Kẻ Thù Bên Gối - Chương 377


Thân Đồ Dạ có chút ít mơ màng chìm vào giấc ngủ, giọng nói
cũng trở nên trầm thấp, đại khái là chảy máu quá nhiều, tinh thần dần dần trở
nên được uể oải, nhưng anh vẫn như cũ cắn răng kiên trì, ít nhất là trước lúc
thoát khỏi nguy hiểm không thể ngã xuống.




            "Tìm
được rồi." Lăng Tuyết rốt cuộc tìm được hòm thuốc, vội vàng giúp Thân Đồ Dạ
xử lý, "Anh dừng xe qua một bên, trước giúp anh băng bó."




            "Viên
đạn chưa có lấy ra trước, không thể băng bó." Thân Đồ Dạ cười, "Chút
thường thức vậy mà cũng không có?"




            Anh cố gắng
làm bầu không khí trở nên dễ dàng hơn, cố gắng làm cho lòng cô không có gánh nặng,
hóa giải khủng hoảng trong lòng cô.




            "Vậy
làm sao bây giờ?" Lăng Tuyết vội vàng hỏi.




            "Cầm
máu trước" ánh mắt Thân Đồ Dạ càng ngày càng mơ hồ, tay lái tay càng ngày
càng buông, mất máu sau đó bị sốc cảm giác chậm rãi đánh tới.




            "Thân
Đồ Dạ, anh sao rồi?" Lăng Tuyết nâng cằm anh lên, thấp thỏm lo âu hỏi,
"Anh có phải cảm thấy rất khó chịu phải không? Anh ngừng xe ra đằng sau
nghỉ ngơi một chút đi, đến lượt em lái."




            "Tay em
cũng bị thương , hơn nữa em cũng không biết đi chỗ nào." Thân Đồ Dạ mạnh mẽ
chèn ép để vững tinh thần, "Anh chống đỡ một chút nữa, rất nhanh sẽ đến
."




            "Đi
nơi nào không quang trọng, quang trọng là anh an toàn." Lăng Tuyết nóng nảy,
bắt đầu dùng phép khích tướng, "Anh như vậy lái xe rất nguy hiểm, sẽ xảy
ra ra tai nạn xe cộ, em không muốn cùng nhau chịu chết? Anh nhanh ngừng
xe."




            "Được
rồi..." Cuối cùng câu này cũng có tác dụng, Thân Đồ Dạ ngoan ngoãn dừng xe
ven đường.




            Lăng Tuyết
lập tức đổi đến buồng lái, Thân Đồ Dạ liền từ trong xe lật đến ngồi sáng ghế kế
bên tài xế, mở cái hòm thuốc ra trước hết giúp Lăng Tuyết băng bó: "Thừa dịp
hiện tại ngừng xe, trước hết anh băng bó cho em."




            "Em chỉ
bị thương nhỏ, ngược lại anh..."




            "Đừng
dong dài, mau ngồi xuống." Thân Đồ Dạ đem Lăng Tuyết ấn ở trên ghế tài xế ngồi
xuống, thành thạo sát trùng tiêu độc, bôi thuốc, băng bó, chỉ có hai ba phút là
xong hết, "Được rồi, lái xe đi, nếu không những người kia sẽ đuổi kịp đó."




            "Uh."
Lăng Tuyết lập tức xe khởi động xe, Thân Đồ Dạ ngồi ghế cạnh tài xế, kéo quần
áo của mình, dùng cái bật lửa sát trùng cái nhíp, và dao giải phẫu, trực tiếp cứ
như vậy rạch vào miệng vết thương, cứng rắn gắp viên đạn ra, máu tươi phun ra khắp
nơi, trong xe tràn ngập nồng đậm vị máu tanh...




            Lăng Tuyết
nhìn thấy mà giật mình, áy náy nói: "Anh, anh không đau sao? Em đưa anh đi
bệnh viện được hay không? Anh nói cho em biết bệnh viện ở đâu, em sẽ chạy đến
đó?"




            "Đi bệnh
viện sẽ kinh động cảnh sát, huống chi, tự mình anh có thể giải quyết vấn đề,
không cần đi bệnh viện."




            Thân Đồ Dạ
cắn răng, cố nén đau đớn tự mình bôi thuốc băng bó, giống như cái kia không là
chính bản thân anh vậy, anh căn bản cũng không biết cái gì là đau đớn.




            Lăng Tuyết
không dám nhìn, nhưng nghe dao phẫu thuật cắt vào da thịt, âm thanh cọ xát với
máu, cô vẫn là nhịn không được nước mắt rơi đầy mặt: "Em thật vô dụng, cái
gì cũng làm không được, anh bị thương nặng như thế, còn muốn tự mình xử lý miệng
vết thương, em..."




            "Đứa
ngốc." Thân Đồ Dạ cuối cùng cũng làm xong, cả người sắp mệt lả, vẫn còn cưỡng
bách thu thập xong tất cả tàn vật, mới mệt mỏi nằm ở trên ghế, "Anh buồn
ngủ quá, cần ngủ một chút, em chỉ cần đi về phía nam là được, tất cả các ngã ba
đường đều đi về bên phải, chạy đến khi mặt trời hiện ra sẽ thấy một cánh đồng
hoa màu tím, chỗ đó chính là chỗ chúng ta muốn đến..."




            Câu nói kế
tiếp càng nói càng nhỏ thanh, Lăng Tuyết nghe được mơ mơ hồ hồ, nhưng cũng nghe
rõ ràng rồi.




            Cô dùng tay
bị thương lau mồ hôi trên trán Thân Đồ Dạ, nhìn bộ dạng anh suy yếu mệt mỏi, cảm
thấy vô cùng đau lòng.




            Cô thật sự rất
muốn làm chút gì đó cho anh, nhưng mà từ trước đến là một cô gái thô lỗ, mạnh mẽ,
nhưng bây giờ trở nên nhu nhược như vậy, hình như cái gì cũng sẽ không làm được,
chỉ có thể lái xe, còn phải để cho tự anh băng bó xong vết thương mới có thể
nghỉ ngơi...




            Lỗi Lạc vẫn
không thể nào đuổi theo kịp Thân Đồ Dạ, hiện tại hoàn toàn mất liên lạc với bọn
họ, Hàn Vũ Thần vô cùng lo lắng: "Làm sao bây giờ? Anh không phải là có rất
nhiều thủ hạ sao? Mau để cho bọn họ đi điều tra a."




            "Không
được." Lỗi Lạc lắc đầu nói, "Dạ vương không nói gì, tôi không thể tự
mình giúp Thân Đồ Dạ, nếu không bị hắn biết rõ, chuyện sẽ phiền toái hơn."




            "Anh,
người này đây là cái gì tư tưởng?" Hàn Vũ Thần tức giận chất vấn, "Hiện
tại Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết bất cứ lúc nào cũng có nguy hiểm đến tính mạng, anh
còn cố kỵ Dạ Thần? Lẽ nào anh muốn thấy chết mà không cứu sao? Anh vẫn là huynh
đệ của Thân Đồ Dạ sao?"




            "Dạ
vương với tôi, cậu cảm thấy ai xuất thủ cứu Thân Đồ Dạ thì tốt hơn?" Lỗi Lạc
hỏi ngược lại.




            "Cái
gì?" Hàn Vũ Thần nghe không hiểu lời hắn nói.




            Lỗi Lạc
kiên nhẫn giải thích: "Nếu là bình thường, cho dù xông pha khói lửa tôi chết
cũng không chối từ, nhưng mà bây giờ là thời khắc đặc thù, Dạ vương đã biết chuyện
của Thân Đồ Dạ bị tiết lộ ra ngoài, hơn nữa có người ở đuổi giết hắn, như vậy Dạ
vương nhất định sẽ chọn lựa bên mà giúp đỡ, ngược lại, nếu như tôi hiện đang
nhúng tay, Dạ vương ngược lại sẽ cảm thấy Thân Đồ Dạ đã sớm biết chuyện này mà không
có bẩm báo với hắn, đến lúc đó hắn chưa chắc sẽ tận tâm tận lực đi giúp Thân Đồ
Dạ như bây giờ."




            "Nhưng
mà, Dạ Thần thật sự sẽ giúp Thân Đồ Dạ sao?" Hàn Vũ Thần thủy chung vẫn
không quá yên tâm.




            "Nhất
định sẽ!" Lỗi Lạc vô cùng khẳng định, "Cái này tôi dám cam
đoan!"




            Lỗi Lạc hiểu
rất rõ Dạ Thần, cho dù không có lý do nào khác, hắn cũng sẽ không bỏ mặc, Dạ Thần
là một người vô cùng nguyên tắc hơn nữa là người luôn bao che khuyết điểm, Thân
Đồ Dạ một ngày không có thật sự bị cách chức, đó chính là người nắm quyền trong
Ngũ Đế, là hắn huynh đệ của Dạ Thần, dùng lời của chính Dạ Thần nói "Ai nếu
mà dám động đến một sợi tóc của huynh đệ hắn, hắn liền chém đầu người đó làm
băng ghế ngồi!"




            "Vậy
là tốt rồi." Hàn Vũ Thần thấy Lỗi Lạc khẳng định như thế, cũng không nói
thêm gì nữa, chỉ là không yên lòng Lăng Tuyết như cũ, vì vậy lại hỏi, "Chúng
ta bây giờ còn có thể làm chút gì đó hay không?"




            "Tôi
muốn đi gặp Tưởng Khiếu Quân một lần." Lỗi Lạc nghĩ đến Tưởng Thất gia, cảm
thấy người này có thể giúp được Thân Đồ Dạ, "Tôi đưa cậu về chỗ đó của tôi."




            "Không
cần, anh để tôi ở chỗ an toàn là được, tôi cũng vậy muốn đi gặp vài người bạn."
Hàn Vũ Thần nói, "Để cho bọn họ tới đón tôi."




            "Cũng
tốt."




            Lăng Tuyết
lái như bay nhanh, dựa theo lời Thân Đồ Dạ đã nói luôn chạy về hướng nam, gặp
được ngã ba thì đi chọn bên phải đường, trên đường chạy xe sắp hết xăng, cô dừng
xe ở trạm xăng dầu đổ đầy, sau đó tiếp tục chạy về phía trước, chạy đến lúc hừng
đông, ánh bình minh tiến lên, cô vẫn không có nhìn thấy một biển hoa màu tím.




            Thân Đồ Dạ
bên cạnh sớm đã mê man, Lăng Tuyết vô cùng lo lắng cho anh, đưa tay ra xờ trán
anh, trán nóng đến dọa người, cô lập tức sợ hãi, xe chạy được một lúc nữa thì
tìm được môt trạm y tế gần đó, lúc này cô mang Thân Đồ Dạ đi vào phòng khám bệnh.




            Lúc xe chạy
đến phòng khám bệnh thì trời đã sáng, nhưng mà phòng khám bệnh vẫn chưa mở cửa,
Lăng Tuyết vô cùng sốt ruột, nên ở trên xe không ngừng ấn còi, hy vọng có người
có thể nghe được.




            Giống như ở
loại địa phương nhỏ này phòng khám bệnh đều sẽ có người ở bên trong, cho dù là một
nhân viên hay người tình nguyện, ít nhất cũng có thể liên lạc với bác sĩ.




            Quả nhiên,
vài phút đi qua, cửa phòng khám bệnh liền bị kéo ra, một người đàn ông tuấn tú đi
ra, trên người còn khoác mặc một cái áo lông, vẻ mặt tức giận trách mắng nói giống
như ngôn ngữ khó hiểu, Lăng Tuyết một câu nói cũng đều nghe không hiểu.




            Cũng may
Lăng Tuyết lúc trước giả mạo Cung Thiên Long đã học tiếng Anh một đoạn thời
gian, trình độ tiếng Anh so với trước kia tốt hơn nhiều, vì vậy lập tức xuống
xe một bên làm động tác một bên dùng tiếng Anh giải thích nói bên trong xe có một
người bệnh bị thương rất nghiêm trọng, cần cứu chữa.




            Người này
nghe cái hiểu cái không, đi đến bên cạnh xe liếc một cái, lập tức liền hiểu rõ
ý của cô, người này mặc dù tính tình thô lỗ, nhưng mà vẫn còn có đạo đức nghề
nghiệp, lúc này liền mở cửa xe đem Thân Đồ Dạ đỡ xuống xe, ôm vào trong phòng
khám.




            Lăng Tuyết
vội đuổi theo đi, người kia kiểm tra thương thế cho Thân Đồ Dạ, lông mày sít
sao nhăn lại, lại là bô bô nói một trận, Lăng Tuyết một câu nói cũng đều nghe
không hiểu, lo lắng dùng tiếng Anh nói: "Anh có thể nói anh văn hay không,
hoặc là dùng Trung văn cũng có thể, tôi không giỏi Anh ngữ a."




            Người kia
nghe không hiểu lời cô nói, không kiên nhẫn khoát tay áo, hướng về phía trong
phòng rống lên một tiếng, một thân hình thể phụ nữ không lớn lắm đi ra, mặt mũi
có nhiều tàn nhang, không cao, nhưng nhìn ra được người này rất dễ nói chuyện
hơn người nam kia rất nhiều, cô ta vừa nhìn thấy Thân Đồ Dạ trên giường bệnh,
nói câu "OMG", sau đó liền ra tay trị liệu, còn dùng không nhiều từ
tiếng Anh chuyên ngành hỏi tình hình từ Lăng Tuyết.




            Lăng Tuyết
mừng rỡ, cuối cùng cũng có người có thể hiểu cô rồi, lập tức nói đơn giản một
chút về tình trạng của Thân Đồ Dạ, nói anh luôn bị sốt cao, còn nói chảy rất
nhiều máu, hy vọng bọn họ giúp đỡ cứu anh, bao nhiêu tiền cũng đều không có vấn
đề gì.




            Người phụ nữ
dùng tiếng Anh nói thầm một câu gì, Lăng Tuyết nghe không có hiểu, nhưng mà
nhìn ra được bọn họ toàn lực cứu chữa cho Thân Đồ Dạ, cô cũng an lòng .




            Nhìn đôi vợ
chồng mặc dù lớn tuổi, vẫn còn một chút đẹp lão và hơi mạnh mẽ, lại xử lý vết
thương rất tốt, trong ánh mắt có bác sĩ mới có nhân từ thiện ý, từ trên trực
giác đến nói, Lăng Tuyết là tin tưởng bọn họ .




            Nhưng mà...




            Lăng Tuyết luôn
cảm thấy trong phòng khám này có một mùi hương rất lạ, bên cạnh còn có một cái
lồng sắt, còn có một vài động vật có lông, lẽ nào...




            Lăng Tuyết
trong đầu lóe qua một cái ý niệm kỳ quái, không khỏi rùng mình một cái, lại
nhìn kỹ động tác hai người kia, giống như thật sự không phải là bác sĩ chuyên
nghiệp dịu dàng như vậy, còn có những dụng cụ chữa bệnh đều là loại lớn, lúc cầm
cái kìm kẹp bông cho Thân Đồ Dạ lúc cầm máu hoàn toàn không để ý tới miệng vết
thương của anh, trực tiếp liền chọc vào, Lăng Tuyết nhìn mà rợn cả tóc gáy.




            Lúc lúc này,
người đàn ông kia nói câu cái gì đó, người phụ nữ lấy ra một con dao mổ liền chọc
vào vết thương của Thân Đồ Dạ, trong lòng Lăng Tuyết cả kinh, vội vàng tiến lên
ngăn cản: "Các người muốn làm gì? ? ?"




            "…blabala..."
Người đàn ông rống lên một câu, cái cằm hướng người bên cạnh nói, ý tứ là kêu
Lăng Tuyết tránh ra.




            "Mau
tránh ra, đừng làm trở ngại chúng tôi làm giải phẫu." Người phụ nữ dùng tiếng
Anh lo lắng nói, "Chúng tôi đang giúp cho hắn lấy viên đạn."




            "Viên
đạn đã lấy ra rồi, các người đừng mơ tưởng gạt tôi." Lăng Tuyết gắt gao bắt
lấy tay người phụ nữ nói, "Sớm đã thấy các người không giống người tốt, thì
ra thật sự là một phòng khám dởm, nói, là ai phái các người đến ?"




            "blabala..."
Người phụ nữ kia nóng nảy, huyên thuyên nói một trận, cũng dùng tiếng anh không
tiêu chuẩn, Lăng Tuyết một câu cũng đều nghe không hiểu.

            Người đàn ông kia không có kiên nhẫn,
một tay đẩy Lăng Tuyết ra, nhìn người phụ nữ nói một câu, người phụ nữ liền chọc
dao nhỏ đi xuống...



1 comment: