"Tôi nhớ rồi, cảm ơn."
Lăng Tuyết có
trí nhớ tốt vào lúc này đưa đến tác dụng, nghe một lần liền biết đường đi, nổ
máy xe chạy theo hướng dẫn.
Cách nơi
này 5km, thời tiết so với hang ổ của Dạ Thần ấm áp hơn nhiều, cửa sổ xe đều
đóng kín, bên ngoài xe gió gào thét điên cuồng, bắt đầu mưa to.
Trên đường
có chút ít bị trượt, còn có rất nhiều xe đang trên đường, Lăng Tuyết không thể
không chậm lại tốc độ xe, chú ý an toàn.
Thân Đồ Dạ
kim tiêm trên người đã rút ra, đang ngủ hỗn loạn trên ghế kế bên tài xế, Lăng
Tuyết nhìn bộ dạng anh như vậy, trong lòng vô cùng khổ sở, nghĩ đến sau lưng anh
vẫn còn dấu vết của vết thương bị bỏng, cô liền ân hận không thôi.
Lúc trước bởi
vì chuyện sinh non mà hận anh thấu xương, anh luôn ở bên cạnh cô, cô lại một chút
cũng không cảm kích, còn vô cùng tín nhiệm với Lãnh Thanh Mặc.
Khi đó, trong
lòng cô, Lãnh Thanh Mặc được xem là thiên sứ, mà anh Thân Đồ Dạ chính là một
tên ma quỷ.
Cho tới bây
giờ cô mới biết được, thì ra chuyện cô sinh non tên đầu sỏ gây nên là Lãnh
Thanh Mặc, Thân Đồ Dạ luôn ở sau lưng yên lặng bảo vệ cô và những người cô yêu
thương..
Vì bảo vệ cô,
anh còn đem tài sản, địa vị và danh tiếng đều dùng để đổi lại sự bình yên cho
cô, bên cạnh mình lại không người nào có thể dùng, anh thà rằng lưng đeo tất cả
tội trạng vẫn không buông tha mà chống đỡ cho cô.
Vì cứu đám
trẻ cô nhi viện, anh liều lĩnh xông vào đám cháy, làm cho chính mình bị bỏng nghiêm
trọng, vết thương kéo đến bây giờ cũng chưa có xử lý tốt nữa, còn nhiều chỗ đã
lên mủ và chuyển biến xấu, vết thương cũ thêm vết thương mới, cho nên mới hôn
mê bất tỉnh, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng...
Anh đã làm
nhiều như thế cho cô, nhưng cô chưa bao giờ cảm kích, đối anh vô cùng oán hận,
ngược lại đối với tên đầu sỏ gây nên chuyện Lãnh Thanh Mặc lại vô cùng tín nhiệm.
Tình huống
này là người nhân đau cừu nhân mừng, nói đến đến thật sự là hoang đường, mà
ngay cả chính cô cũng cảm giác mình hồ đồ ngu ngốc buồn cười...
Lúc trước
cô nhất thời xúc động làm chuyện sai lầm, liên lụy đến anh, hiện tại anh trở
thành người đứng mũi chịu xào, bản thân bị trọng thương còn bị người ta đuổi giết,
còn cô thì cái cũng đều làm không được.
Cô tự nói với
mình, nhất định phải mang Thân Đồ Dạ thoát khỏi nguy hiểm, vượt qua lần cửa ải
khó khăn này. . .
...
Lăng Tuyết
lái xe tìm nửa giờ, rốt cuộc cũng tìm được cái bệnh viện kia, cô trực tiếp lái
xe đến sảnh của bệnh viện, gọi tới nhân viên cứu hộ mang giường đẩy đến đem
Thân Đồ Dạ đẩy mạnh vào, bắt đầu kiểm tra trị liệu.
Còn được là
cái bệnh viện này có người hiểu tiếng Anh, thiết bị y tế coi như là hoàn thiện,
Lăng Tuyết một tấc cũng không rời khỏi Thân Đồ Dạ, rất sợ anh xuất hiện nửa điểm
ngoài ý muốn.
Đại khái
hơn một tiếng đồng hồ sau, toàn thân vết thương của Thân Đồ Dạ đã được xử lý một
lần nữa, lại bắt đầu truyền dịch, trên kệ treo tứ bình truyền dịch, y tá nói cần
liên tục truyền dịch để quan sát, Lăng Tuyết hỏi thăm lúc nào anh mới có thể tỉnh
lại, bác sĩ nói xem tình huống, có lẽ là ba ngày, có lẽ năm ngày, có lẽ càng
lâu...
Trong lòng Lăng
Tuyết vô cùng lo âu, không biết rõ những kẻ thù của Thân Đồ Dạ lúc nào sẽ đuổi
theo, cô do dự có nên liên lạc với Lỗi Lạc và Thân Đồ Phong Hoa hay không,
nhưng mà nhìn tình trạng của Thân Đồ Dạ hiện tại, cô lại có chút ít do dự, hiện
tại ở loại tình huống này, chỉ sợ Lỗi Lạc và Thân Đồ Phong Hoa cũng giúp không
được Thân Đồ Dạ, nếu liên lạc với bọn họ, chỉ sợ còn sẽ liên lụy tới bọn họ.
Nghĩ tới
đây, Lăng Tuyết vẫn từ bỏ ý niệm trong đầu, có lẽ đợi đến lúc Thân Đồ Dạ tỉnh lại
thì thương lượng một chút với anh.
Vì không tiết
lộ hành tung của bọn họ, Lăng Tuyết lái xe đến một nơi gần đó, đi vào trong một
hẻm nhỏ, dừng xe và tìm được ví tiền ở trong xe, gửi cho bệnh viện một số tiền
lớn, đặc biệt dặn dò các cô ấy không để bất kỳ ai lộ ra tin tức của bọn họ.
Hàn Vũ Thần
xuống xe trước, Lỗi Lạc dặn dò hắn: "Nếu như Lăng Tuyết liên lạc với cậu, cậu
nhất định phải nói cho tôi biết, mặc dù chúng ta bây giờ không thể làm cái gì,
nhưng mà nếu như bọn họ gặp phải nguy hiểm, chúng ta vẫn phải là lập tức chạy
qua cứu người."
"Tôi
biết rồi." Hàn Vũ Thần gật gật đầu, "Anh cũng vậy, nếu như Thân Đồ Dạ
có liên lạc với anh, làm phiền anh nói một tiếng với tôi."
"Yên
tâm, tôi biết rõ."
...
Sau khi
tách ra, Hàn Vũ Thần liền đi tìm một người bạn của hắn, hắn muốn đền bù sai lầm
của mình, muốn làm chút gì đó cho Thân Đồ Dạ.
Mặc dù hắn
biết rõ mình có thể làm không nhiều, có lẽ chưa chắc có thể giúp được Thân Đồ Dạ,
nhưng mà dù sao vẫn muốn tận một phần lực.
Cũng giống
như vậy, Lỗi Lạc chưa có về nhà, mà là trực tiếp đi tìm Thân Đồ Phong Hoa, hắn
muốn cùng cô cô bàn bạc một chút, xem phải làm như thế nào để giúp Thân Đồ Dạ.
Thời gian
trôi qua rất nhanh, đảo mắt đã qua hai ngày, an an ổn ổn không sóng không gió,
Lăng Tuyết ở bệnh viện bảo vệ Thân Đồ Dạ hai ngày hai đêm, tình trạng của anh dần
dần ổn định lại, nhiệt độ cơ thể bình thường, miệng vết thương cũng không bị
viêm nặng thêm.
Bác sĩ nói
không lâu nữa, anh sẽ tỉnh lại, hiện tại chỉ cần ở bệnh viện điều trị thật tốt là
được.
Lăng Tuyết
thở phào nhẹ nhõm, nghĩ tới Thân Đồ Dạ rất nhanh là có thể khỏe lại, bọn họ
cũng có thể rời khỏi chỗ này.
Vài ngày
nay, Lăng Tuyết đều không có nghỉ ngơi tốt, đôi mắt sưng lên giống như con khỉ,
đợi đến lúc Thân Đồ Dạ tỉnh lại, cô nhất định phải đi tắm một cái thật tốt, thây
quần áo, ăn rất nhiều món ngon, sau đó ngủ một giấc cho ngon...
Hôm nay thời
tiết cũng khá, bên ngoài bầu trời trong trẻo, Lăng Tuyết lau người cho Thân Đồ
Dạ, miệng vết thương đã liền da rồi, nghĩ tới anh rất nhanh sẽ tỉnh lại, cô muốn
mua cho anh một bộ quần áo, hơn nữa chính mình cũng muốn tắm một cái, nhưng mà để
Thân Đồ Dạ một mình ở bệnh viện cô không yên tâm, vì vậy cô gọi một cô y tá,
cho cô ấy một khoản tiền, nói cho cô ấy biết số đo của hai người, nhờ cô ấy mua
quần áo giùm.
Cô y tá kia
kiếm được tiền, vô cùng vui vẻ, cầm tiền liền đi tới mấy shop gần đó mua quần
áo, dựa theo số đo Lăng Tuyết đã nói và nhãn hiệu đi mua, Lăng Tuyết nhờ y tá
mua nhãn hiệu bình thường, không cần đi dạo chọn lựa, cho nên y tá rất nhanh liền
đem quần áo mua về đến.
Y tá lời
thêm nhiều tiền, chủ động giúp bọn họ đem quần áo mới cầm đến phòng tiêu độc đi
tiêu độc rồi giao lại cho Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết
nhân cơ hội đó đi tắm sạch sẽ, thay quần áo sạch, cảm giác thoải mái nhiều hơn
nhiều.
Thân Đồ Dạ
hiện tại mặc quần áo bệnh viện, không cần thây, cô đem quần áo để ở trong ba lô,
đợi đến lúc anh tỉnh thì có thể thây.
Lăng Tuyết cất
passport và giấy tờ chứng từ của bọn họ tất cả đều để ở trong ba lô, chuẩn bị hậu
hoạn, vạn nhất bọn cừu gia chạy lại đây, bọn họ cầm lấy ba lô là có thể đi .
Nhưng mà
may mắn là, hai ngày nay đều trôi qua an an ổn ổn, không có ai tìm đến.
Đại khái là
bọn họ đã thoát được vì đang ở một nơi rất xa xôi hẻo lánh, bọn họ tìm không thấy
đi.
Nhưng mà
Lăng Tuyết vẫn như cũ không dám buông lõng, bất cứ lúc nào cũng cảnh giác cao,
buổi tối ngủ cũng ngủ không yên ổn, nhưng mà bây giờ cô thật sự là có chút ít mệt
mỏi, nằm ở bên giường Thân Đồ Dạ không ý thức liền ngủ ...
Ở đây vốn
là một thị trấn nhỏ xa xôi hẻo lánh, bệnh nhân cũng không phải là rất nhiều, những
shop bán hàng ở gần đó cũng mới mở nửa năm trước.
Hôm nay cuối
tuần, người rất vắng.
Ý ta giúp
mua quần áo đã có lợi nhuận hơn nửa năm tiền lương, trong lòng không kìm được
vui mừng, cô ấy nghĩ tới Lăng Tuyết vài ngày nay đều không có ăn được cái gì ngon,
vì vậy liền đi mua một chút thức ăn ngon mang vào cho Lăng Tuyết, mới từ thang
máy đi ra, cô ta phát hiện vài tên áo đen ở trong hành lang thần thần bí bí rục
rịch, giống như đang tìm kiếm cái gì.
Cũng không
có nghĩ quá nhiều, nhấc theo hai túi thức ăn to đi về hướng phòng bệnh của Lăng
Tuyết, nhưng mà đi đến nửa đường bị một tên áo đen ngăn cản lại, tên áo đen kia
dùng tiếng Anh thành thạo hỏi: "Có thấy một người Trung Quốc phụ nữ mang một
người đàn ông Trung Quốc đến nằm viện ở đây không? Trong đàn ông bị thương, người
phụ nữ cũng bị thương, đây là ảnh chụp người phụ nữ."
Người kia đưa
ra ảnh của Lăng Tuyết cho y tá xem, y tá nhìn ảnh chụp, trong lòng cả kinh, người
này không phải chính là cái người nhờ cô mua quần áo sao, là một mỹ nữ giàu có sao?
Khó trách cô
ấy hết lần này đến lần khác cường điệu nói ngàn vạn không nên tiết lộ tin tức của
cô ấy, xem ra là có người đang đuổi giết bọn họ.
"Có gặp
qua không?" tên kia nhân truy hỏi.
"Gặp
qua." Gật gật đầu, "Bọn họ đang ở lầu hai mươi mốt."
Tên kia
nghe thấy vậy, vội vàng mang người vội vã chạy đến thang máy, nhìn thấy bọn họ
đi rồi sau đó, y tá lập tức chạy đến phòng bệnh báo tin cho Lăng Tuyết:
"Lăng tiểu thư, không hay rồi, tôi nhìn thấy vài tên áo đen lạ ở bệnh viện
tìm bọn cô khắp nơi đó."
"Tên
áo đen?" trong lòng Lăng Tuyết cả kinh, mấy tên này khẳng định là kẻ thù của
Thân Đồ Dạ rồi.
"Mặc một
thân đồ tây đen, mang kính râm màu đen, tóm lại không giống người tốt." Còn
có, "Bọn họ mới vừa rồi còn hỏi đường tôi, tôi đem bọn họ lừa lên lầu hai
mươi mốt rồi. Làm sao bây giờ? Có muốn báo cảnh sát hay không?"
"Báo cảnh
sát cũng vô dụng." Lăng Tuyết lắc lắc đầu nói, "chúng ta đổi quần áo,
nhanh. ."
"A?"
y tá sững sờ nhìn cô, hoàn toàn không hiểu rõ là có ý gì.
"Còn đứng
ngây đó làm gì? Mau cởi ra a." Lăng Tuyết kéo y tá đi đến toilet, thúc giục
cô ấy đổi quần áo.
Có chút ít
mơ hồ, nhưng cô ấy vẫn tin tưởng Lăng Tuyết, cho nên không có hỏi nhiều, vội vội
vàng vàng cùng Lăng Tuyết đổi quần áo, mới sáng sớm đồng phục của y tá vẫn còn
thẳng, mang khẩu trang, hai người cùng nhau đỡ Thân Đồ Dạ tới xe lăn, Thân Đồ Dạ
còn ở đang truyền dịch, mặc trên mặc đồ bệnh nhân, Lăng Tuyết đeo khẩu trang và
nón bệnh nhân lên cho anh, trên người lại đắp một cái chăn lông mỏng, như vậy,
cũng không có người nào nhận ra bọn họ.
Lăng Tuyết nói
cám ơn với cô y tá, đem ba lô treo ở phía sau xe lăn, sau đó đẩy Thân Đồ Dạ ra
ngoài.
Cô muốn dẫn
anh rời đi lúc này, không thể để cho những thứ tên người xấu tìm được.
Dù sao hiện
tại bệnh tình của Thân Đồ Dạ đã được khống chế, bây giờ rời đi đối bệnh tình của
anh không có ảnh hưởng quá lớn, đợi đến bọn họ tránh khỏi một kiếp này sau đó lại
tìm một bệnh viện khác là được.
Lăng Tuyết
đẩy Thân Đồ Dạ ra khỏi phòng, đi đến thang máy, đúng lúc này thấy mấy tên áo
đen kia từ trong thang máy đi ra, hai bên chạm mặt nhau, mấy người kia không có
chút nào nhận ra Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ, hai bên chỉ gặp thoáng qua như vậy.
Lăng Tuyết
lạnh nhạt tự nhiên đẩy Thân Đồ Dạ vào thang máy, sau đó quan cửa thang máy, nhìn
theo bóng dáng bọn họ, trong lòng bịch bịch loạn nhảy.
...
Cô y tá đổi
đồ cho Lăng Tuyết như đang mặc trên người bộ quần áo quý báu, trong lòng vui mừng
ung dung, cô ấy làm người tốt làm đến cùng, dọn dẹp lại phòng bệnh, không thể để
cho những người kia tìm được dấu vết gì để lại.
Đúng lúc
này, đột nhiên có người đá cửa mà vào, quay đầu nhìn lại, hung hổ hù dọa đến sợ
hãi, mấy đàn ông cầm súng đá vào cửa mà vào, vô cùng cảnh giác, dường như đang
gặp phải kẻ địch rất mạnh, nhưng mà, khi bọn họ vào trong phòng chỉ có một người,
mấy đàn ông lại sửng sốt.
Trong đó có
một người lúc nãy hỏi đường, hắn nhìn một cái liền nhận ra: "Là cô."
"Ngươi,
các ngươi... Muốn làm gì?" Vô cùng căng thẳng.
"Người
phụ nữ này nhất định là có vấn đề." Một tên áo đen một tay lấy túm cô y tá
qua, giọng nói hung ác chất vấn, "Nói, Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ ở đâu?"
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 379 […]
ReplyDelete