"Hì hì!" Lăng Tuyết cười, đang chuẩn bị nói cái
gì, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, "Thân Đồ tiên sinh, đã đến giờ, chúng
tôi có thể vào chưa."
Sau đó, tên
áo đen trực tiếp đẩy cửa vào...
Đôi lông
mày của Thân Đồ Dạ cau lại, nắm chén trà bên cạnh liền đập tới.
Tên áo đen
vô ý thức né tránh, nhưng mà chén trà vẫn là đập trúng trán hắn, làm bị thương ở
tráng, máu chảy ra đầm đìa.
Tên áo đen
che trán, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi: "Ngươi..."
Bọn sát thủ
lập tức giơ súng nhắm vào Thân Đồ Dạ.
Thân Đồ Dạ
mặt không đổi sắc, bén nhọn lạnh lùng quát: "Không có lệnh của tôi, ai cho
các ngươi đi vào?"
"Nói cho
mày hai mươi phút, hiện tại đã quá thời gian ." Trong đám có một sát thủ gầm
lên, "Chúng ta là bởi vì Tôn Dạ vương chỉ thị mới nể mặt mày, bằng không đã
sớm giết mày, còn khách khí với mày cái gì? Mày không nên rượu mời không uống lại
uống rượu phạt."
"Nếu
hiện tại tao giết mày, bọn họ cũng không dám đụng đến một sợi tóc của tao."
Thân Đồ Dạ nhướn mày cười lạnh, "Mày tin hay không?"
"Mày..."
Tên sát thủ kia tức đến hổn hển.
"Tôi tin."
Tên áo đen bị thương đột nhiên mở miệng nói chuyện, "Thân Đồ tiên sinh muốn
mạng của ai, ai cũng trốn không thoát."
Nghe được
câu này, tên sát thủ đó bị dọa đến sắc mặt đều thay đổi ...
"Thân
Đồ tiên sinh, thực xin lỗi, mới vừa rồi là tôi thất lễ ." Tên áo đen kia khiêm
tốn cúi đầu xuống, "Nhưng mà bây giờ thời gian thật sự đã đến, xin ngài đi
theo chúng tôi."
"Người
của Lưu Bát đến, cậu xác định cậu có thể mang tôi đi?" Thân Đồ Dạ lạnh
lùng cười một tiếng, "Vài chục chiếc xe quân dụng, tùy tùy tiện tiện cũng
có thể giết chết các cậu."
"Xem ra
Thân Đồ tiên sinh đã sớm biết ." sắc mặt tên áo đen hết sức khó coi,
"Mày đã sớm đoán được bọn họ sẽ đến? Mày là cố ý kéo dài thời gian."
Người của Lưu
Bát làm cho một trận lớn như vậy, nếu muốn không biết rõ cũng khó khăn, cho nên
tên áo đen cũng đã sớm biết người của Lưu Bát đến, cho nên bọn họ kéo dài thời
gian làm lỡ việc lâu như thế còn chưa có tới gõ cửa, cũng không phải là bởi vì
lễ nghĩa, mà là đang gọi điện cho chủ nhân của họ để bẩm báo tình hình hiện tại.
Lưu Bát là
người của bộ quân sự của Anh quốc, mấy năm trước có hiềm khích với Thân Đồ Dạ,
tất cả mọi người biết rõ bình sinh người hắn hận nhất chính là Thân Đồ Dạ.
Nhưng là vì
Dạ Thần từ trong điều giải, Lưu Bát không dám tìm Thân Đồ Dạ báo thù, hai người
coi như là chung sống hoà bình vài năm, nước giếng không phạm nước sông, hiện tại
Thân Đồ Dạ sắp xuống đài, Lưu Bát tự nhiên không cần cố kỵ cái gì, có oán báo
oán, có thù báo thù.
Nhưng mà, Lưu
Bát phải cũng đã nhận được tin tức, biết rõ Tôn Dạ muốn bảo vệ Thân Đồ Dạ, cho
nên đoàn xe đến phía dưới, cũng không có vội vã bắt người, mà là ngừng ở phía
dưới chờ Thân Đồ Dạ tự mình đi xuống.
"Tôi cần
kéo dài thời gian sao?" Thân Đồ Dạ cảm thấy rất buồn cười, "Lưu Bát nếu
mà muốn bắt người, Bố Nhân căn bản cũng không có năng lực ngăn cản."
"Mày..."
Tên áo đen tức giận đến cứng họng, trong lòng không phục lắm, nhưng mà không có
lý do phản bác, bởi vì Thân Đồ Dạ nói chính là sự thật.
"Trước
hết đi chuẩn bị xe đi." Thân Đồ Dạ giơ tay mệnh lệnh.
"Cái
gì?" Tên áo đen sửng sốt, có chút nghe không hiểu, nhìn không hiểu ý của Thân
Đồ Dạ.
"Chúng
tôi muốn đi đến cánh đồng hoa màu tím." Thân Đồ Dạ nhàn nhạt phân phó,
"Đi chuẩn bị xe đi."
"Thân
Đồ Dạ, mày không cần quá phận, mày cái này xem tao như tùy tùng sai khiến
sao?" Một tên sát thủ thẹn quá hoá giận nói, "Chúng tôi cũng không phải
là tùy tùng của mày, chúng tôi..."
"Câm
miệng." Tên áo đen khác cắt đứt lời tên sát thủ kia nói, phân phó nói,
"Đi chuẩn bị xe."
Mấy tên sát
thủ kia như nhìn tên áo đen đó thành quái vật vậy.
"Gọi bọn
mày đi chuẩn bị xe, không có nghe thấy sao?" Tên áo đen đó quát khẽ.
"Vâng."
Hai tên sát thủ kia vô cùng tức giận, nhưng mà không thể không nghe theo mệnh lệnh,
vội vàng đi chuẩn bị xe.
"Đi
thôi." Thân Đồ Dạ dịu dàng nhìn Lăng Tuyết.
"Uh"
Lăng Tuyết mặc áo khoác, đẩy Thân Đồ Dạ xuống lầu.
Mấy tên sát
thủ kia còn c đến hỗ trợ cầm này nọ, chuyển xe lăn, thật sự giống như tùy hầu hạ
hắn vậy.
...
Đi xuống lầu,
người của Bố Nhân đã sớm bị người của Lưu Bát bao vây, chính là mười mấy người và
vài chục chiếc quân dụng bao vây rồi tỏ ra bé nhỏ không đáng kể.
"Thân
Đồ Dạ, đã lâu không gặp !"
Một giọng
nói ấm trầm vang lên đến, hơn trăm người xếp thành hàng tránh ra một lối đi, một
người có thân hình cao lớn, khí phách đàn ông ngang ngược bước chân dài đi đến,
cười lạnh nói, "Thật không nghĩ tới, cậu như vậy mà cũng có một ngày như
thế này a."
"Đã
lâu không gặp, Lưu Bát!" Thân Đồ Dạ nhàn nhạt nhìn người đàn ông ở trước mắt,
giống như đang nhìn một tiểu nhân vật không quan trọng, "chín năm không gặp,
cậu thật giống như có phúc không ít."
"Mập
là có phúc." Lúc Lưu Bát cười rộ lên thời điểm, má phải có một vết sẹo dài
ba cm nó làm cho khuôn mặt vô cùng dữ tợn, "vài năm sống rất tốt, dĩ nhiên
là phúc hậu."
Thân Đồ Dạ
khẽ mỉm cười, không có tiếp lời hắn nói, ngẩng đầu nhìn dãy núi phương xa, hơi
nheo mắt: "Xem ra cánh đồng hoa màu tím cách nơi này khá xa."
Hắn dắt tay
Lăng Tuyết, "Hiện tại thời tiết rất tốt, dẫn em đi cánh đồng hoa một
chút."
"Uh"
Lăng Tuyết có một loại cảm giác đây là một kết cục bi thương cho sự kết thúc của
một anh hùng, vô cùng đau lòng cho Thân Đồ Dạ, nhưng mà cô không thể biểu hiện
ra ngoài, cô tự nói với mình, phải cười, nhất định phải cười, cô muốn để cho tất
cả mọi người biết rõ, Thân Đồ Dạ cũng không có chán nản, anh vẫn như cũ, vẫn đứng
trên đỉnh cao nhất của thế giới, chỉ là anh khinh thường tranh đấu với bọn họ
mà thôi.
"Bát
gia, tầm ngắm của xe thiết giáp của cậu có thể ngắm cảnh chắc vẫn tốt chứ hả?"
Thân Đồ Dạ hỏi Lưu Bát.
"Rất
vinh hạnh được phục vụ bọn cậu." Lưu Bát khách khí chào hỏi Lăng Tuyết,
"chị dâu mời!"
"Người
đâu, mời Đồ gia và chị dâu lên xe."
"Vâng."
Hai tên tùy tùng lập tức tiến lên mở cửa xe, mời Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết lên
xe.
"Thân
Đồ tiên sinh, cái này..." thuộc hạ của Bố Nhân thấp giọng nói, "Ngài làm
khó chúng tôi thật a..."
"Lưu
Bát đối tôi rất khách khí, nhưng không có nghĩa là sẽ đối thủ hạ các người lưu
tình." Thân Đồ Dạ lãnh ngạo nói, "người trẻ tuổi vẫn nên sống thêm
vài năm đi, sinh mệnh vô thường, cơ hội có hạn."
"Bố
Nhân các người tính vật gì vậy? Cũng xứng động vào Đồ gia?" Lưu Bát ra dấu
tay, thuộc hạ của hắn lập tức bắt lại người của Bố Nhân.
"Đồ
gia và chị dâu muốn ngắm hoa, tôi tự mình lái xe cho các người." Lưu Bát để
thuộc hạ ngồi ghế bên cạnh tài xế, sau đó lên xe ngồi vào ghế lái, tự mình lái
xe cho Thân Đồ Dạ, "Chính là ở phía nam kia có một cánh đồng hoa oải hương?"
"Đúng."
Thân Đồ Dạ khách khí nói, "Làm phiền Bát gia."
"Các
ngươi đi trước mở đường." Lưu Bát phân phó.
"Vâng"
...
Lưu Bát tự
mình lái xe cho Thân Đồ Dạ, mang đoàn xe tầng tầng lớp lớp đi về hướng cánh đồng
hoa màu lam tím, chính là vì để cho Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết ngắm hoa.
Trên xe,
Lăng Tuyết nắm thật chặt tay Thân Đồ Dạ, trong lòng vô cùng chua xót, có rất
nhiều lời muốn nói với anh, lại lại không dám nói.
"Đừng
khẩn trương." Thân Đồ Dạ vỗ vỗ tay vào lưng cô, "Chúng ta chính là đi
xem hoa, chỉ là ngồi một chiếc đặc biệt xe mà thôi."
"Nhưng
mà..." Lăng Tuyết thấp thỏm bất an nhìn Thân Đồ Dạ, "Bọn họ sẽ làm gì?
Ngắm xong cánh đồng hoa thì bắt anh đi sao?"
"Đứa
ngốc." Thân Đồ Dạ xoa xoa má của cô, "Em không có nhìn ra bọn họ đối anh
nhất mực cung kính sao? Ai dám động đến anh?"
"Nhưng
mà..."
"Đừng
suy nghĩ lung tung." Thân Đồ Dạ ôm cô, "Em yên tâm, không ai có thể đụng
đến anh, em còn ở bên cạnh anh nữa mà, làm sao anh để em xảy ra chuyện được?"
"Đúng..."
Câu này đưa đến tác dụng, Lăng Tuyết tin tưởng, Thân Đồ Dạ lúc nào cũng không
vì mình mà suy nghĩ, nhưng vĩnh viễn anh sẽ đặt sự an toàn của cô lên vị trí
hàng đầu, cô còn ở bên cạnh anh, làm sao anh cho phép có chuyện xảy ra với cô?
Nghĩ tới
đây, Lăng Tuyết khẽ thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng hỏi: "Anh có phải hay
không đã..."
"Uh."
Thân Đồ Dạ mỉm cười gật đầu.
Lăng Tuyết
mừng rỡ, cô cuối cùng rõ ràng, thì ra Thân Đồ Dạ đã sớm có sắp xếp, xem ra là cô
nghĩ nhiều rồi.
Anh luôn ở
thương chính hai giới bày mưu nghĩ kế, làm sao bị thất sách được?
Không có có
cái gì có thể đánh ngã anh, sẽ không.
"Có mệt
hay không?" Thân Đồ Dạ ôm vai Lăng Tuyết, "Mệt mỏi thì ngủ một chút đi."
"Có
chút mệt rã rời, nhưng mà không ngủ được."
Lăng Tuyết
cảm giác tinh thần không tốt lắm, cũng không biết vì cái gì, mà muốn ngủ, liên
tục ngáp, nhưng mà bây giờ đang trong loại tình thế này, làm sao cô có thể ngủ
được.
"Nhanh
thôi."
Thân Đồ Dạ
nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, đôi mắt khẽ nheo lại, đồng hồ đeo tay đang chấn động,
hắn biết rõ, Thân Đồ Phong Hoa cũng đã tới, với năng lực của cô cô và Tưởng Khiếu
Quân, nếu muốn bảo vệ an toàn cho Lăng Tuyết hoàn toàn không phải là cái vấn đề
gì.
Trước đó hắn
sợ nhất chính là Lăng Tuyết quật cường không chịu đi, cho nên mới tìm một con
đường lui, hắn cái gì cũng không sợ, chỉ sợ cô nháo với hắn.
Cho nên, hắn
mới lựa chọn hạ sách này, cho Lăng Tuyết uống thuốc ngủ.
Thuốc này sẽ
phát tác hoàn toàn dược tính trong hai giờ, hiện tại đã một tiếng đồng hồ đi
qua, Lăng Tuyết vẫn chưa hoàn toàn ngủ, chỉ là có một loại cảm giác mệt rã rời,
chờ một lát ngắm xong hoa, cô ấy sẽ từ từ ngủ a...
Xe tiếp tục
đi về phía trước, ngoài cửa sổ đã có thể trông thấy phía xa xa là cánh đồng hoa
màu tím, Thân Đồ Dạ vén rèm cửa sổ lên, chỉ cảnh ngoài cửa sổ cho Lăng Tuyết
nói: "Xem, chính là chỗ đó."
Lăng Tuyết
ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, quả nhiên là một cánh đồng hoa oải hương, trãi khắp
đồi núi là một màu tím hoa oải hương, trong không khí có thể ngửi được mùi thơm
thoang thoảng của nó, đẹp giống như cảnh trong mơ của cô vậy.
"Thật
là đẹp." Lăng Tuyết bỗng chốc tinh thần tỉnh táo, cảm giác buồn ngủ hoàn
toàn không có, "Thân Đồ Dạ, nơi này chính là cánh đồng hoa màu tím mà anh
nói sao?"
"Đúng
vậy." Thân Đồ Dạ nhìn cánh cánh đồng hoa kia, bên môi nở nụ cười nhẹ,
"Mặc dù trải qua trắc trở, nhưng mà quanh đi quẩn lại, em đi bậy đi bạ cũng
tới được cái thị trấn nhỏ này, cánh đồng hoa kia ở ngay trên đỉnh núi Nam Sơn của
trấn nhỏ này."
"Thì
ra là như vậy." Lăng Tuyết hết sức cao hứng, "cái này cũng là ý trời đi,
ước mơ của chúng ta cuối cùng cũng sẽ thực hiện được."
"Em có
ước mơ gì?" Thân Đồ Dạ nghiêm túc hỏi.
"Ước
mơ của em chính là vĩnh viễn ở cùng một chỗ với anh." Lăng Tuyết nắm tay Thân
Đồ Dạ, thâm tình nói, "Chúng ta không chia tay nữa, được không?"
Trong lòng Thân
Đồ Dạ cảm động hết sức, duỗi tay đem Lăng Tuyết ôm vào trong ngực, sít sao ôm chặt
không muốn buông ra, hắn cỡ nào muốn gật đầu đồng ý lời của cô, nhưng mà...
Hắn không
muốn lừa dối cô.
"Em biết
rõ anh đang suy nghĩ gì..." Lăng Tuyết ôm thắt lưng Thân Đồ Dạ, động tình
nói, "Mọi cửa ải khó đều sẽ đi qua, vô luận xảy ra chuyện gì, em cũng sẽ ở
bên cạnh anh, vĩnh viễn cũng sẽ..."
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 384 […]
ReplyDelete