Kẻ Thù Bên Gối - Chương 364


Lỗi Lạc sững sờ một cái, nghi hoặc không giải hỏi: "Ta
lại không phải là bác sĩ, Dạ vương gọi ta đi qua làm gì?"





            "Trác
gia ngài hiểu lầm rồi." Dạ Hỏa Nhi giải thích, "bệnh tình của Long của
tiểu thư đã ổn định lại, hiện đang không có cái gì đáng ngại, Dạ vương gọi ngài
quá là thương lượng công vụ."





            "Hắn
hiện tại tại nơi nào?" Lỗi Lạc hỏi.





            "Ở bệnh
viện." Dạ Hỏa Nhi nói, "Bởi vì Long tiểu thư bị thương rất nghiêm trọng,
bây giờ còn đang hôn mê bất tỉnh, Dạ vương muốn ở lại bệnh viện với cô ấy,
không thể đi ra, nhưng mà chuyện của Thân Đồ tiên sinh lại không thể trì hoãn
thêm nữa, cho nên ngài ấy muốn ngài đi qua đó họp."





            "Đã rõ"
Lỗi Lạc cuối cùng cũng biết rõ ngọn nguồn, "Tôi đi thay quần áo, lập tức sẽ
tới."





            "Được"
Dạ Hỏa Nhi gật đầu, lập tức lại cẩn thận nhắc nhở, "Cái kia... Trác gia, chuyện
này, tốt nhất không để cho Thân Đồ tiên sinh biết rõ."





            "Tôi
hiểu."





            Lỗi Lạc đáp
một tiếng, xoay người lên lầu...





            Lỗi Lạc rất
rõ ràng, nếu Dạ Thần cho người gọi hắn đi qua, khẳng định là có những chuyện
khác muốn hỏi hắn, có lẽ Dạ Thần cũng giống như Long Cửu, cho rằng chuyện của
Thân Đồ Dạ không có đơn giản như vậy, sau lưng có ẩn tình khác, Dạ Thần là muốn
từ tìm hiểu rõ chuyện này từ Lỗi Lạc.





            Này ngược lại
không có có cái gì, dù sao Lỗi Lạc trừ biết rõ Lãnh Thanh Mặc sau lưng giở trò
quỷ, cũng không biết ẩn tình khác, mặc dù hắn cũng có hoài nghi, nhưng mà chuyện
kia còn chưa có khẳng định, hắn ở trước mặt Thân Đồ Dạ cũng không có hỏi rõ, không
thể nào ở trước mặt Dạ Thần nói lung tung.





            Dạ Thần rất
lợi hại, hắn cũng không ngốc, chỉ cần nói chuyện cẩn thận, không trúng chiêu là
được.





            ...





            Lỗi Lạc
thay xong quần áo, chuẩn bị xuống lầu, Thân Đồ Dạ đột nhiên gọi điện thoại tới,
hắn nghe điện thoại: "Thân Đồ."





            "Dạ Thần
trở về chưa?" giọng nói của Thân Đồ Dạ mang theo vẻ lười biếng, hiển nhiên
là mới vừa tỉnh ngủ.





            "Chưa
về." Lỗi Lạc trả lời, "Cậu có thể lại nghỉ ngơi một chút nữa đi, tôi
phải đi ra ngoài một bận."





            Lỗi Lạc
không có nói chuyện Dạ Thần gọi hắn ra ngoài gặp mặt, ở đây là địa bàn của Dạ
Thần, tai vách mạch rừng, vạn nhất bị người khác nghe được cái gì, lại trở nên
phức tạp.





            "Được"
Thân Đồ Dạ cũng không có hỏi nhiều, "Tôi đi tắm, ăn cái gì đó, cậu đi đi.
Nếu như tám giờ hắn vẫn chưa về, tôi cũng muốn ra cửa làm việc."





            "Uh, tôi
sẽ nói với hắn cho." Lỗi Lạc đáp lại, "cúp trước"





            ...





            Cúp điện
thoại, Lỗi Lạc mở cửa phòng, Dạ Hỏa Nhi đang ở trong hành lang trừng mắt hắn,
cung kính nói: "Trác gia, bên này mời."





            "Uh"





            ...





            Lỗi Lạc đi
theo Dạ Hỏa Nhi đi tới bệnh viện tư nhân của tập đoàn Dạ Thị, đại khái khoản mười
mấy phút đi xe là đến.





            Những người
như bọn họ đều có sản nghiệp đều rất khổng lồ, liên quan đến rất nhiều lĩnh vực,
mỗi người am hiểu những lĩnh vực đó rất không giống nhau, lĩnh vực kinh doanh cũng
không giống nhau, nhưng mà bọn họ cũng có một điểm giống nhau, chính là đều
thích đầu tư vào bệnh viện, các thành phố đều có bệnh viện tư nhân của mình, mời
vài bác sĩ chuyên nghiệp một chút, nếu có chuyện gì, bất cứ lúc nào cũng có thể
tiếp nhận trị liệu tốt nhất.





            Bởi vì
trong lòng bọn họ hiểu rất rõ ràng, người như bọn họ, biên giới trắng đen đều
liên quan, cuộc đời sống trên mũi đao liếm huyết, kết thành rất nhiều oán hận,
bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ gặp phải nguy hiểm, bệnh viện chính là nơi bọn họ
cần nhất.





            Rất nhanh
đã đến bệnh viện, Dạ Hỏa Nhi mở cửa xe, mời Lỗi Lạc xuống xe, sau đó dẫn hắn từ
cửa hông đi vào, đi thẳng tới khu nội trú 17.





            Tầng này rất
thanh tĩnh, trừ ra vài nhân viên trực ban ra, không có có người khác.





            Lỗi Lạc biết
rõ, nơi này là địa bàn chuyên dụng của Dạ Thần, người phụ nữ của Dạ Thần tất
nhiên cũng ở nơi này.





            Dạ Hỏa Nhi
đưa Lỗi Lạc tới một cái phòng bên ngoài, nhẹ nhàng gõ cửa, "Chủ nhân, Lỗi
Lạc đến ."





            "Vào."
Giọng Dạ Thần vang lên.





            "Lỗi Lạc
mời." Dạ Hỏa Nhi đẩy cửa ra.





            Lỗi Lạc đi
vào, thật bất ngờ, trong phòng chỉ còn lại một Dạ Thần còn Long Cửu, Đế Phong đều
không ở đây.





            Dạ Thần ra
dấu tay, đợi ở cho tùy tùng canh cửa và y tá tất cả lui ra, Dạ Hỏa Nhi còn đóng
cửa phòng lại, một mình đứng ở bên ngoài.





            "Miệng
vết thương của ngài giống như lại nứt ra ."





            Lỗi Lạc
nhíu mày nhìn Dạ Thần, Dạ Thần không có mặc áo, lồng ngực, bị một vết thương từ
bả vai dài đến bụng, cơ hồ sắp cơ thể sắp bị chém thành hai nửa, vải màu trắng
đã lấy ra, vết thương lộ ở bên ngoài, vô cùng dữ tợn, giống như là vừa mới bôi
thuốc, cần để vậy trong chốc lát, chờ lúc sau lại băng bó.





            "Ngồi."
Dạ Thần ra dấu tay, không trả lời câu hỏi của Lỗi Lạc.





            Lỗi Lạc đứng
đối diện trên ghế sa lon ngồi xuống, nhíu mày nhìn hắn: "Ngài bị thương
nghiêm trọng như vậy, phải nghỉ ngơi thật tốt."





            "Tôi
cũng muốn nghỉ ngơi thật tốt." Dạ Thần có chút ít tâm sự nặng nề,
"Cho nên phải nhanh một chút giải quyết xong chuyện của Thân Đồ Dạ, sau đó
rời đi một thời gian."





            "Là vì
cô gái kia?" Lỗi Lạc hiếu kỳ hỏi, "Ngài lần này là thật sự động tâm
."





            "Động
tâm?" Dạ Thần lầm bầm cái này từ, giống như đang tự hỏi cái gì, "Có lẽ
vậy..."





            Lập tức, hắn
nói sang chuyện khác hỏi, "Đúng rồi, lần trước Thân Đồ Dạ không phải là muốn
kết hôn sao? Cô gái kia của hắn gọi là cái gì ấy?"





            "Lăng
Tuyết!" Lỗi Lạc tiếp lời hắn trả lời.





            "Không
phải là họ Cung sao?" Dạ Thần hỏi ngược lại, " người cầm quyền của
Cung gia! Tại sao lại họ Lăng?"





            "Chuyện
này nói ra rất dài dòng." Lỗi Lạc giải thích đơn giản, "Lăng Tuyết thật
ra là người của Cung gia, là em gái song sinh với Cung Thiên Long, cô ấy từ nhỏ
bị lưu lạc ở ngoài, ở cô nhi viện lớn lên, trước đó không lâu mới biết rõ thân
thế, trở lại Cung gia, tên khai sinh gọi Cung Thiên Tuyết, những người khác gọi
cô ấy như thế, chỉ là chúng tôi đã quen gọi cô ấy là Lăng Tuyết."





            "Nha,
thì ra là như vậy." Dạ Thần gật gật đầu, tiện tay đưa một sấp văn kiện bên
cạnh ném ở trên bàn trà, "Bên trong đều có, tôi chỉ là không có kiên nhẫn
đi lật xem."





            Lỗi Lạc xem
văn kiện kia, trong lòng âm thầm may mắn, hắn đã sớm cũng biết là như thế này, Dạ
Thần nếu mà muốn biết rõ thân thế của Lăng Tuyết, thì rất đơn giản như trở bàn
tay tình, căn bản không cần đặc biệt mời hắn đến giao phó cái gì.





            Cho nên, Lỗi
Lạc căn bản là không dám giấu giếm.





            Hơn nữa hắn
cũng rất rõ ràng, Dạ Thần tìm hắn đến, căn bản không thể nào là bởi vì những
chuyện nhỏ nhặt này.





            "Lỗi Lạc,
người anh em, tôi không quanh co lòng vòng."





Dạ Thần gọn gàng dứt khoát nói, "Cậu nên biết, tôi đã phái
Dạ Phong, Dạ Vũ đi Hải Thành điều tra vụ án của Thân Đồ Dạ, mặc dù có người khắp
nơi ngăn trở, nhưng bọn họ hai người đó coi như là không phụ sự mong đợi của mọi
người, tra được một chút manh mối."





            Lỗi Lạc sờ
sờ mũi, có chút ít lúng túng, hắn liên tục bảo vệ Thân Đồ Dạ, sau khi Thân Đồ Dạ
xảy ra chuyện, Cố Huy và Lôi Quân đều bị Dạ Thần khống chế lại, bên cạnh Thân Đồ
Dạ không người nào có thể dùng, liền mượn thuộc hạ của hắn để làm việc, hắn
không phải là không biết hậu quả, thế nhưng chút việc này đều bù không được
tình huynh đệ.





            Hiện tại Dạ
Thần nhắc tới chuyện này cũng là hời hợt, hiển nhiên, hắn cũng không có tính
toán muốn đi truy cứu cái gì, cái này cũng nói lên Dạ Thần rất độ lượng.





            "Bạch
Tấn Sinh và Lăng Tuyết có rất nhiều mâu thuẫn a..." Dạ Thần tiếp theo nói
- -





            "Lúc
trước người chú Cung Hiếu Cường của Cung Thiên Long vì cướp đoạt vị trí người
thừa kế, nên mới lôi kéo Bạch Tấn Sinh trong bóng tối cản trở chèn ép Cung
Thiên Long, còn thuê người giết người khác, dự định lái xe đâm chết Cung Thiên
Long, không nghĩ tới thần xui quỷ khiến, Cung Thiên Long không có chết, còn kéo
theo Lăng Tuyết và người anh em Lăng Ngạo dính vào, về sau Cung gia vì giữ chặt
chỗ dựa vững chắc Thân Đồ Dạ, đã làm cho Lăng Tuyết thay thế Cung Thiên Long ở
Cung gia.





            Cung Thiên
Long sinh ra cao quý, khí chất ưu nhã, là một tiểu thư khuê các điển hình, mà
Lăng Tuyết từ tiểu sinh ra ở nơi dân dã, tính cách không kiềm chế được, vốn là
không thích hợp để làm giả nhân vật này, không nghĩ tới ngược lại là cô ấy lại
hấp dẫn Thân Đồ Dạ, hai người lâu ngày sinh tình.





            Có Thân Đồ
Dạ làm chỗ dựa vững chắc, vị trí người thừa kế của Lăng Tuyết càng ngồi càng ổn,
tự nhiên cũng không người nào dám động cô ấy, nhưng mà tính cách cô ta bừa bãi,
không hiểu lõi đời khéo đưa đẩy, nãy sinh mâu thuẫn với con gái của Bạch Tấn
Sinh- Bạch Mẫn Nhi, Lăng Tuyết làm hại Bạch Mẫn Nhi một cánh tay bị phế, còn bị
bắt khẩn vào cục cảnh sát, Bạch Tấn Sinh ghi hận trong lòng với cô ta, phái người
đi ám sát cô ta, cũng chính tại lần đó, Cung Thiên Long chết thảm.





            Mà Thân Đồ
Dạ vì thay người phụ nữ của mình báo thù, thế nhưng nhân cơ hội chèn ép ngũ thần,
còn đem hơn phân nửa gia sản của Bạch Tấn Sinh niêm phong cất vào kho, làm hại giá
trị con người của Bạch Tấn Sinh rớt xuống ngàn trượng, vĩnh viễn khó xoay người,
Bạch Tấn Sinh không phục, cho người làm hại bạn của Lăng Tuyết - Hàn Giai, còn
đánh đánh trọng thương an hem của cô ta..."





            Nói đến
đây, Dạ Thần nheo mắt nguy hiểm lại - -





            "Chính
là vào buổi tối ngày đó, Bạch Tấn Sinh bị bắn chết, khi đó người trong phòng
bao trừ Thân Đồ Dạ và thuộc hạ của hắn, tùy tùng của Bạch Tấn Sinh, cộng thêm
vài người bị hại ở bên ngoài, còn có Lăng Tuyết! ! ! Đến cùng người nổ súng là
ai? Thật sự là Thân Đồ Dạ sao? Hắn có phải đang che giấu cái gì hay không?"





            Nghe đến những
lời này, sắc mặt Lỗi Lạc thay đổi, hắn biết rõ với năng lực của Dạ Thần là có
thể điều tra rõ từ một chút manh mối, nhưng mà hắn vạn lần không ngờ Dạ Thần thế
nhưng có thể tra được rõ ràng như vậy, mà ngay cả chuyện Cung Thiên Long lúc
trước cũng đều tra ra luôn, mặc dù sự thật có chút sai sai, nhưng mà cũng không
có chếch đi quá xa, đại khái tình huống thật sự là như vậy ...





            Hơn nữa, Dạ
Thần và hắn có cùng dự đoán, bọn họ cũng hoài nghi... Người nổ súng bắn chết Bạch
Tấn Sinh không phải là Thân Đồ Dạ, mà là Lăng Tuyết! ! !





            "Lỗi Lạc,
Thân Đồ Dạ là huynh đệ cậu, cậu không muốn nhìn hắn chết phải không?" Dạ
Thần hướng từng bước nói, "Mặc dù hắn nhìn như mây trôi nước chảy, nhưng mà
cậu và tôi đều rất rõ ràng, chuyện này không có đơn giản như vậy, sau khi thu lại
tất cả tài sản của hắn, dựa theo quy định, thuộc hạ của hắn tất cả đều phải
thôi việc, đến lúc đó, hắn liền biến thành một người bình thường, những người
oán hận hắn nếu muốn động đến hắn, căn bản chính là dễ như trở bàn tay! !
!"





            "Tôi
biết rõ..." sắc mặt Lỗi Lạc vô cùng ngưng trọng, "Tôi còn biết, dựa
theo quy củ, tôi cũng không thể có bất kỳ liên lạc nào với hắn nữa, nếu mà hắn
xảy ra chuyện, tôi cũng không thể ra tay giúp hắn."





            "Không
có sai." Dạ Thần lạnh lùng cười một tiếng, "Mặc dù Thân Đồ Dạ còn có
một người cô cô Thân Đồ Phong Hoa, là bộ trưởng bộ ngoại giao của Anh quốc,
nhưng mà như vậy thì thế nào? Lần trước trước bà ấy ứng cử vào nghị viên đã đắc
tội không ít người, địa vị chính trị hạ xuống cấp tốc, hiện tại đã không có có
quyền gì, huống chi, bà ấy là một người phụ nữ, có thể làm cái gì? Những người
oán hận Thân Đồ Dạ đều là lai lịch không nhỏ ."





            Lỗi Lạc trầm
mặc, cái này bên nào nặng bên nào nhẹ, hắn đều biết rõ...





            "Cậu là
người thông minh, chút chuyện này khẳng định cậu đều nghĩ qua, tôi không cần nói
nhảm nhiều." Dạ Thần cũng lười nói, "Làm người đứng đầu ngũ đế, tôi
cũng hy vọng Thân Đồ Dạ có thể tiếp tục ở lại, cho nên, biết chút ít cái gì, cậu
phải nói ra đi."


1 comment: