Kẻ Thù Bên Gối - Chương 367


Lỗi Lạc nhướng mày, không đáp hỏi ngược lại: "Mấy lời
này là do Thân Đồ nói cho cậu?"





            "Không
có sai." Hàn Vũ Thần gật gật đầu, "Thân Đồ Dạ cân nhắc thiệt hơn,
nghĩ tới lúc nếu hai người cùng chết, còn không bằng để hắn một mình gánh chịu
tất cả tội trạng, trước khi đi hắn làm rất nhiều sắp xếp, chính là không muốn
làm cho Dạ Thần tra ra chuyện kia có liên quan đến Lăng Tuyết, hắn dụng tâm
lương khổ như thế..."





            Hàn Vũ Thần
nghiêng đầu nhìn Lăng Tuyết, "Em vẫn là không nên làm uổng phí hắn một
phen khổ tâm."





            Lăng Tuyết
buông thõng mắt, trầm mặc không nói.





            Trác Việt càng
phức tạp nhìn cô, cũng không nói gì, chỉ còn chờ cô quyết định.





            Hàn Vũ Thần
nhìn hai người đều trầm mặc, tiếp tục khuyên nhủ: "Lỗi Lạc, tôi biết rõ anh
rất nghĩa khí, rất muốn giúp Thân Đồ Dạ, nhưng bây giờ để Lăng Tuyết ra mặt nhận
tội cũng là uổng phí, đến lúc đó còn sẽ liên lụy hai người cùng nhau xảy ra
chuyện, cần gì đâu? Như vậy là làm trái với ý nguyện của Thân Đồ Dạ, hắn cũng sẽ
không đồng ý."





            "Cũng
bởi vì như thế, tôi mới luôn không có chủ động tìm Lăng Tuyết." Lỗi Lạc
nhíu lại mi nói, "Kỳ thật tôi sớm đã có hoài nghi, nhưng tôi không nói tới
một chữ, chính là không muốn làm trái ý Thân Đồ, cũng không muốn đem phụ nữ kéo
vào. Nhưng bây giờ..."





            Lỗi Lạc dừng
một chút, nói sang chuyện khác, "Lăng Tuyết, tôi sẽ không miễn cưỡng cô, cô
tự mình quyết định đi. Tôi tôn trọng lựa chọn của cô, nếu cô hiện tại không có
ý định ra mặt thừa nhận tội trạng, tôi cũng sẽ không làm khó cô, cũng không nói
với bất kỳ người nào chuyện này, coi như đêm nay em chưa có tới."





            Lăng Tuyết
trầm mặc mấy giây, cười lạnh hỏi: "Dạ Thần thân là người đứng đầu ngũ đế,
hẳn không phải là ngốc tử đi?"





            "Hả?"
Lỗi Lạc sửng sốt, không hiểu Lăng Tuyết làm sao lại đột nhiên nói ra lời như vậy.





            Lăng Tuyết
khẽ mỉm cười, nói: "Từ trước đến giờ tôi cũng không tin cái gì gọi là
không chê vào đâu được, chuyện này trăm ngàn chỗ hở, coi như là tôi là người
bình thường cũng có thể nhìn ra trong đó có rất nhiều sơ hở, Dạ Thần sẽ nhìn
không ra sao? Trừ phi hắn là vội vã muốn định tội cho Thân Đồ Dạ, bằng không, hắn
sớm muộn cũng sẽ tra ra chân tướng ."





            "Lăng
Tuyết..."





            "Vũ Thần."
Lăng Tuyết cắt đứt lời Hàn Vũ Thần nói, quyết đoán nói, "Thân Đồ Dạ nói
như vậy với anh, chỉ là vì để cho anh an tâm tiếp nhận sắp xếp của hắn, mà trên
thực tế, thân là người đứng đầu ngũ đế, xử sự khẳng định là có điều tra, hắn
không thể nào đem tội trạng tôi phạm phải cưỡng chế đặt ở trên người Thân Đồ Dạ
được, nếu là như vậy, nếu như gặp được người lỗ mãng tùy tiện, một ngày đổi một
người bạn gái, bạn gái của bọn họ phạm phải tội trạng đều muốn bọn họ gánh chịu
như lời nói, vậy bọn họ đã không biết đã chết bao nhiêu lần rồi."





            "Lăng
Tuyết, em sao có thể nói như vậy?" Hàn Vũ Thần có chút ít nóng nảy,
"Thân Đồ Dạ lại không phải là người bình thường, hắn làm sao có thể tùy tiện
đổi bạn gái? Huống chi, em cũng không phải là người mà hắn vui đùa một chút ở
bên ngoài mà thôi, em là vị hôn thê của hắn, các người thiếu chút nữa đã kết hôn
..."





            "Anh
cũng biết là thiếu chút nữa!" Lăng Tuyết cắt đứt lời Hàn Vũ Thần nói, tự
giễu nói, "Đây không phải là còn không có kết sao?"





            "Nhưng
mà..."





            "Cho
dù Thân Đồ Dạ không phải là một người đàn ông tùy tiện, nhưng hắn đúng là vẫn
còn một người đàn ông, người đàn ông nào không có vài người phụ nữ? Nhan Nhược
Hi, còn có chị của tôi Cung Thiên Long, không phải đều là những người phụ nữ mà
hắn qua lại sao? Lẽ nào các cô ấy phạm sai lầm hắn phải gánh chịu hết sao?Còn
có, em và Thân Đồ Dạ đã chia tay rồi, hiện tại quan hệ gì cũng không có, em nhiều
nhất có thể coi như là bạn gái trước của hắn mà thôi, một bạn gái trước phạm tội,
dựa vào cái gì muốn hắn gánh tội thây?





            Cái người
tên Dạ Thần kia nếu đã có thể làm được người đứng đầu ngũ đế, giải thích rõ hắn
là một người nhìn xa hiểu rộng, xử sự công bằng, hắn sẽ không hồ đồ như vậy, tuỳ
tiện phán án, dù thế nào thì Thân Đồ Dạ cũng là người nắm quyền của ngũ đế, có
quyền thế tài lực khổng lồ, nếu quả thật rút lui cũng là đáng tiếc, huống chi,
Thân Đồ Dạ là người nắm quyền trong ngũ đế, nếu quả thật phạm phải tội giết
chóc, cũng là làm nhục danh dự của ngũ đế, Dạ Thần chính là vì đại cục suy
nghĩ, cũng không hy vọng chuyện này có liên quan đến Thân Đồ Dạ.





            Còn như những
người kia từng có quan hệ với Thân Đồ Dạ, nhìn hắn không thuận mắt mắt, có lẽ sẽ
thật sự giống như lời anh nói bỏ đá xuống giếng, kiếm cớ đem tội danh đặt trên
người hắn, có thể cái kia không phải chuyện lớn gì, Dạ Thần chỉ cần đi điều tra
cẩn thận một chút thì sẽ rõ ràng, mặc dù trên hung khí cũng có vân tay của Thân
Đồ Dạ, nhưng mà là do em lần đầu tiên nổ súng, với Thân Đồ Dạ thì hoàn toàn
khác nhau, Dạ Thần chỉ cần phái người đi tới chỗ cảnh sát đem hồ sơ pháp y khám
nghiệm tử thi khi đó lấy ra xem một chút thì sẽ biết người nổ súng không phải
là hắn!"





            Nói xong một
hơi, Lăng Tuyết khổ sở cười cười - -





            "Vũ Thần,
cũng chỉ có anh mới đơn thuần như vậy, mới tin lời của Thân Đồ Dạ, hắn chỉ giả
bộ hù dọa hù dọa anh thôi, lừa không được em, nhưng mà anh nói đúng, hắn thật sự
là dụng tâm lương khổ, em rất cảm động... Nhưng mà, sự thật chính là sự thật, người
là do em giết, đó chính là do em, em không thể nào để hắn thay em gánh tội
thay."





            "Nói
thật hay!" Lỗi Lạc cuối cùng mở miệng nói chuyện, lúc này ánh mắt nhìn Lăng
Tuyết có thêm vài phân thưởng thức, "Không hổ là người phụ nữ của Thân Đồ
Dạ, hiện tại tôi cuối cùng cũng hiểu rõ, Thân Đồ vì cái gì mà cuồng dại với cô
như thế, cô không chỉ thông minh, còn có có trình độ có thể đảm đương, thật là
làm cho tôi có vài phần kính trọng!"





            "Anh
không cần tâng bốc tôi đâu." Lăng Tuyết có chút ít thẹn thùng - -





            "Kỳ thật
vừa rồi lời của Vũ Thần nói, anh cũng đã nghĩ đến mấy chuyện này, chỉ là muốn
tôn trọng tôi thôi, anh không có nói ra, còn để tự mình tôi quyết định.





            Tôi với anh
cũng không có giao tình gì, mà Thân Đồ Dạ và anh là sinh tử chi giao, các người
tình như thủ túc, anh đương nhiên không hy vọng hắn có chuyện; đổi lại là người
khác, đã sớm trực tiếp đi tìm tôi, để cho tôi tới gánh chịu tội trạng, một người
hơi có chút phong độ hơn thì cũng đến lý khuyên tôi đi gánh chịu, còn anh thì
không có. Cái này giải thích rõ anh là một quân tử thật sự!"





            "Bị
chê cười rồi." Lỗi Lạc lắc đầu cười khổ, "Tôi sao có thể là quân tử
gì chứ, tôi chỉ là không hy vọng sau này Thân Đồ hận tôi mà thôi, tôi hiểu hắn,
so với mất đi tất cả, hắn cũng không hy vọng người phụ nữ của mình xảy ra chuyện."





            "Lỗi Lạc,
anh đã cũng biết rõ nguyện vọng ban đầu của Thân Đồ Dạ, có cần để Lăng Tuyết đi
nữa không?" Hàn Vũ Thần vội vàng nói, "Thân Đồ Dạ nếu mà biết rõ chuyện
này, hắn cũng sẽ không cho Lăng Tuyết đi mạo hiểm ."





            "Hàn
Vũ Thần, nhìn ra được cậu rất quan tâm cô ấy a." Lỗi Lạc nhìn thật sâu Hàn
Vũ Thần, "Bất kể là tình yêu, hay là tình hữu nghị, đều rất khó được."





            "Tôi...
Tôi đối với Lăng Tuyết là hữu nghị..." Hàn Vũ Thần cuống quít giải thích.





            Lỗi Lạc giơ
giơ lên khóe môi, nghiêm túc nói: "Cậu yên tâm, tôi không phải là người
lãnh huyết vô tình như vậy, mặc dù hung thủ giết người là Lăng Tuyết, nhưng cô ấy
dù sao cũng là người phụ nữ mà Thân Đồ yêu nhất, tôi sẽ không trơ mắt nhìn cô ấy
xảy ra chuyện. Lăng Tuyết không phải là người của ngũ đế, Dạ vương sẽ không làm
khó cô ấy, nhiều lắm là chính là giao cô ấy cho cảnh sát Hải Thành, khi đó là Bạch
Tấn Sinh và thuộc hạ của hắn động thủ trước làm bị thương người trước, còn làm
ra những chuyện táng tận thiên lương như vậy, nếu kiên ra tòa án, Lăng Tuyết tối
đa cũng xem như phòng vệ chính đáng, chỉ cần luật sư hơi dùng một chút tâm tư,
cuối cùng chắc chắn sẽ không xử nặng, đến lúc đó về mặt dư luận chúng tôi sẽ làm
một chút, tối đa cũng chính là hai ba năm thôi, Thân Đồ phái vài người đi vào chăm
sóc cô ấy, không chị bất kỳ tổn thường gì."





            "Hai
ba năm, nói sao lại nhẹ nhàng linh hoạt như vậy." Hàn Vũ Thần đau lòng nhìn
Lăng Tuyết, "Hiện tại sức khỏe cô ấy yếu như thế, đã chịu không được lăn
qua lăn lại. Thân Đồ Dạ đi gánh chịu như lời nói, cũng sẽ không ngồi tù, nhiều
nhất chỉ là mất đi tài sản mà thôi, tôi có thể đem tài sản của tôi đưa cho hắn,
mặc dù so ra kém hắn một chút, nhưng bao nhiêu cũng có thể có tác dụng, mời vài
chục vệ sĩ đi bảo vệ hắn là không thành vấn đề ..."





            "Vũ Thần..."





            Lăng Tuyết
nghe đến những lời này, rất là cảm động, cô không có làm bất kỳ cía gì cho Hàn
Vũ Thần cả, nhưng hắn lại nguyện ý dùng tất cả tài sản của mình để đổi ba năm
an ổn cho cô, phần tình nghĩa này đích xác khó có được. Nhưng mà cô vẫn phải phụ
hắn, chỉ thương cảm nói - -





            "Em biết
rõ anh tốt với em, nhưng chuyện này cũng không phải là đơn giản như trong tưởng
tượng của anh, chúng ta đã lâu không đi cân nhắc tới ai sẽ gánh chịu tội trạng
hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn, mấu chốt là nguyên tắc đạo đức, chuyện này là do
em làm, em không thể để người khác vì em mà gánh chịu, anh hiểu không? Nếu người
kia không phải là Thân Đồ Dạ, là một người khác, em cũng giống vậy sẽ đứng ra. Em
đã giết người, phạm pháp, nhất định phải muốn gánh chịu trách nhiệm trước luật
pháp, cái này là một người trưởng thành thì nhất định phải có đủ đạo đức!"





            "Nhưng
mà..."





            "Người
kia là cậu ruột của anh đó." Lăng Tuyết cắt đứt lời Hàn Vũ Thần nói,
nghiêm túc nhắc nhở, "Anh như vậy là thiên vị cho em, hắn ở dưới cửu tuyền
sẽ oán hận anh đó. Em không hy vọng cả đời này em phải gánh vác lấy cái ám ảnh này
trong lòng, cái gì nên chịu trách nhiệm thì chịu trách nhiệm, em mới có thể không
thẹn với lương tâm! ! !"





            Nghe được
câu này, Hàn Vũ Thần trầm mặc, cho dù trong lòng có nhiều cái không cam lòng, hắn
cũng không cách nào khuyên tiếp nữa ...





            Hắn hiểu rất
rõ tính cách của Lăng Tuyết, một khi đã quyết định chuyện gì, ai cũng ngăn cản
không được.





            Đúng như cô
đã nói, nếu như lần này để Thân Đồ Dạ gánh tội thay, như vậy nửa đời sau của cô
ấy chỉ sợ cũng sẽ bị áy náy trong lòng, cả ngày hậm hực không vui, vĩnh viễn
không thể tha thứ cho chính mình.





            Cô không
thích thiếu bất luận kẻ nào, thà rằng tự mình chịu tội thì phải gánh chịu trách
nhiệm, cái này là nguyên tắc làm người của cô ấy, dù ai cũng không cách nào
thay đổi.





            Lỗi Lạc
nhìn bộ dạng thương cảm của Hàn Vũ Thần, không khỏi có chút ít mềm lòng:
"Kỳ thật cũng không có nghiêm trọng như vậy, với năng lức cá nhân của tôi,
có thể làm cho cô ấy được thích phóng vô tội cũng không phải là không thể được,
tôi chẳng qua là cảm thấy..."





            "Không
cần." Lăng Tuyết cắt đứt lời Lỗi Lạc nói, quyết đoán nói, "Nên thế
nào thì làm như thế đó đi, tôi tin tưởng luật pháp là công bằng chính trực, chỉ
có trả heets tội nghiệt, quãng đời còn lại của tôi mới có thể trôi qua thanh thản!"





            "Rất tốt!"
Lỗi Lạc tự đáy lòng tán thưởng, "Khó trách Phong Hoa lúc nào cũng ở trước
mặt tôi tán thưởng cô, cô thật sự là cô gái tốt nhất."





            "Không
nên làm trễ thời gian nữa." Lăng Tuyết nhìn nhìn thời gian trên điện thoại
di động, "Đã 0 giờ rồi, mang tôi đi tìm Dạ Thần đi."





            "Được"
Lỗi Lạc nhìn Hàn Vũ Thần một cái, "Cậu thì không cần đi, xe của Dạ vương xe
không cho phép người ngoài tham gia, Lăng Tuyết đã là một trường hợp đặc biệt,
cậu đi theo sẽ không có tiện, tạm thời cậu ở lại đây, ngày mai có kết quả tôi sẽ
thông báo cho cậu."





            "Nhưng
mà..." Hàn Vũ Thần không yên tâm về Lăng Tuyết, "Lăng Tuyết, em thật sự
phải làm như vậy sao?"


1 comment: