Có lẽ là do quá mệt mỏi, Lăng Tuyết rất nhanh đã ngủ, giống
như trước đây nghiêng người ôm Thân Đồ Dạ, một cái tay đặt trên lồng ngực anh,
khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào cổ anh, ngửi mùi thơm của cơ thể của anh, hưởng thụ loại
cảm giác ỷ lại này.
Ngủ không được
bao lâu, Lăng Tuyết chìm vào trong giấc mơ...
Trong mơ, cô
và Thân Đồ Dạ đi đến một cái sơn cốc, trong sơn cốc có một con đường nhỏ, Lăng
Tuyết đẩy xe lăn của Thân Đồ Dạ đi về phía trước, giống như con đường sẽ đi về
phía cuộc sống sau này của bọn họ vậy, phía trước là miền đất hứa, chỉ cần đi
thẳng về phía trước, bọn họ sẽ tìm ra được còn đường càng ngày càng tốt, càng
ngày càng mở rộng.
Nhưng mà đi
không bao lâu, bão táp liền ập tới, ở trong sơn cốc gió ập vào, ngăn cản ánh mắt
của bọn họ, làm cho bọn họ vô pháp thuận lợi đi về phía trước.
Lăng Tuyết
đẩy Thân Đồ Dạ gian nan đi về phía trước, nhưng mà đường xá càng ngày càng nguy
hiểm, xung quanh đá bay văng khắp nơi, nện vào người Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ,
cho dù ở trong mơ, nhưng Lăng Tuyết cũng cảm giác được đau đớn, Thân Đồ Dạ lại
là bị đá bay trúng đầu máu chảy đầm đìa, che mờ cả đôi mắt.
Lăng Tuyết
muốn dẫn anh rời khỏi nơi nguy hiểm này, nhưng mà phía trước, đường đã bị đá bay
chặn lại, cô đẩy xe lăn căn bản là vô pháp vượt qua trở ngại này.
Trên đỉnh
núi còn có mấy tảng đá không đang chạy xuống, từng khối từng khối nện vào trên
người Thân Đồ Dạ, dưới tình thế cấp bách, Lăng Tuyết xông tới nhào vào người anh,
chống đỡ, ngăn cản đá bay trúng anh.
Áp lực trầm
trọng đè ở trên người cô, mỗi một tảng đá nện vào là một lần bị thương nặng,
đem Lăng Tuyết đè bẹp đến sắp hít thở không thông.
Vừa lúc đó,
một cánh tay mạnh mẽ mạnh mẽ che chở cô vào trong ngực, mang cô lao ra vòng
vây.
Lăng Tuyết
ngẩng đầu nhìn lại, đúng là Thân Đồ Dạ, không biết lúc nào đã đứng lên được và bắt
đầu bảo vệ cô, trong lòng cô nhất thời liền có cảm giác an toàn, có một loại lòng
tin kiên định, chỉ cần anh ở đây, bọn họ sẽ nhất định có thể chọc thủng vòng
vây, bình yên rời đi...
Quả nhiên,
Thân Đồ Dạ rất nhanh đã mang cô thoát đi hiểm cảnh, hai người một đường chạy
nhanh, cuối cùng nhìn thấy tia ánh của hừng đông, tiếp tục đi lên phía trước, là
một cánh đồng hoa màu tím, bầu trời trở nên trong xanh trong nháy mắt, bầu trời
âm u trở nên trời xanh không mây, ánh mặt trời sáng rỡ chiếu rọi lên cánh đồng hoa
vô cùng xinh đẹp.
Lăng Tuyết
mừng rỡ như điên, kéo tay Thân Đồ Dạ chạy khắp các con đường trên cánh đồng hoa,
bọn họ được gió mát thổi vào mặt, ngửi hương hoa, trong lòng tất cả khói mù đều
tan thành mây khói ...
Lăng Tuyết cứ
như vậy tỉnh lại trong giấc mộng tuyệt vời, bên môi còn đang nở nụ cười."
Đang nở nụ cười thì có một giọng nói vang lên, “em đang cười
gì ngốc gì vậy’’. Lăng Tuyết giật mình nhảy lên một cái, lúc này mới nhìn thấy
Thân Đồ Dạ đang mở mắt nhìn cô chăm chú.
Cô mừng như điên, vội vàng bật đứng dậy kiểm tra một lượt,
sau đó mới thở phào, anh đã tỉnh lại rồi. Cô cười hết sức ngốc nghếch mất một
lúc. Sau đó mới nói "Tối hôm qua vốn là gọi rất nhiều thức ăn, nhưng mà anh
hôn mê bất tỉnh, anh không đói bụng." Lăng Tuyết đẩy anh đến trước bàn ăn,
rót cho anh một ly nước ấm, "Anh vừa mới tỉnh lại không được chạy tán loạn
khắp nơi, thân thể còn rất yếu yếu đó."
"Anh cực
kỳ khỏe mạnh, trước đó chỉ là ngủ mà thôi." Thân Đồ Dạ cười cười.
"Dù
sao về sau không được vô duyên vô cớ biến mất, nếu không em sẽ tự mình rời khỏi,
không đợi anh nữa." Lăng Tuyết trắng mắt liếc anh một cái.
Phục vụ
phong mang tới bữa sáng phong phú đặt ở trên bàn, dùng Anh ngữ nói với Thân Đồ
Dạ câu gì đó, sau đó liền đi ra.
Thân Đồ Dạ
rót cho Lăng Tuyết một chén trà, săn sóc dặn dò nói: "Được rồi, nhanh đi rửa
mặt, sau đó lại đây ăn điểm tâm."
"Cô ấy
vừa rồi nói gì với anh?" Lăng Tuyết hiếu kỳ hỏi.
"Chính
nói cho chúng ta dùng ngọn miệng." Thân Đồ Dạ vỗ mông cô một cái,
"Nhanh đi."
"Biết
rồi." Lăng Tuyết cười đi vào toilet.
Thân Đồ Dạ nhìn
cô đóng cửa phòng lại, đem một viên thuốc bỏ vào trong chén trà của Lăng Tuyết...
#$$$@@@@@@
Cái đoạn lúc TĐD tỉnh lại là do ta chém ấy, tự nhiên chỗ đó thấy sai sai gì ấy, nên thêm vào cho liền mạch....nhưng cũng không tốt lắm...hix hix
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 382 […]
ReplyDelete