Kẻ Thù Bên Gối - Chương 376


Vừa dứt lời, Thân Đồ Dạ liền lao ra, "Rầm rầm rầm ầm"
lập tức tiếng súng nổi lên bốn phía, tiếng súng đinh tai nhức óc vang vọng ở
trong phòng chờ, may mắn bây giờ là đêm khuya, lữ khách ít ỏi, xung quanh không
có bao nhiêu người, nhưng những hành khách gần đó vẫn bị kinh động, thét chói
tai chạy trốn tứ phía.




            Lăng Tuyết vẫn
đứng yên, trốn sau cây cột động cũng không dám lộn xộn, cô biết rõ, những tên
kia  là sát thủ núp trong bóng tối, nếu
như Thân Đồ Dạ không đem bọn họ đưa tới đến, căn bản cũng không biết bọn họ ở chỗ
nào.




            Mặc dù với
năng lực của Thân Đồ Dạ vẫn là có thể tìm ra bọn họ, nhưng mà cần một chút thời
gian, cho đến lúc này, thuộc hạ của Dạ Thần tất cả đều đến, chuyện sẽ trở nên phiền
toái hơn.




            Cho nên,
Thân Đồ Dạ muốn tốc chiến tốc thắng! ! !




            Cho dù là lấy
thân mạo hiểm.




            Lăng Tuyết
nghe tiếng súng, tưởng tượng thấy Thân Đồ Dạ xuyên qua ở mưa bom bão đạn trung,
cả trái tim đều xoắn lại cùng nhau.




            "A, ầm
- - "




            Tiếng kêu
thảm thiết xen lẫn tiếng đỗ vỡ truyền đến, chỉ là mấy phút, tiếng súng đã ngừng.




            Lăng Tuyết
muốn thò đầu ra xem một chút, lại sợ thành vì mục tiêu của kẻ địch, hơn nữa
Thân Đồ Dạ nói, chờ hắn kêu tên cô, cô liền chạy về, nhưng mà, tiếng súng vang
lên lâu như thế, anh cũng không có kêu tên cô, có phải anh xảy ra chuyện gì rồi
hay không?




            Trong lòng cô
sợ hãi, nhịn không được muốn xem xem tình huống bên ngoài...




            Ở chỗ này,
tiếng súng bỗng nhiên lại vang lên, "Rầm rầm rầm" súng tiếng vang
lên, bên ngoài lần nữa sa vào trong hỗn loạn, Lăng Tuyết không dám lộn xộn, nhịp
tim đập đcàng lúc càng nhanh, đột nhiên, Thân Đồ Dạ hô lớn: "Lăng Tuyết! !
! !"




            Nghe được
cái tên này, Lăng Tuyết lập tức phục hồi tinh thần lại, lập tức chạy về, cái gì
cũng không muốn, chạy thục mạng về phía trước.




            Bên tai
không ngừng truyền đến tiếng súng, thậm chí cảm giác được viên đạn xoạt qua sát
mặt, cô cảm giác là mình chạy nhanh vào con đường tử vong, nhưng mà có Thân Đồ
Dạ ở đây, cho dù sợ hãi, vẫn như cũ tin chắc bọn họ có thể hoàn toàn trở lui.




            Thân Đồ Dạ
không có súng, toàn thân cao thấp cũng chỉ có ba cái phi tiêu, vừa rồi đối phó
những tên áo đen kia đã dùng hết một cái, hiện tại còn lại hai cái phi tiêu đã diệt
được hai tên sát thủ, hai tên sát thủ từ trần nhà rớt xuống, Thân Đồ Dạ nhặt được
súng của một trong hai, rất nhanh đã tiêu diệt hết mấy tên khác.




            Chỉ là anh xem
nhẹ số người của đối phương, trừ hai tay súng bắn tỉa bên ngoài, còn có mười mấy
người ẩn ở chỗ tối, cho nên Thân Đồ Dạ dùng thời gian rất lâu, còn có súng, cuối
cùng một tên sắp bị tiêu diệt, lúc anh gọi tên Lăng Tuyết, Lăng Tuyết liều mạng
chạy về, anh tiêu diệt tên cuối cùng, lập tức đuổi theo Lăng Tuyết.




            Lăng Tuyết
vừa mới chạy đến chỗ kiểm tra an ninh, lại gặp phải mấy tên sát thủ, mấy tên này
đều có súng, không ngừng nổ súng bên chân cô, căn bản chính là muốn hù dọa cô
đùa bỡn cô, sau đó lại đưa cô vào chỗ chết.




            Lăng Tuyết bị
hù dọa bốn phía tán loạn, thất kinh, không hề phản kích đứng tại chỗ.




            "Đi chết
đi." Một tiếng cười âm lãnh truyền đến, tên sát thủ này chạm mặt cô và trực
tiếp nhắm vào trán cô.




            Lăng Tuyết
kinh ngạc mở to hai mắt, cho là mình nhât định phải chết.




            Đúng lúc
này, một cái bóng chợt lóe qua, sát qua Lăng Tuyết vành tai, đứng phía trước cô
đối mặt với tên sát thủ cổ của hắn bị cái gì đó sắc bén cắt một cái, máu phun
ra giống như suối, sau đó ầm ầm ngã xuống đất.




            Lăng Tuyết
ngây ra như phỗng đứng ở tại chỗ, kinh ngạc nhìn người kia, lúc này mới phát hiện
trên cổ hắn là nửa cái đĩa CD, bởi vì tốc độ cực nhanh, lực đạo mạnh mẽ, cho
nên liền biến thành vũ khí, nhưng mà giết người thì vô hình.




            "Không
có sao chứ?" giọng nói của Thân Đồ Dạ từ phía sau truyền đến, Lăng Tuyết
này mới phục hồi tinh thần lại, xoay người liền ngã vào trong lòng Thân Đồ Dạ.




            "Đừng
sợ, có anh ở đây." Thân Đồ Dạ dịu dàng ôm cô.




            "Ừ."
Lăng Tuyết ôm cứng Thân Đồ Dạ, lại chạm phải cái gì đó hình như là chất lỏng lạnh
buốt dinh dính, cô đưa tay nhìn, lại là máu, "Anh trúng đạn ?"




            Cô kéo anh
ra kiểm tra bốn phía, "bị trúng đạn ở đâu? Cho em xem xem."




            "Không
có việc gì, không có việc gì." Thân Đồ Dạ mạnh mẽ ôm lấy vai Lăng Tuyết,
"chúng ta mau rời khỏi đây đi."




            "Nhưng
mà anh..."




            "Anh
không sao, em yên tâm." Cơ thể Thân Đồ Dạ vẫn cao ngất như cũ, giọng nói cũng
rất bình thường, một chút cũng nhìn không ra bị trúng đạn, "Chúng ta nhanh
chóng đi đến bãi đậu xe, bây giờ chỉ có nhóm tiên phong, đợi đến lúc họ đến đủ,
chúng ta không thể thoát thân ra ."




            Lăng Tuyết
nhịn không được mũi đau xót, nước mắt đang rơi, cô vô cùng đau lòng, nhưng mà
cô biết rõ, anh rất sĩ diện, nhất là ở trước mặt cô, không muốn biểu hiện ra nửa
điểm suy yếu, cho nên liên tục gượng chống .




            Vì bảo vệ lòng
tự trọng của anh, cô không có nhiều lời, chỉ là dựa sát vào nhau ở trong lòng anh
giúp anh chống thẳng lưng, muốn thêm chút sức cho anh, chống đỡ anh tiếp tục đi
về phía trước.




            Dọc theo đường
đi vẫn có rất nhiều sát thủ vây quét lại đây, Thân Đồ Dạ từng bước từng bước giải
quyết xong bọn họ, để bọn họ vô pháp đến gần Lăng Tuyết.




            Con đường này
đi ra vô cùng gian khổ, hai người gian nan xuyên qua ở mưa bom bão đạn, cực kỳ
nguy hiểm, nhưng là vì hai người ở cùng một chỗ dắt tay đồng tiến, b-ọn họ cũng
không cảm thấy sợ hãi, trong hai người có một người không biết sợ hãi sợ, luôn
dũng cảm, không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản bọn họ đường.




            ...




            Lúc Lỗi Lạc
và Hàn Vũ Thần chạy tới, Thân Đồ Dạ lại bị trúng một phát đạn, vì bảo vệ Lăng
Tuyết, anh coi như là bất cứ giá nào, lúc này tất cả sát thủ đều đến có chuẩn bị,
đã sớm núp trong bóng tối chờ ám sát Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ không
có mang vũ khí, lại phải bảo vệ Lăng Tuyết, cho nên mới phải bị súng bắn, nhưng
mà binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, anh vẫn giải quyết xong tất cả vấn đề.




            Lỗi Lạc và
Hàn Vũ Thần chạy tới giúp đỡ Thân Đồ Dạ kết thúc, giải quyết xong đám còn dư lại
và cục diện rối rắm.




            Lỗi Lạc ném
một khẩu súng cho Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết vào thang máy, Hàn Vũ Thần
muốn đuổi theo, nhưng mà cửa thang máy đã đóng kín, hắn cũng không kịp nói gì với
Lăng Tuyết.




            Hàn Vũ Thần
vội vàng ấn thang máy, muốn theo sau, Lỗi Lạc gọi hắn lại: "Đừng đi đuổi
theo, đuổi theo tôi."




            Hàn Vũ Thần
biết rõ hiện tại tình thế rất nguy hiểm, sợ sẽ làm phiền cho Thân Đồ Dạ và Lăng
Tuyết, nên không có đuổi theo .




            Chỉ là nhìn
trên đất đầy thi thể, Hàn Vũ Thần biết rõ tính nghiêm trọng của nó, bên ngoài vang
lên tiếng còi cảnh sát, có cảnh sát đến, Lỗi Lạc bắt một con người sống, đánh
ngất xỉu mang đi, Hàn Vũ Thần đi theo hắn giống như một trợ thủ.




            "Chúng
ta mau chóng đi tìm Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết, chỉ sợ bọn họ sẽ còn gặp phải
nguy hiểm nữa." Lỗi Lạc nói, "Mấy tên này hẳn là cừu gia (kẻ thù) của
Thân Đồ Dạ, bọn họ lại động thủ nhanh như vậy, cho thấy rõ Lãnh Thanh Mặc có âm
mưu đã lâu."




            "Anh
không phải là nói Lãnh Thanh Mặc sẽ không làm lấy tính mạng của Lăng Tuyết sao?
Nhưng mà vừa rồi tôi thấy Lăng Tuyết cũng bị thương." Hàn Vũ Thần nhíu lại
mi hỏi.




            "Lãnh
Thanh Mặc nghĩ muốn trả thù Thân Đồ Dạ, cố ý tiết lộ hắn sắp từ bỏ chức vị, còn
đem hành tung của hắn tung ra ngoài, những chuyện này đều cần có người sớm chuẩn
bị, tôi phỏng đoán Thân Đồ đêm nay từ trong thành của Dạ vương chuồn ra ngoài,
hắn cũng đã thông báo với những cừu gia kia, nhưng hắn đại khái cũng không nghĩ
đến Lăng Tuyết đêm nay đến Anh quốc, còn ở cùng Thân Đồ Dạ..."




            "Anh
nói như thế cũng có khả năng." Hàn Vũ Thần gật gật đầu, "Nhưng mà làm
sao bây giờ? Bọn họ sẽ rất nguy hiểm."




            "Tạm
thời sẽ không có chuyện quá lớn, Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết đều là xe thần, chỉ cần
bọn họ lên xe, không có vài người có thể làm bọn họ bị thương. Huống chi, Thân
Đồ Dạ bây giờ còn chưa có thật sự từ bỏ chức vị, Dạ vương sẽ không ngồi yên
không để ý đến, người của hắn nhân đêm nay cũng đã ở đây, nhất định sẽ bẩm báo với
hắn, chắc rất nhanh sẽ có quyết định chọn lựa thi thố thôi."




            "Chọn
lựa thi thố?" Hàn Vũ Thần kinh ngạc hỏi, "Ý của anh là hắn sẽ giúp
giúp Thân Đồ Dạ sao?"




            "Không
tính là giúp, ít nhất bây giờ Thân Đồ Dạ là người của chính mình, hắn chắc chắn
sẽ không để người động vào người của mình." Lỗi Lạc nói, "cái này là
đánh vào mặt hắn."




            "Nói
nhiều như vậy, đêm nay mấy tên cừu gia này lá gan cũng không nhỏ a, chắc hắn cũng
dự đoán được điểm này, lại còn không thể chờ đợi được động thủ, hắn lẽ nào không
suy tính hậu quả sao?"




            "Hắn
là sợ muộn sẽ không phần của mình phần đi."




            "Cũng
có khả năng."




            ...




            Dạ Hỏa Nhi ở
trên xe gọi cho Dạ Thần: "Chủ nhân, ta nhóm không có bắt được người, có nhóm
khác đang đuổi giết Đồ gia và Lăng tiểu thư, đã mai phục ở sân bay, hơn nữa kẻ đến
thì không thiện, căn bản chính là muốn đẩy bọn họ vào chỗ chết."




            "Người
nào sao mà to gan như vậy? Người của tôi cũng dám chạm vào?" Dạ Thần tất
nhiên gầm lên, "Tìm ra bọn họ cho tôi! ! !"




            "Vâng"




            ...




            Chiếc Rolls
Royce phiên bảng dài, trong xe Lãnh Thanh Mặc nhận được tin Thân Đồ Dạ cùng
Lăng Tuyết bị tập kích, sắc mặt trở nên hết sức khó coi, dùng thủ ngữ ra lệnh:
"Cái tên kia Hách Ba thật sự là hữu dũng vô mưu, tôi đã sớm nhắc nhở hắn,
không nên hành động gấp gáp, nếu thật sự đợi không được muốn lập tức hành động
cũng phải an phận làm việc, hắn làm ra động tĩnh lớn như thế, còn kinh động đến
cảnh sát, cái này không phải là đang cố ý khiêu khích Dạ Thần sao? Còn có, lập
tức thông báo Hách Ba, Lăng Tuyết là người của tôi, tuyệt đối không thể động vào
cô ấy!"




            "Vâng"




            ...




            Thân Đồ Dạ
một tay lái xe, thao tác vẫn thành thạo như cũ, mặc dù bị mười mấy chiếc xe cải
trang đang tấn công xe của anh, nhưng vẫn là rất nhanh đã thoát thân được, mang
Lăng Tuyết vội vã chạy ra vùng ngoại thành.




            Lăng Tuyết
dùng quần áo chặn lại miệng vết thương cho Thân Đồ Dạ, lòng nóng như lửa đốt
nói: "Anh còn khỏe không? Anh bị thương rất nghiêm trọng, chúng ta đi bệnh
viện trước đi."




            Giọng nói của
cô mang theo âm thanh khóc nức nở, mặc dù cánh tay cũng đang chảy máu, nhưng mà
cô lại không biết đau đớn, ngược lại nhìn thấy vết thương của Thân Đồ Dạ cô cảm
thấy đau lòng.




            "Chúng
ta nên chạy đi cho nhanh trước." Thân Đồ Dạ nhìn cô cười dịu dàng, trán đã
lấm thấm mồ hôi, nhưng mà tinh thần vẫn rất tốt, "Thừa cơ hội này, dẫn em
đi một chỗ."




            "Ở chỗ
nào?" Lăng Tuyết vô ý thức hỏi.




            "Đến đó
em sẽ biết ." Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, "Em nhất định sẽ thích ."




            "Nhưng
mà bây giờ..."




            "Phía
sau xe có cái hòm thuốc." Thân Đồ Dạ nói, "Nhưng mà anh nhìn em chắc
không biết dùng."




            "Anh
không nói sớm." Lăng Tuyết nóng nảy, vội vàng đứng dậy nằm sấp ở trên ghế
ngồi, quay ra phía sau tìm cái hòm thuốc.




            "Tư thế
này quá ái muội ." Thân Đồ Dạ nhìn mông cô đang nhếch lên, bên môi câu dẫn
ra nụ cười ái muội xấu xa, "Loại tư thế này, chúng ta còn chưa có thử qua
đâu."




            "Hm? Anh
nói cái gì?" Lăng Tuyết đang chuyên tâm tìm này nọ, căn bản cũng không có
nghe rõ sở lời anh nói.




            "Được
rồi, mau tìm cái hòm thuốc đi, cánh tay em bị thương, không thể để quá
lâu..."

1 comment: