuyện đó, về sau tại sao một nhà
bị chết thảm vậy?"
"Chuyện
này tôi cũng chỉ biết một cách đại khái..." Thân Đồ Phong Hoa nói đến chuyện
này, tâm tình vô cùng ngưng trọng - -
"Đế Diệu
Dương là trong lúc anh tôi mang Thẩm Nhan đi mới xảy ra chuyện, lúc anh tôi mang
Thẩm Nhan đi cái gì cũng không có để lại, tôi cũng không hiểu nổi người của Cung
gia vì cái gì mà cho rằng Thẩm Nhan là bị bắt cóc, còn làm cho có hình có dáng,
chuẩn bị tiền chuộc, rất là kỳ quái.
Về sau Đế
Diệu Dương biết được tin Thẩm Nhan bị bắt cóc, mang tùy tùng đi khắp nơi tìm cô
ấy, còn tìm được chỗ anh tôi ẩn thân, anh tôi biết rõ hắn là mối tình đầu của
Thẩm Nhan, cũng chính là người mà lúc trước Thẩm Nhan tâm tâm lưu luyến, sinh
lòng ghen tuông, hơn nữa cũng muốn bỏ qua cho hắn, cho nên để cho thuộc hạ đi dạy
dỗ hắn một trận, sau đó đem hắn đuổi đi.
Còn như về
sau vì cái gì xảy ra vụ chết cháy trong xe hơi rơi xuống núi, tôi cũng không phải
là quá rõ ràng, đại khái là thuộc hạ của anh tôi vì tranh công, làm việc quá mức
cần thiết, cho nên mới phải gặp phải mầm tai vạ như vậy. Tóm lại sau khi chuyện
đó phát sinh, anh tôi cũng vô cùng khiếp sợ, còn hung hăng dạy dỗ mấy tên thụ hạ
kia..."
"Cái
này rất kỳ quái." Lỗi Lạc nghĩ tới nghĩ lui, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không
đúng lắm, "Nếu Đế Diệu Dương đã đi tìm Thẩm Nhan, như vậy hắn tại sao phải
mang theo gia đình của mình? Hắn nên biết, cái loại địa phương đó rất nguy hiểm.
Còn có, năm đó mặc dù tôi tuổi còn nhỏ, nhưng cũng có chút ấn tượng, anh Tiếu đối
với thuộc hạ yêu cầu rất là nghiêm khắc, những thuộc hạ kia làm việc từ trước đến
nay đều rất thoả đáng, nếu như không có nhận được mệnh lệnh, làm sao có thể động
thủ giết người? Đây chính đem kia một nhà người ta hạ độc, sau đó phóng hỏa
thiêu xe, cuối cùng lại trơ mắt nhìn xe rơi xuống núi, một nhà bốn người chết
quá thảm thiết đi."
"Cái
gì? Gia đình Đế Diệu Dương sao lại chết thảm như thế?" Thân Đồ Phong Hoa
cũng không biết những chi tiết này, "Không thể nào, anh tôi mặc dù lòng dạ
độc ác, nhưng hắn làm việc từ trước đến giờ đều là thẳng thắng lưu loát, sẽ
không dùng nhiều thủ đoạn như vậy, lại còn bỏ thuốc độc, thiêu xe rồi rơi xuống
núi? Nếu mà hắn thật sự có nghĩ thầm muốn giết người, vài viên đạn liền giải
quyết vấn đề, cần quấn đường vòng lớn như vậy sao?"
"Cho
nên tôi mới nói chuyện có kỳ quặc." Lỗi Lạc nhắc nhở nói, "những thuộc
hạ kia của anh Tiếu Phong Lan có còn liên lạc không? Phong Lan đi điều tra một
chút, xem có thể điều tra ra đầu mối gì hay không."
"Được,
tôi lập tức đi chuẩn bị." Thân Đồ Phong Hoa đáp lại, "Lạc còn có chuyện
gì muốn tôi làm không?"
"Tạm
thời không có, những chuyện khác tôi sẽ sắp xếp người của tôi đi làm, chỉ là thuộc
hạ của anh Tiếu tôi không quá quen thuộc, Phong Lan đi điều tra sẽ tương đối dễ
dàng."
"Tôi
biết rõ, chờ tôi tra được tin tức lập tức nói cho Lạc biết."
"Uh, vậy
tôi cúp trước nha. Phong Hoa nghỉ ngơi sớm một chút đi, chú ý thân thể."
"Biết
rồi, Lạc cũng vậy, giúp tôi chăm sóc Thân Đồ nha."
"Được"
...
Cúp điện
thoại, Lỗi Lạc trái nghĩ phải nghĩ, nhắn cho Đường Tiêu một tin nhắn, hỏi hắn hỏi
lại về lời khai của Tần Tuệ, có liên quan gì về chuyện Thẩm Nhan mất tích năm
đó, ở Cung gia là ai nói bà ta bị bắt cóc?
Vốn là có khúc
mắc tình cảm, lại bị nói thành tội phạm, sau đó cảnh sát tham gia, chuyện trở
nên phức tạp, Thân Đồ tiếu chỉ có mang Thẩm Nhan trốn đông trốn tây, làm cho bà
ta bị động thai khí, cái này cũng với chuyện bà ta khó sinh có liên quan rất lớn.
Lỗi Lạc cảm
thấy trong chuyện này có người trợ giúp, chỉ sợ là rắp tâm bất lương. .
Đang nghĩ
ngợi, một tên tùy tùng vội vã đến bẩm báo: "Trác gia, chủ nhân chúng tôi mời!"
Lỗi Lạc
quay đầu nhìn lại, đúng là một thuộc hạ khác Dạ Hỏa Nhi: "Dạ vương trở về?"
"Còn chưa
về." Dạ Hỏa Nhi nói, "Dạ vương đang ở bên ngoài, gọi ngài qua đi một
chuyến."
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 363 […]
ReplyDelete