Kẻ Thù Bên Gối - Chương 375


"Uh." Lăng Tuyết nhu thuận gật đầu, thấp giọng hỏi,
"Đúng rồi, anh mới vừa nói anh nghe trộm từ di động của Lãnh Thanh Mặc, từ
trong điện thoại của hắn tìm được một video của bọn nhỏ, cái kia trong clip có
phải bọn nhỏ đều bị giam trong một cái phòng nhỏ đen thui, có một cái cửa sắt xanh
sẫm lớn không? Bên ngoài còn có khói dày đặc chui vào, sau đó còn có ngọn lửa,
bọn nhỏ hù dọa khóc lớn..."




            Đằng sau
Lăng Tuyết đều nói không nên lời, chỉ cần vừa nghĩ tới bọn nhỏ đang ở trong
tình huống như vậy, trong lòng cô thật sự khó chịu.




            "Đúng
vậy, chính là cái mà Lãnh Thanh Mặc dùng để hù dọa em." Thân Đồ Dạ gật gật
đầu, "Hắn nói cho em biết, anh đều nghe được."




            Liên tưởng
đến lúc Lãnh Thanh Mặc khi đó uy hiếp Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ liền hận nghiến
răng nghiến lợi, cái này là lần đầu tiên, cũng là một lần cuối cùng, hắn tuyệt
đối sẽ không cho phép Lãnh Thanh Mặc đụng đến một sợi tóc của Lăng Tuyết! ! ! !




            "Cái clip
kia xác thực có rất nhiều manh mối."




            Mặc dù ở
trong đó cảnh tượng đối Lăng Tuyết đến nói vô cùng tàn nhẫn, nhưng cô rất rõ
ràng, ở trong đó có rất nhiều manh mối để giải cứu bọn nhỏ, cho nên, cho dù
lòng đau như cắt, khi đó cô vẫn kiên trì xem.




            "Đúng."
Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Cánh cổng sắt xanh thẩm, khoảng chừng năm m rộng,
năm m cao, sau bọn nhỏ có rất nhiều thùng gỗ, chứa nhiều chất lỏng màu đỏ, mới
đầu nhìn qua giống như là máu, nhìn kỹ lại thật ra là rượu nho, ánh sáng mờ tối,
hẳn là một kho hàng chứa rượu vang, hoặc là hầm rượu."




            "Không
có sai." Lăng Tuyết gật đầu liên tục, "Em cũng cho là vậy, nhưng mà
còn có một chút anh phát hiện không có?"




            "Cái
gì?" Thân Đồ Dạ hỏi.




            "Những
đứa kia có một đưa gọi Văn Chương, vô cùng sợ hãi giáo viên, mỗi lần nhìn thấy
một con chuột sẽ không khống chế được thét chói tai, trong clip mặc dù âm thanh
ầm ỹ, nhưng vẫn có thể nghe được cô bé giống như bệnh tâm thần thét chói tai,
giải thích rõ trong kho hàng có rất nhiều con chuột, một hầm rượu hoặc là kho
hàng sẽ không thể nào có nhiều chuột như vậy, em doán vậy hẳn là là một cái kho
hàng vứt đi."




            "Em
nói có lý, điểm này anh cũng không có phát hiện."




            Thân Đồ Dạ
lập tức gọi Đường Tiêu, đem cái manh mối này nói cho Đường Tiêu, để Đường Tiêu
mau chóng điều tra.




            Đường Tiêu cơ
bản có manh mối cũng đã tra được một chút, hiện tại lại thêm chi tiết này, như
hổ thêm cánh, lập tức mang người đi xử lý.




            Nói chuyện
điện thoại xong, Thân Đồ Dạ đem cái tin tức tốt này nói cho Lăng Tuyết, Lăng
Tuyết cảm động hết sức: "em cũng không biết anh ở sau lưng làm nhiều chuyện
như vậy, rõ ràng anh đang xảy ra chuyện, lại cái gì cũng không chịu nói, một
mình đi gánh chịu tất cả áp lực, còn đem người cuối cùng để cứu bọn nhỏ, em phải
cảm ơn anh như thế nào."




            "Đợi
xong chuyện này, em phải thật tốt hầu hạ anh là được." Thân Đồ Dạ để sát mặt
vào Lăng Tuyết, ở bên tai cô ái muội nói, "Đến lúc đó, em lại sinh một đứa
bé cho anh!"




            Nghe được
câu này, sắc mặt Lăng Tuyết đột nhiên trở nên, lời ái muội này, nghe vào trong
tai cô lại là một loại châm chọc, cô nhớ tới chuyện mất đứa bé, lại nghĩ tới những
chuyện kia, trong lòng có bóng ma đã thay thế cảm kích, tâm tình trong nháy mắt
ngã vào đáy cốc, trở nên trầm trọng...




            Bầu không
khí trở nên cứng ngắc lúng túng, Thân Đồ Dạ biết rõ mình nói sai lời, nghĩ tới chuyện
kia, không khỏi có chút ít áy náy, cũng muốn thừa cơ hội này giải thích thật tốt
một cái - -




            "Lăng
Tuyết, anh biết rõ chuyện này đã tạo thành tổn thương lớn cho em, là lỗi của
anh, mặc kệ chuyện này trong đó có bao nhiêu nhân tố bên ngoài, nhưng anh cuối
cùng cũng không có bảo vệ tốt em, làm em lúc sợ nhất bất lực nhất không ở bên cạnh
em, cái này là trách nhiệm của anh, nhưng mà có nhất điểm anh phải nói, em vẫn
luôn là người phụ nữ mà anh yêu nhất, vô luận xảy ra chuyện gì, vĩnh viễn cũng
không có trở nên. Ngày đó anh chạy tới bệnh viện, cũng không phải là bởi vì anh
còn tình cảm với Nhan Nhược Hi, cũng không phải là bởi vì anh để ý cô ta, chỉ
là bởi vì trách nhiệm, năm đó cha cô ta vì cứu anh mà chết, anh đồng ý chăm sóc
cô ta thật tốt, phải bảo vệ an nguy cô ta sớm tối, anh không thể nào bỏ mặc, huống
chi, anh là thật sự không biết rõ em khi đó không thoải mái, nếu anh biết rõ, nếu
cô ta chết, anh cũng sẽ không chạy đi ..."




            "Được
rồi, anh không cần phải nói." Lăng Tuyết cắt đứt lời Thân Đồ Dạ nói, cảm
khái nói, "Kỳ thật khi đó em là vì nhận được tin nhắn khiêu khích của cô
ta, lầm tưởng là cô ta cố ý dẫn dắt anh bệnh viện, hại em sinh non, nhưng mà về
sau em xác nhận một cái, bệnh cũ của cô ta tái phát là thật, cho nên em cũng có
thể hiểu cho anh, nghĩ đến chuyện kia hẳn là có người từ trong cản trở, cố ý
châm ngòi ly gián quan hệ giữa chúng ta, bất quá là cô ta bị lợi dụng, thật sự
là quá ác độc ."




            "Anh
biết rõ, người kia là Hoắc Phi Vân." Thân Đồ Dạ nhớ tới Hoắc Phi Vân, lông
mày liền nhíu lại, "Cô ta rắp tâm bất chính, ở sau lưng làm rất nhiều chuyện
lén lút, anh cảnh cáo cô ta rất nhiều lần, cô ta cũng không có dừng lại, bất
quá một lần này, cô ta thật sự có chút dễ qua, chỉ là anh đang chuẩn bị xử trí cô
ta, thì em liền xảy ra chuyện..."




            "Chuyện
này để sau này hãy nói đi." Lăng Tuyết dời đi đề tài, "Anh hiện tại
có thoát khỏi việc nghe trộm Lãnh Thanh Mặc hay không? Em lo lắng hắn sẽ phát
hiện."




            "Đã
thoát khỏi rồi." Thân Đồ Dạ nói, "Nhưng mà hắn vẫn sẽ phát hiện, nếu
như không phải là bởi vì hắn là một người câm, cơ hồ không gọi điện thoại, chỉ
sợ hắn đã sớm phát hiện có vấn đề."




            "Anh làm
như thế nào mà nghe trộm được hắn?" Lăng Tuyết thật tò mò, "Lãnh
Thanh Mặc là người cẩn thận như vậy."




            "Anh gọi
video cho hắn lúc đó hacker cài vào." Thân Đồ Dạ nói, "Vì không làm
cho hắn hoài nghi, chúng ta nhất định phải mau chóng cứu bọn nhỏ ra. Em về sớm
một chút, nếu như Đường Tiêu còn chưa cứu được bọn nhỏ, nói không chừng em còn
có thể giúp được cái gì, dù sao em đã xem qua video."




            "Ừ, anh
nói đúng." Lăng Tuyết gật đầu.




            ...




            Thân Đồ Dạ
vận dụng quan hệ, để Lăng Tuyết đi vào lối đi đặc thù qua phòng an nình, còn có
hơn hai mươi phút nữa máy bay sẽ cất cánh, Thân Đồ Dạ dặn dò Lăng Tuyết luôn
chú ý an toàn, trở lại Hải Thành trước hên di động cũng không nên mở, không nên
liên lạc với bất luận kẻ nào.




            Lăng Tuyết
ngoan ngoãn gật đầu, từng bước từng bước lui về phía sau rời đi, không bỏ được
Thân Đồ Dạ.




            Nhưng mà
Thân Đồ Dạ thật giống như không có phân nửa điểm lưu luyến, ngược lại xoay người
rời đi.




            Trong lòng cô
vô cùng lạc lõng, nhưng mà vào tình thế bây giờ, cô cũng có thể hiểu cho anh.




            Thân Đồ Dạ
núp ở một cây cột đằng sau, yên lặng tính toán thời gian, đợi vài phút, hắn mới
nhô đầu ra, nhìn theo bóng lưng của Lăng Tuyết đi xa, biết rõ đã biến mất trong
tầm mắt...




            Trong lòng anh
là một vạn cái không yên tâm, nhưng anh không thể không để cô rời đi...




            Hiện tại để
Lăng Tuyết an toàn hơn chính là cách xa cô, cách thật xa, mặc dù cái này không
phải là hắn muốn, nhưng với tình hình trước mắt mà nói, hắn cũng chỉ có thể làm
như thế.




            Thân Đồ Dạ thở
dài một hơi thật sâu, chuẩn bị rời đi, nhưng là lúc xoay người, trong khóe nhìn
đột nhiên lóe qua một thân ảnh áo đen, chạy thẳng đến chỗ Lăng Tuyết.




            Trong lòng Thân
Đồ Dạ cả kinh, lập tức đuổi theo.




            "Tiên
sinh, bên trong không thể đi vào." Nhân viên anh ninh muốn ngăn cản Thân Đồ
Dạ.




            Thân Đồ Dạ
một cái bước xa vọt tới, chạy vài bước, trông thấy hai tên áo đen giống như U
Linh đi theo Lăng Tuyết, chuẩn bị động thủ với Lăng Tuyết, hắn phóng ra một cái
dao bay tới, không sai chút nào đâm trúng cổ tay một tên áo đen (phập), tên kia
đau đớn kêu lên thảm thiết, kinh động Lăng Tuyết, Lăng Tuyết vô ý thức quay đầu
lại, lúc này mới phát hiện bị người theo dõi, cô lập tức chạy về phía trước chạy.




            "Đứng
lại!" Tên áo đen kia hô to đuổi theo cô.




            Thân Đồ Dạ
xông tới bay lên một cước, đem tên kia đá bay xa nhiều mét, tên đó ngã xuống đất,
đau đến kêu thảm thiết, anh tiến lên dẫm vào ngực tên áo đen đó, tháo khẩu
trang xuống nhìn, lại là phụ nữ.




            Anh lập tức
liền hiểu rõ, người là của Dạ Thần.




            "Dạ
vương đã biết chuyện của ngài, Đồ gia, anh không cần lại khăng khăng một mực."
Cô gái kia cố hết sức nói.




            "Cút!"
Thân Đồ Dạ quát lạnh một tiếng, bước nhanh đuổi theo Lăng Tuyết.




            Lăng Tuyết
liều mạng chạy về phía trước, chạy chạy nhưng phát hiện sau lưng không có người
đuổi theo, người đuổi theo lại là Thân Đồ Dạ, cô lập tức dừng lại.




            "Tiểu
Tuyết!" Thân Đồ Dạ nhìn thấy Lăng Tuyết không có việc gì, trong lòng thở
phào nhẹ nhõm, sải bước đi về phía cô, nhưng mà mới vừa đi vài bước, anh chợt
phát hiện phía trên có một bóng người chợt lóe qua, anh thét một tiếng thét
kinh hãi, "Cẩn thận!"




            Lăng Tuyết
vô ý thức tránh né, "Ầm" một tiếng súng vang lên, một viên đạn từ cánh
tay Lăng Tuyết xượt qua, bắn trúng cây cột bên cạnh.




            Lăng Tuyết
kêu thảm một tiếng ngã nhào trên đất, đạn vẫn không ngừng bắn về phía cô, Thân
Đồ Dạ xông tới ôm Lăng Tuyết hộ vào trong ngực, ôm cô trốn đến cây cột gần nhất:
"Tiểu Tuyết, em không có sao chứ?"




            "Không
có việc gì." Lăng Tuyết lắc đầu, trên cánh tay máu đang chảy ròng, nhưng cô
lại cắn răng không lên tiếng, "Mấy người này là ai? Người của Dạ Thần?"




            "Vừa rồi
người theo dõi em mấy tên áo đen kia cũng là người của Dạ Thần, người hiện tại
nổ súng thì không phải." Thân Đồ Dạ nhíu mày, lạnh lùng nghiêm nghị nói,
"Bọn họ rõ ràng chính là muốn giết em."




            "Vì
sao?" Lăng Tuyết kinh ngạc mở to hai mắt, "Bọn họ tại sao phải giết em?
Bọn họ đến cùng là người của ai? Chẳng lẽ là Lãnh Thanh Mặc?"




            "Không.
Lãnh Thanh Mặc sẽ không giết em!" Điểm này Thân Đồ Dạ ngược lại vô cùng khẳng
định, "Đoán chừng là cừu gia của anh, bọn họ hẳn là có tin tức gì rồi, biết
rõ anh sắp suy sụp, nhân cơ hội đến trả thù anh. Sau đó nhìn thấy anh cùng với
em rất thân cận, cho nên trước hết động thủ với em."




            "Không
thể nào?" Lăng Tuyết cảm thấy hết sức kinh ngạc, "Chuyện của anh còn
chưa có kết thúc cuối cùng, là tung tin ra ngoài? Hơn nữa bọn họ làm sao biết
hành tung của chúng ta?"




            "Anh
cũng cảm thấy kỳ quái." Thân Đồ Dạ nguy hiểm híp mắt, "Nhưng mà bây
giờ không phải là lúc nói những chuyện này, phải giải quyết mấy tên này trước
đã."




            "Anh
có súng không?" Lăng Tuyết che cánh tay bị thương.




            "Không
có." Thân Đồ Dạ ở chỗ Dạ Thần đã bị lục soát đoạt lấy rồi, nhưng mà anh
cũng để lại cho mình một cái, "Em đứng ở chỗ này không nên lộn xộn, chờ anh
gọi tên em lúc đó, em liền chạy về."




            "Chạy
về?" Lăng Tuyết kinh ngạc mở to hai mắt.




            "Đúng,
chạy về." Thân Đồ Dạ nhìn chung quanh kiểm tra trước, trong tay làm động
tác, "Tạm thời không về Hải Thành, ở lại đây, chờ anh xử lý xong sẽ đưa em
trở về."

1 comment: