Kẻ Thù Bên Gối - Chương 366


"Hiện tại thảo luận chuyện này ở đây không tiện, có người
theo dõi em." Lăng Tuyết thấp giọng nói, "Nếu như anh giúp em hẹn gặp
được Dạ Thần thì tới đón em một cái."





            "Được,
tôi lập tức tới ngay, cô gửi định vị cho tôi đi."





            Lỗi Lạc biết
rõ chuyện này khẳng định có liên quan đến Thân Đồ Dạ, hiện tại Lăng Tuyết xuất
hiện là cơ hội duy nhất cho Thân Đồ Dạ trở mình.





            "Được"





            ...





            Nhận được định
vị của Lăng Tuyết gửi tới, Lỗi Lạc lập tức ra cửa, Dạ Thần có quy tắc, ở trong
thành của hắn không thể mang theo tùy tùng, cho nên Lỗi Lạc chỉ có một người đi
ra cửa tìm Lăng Tuyết, lúc xuất phát, hắn đã nói một tiếng với Dạ Hỏa Nhi.





            Dạ Hỏa Nhi
ngược lại rất sảng khoái, cười nói: "Chủ nhân phân phó, đêm nay ngài cùng
Đồ gia muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó, nói chúng tôi không cần ngăn cản không cần
hỏi đến."





            "Ân."
Lỗi Lạc không có nhiều lời, gọi người mang đến một chiếc xe, vội vã lái xe đi,
xe chạy ra đi không bao lâu, hắn liền ngừng ở ven đường, thông qua định vị trong
xe tìm kiếm chỗ Thân Đồ Dạ đi, phát hiện tín hiệu bị chặn, hắn nhếch môi cười,
lập tức cũng chặn tín hiệu theo dõi của chiếc xe lại, sau đó lại lái xe đi tìm
Lăng Tuyết.





            Dạ Thần
đương nhiên không lo lắng bọn họ chạy trốn, đi đến địa bàn của hắn, không được
mang theo tùy tùng, vũ khí, xe cũng không thể lái vào đây, dùng đều là của hắn,
mà xe của hắn đều cài đặt máy theo dõi định vị, xe đi tới chỗ nào, thuộc hạ của
hắn đều có thể tìm tới.





            Nhưng mà
trên có chính sách thì dưới có đối sách, Thân Đồ Dạ và Lỗi Lạc đều là người
thông minh, loại chuyện nhỏ nhặt này đối bọn họ mà nói căn bản là không lại gì,
hai người đều lái xe ra ngoài không bao lâu thì hệ thống theo dõi định vị bị chặn
lại, như vậy Dạ Thần tìm không thấy bọn họ.





            Nhưng mà
cũng không quan trọng, Dạ Thần nếu đã tạm thời cho bọn họ tự do, cũng sẽ không
so đo những chi tiết này, dù sao hắn ngày mai mới trở về, chỉ cần trước đó,
Thân Đồ Dạ và Lỗi Lạc đều trở lại vị trí của mình là tốt rồi.





            ...





            Kỳ thật Lỗi
Lạc không muốn giấu giếm Dạ Thần cái gì, chỉ là còn không có biết rõ mục đích đến
của Lăng Tuyết là gì, cũng không biết cụ thể chân tướng như thế nào, hắn tạm thời
vẫn không thể để chuyện tình tiết lộ ra ngoài, dù sao Lăng Tuyết là người phụ nữ
mà Thân Đồ Dạ yêu nhất, nếu như Lăng Tuyết có chuyện gì, Thân Đồ Dạ sẽ hận hắn
cả đời.





            ...





            Mười bốn tiếng
trước, Lăng Tuyết và Hàn Vũ Thần trên đường về bệnh viện, xe bị va chạm nhẹ,
cũng chính là vào lúc đó, bọn họ phát hiện bị người theo dõi, hai người lúc này
liền đón một chiếc tắc xi rời đi, vì phải cắt đứt đuôi những người theo dõi,
Hàn Vũ Thần tạm thời cho người chuẩn bị hai vé máy bay khác cho hắn và Lăng Tuyết,
vài giờ trước đã chạy tới sân bay lên máy bay, cũng đến Anh quốc sớm hơn.





            Thân Đồ Dạ nhận
được tin tức vẫn là hành trình vé trước đó, mặc dù hắn đã sớm ra cửa, nhưng mà trên
đường vòng đi gặp Tưởng Khiếu Quân, cũng đã bỏ qua cơ hội gặp mặt Lăng Tuyết.





            Lỗi Lạc có
một thế lực ở Anh quốc, khi nhận được điện thoại của Lăng Tuyết, đã lập tức cho
người đi sân bay đón cô ấy, bảo vệ cô ấy an toàn, lập tức, Lỗi Lạc rất nhanh đã
chạy tới sân bay, cũng thuận lợi gặp mặt Lăng Tuyết, lúc này mới phát hiện bên
cạnh Lăng Tuyết còn có Hàn Vũ Thần đi theo.





            Lỗi Lạc
nhíu mày nhìn Hàn Vũ Thần, không biết rõ Lăng Tuyết và hắn có quan hệ như thế
nào. Mặc dù hắn cũng không nghi ngờ nhân phẩm của Hàn Vũ Thần, nhưng mà chuyện
này liên quan đến tiền đồ và an nguy của Thân Đồ Dạ, người ngoại không thích hợp
nhúng tay vào .





            Huống chi,
Hàn Vũ Thần chính là người tố cáo Thân Đồ Dạ, Lăng Tuyết làm sao có thể dẫn hắn
qua đây ?





            Lăng Tuyết
liếc mắt thấy Lỗi Lạc đang băn khoăn, chủ động mở miệng: "Lỗi Lạc, người này
là Hàn Vũ Thần, chắc anh có biết? Hắn là bạn tốt của tôi, cũng là người mà Thân
Đồ Dạ nhờ bảo vệ tôi, hắn là người tuyệt đối có thể tín nhiệm, anh không cần lo
lắng."





            "Nha?"
Trác Việt càng cảm thấy ngoài ý muốn, "Là người mà Thân Đồ phái đến bảo vệ
em?"





            "Đúng."
Lăng Tuyết gật gật đầu.





            "Cái này
là tín vật Thân Đồ Dạ đưa cho tôi."





            Hàn Vũ Thần
giơ cao tay, trên cổ tay mang một cái đồng hồ mà Thân Đồ Dạ đưa cho Năm Khúc, Năm
Khúc đang vội vàng xử lý chuyện cảu Lăng Ngạo và Hàn Giai, không có thời gian bảo
vệ Lăng Tuyết, nên rất nhiều chuyện sau đó đều là do Hàn Vũ Thần tiếp nhận, cho
nên Năm Khúc đã đưa cái đồng hồ đeo tay này cho Hàn Vũ Thần.





            "Đây
thật sự là của Thân Đồ."





            Lỗi Lạc một
cái liền nhận ra, nếu đã Hàn Vũ Thần là người mà Thân Đồ Dạ tín nhiệm, nói cách
khác hoàn toàn có thể tín nhiệm. Hoặc là, hắn đã biết tất cả tin tức đi.





            "Có thể
lên xe không? Bên ngoài lạnh lắm." Lăng Tuyết hỏi.





            Lỗi Lạc ra
dấu tay, tùy tùng của hắn lập tức mở cửa xe, mời Lăng Tuyết và Hàn Vũ Thần lên
xe.





            Lỗi Lạc
không có trực tiếp trở lại thành của Dạ Thần, mà là mang Lăng Tuyết và Hàn Vũ
Thần đi đến một cái biệt thự bí ẩn, ở đó cũng vó vài người tùy tùng, còn có vài
người giúp việc, Lỗi Lạc cho người chuẩn bị thức uống cho bọn họ, sau đó liền
mang hai người đi thư phòng.





            Cử thư
phòng đóng kín, Lỗi Lạc đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Lăng Tuyết, chuyện Bạch
Tấn Sinh bị giết là do em làm phải không ?"





            Lăng Tuyết
sửng sốt, một lúc lâu mới phục hồi tinh thần lại, kinh ngạc hỏi: "Làm sao anh
biết?"





            "Quả
nhiên là em! ! ! !" Lỗi Lạc có chút ít kích động, cuối cùng, rốt cục cũng
có thể tìm đường ra cho Thân Đồ Dạ rồi, hắn hưng phấn hỏi, "Như vậy... lần
này em tìm đến Dạ vương, là tới tự thú ?"





            "Đúng."
Lăng Tuyết mỉm cười gật đầu, "Người là do tôi giết, tôi không thể để cho
Thân Đồ Dạ thay tôi gánh tội danh này được."





            Bây giờ
nghĩ về chuyện ngày đó, Thân Đồ Dạ khuyên cô tỉnh táo lần nữa, nhưng mà khi đó
loại tình huống đó, cô là vô luận như thế nào đều không an tĩnh được ...





            "Em tại
sao phải làm như vậy? Em có biết hậu quả đến cỡ nào nghiêm trọng hay không?"





            Lỗi Lạc
chau mày, tức giận chất vấn - -





            "Em
không nghĩ đến Bạch Tấn Sinh là người của ngũ thần, là người do Thân Đồ quản lý,
em giết hắn sẽ làm cho Thân Đồ gặp rất nhiều phiền toái, nếu hắn là một người
bình thường, em là một cô gái nhu nhược, thì làm sao dám động thủ giết người?"





            "Anh nếu
đã đoán được Bạch Tấn Sinh là do tôi giết, chắc cũng biết rõ khi đó phát sinh
chuyện gì." Lăng Tuyết ngược lại một chút cũng không hối hận, "Hàn
Giai và Lăng Ngạo đều là bạn từ nhỏ của tôi cùng nhau lớn lên, là an hem chị em,
tình cảm như anh em, Bạch Tấn Sinh làm ra cái loại chuyện táng tận lương tâm
như vậy, đem bọn họ hại thành như vậy, đổi lại là anh, anh sẽ làm thế nào?"





            Nghe đến những
lời này, Lỗi Lạc trầm mặc, đổi lại là hắn, hắn không chỉ giết Bạch Tấn Sinh,
còn sẽ đem hắn bầm thây vạn đoạn, để hắn chết không tử tế! ! !





            Hắn là cảm
thấy Lăng Tuyết giống như một cô gái chưa có chạm qua máu tươi, phải làm ra
chuyện như vậy, cho nên mới phải hỏi như vậy.





            Bây giờ
nghĩ lại, phụ nữ mà Thân Đồ Dạ thích, thế nào lại là người bình thường được?





            Từ ngày đầu
tiên biết rõ sự tồn tại của Lăng Tuyết, hắn nên biết, cô ấy cũng không đơn giản!





            "Ta biết
rõ nói như thế giống như là ở kiếm cớ..." Lăng Tuyết có chút ít áy náy,
"Bất kể như thế nào, tôi đã làm liên lụy đến Thân Đồ Dạ, lúc trước nhất thời
xúc động, chỉ muốn giảm bớt oán hận trong lòng, không nghĩ tới nhiều như vậy,
không nghĩ tới chuyện trở thành như vậy, Thân Đồ Dạ phải lâm vào hiểm cảnh như
bây giờ."





            "Hiện
tại em đến vẫn chưa muộn." Lỗi Lạc nhìn thật sâu cô, "Dạ vương ngày mai
mới tuyên án kết quả, nếu như em không đến, ngày mai Thân Đồ Dạ sẽ phải bị niêm
phong tất cả tài sản, từ bỏ danh hiệu ngũ đế, cho thôi việc tất cả thuộc hạ, về
sau biến thành một người bình thường, đến lúc tin tức tuông ra ra, những người
có thù với hắn toàn bộ cũng sẽ tìm đến hắn báo thù, dựa theo quy củ, tôi không
thể nhúng tay giúp hắn, hắn lẻ loi một mình, lại không quyền thế làm hậu thuẫn,
cũng không có tùy tùng hiệp trợ, khó thoát khỏi cái chết! ! !"





            Nghe đến những
lời này, mặt Lăng Tuyết liền biến sắc, cuống quít nói: "Vậy anh nhanh dẫn
tôi đi gặp Dạ Thần đi, tôi đi nói với hắn mọi chuyện, Bạch Tấn Sinh là do tôi
giết, không liên quan đến Thân Đồ Dạ! như vậy, Dạ Thần sẽ không thể trị tội Thân
Đồ Dạ nữa."





            "Em có
thể như vậy, tôi rất vui mừng." Lỗi Lạc thở dài một hơi, "Cũng thây
Thân Đồ cảm thấy cao hứng, hắn vì em dốc hết tất cả, coi như là không có giao lầm
người."





            "Ai
làm người đó gánh, chính mình phạm phải tội ác, không thể để người khác đi gánh
chịu đi." Lăng Tuyết ngược lại nói như mây trôi nước chảy, "Nếu không
phải là Thân Đồ Dạ, đổi thành người khác, tôi cũng sẽ phải làm như vậy. Huống
chi, tôi còn muốn hắn bình yên trở lại Hải Thành, giúp em cứu bọn nhỏ cô nhi viện
ra."





            "Nha?"
Lỗi Lạc có chút không hiểu Lăng Tuyết , "Nói như thế nói, em không phải là
bởi vì yêu Thân Đồ Dạ mới làm như vậy, mà là xuất phát từ trách nhiệm? Còn muốn
cho hắn giúp em cứu người?"





            "Uh"
Lăng Tuyết trọng trọng gật đầu, nghiêm trang nói, "Thân Đồ Dạ hại chết con
của tôi, tôi sẽ không tha thứ cho hắn, chúng tôi đã không thể quay về rồi, cho
nên tôi mới đến Anh quốc tìm hắn, hoàn toàn là xuất phát từ những nguyên nhân
kia, không liên quan đến tình cảm với hắn. Chuyện đó, đại khái anh có thể trực
tiếp nói với Thân Đồ Dạ!"





            Lúc cô nói
chuyện thì trên mặt rất nghiêm túc, giọng nói vô cùng nghiêm túc, xem ra một
chút cũng không giống như nói dối.





            Lỗi Lạc thiếu
chút nữa sẽ tin, cho đến lúc hắn chứng kiến ánh mắt bất đắc dĩ của Hàn Vũ Thần,
giờ mới hiểu được, Lăng Tuyết bất quá chỉ là lừa mình dối người mà thôi, cho
nên mới nói như thế, không phải là muốn giảm bớt gánh nặng trong lòng Thân Đồ Dạ
hay sao, để hắn không cần lại khăng khăng một mực.





            Nhưng mà,
cho dù trong lòng hiểu rõ, Lỗi Lạc cũng không thể nói ra được, còn muốn thuận theo
lời Lăng Tuyết nói: "Được rồi, vô luận là nguyên nhân gì, anh đều muốn
thay Thân Đồ cảm ơn cô! Nhưng mà, cô biết hậu quả không? Một khi cô thừa nhận tội
trạng, vậy thì phải chịu trách nhiệm trước luật pháp!"





            "Tôi
biết rõ." Lăng Tuyết nhàn nhạt nói, "Nên tôi sẽ chịu trách nhiệm, tôi
sẽ không từ chối! Huống chi, tôi lại không phải là người của các người, Dạ Thần
không có quyền đối làm cái gì với tôi, chỉ có thể giao tôi cho cảnh sát ở Hải
Thành mà thôi, Bạch Tấn Sinh táng tận lương tâm, tôi không hối hận đã giết hắn,
cho dù muốn đền mạng, tôi cũng không tiếc."





            "Xem
ra rất dũng cảm." Lỗi Lạc khẽ mỉm cười, "Hy vọng em sẽ không hối hận vì
quyết định của ngày hôm nay!"





            "Tôi,
Lăng Tuyết làm việc từ trước đến giờ đều không hối hận." Lăng Tuyết nhìn
thẳng vào mắt hắn, kiên định nói, "Anh không cần do dự nữa, nhanh dẫn tôi
đi gặp Dạ Thần đi."





            "Được"
Lỗi Lạc đứng dậy, "Đi theo tôi."





            "Chờ một
chút." Hàn Vũ Thần liên tục ở bên cạnh trầm mặc cuối cùng cũng mở miệng
nói chuyện, "Lỗi Lạc, Thân Đồ Dạ trước khi đi dặn dò tôi, vô luận như thế
nào cũng không thể để Lăng Tuyết thừa nhận tội trạng, nếu không đến lúc đó cũng
không phải là một mình hắn xảy ra chuyện, mà là hắn và Lăng Tuyết hai người đều
sẽ xảy ra chuyện ."





            "Vì
cái gì?" Lăng Tuyết không hiểu hỏi, "Người không phải hắn giết, hắn
còn có chuyện gì?"





            "Em là
người phụ nữ của hắn, lúc giết người hắn ở bên cạnh, chuyện này là ngầm đồng ý em
giết cậu của anh, nếu như bị người cố ý phỏng đoán một cái, thì sẽ nói hắn sai
sử em giết người, đến lúc đó, hắn vẫn như cũ trốn không thoát khỏi trừng phạt của
Dạ Thần, mà em cũng phải ngồi tù, chuyện này thì cần gì phải làm vậy?"


1 comment: