Nghe đến những lời này, sắc mặt Thân Đồ Phong Hoa vô cùng tối
tăm trầm, bà cũng không nói gì, trầm mặc một lát, xoay người bước nhanh về
phòng của mình, vừa đi vừa ra lệnh: "Chuẩn bị xe!"
"Vâng"
"Thân
Đồ Phong Hoa!" Tưởng Khiếu Quân lập tức đuổi theo, "Bây giờ hơn nửa
đêm , em muốn đi đâu?"
"Đi về
nhà anh, tìm Chú Bảy!"
"Chú Bảy
lúc này còn đang ngủ, huống chi tuổi tác ông ấy đã cao, đã không tiếp khách từ
lâu, em đi cũng không gặp được hắn." Tưởng Khiếu Quân giữ chặt Thân Đồ
Phong Hoa, "Còn có, lúc chú Bảy nói chuyện này với anh đã đặc biệt nói rõ
nói rõ ông ấy đã về hưu, đã sớm không để ý chuyện thế sự, cho nên sẽ không hỗ
trợ cái gì, chỉ là xuất phát từ giao tình với nhà Thân Đồ mới tốt ý nhắc nhở một
câu, để Thân Đồ Dạ tự giải quyết cho tốt. Em đi tìm ông ấy cũng vô ích , ông ấy
sẽ không quản ."
"Ông ấy
vẫn luôn rất thích tôi, trước kia chúng ta yêu nhau, ông ấy còn đem vòng tay gia
truyền đưa tôi, tôi đi cầu thỉnh cầu lão nhân gia ông ấy, nói không chừng ông ấy
sẽ đáp ứng giúp đỡ Thân Đồ Dạ thì sao?" Thân Đồ Phong Hoa vô cùng sốt ruột,
"Chỉ cần ông ấy ra mặt giúp Thân Đồ Dạ, cái gì tôi cũng đều có thể
làm..."
"Không
phải vậy, chuyện này..." Tưởng Khiếu Quân nói được một nửa liền ngơ ngẩn ,
"Chờ một chút, em nói cái gì em cũng đều có thể làm?"
"Đúng."
Thân Đồ Phong Hoa không chút do dự gật đầu.
"Nếu
như ông ấy bảo em gả cho anh thì sao?" Tưởng Khiếu Quân thăm dò hỏi.
Thân Đồ
Phong Hoa sững sờ một cái, quyết đoán nói: "Chỉ cần anh có thể thuyết phục
ông ấy ra mặt giúp Thân Đồ Dạ, tôi có thể gả cho anh."
"Thật
?" Tưởng Khiếu Quân kích động vạn phần, "Em nói phải giữ lời đó?"
"Thân
Đồ Phong Hoa tôi lúc nào thì nói chuyện không tính toán gì hết?" Thân Đồ
Phong Hoa nhướng mày, "Nhưng mà anh có bản lĩnh thuyết phục ông ấy
sao?"
"Chỉ cần
em chịu gả cho tôi, tôi sẽ dùng hết mọi phương pháp thuyết phục ông ấy."
Tưởng Khiếu Quân hưng phấn nói, "Anh bây giờ lập tức đi tìm ông ấy, em chờ
tin tức tốt của anh đi."
Nói xong,
Tưởng Khiếu Quân bỏ chạy ...
"Hả, anh..."
Thân Đồ
Phong Hoa vốn là muốn nhắc nhở Tưởng Khiếu Quân còn đang mặc đồ ngủ, nhưng mà hắn
thật sự là chạy quá nhanh, như một làn khói vậy, chỉ vài phút sau ở bên ngoài đã
vang lên tiếng xe, đủ để thấy rõ tâm tình cấp bách của hắn.
Thân Đồ
Phong Hoa nhìn hướng Tưởng Khiếu Quân rời đi, trong đầu lóe qua hình bóng của Lỗi
Lạc, không khỏi có chút ít áy náy, nhưng mà rất nhanh, cô cô lại lần nữa kiên định,
hiện tại đối với cô cô mà nói, tình yêu đã không quan trọng, ngược lại vận mệnh
của Thân Đồ Dạ quan trọng hơn.
Vì Thân Đồ
Dạ, không cần nói là gả cho Tưởng Khiếu Quân, nếu kêu cô cô gả cho Tưởng Thất
gia cô cô đều nguyện ý.
Cái ý niệm này
lóe qua từ trong đầu, Thân Đồ Phong Hoa không khỏi rùng mình một cái, đối chính
mình có chút ít không còn gì để nói ...
Lỗi Lạc gọi
Dikaba để chứng thật chuyện kia là thật, Dikaba nói rất rõ ràng, hắn đem mọi thứ
hắn biết rõ, muốn đưa danh sách những người muốn tìm Thân Đồ Dạ báo thù, vừa
nói gửi cho Lỗi Lạc, Lỗi Lạc nghe chút ít này, trong lòng lại là nguội lạnh nửa
đoạn.
Xem ra tên
Lãnh Thanh Mặc này không chỉ là muốn muốn Thân Đồ Dạ thất bại thảm hại, còn muốn
đưa hắn vào chỗ chết.
Quá ác ! !
! !
Hàn Vũ Thần
ngồi ghế bên cạnh tài xế nghe Lỗi Lạc gọi điện thoại, biết đại khái tình thế
bây giờ, tâm tình lại trở nên trầm trọng: "Không nghĩ tới sẽ biến thành như
thế này, ai, đều là do tôi sai, lúc trước tin lâm tiểu nhân, giúp đỡ Lãnh Thanh
Mặc tố cáo Thân Đồ Dạ, hiện tại lại hại Thân Đồ Dạ, còn liên lụy Lăng Tuyết,
ai... Tôi thật là đáng chết."
"Cậu
cũng không cần quá tự trách." Lỗi Lạc an ủi, "Nếu không có cậu, Lãnh
Thanh Mặc cũng có phương pháp khác tố cáo Thân Đồ Dạ. Dục gia chi tội, hà hoạn
vô từ!" (Muốn gán tội cho, lo gì không có cớ. Nói tốt thì khó, muốn gán tội
cho người khác, nhất là kẻ bề trên muốn gán tội cho kẻ bề dưới, thì đều rất dễ
- theo thư viện quốc gia)
"Làm
sao bây giờ?" Hàn Vũ Thần thấp thỏm lo âu hỏi, "Lãnh Thanh Mặc cũng
quá ác, hắn căn bản chính là muốn hại chết Thân Đồ Dạ."
"Còn
có thể làm sao?" Lỗi Lạc bất đắc dĩ thở dài, "Kỳ thật Lăng Tuyết đi
nhận tội là phương án giải quyết tốt nhất, những thứ kia cừu gia kia sẽ không động
vào một người phụ nữ. Nếu như Lăng Tuyết nhận tội, Thân Đồ Dạ sẽ không có việc
gì, nếu hắn vì tránh hiềm nghi tạm thời đừng để ý đến cô ấy, nhưng mà với năng
lực của tôi cũng có thể bảo vệ được Lăng Tuyết một vòng, tuyệt đối sẽ không để
cho cô ấy chịu quá nhiều khổ. Đáng tiếc... Thân Đồ Dạ thà rằng đi chịu chết
cũng không muốn để Lăng Tuyết chịu một chút ủy khuất, ha ha, thật sự là tình
thánh!"
"Đàn
ông đều sẽ bảo vệ người phụ nữ mình yêu thích." Hàn Vũ Thần ngược lại vẫn che
chở Lăng Tuyết như cũ, "Nếu như Lăng Tuyết nhận tội, chỉ sợ cũng không có
đơn giản như vậy, Lãnh Thanh Mặc vì trả thù Thân Đồ Dạ, mà làm lớn chuyện này,
vạn nhất hắn hành hạ Lăng Tuyết đến kích thích Thân Đồ Dạ ra tay, sau đó sẽ rất
phiền toái."
"Lãnh
Thanh Mặc có tình cảm thật sự với Lăng Tuyết." Lỗi Lạc khẳng định nói,
"Bằng không hắn căn bản là không cần làm ra nhiều chuyện như thế, lại là bắt
cóc đám trẻ cô nhi viện, lại còn ra tay với những người bên cạnh cô ấy, trực tiếp
đem Lăng Tuyết giết đi, chết vô đối chứng, tội danh của Thân Đồ Dạ sẽ thật sự kết
thúc, đến lúc đó nhảy sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch."
"Cái này..."
Hàn Vũ Thần cẩn thận ngẫm lại, giống như thật sự có thể như thế.
"Lãnh
Thanh Mặc cho nên hao phí rất nhiều tâm tư, căn bản chính là muốn bảo toàn Lăng
Tuyết." Lỗi Lạc ngược lại nhìn thấy rất rõ, "Hắn bắt cóc những đứa cô
nhi kia, căn bản cũng không phải là vì kiềm chế Thân Đồ Dạ, mà là vì kiềm chế
Lăng Tuyết, vì không cho cô ấy đi thừa nhận tội trạng, hắn coi như là nhọc
lòng."
"Nếu
như hắn thật yêu Lăng Tuyết như vậy, tại sao phải lợi dụng cô ấy?" Hàn Vũ
Thần nghĩ không ra.
"Có lẽ
lúc vừa mới bắt đầu hắn là muốn lợi dụng Lăng Tuyết, trăm phương ngàn kế sắp đặt
những âm mưu kia." Lỗi Lạc ngưng trọng nói, "Yêu Lăng Tuyết đại khái
cũng là một chuyện ngoài ý muốn, bằng không, với tâm cơ của hắn, hơn nữa đã lên
kế hoạch hai mươi năm, chỉ sợ đã sớm đắc thủ. Hiện tại nhớ tới, Lãnh Thanh Mặc
tâm cơ thật sự rất sâu, từ trước đến nay, đại khái từ lúc hắn mắt thấy cha mẹ mình
chết thảm, một khắc kia, cũng đã bắt đầu chủ mưu kế hoạch báo thù này. Ở phương
diện này, tôi thật sự là cảm thấy không bằng."
"Lẽ
nào sẽ không có cái gì kiềm chế được hắn sao?" Hàn Vũ Thần một lòng chỉ muốn
giải quyết vấn đề thay Lăng Tuyết, "Hiện tại hắn bắt lấy cái này không buông,
Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết phải có một người đứng ra nhận tội, như thế nào cũng
phải hy sinh một người, không có người khác để thế vào?"
Suy nghĩ một
chút, Hàn Vũ Thần đột nhiên nói, "Bằng không, tôi lên tiếng người là do
tôi giết đi, như vậy bọn họ cả hai đều không có việc ..."
"Cậu
nghĩ quá ngây thơ." Lỗi Lạc trắng mắt liếc hắn một cái, "Cậu cho rằng
Dạ vương là người dễ lừa như vậy? Cậu lừa gạt hắn, đây không phải là muốn chết
sao?"
"Cái
này cũng không được, cái kia cũng không được, vậy làm sao bây giờ?" Hàn Vũ
Thần nóng nảy, "Lẽ nào ngồi chờ chết sao?"
"Tôi
hiện tại cũng không biết, hy vọng bọn họ có thể nghĩ đến biện pháp đi, tới sân
bay gặp bọn họ trước rồi nói sau."
"Được
rồi."
Hàn Vũ Thần
cũng không biết Lỗi Lạc nói "bọn họ" là ai, phỏng đoán có khả năng là
Thân Đồ Phong Hoa hoặc là Tưởng Khiếu Quân đi.
Thân Đồ Dạ
một đường chạy rất nhanh, rất nhanh đã tới sân bay, dừng xe, hắn vẫn nhìn Lăng
Tuyết còn ngủ say, không đành lòng đánh thức cô, nhưng khi nhìn nhìn thời gian,
đã không còn sớm, hơn nữa người của Dạ Thần rất nhanh sẽ đoán được bọn họ sẽ đến
sân bay, vạn nhất đuổi theo lại đây, cô sẽ bị nguy hiểm .
Nghĩ tới
đây, Thân Đồ Dạ cởi dây an toàn ra cho Lăng Tuyết, chuẩn bị ôm cô xuống xe,
Lăng Tuyết lại bừng tỉnh, giống như là có một loại cảm giác nguy hiểm, rùng
mình một cái, lúc mở mắt còn vô cùng kinh hoảng, nhìn thấy rõ người trước mắt
là Thân Đồ Dạ, lúc này mới yên lòng lại, vặn eo bẻ cổ, lười biếng hỏi: "Đến
đâu rồi?"
"Sân
bay." Thân Đồ Dạ sửa sang lại mớ tóc hỗn độn, "Có đói bụng không? Muốn
ăn cái gì? anh mua cho em."
"Không
đói bụng..." Lăng Tuyết lắc lắc đầu, vân vê tỉnh cho táo đôi mắt buồn ngủ,
"Đến sân bay làm gì? Chúng ta phải về Hải Thành sao?"
Chúng ta...
Cái tù này
làm cho trong lòng Thân Đồ Dạ nóng lên, nhưng đồng thời cũng làm cho hắn có
chút ít rung cảm, hắn nghĩ sẽ ở cùng với cô rất nhiều rất nhiều lần, mặc kệ cô
đi nơi nào, hắn đều đi cùng cô, đáng tiếc bây giờ còn không được...
Thân Đồ Dạ
trầm mặc rất nhanh Lăng Tuyết hiểu rõ, cô trở nên thái độ lười biếng vừa rồi rất
nhanh, thật sâu nhìn anh, nghiêm túc hỏi: "Anh muốn để em một mình trở về?"
"Uh"
Thân Đồ Dạ gật đầu, cố làm mặt tươi cười, "Em nghe lời, đi về trước, chờ anh
xử lý tốt chuyện bên này sẽ về tìm em."
"Nhưng
mà..."
"Lúc trước
anh không phải là đã nói với em sao? Chuyện đã đi đến hồi kết thúc, cho anh một
chút thời gian." Thân Đồ Dạ ôn nhu mặt Lăng Tuyết lên, "Anh nhất định
sẽ sẽ đi tìm em, tin tưởng anh!"
Lăng Tuyết
không nói gì, chỉ là nhìn anh, đôi mắt không ý thức đã ướt át, đúng vậy, chuyện
đã xảy ra cũng phải giải quyết, lúc nào cũng phải có người đến giải quyết,
nhưng mà cái phương thức giải quyết này chính là anh thay cô chịu tiếng xấu a...
Cô gây họa xong
cuối cùng để cho anh đi đến gánh chịu, cô để lại cục diện rối rắm cho anh đến
thu thập.
Nếu như là chuyện
nhỏ, cô sẽ cảm thấy đây là một loại sủng ái, nhưng mà bây giờ, anh cần dùng mọi
thứ của mình hết để đổi, có lẽ còn sẽ có nguy hiểm đến tính mạng, anh làm việc
nghĩa không được chùn bước, nhưng mà cô không cách nào không hợp tác. . .
Thân Đồ Dạ
nhìn ra sự bất an của Lăng Tuyết, nói sang chuyện khác, nghiêm túc nói - -
"Lăng
Tuyết, em hãy nghe anh nói. Anh hôm nay thông qua hacker đã đánh cắp di động của
Lãnh Thanh Mặc, từ trong điện thoại của hắn tìm được một cái video, đã tra được
chỗ bọn nhỏ cô nhi viện bị giam, hơn nữa đã cho Đường Tiêu mang các tùy tùng đi
cứu người, nhiều nhất mười cái giờ, bọn nhỏ sẽ được cứu ra, hiện tại em đi chuyến
bay sớm nhất trở lại Hải Thành, vừa vặn chạy trở về tiếp ứng bọn nhỏ, chờ em
xác định an nguy của bọn nhỏ, chúng ta sẽ không cần chịu uy hiếp của Lãnh Thanh
Mặc, đến lúc đó, anh có thể triển khai tay chân phản kích hắn, vấn đề rất nhanh
là có thể giải quyết ! !"
"Thật sự?"
Lăng Tuyết mừng rỡ, "Bọn nhỏ thật sự sẽ được cứu sao? Vấn đề thật sự có thể
đủ giải quyết sao? Anh không có sao chứ?"
"Thật sự."
Thân Đồ Dạ xoa xoa đầu cô, "Tin tưởng anh! ! !"
"Ừ."
Lăng Tuyết trọng trọng gật đầu, mỗi một lần Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói như thế "Tin
tưởng anh", là đại biểu hắn muốn làm chuyện lớn, cô tin tưởng vào năng lực
của anh, chỉ cần anh ra tay, sẽ không có chuyện không giải quyết được.
Lãnh Thanh
Mặc nếu lợi hại hơn nữa, thủy chung tà không thể thắng chính, hắn dùng phương
thức ác độc như vậy đến uy hiếp bọn họ, không có kết quả tốt .
Huống chi,
Thân Đồ Dạ từ trước đến giờ không có làm sai qua cái gì, hắn nhất định sẽ bình
yên vô sự .
"Được
rồi, xuống xe đi." Thân Đồ Dạ xuống xe vòng qua mở cửa xe cho Lăng Tuyết,
đem áo khoác của mình khoác trên người cô, ôm cô đi vào sân bay xử lý thủ tục,
"Anh đã mua vé trên điện thoại di động cho em rồi, còn có một tiếng đồng hồ
nữa sẽ cất cánh, nắm chặt thời gian xử lý thủ tục."
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 374 […]
ReplyDelete