Kẻ Thù Bên Gối – Chương 392

"Nếu như Thân Đồ thật sự nói như thế với Phong Hoa, vậy chúng ta phải tin tưởng hắn."
            Lỗi Lạc tin tưởng Tôn Dạ không phải là người vong ân bội nghĩa, qua cầu rút ván, nhưng mà bây giờ thế cục hiểm trở, hắn không thể không phòng.
            "Trướcnhìn kỹ hẵng nói đi." trong lòng Thân Đồ Phong Hoa vô cùng rối rắm,"Bọn họ hẹn gặp mặt ở đâu?"
            "Tôicũng không biết." Lỗi Lạc nói, " từ trước đến nay Dạ vương làm việckhông nói trước với bất kỳ ai, chúng ta cùng đi theo là được ."
            "Được rồi." Thân Đồ Phong Hoa cảm thấy có chút bất đắc dĩ, hiện tại cô cô chỉ làcó thể cầu nguyện ở trong lòng, hy vọng Tôn Dạ ngàn vạn không cần gây sự.
            "Hai người các người thật sự không nên đi theo." Lỗi Lạc thở dài một hơi,"Nếu sau khi đánh nhau, tôi cũng không biết nên như thế nào bảo vệ các người."
            "Hy vọngsẽ không." Thân Đồ Phong Hoa cũng có chút lo lắng.
            ...
            Thời gian từngchút từng chút đi qua, tất cả mọi người thấp thỏm một lòng, yên lặng chờ đợiđoàn xe đến nơi, không biết rõ tiếp đến là một hồi chiến tranh như thế nào.
            Các tùytùng đều mang một loại tâm tình thấy chết không sờn, cho dù là phải chết ở chỗnày, bọn họ cũng không tiếc.
            Long Cửucũng làm tốt công tác tư tưởng để toàn lực chuẩn bị, dự định đi theo làm lớn mộthồi, mà Thân Đồ Phong Hoa và Lăng Tuyết lại là lo lắng giống như đốt, các cô hyvọng Tôn Dạ chỉ là muốn mượn cơ hội này gặp mặt Dạ Thần, mà không phải thật sự muốnkhai chiến.
            Mặc dù ởđây là địa bàn của Dạ Thần, nhiều năm chưa từng đặt chân đến nơi này, nhưng mà,với thế lực hiện tại, nếu là muốn san bằng ai, căn bản chính là chuyện dễ nhưtrở bàn tay tình, cho dù là Dạ Thần cũng không nói chơi.
            Nếu là haiphe tranh chấp, tất nhiên là sẽ trải qua một trận tranh đấu, chỉ sợ máu chảythành sông, mà Thân Đồ Dạ đóng vai trò là ngòi nổ của cuộc chiến tranh này,đương nhiên cũng sẽ trở thành vật hi sinh, ai cũng tránh không khỏi.
            Đại khái khoảnhai tiếng sau, đoàn xe bắt đầu chậm lại, Lăng Tuyết biết rõ mục đích sắp đến, côvén rèm cửa sổ nhìn ra phía ngoài, bên ngoài một khoảng không đen kịt, cũngkhông biết là chỗ nào, đèn đường cũng không có, là một nơi hẻo lánh, thật sự chẳnglẽ là muốn một trận sống mái với nhau?
            Trong lòng LăngTuyết vô cùng bất an, nhịn không được quay đầu lại hỏi Dạ Thần : "Đây là nơi nào? Chúng ta tại sao phải tới nơi này? Anh không phải là nói muốn đi đón ThânĐồ Dạ sao?"
            Dạ Thần chậm rãi mở mắt ra, không có trả lời, mà là nhìn nhìn trên đồng hồ cổ trên tay, nhìnDạ Băng nói: "Thông báo đi xuống, toàn lực phòng bị."


            "Vâng!"Dạ Băng lập tức truyện đạt mệnh lệnh.
            Bên kia, DạHỏa Nhi đang thực hiện công tác kiểm tra, cẩn thận bẩm báo với Dạ Thần:"Chủ nhân, không có phát hiện mai phục gì xung quanh đây, cũng không có thấyngười nào."
            "Còncó năm phút, có khả năng người của Tôn Dạ còn chưa tới."
            Dạ Thầnlông mày nhíu lại, thần sắc ngưng trọng mà trước đó chưa từng có, mặc dù hắnluôn miệng nói không quan tâm Tôn Dạ này, nhưng mà chuyện tới trước mắt, tronglòng hắn lại có một loại cảm giác nguy cơ mà trước đó chưa từng có.
            Tôn Dạ mặcdù chỉ là một tên nhóc mới mười bảy tuổi xấu xa, so với Dạ Thần thì nhỏ hơn mộtnữa, nhưng hắn mới tám tuổi đã tự tay giết chết cha của hắn là thủ lĩnh tiềnnhiệm, thuận lợi leo lên vị trí tôn vương, còn thống nhất giới hắc đạo nhiềunăm như thế, đây đã là một loại loại năng lực không phải của loài người.
            Lần này TônDạ tự thân xuất mã, thấy rõ hắn đối đối thủ Dạ Thần cũng là đủ coi trọng, nếu hắnđã coi trọng như vậy, Dạ Thần sao lại dám thất lễ?
            "Xemra là chúng ta đến sớm." Dạ Hỏa Nhi vén rèm bốn phía lên kiểm tra, nhìn bênngoài một chút có tên nào khả nghi hay không.
            Dạ Thần ngượclại vô cùng lạnh nhạt, vẫn cư xử bình thản như thường.
            Trong lòng LăngTuyết thấp thỏm bất an, dò hỏi: "Không phải là tới đây đón Thân Đồ Dạ sao?Sao lại giống như đi đánh trận vậy?"
            Dạ Thầnkhông trả lời cô, ngược lại Dạ Băng nhịn không được nói: "Tôn vương mượn cớđón Đồ gia để khiêu khích chủ nhân, muốn thu phục chủ nhân, chủ nhân đươngnhiên phải cẩn thận đề phòng."
            "Khôngcó sai, lần này nếu không phải cô làm ra nhiều chuyện như vậy, liên lụy Đồ gia,chủ nhân cũng sẽ không phải chịu dính líu đến." Dạ Hỏa Nhi nhìn Lăng Tuyếtvới một cỗ oán khí.
            "Xin lỗi..."Lăng Tuyết rất áy náy, cô không nghĩ tới chuyện đó sẽ trở nên nghiêm trọng nhưthế, phức tạp hơn so với trong tưởng tượng của cô, một chuyện nhỏ như vậy lạiliên quan, dính liếu đến một chuyện lớn khác, cô có một loại cảm giác mãnh liệtrằng mình đã gây nên tội ác.
            "Lắmmiệng." Dạ Thần cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện, nhưng lại trách mắnghai thuộc hạ của hắn, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt sắc bén.
            "Vâng, chủ nhân." Dạ Băng và Dạ Hỏa Nhi cúi đầu xuống, cũng không dám nhiều lời nữa.
            Dạ Thầnnghiêng mắt nhìn Lăng Tuyết một cái, tương đối là tùy ý nói: "Lời các cô ấynói cô không cần để ở trong lòng. Thân Đồ Dạ làm nhiều chuyện cho cô vì hắn camtâm tình nguyện, huống chi những người kia, những chuyện kia cơ bản chính là vìhắn mà đến, cô chỉ là quân cờ bị lợi dụng mà thôi, cho dù không có cô, cũng sẽcó người khác làm ngòi nổ. Còn như chuyện của tôi, càng thêm không liên quan đếncô."


            "A."Lăng Tuyết nhẹ nhàng đáp một tiếng, mặc dù Dạ Thần nói rất có đạo lý, nhưngtrong lòng cô cảm giác áy náy thủy chung vẫn không thể nào tiêu tan, đúng vậy, côchính là một con cờ mà thôi, nhưng mà, tại sao phải làm người khác quân cờ? Tạisao phải bị người lợi dụng đi tổn thương người mình thương nhất.
            "Kỳquái, đợi lâu như vậy, sao vẫn chưa có người nào xuất hiện?" Dạ Hỏa Nhinhìn ngoài cửa sổ, vẫn không có chút động tĩnh nào, cô nhìn đồng hồ, "Đã đếnthời gian hẹn."
            "Cái tênTôn Dạ còn thật sự làm ra vẻ nữa." Dạ Băng bất mãn nói, "Hẹn chủ nhâncủa chúng ta, lại còn đến trễ."
            "Đúng vậy, quá không giống lời nói ..."
            "Ầm -- "
            Đột nhiên, một tiếng nổ đình tai nhức óc vang lên trên không, cắt đứt lời Dạ Hỏa Nhi nói,cũng kinh động tất cả mọi người.
            Giống như độngđất vậy, làm đoàn xe đều chấn động, Lăng Tuyết thiếu chút nữa từ trên chỗ ngồingã xuống, còn may một cánh tay mạnh mẽ mạnh mẽ đúng lúc vịn lấy cô, cô phục hồitinh thần lại, ngẩng đầu nhìn lên, lại là Dạ Thần .
            Dạ Thầnkhông có nhìn cô, đôi mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, chau mày, mạnh mẽ vang dộira lệnh: " chúng ta bị mai phục, rút lui!"
            "Vâng" Dạ Băng lập tức truyền lệnh xuống.
            Xe khẩn cấp quay đầu chạy trở về, đáng tiếc đã không kịp nữa rồi, đạn bay như mưa trên cửakính xe, xe lung la lung lay, vô pháp đi về phía trước, đồng thời, bên ngoài bắtđầu truyền đến tiếng đánh nhau ầm ỹ, Dạ Thần mang theo người cũng bắt đầu cùngđối phương đánh nhau, chiến tranh đã bắt đầu.
            Thuộc hạ của Dạ Thần trong cơn tức phiền muộn gầm lên: "Tôn Dạ quá hèn hạ, nói chochúng ta đi đến đón Đồ gia, kết quả lại coi đây là lấy cớ mai phục chúng ta, muốnđuổi tận giết tuyệt."
            "Mặc dù chúng ta đã sớm có phòng bị, nhưng hỏa lực của bọn họ giống như lớn hơn, cònđấu như vậy nữa chỉ sợ bất lợi với chúng ta." Dạ Băng lo lắng nói,"Chủ nhân, nhanh gọi điện thoại phái thêm người đi."
            "Đã tới không kịp." Dạ Thần nguy hiểm híp mắt, u ám nhìn chằm chằm bên ngoài,"Tôi không tin Tôn Dạ làm ra chuyện hèn hạ, vô sỉ như thế, hẳn là cónguyên nhân khác, nhưng mà bây giờ không có thời gian nói nhiều như thế, thôngbáo đi xuống, toàn lực nghênh chiến! ! !"
            "Vâng!" Dạ Băng, Dạ Hỏa Nhi trăm miệng một lời đáp lại, sau đó xong vào tham chiến luôn.
            ...



            Chiếc xe này cài đặt thiết bị chống đạn, cho dù đạn bay đôm đốp đôm đốp đánh vào cửa kínhxe, để lại rất nhiều vết đạn, lại không làm vỡ cửa sổ xe.
            Chẳng qua nếu như nhiều nhiều đạn bắn vào cùng một chỗ, chỉ sợ sẽ bị xuyên thủng, sẽ làm bịthương người ở trong xe.
            Lăng Tuyết đi theo Thân Đồ Dạ cũng đã gặp rất nhiều tình cảnh như thế, ở Hải Thành đã trải qua nhiều lần truy sát, nhưng mà hỏa lực khai chiến trong phạm vi lớn như vậy, cô còn là lần đầu tiên gặp, trong lòng tự nhiên là có vài phần khủng hoảng, nhưng cô rất nhanh đã trấn định lại, kéo Dạ Thần hỏi: "Chúng ta bây giờ trúng mai phục, nói cách khác Thân Đồ Dạ không ở chỗ này đúng không?"
            "Nói nhảm." Dạ Thần lườm cô một cái, "An tĩnh một chút, đừng làm phiền tôi.
            Dạ Thầnđang dùng máy bộ đàm chỉ huy ứng chiến, lúc này hắn rất khó chịu.
            Kỳ thật Anhquốc nguyên bản chính là địa bàn của Dạ Thần, nếu hắn thật sự muốn đấu một trậnlớn, hoàn toàn có thể mang lại nhiều lợi ích hơn, còn Tôn Dạ liều cái là tôi chếtanh sống, nếu đánh không lại hắn, cái kia cũng có thể gọi là tổn thất thảm trọng.Chỉ là Dạ Thần còn chưa xác định động cơ của Tôn Dạ, không muốn lần đầu tiên gặpmặt thì gây thù với hắn, huống chi, nếu là thật sự ra tay, ai cũng chạy khôngthoát, cuối cùng là máu chảy thành sông, hắn không muốn để cho thuộc hạ củamình hy sinh chết thảm.
            Hắn mang theo vài người, chỉ là muốn bảo vệ Lăng Tuyết và Thân Đồ Phong Hoa chu toàn màthôi.
            Hiện tại cuộcchiến đã bắt đầu, Dạ Thần trước hết hộ tống hai người phụ nữ này bình yên rờiđi...

            Bên trong xebốn người đều bận rộn ứng chiến, mà ngay cả lái xe Dạ Băng cũng một tay cầm súng, một tay lái xe.
            Lăng Tuyếtnhìn ra được, kỹ thuật lái xe của Dạ Băng rất tốt, nếu không cũng không thể nàoở trong hoàn cảnh như vậy vừa lái xe vừa ứng chiến từng bước rút lui, mặc dù cóchút gian nan, nhưng may mà đều đã rút lui tới khu vực an toàn, nhưng mà với nàytốc độ hiện tại này, chỉ sợ xe không rời khỏi hiện trường mất, đạn cũng đãxuyên thủng cửa sổ xe .
            Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết đứng dậy đẩy ra Dạ Băng: "Tránh ra, tôi lái xe."
            "Đừng quấy rối, cút ngay." Dạ Băng tức giận gầm lên.
            "Kỹ thuật lái của cô sẽ hại chết cả nhóm đó , tránh ra." Lăng Tuyết không nóilời gì đẩy Dạ Băng ra, chen lên ghế lái.
            "Cô..."Dạ Băng đang muốn nổi giận, Dạ Thần liếc mắt ra hiệu cho cô ta, cô ta chỉ cô thể dịch sang ghế bên cạnh.
            Lăng Tuyết lập tức ngồi vào ghế tài xế, đẩy cần số nhấn ga, hướng vào trong rừng trực tiếp xông tới.


            "Akkk, cô làm cái gì? Nơi đó là rừng cây! ! ! !" Dạ Băng nổi giận rống.
            "Câmmiệng."
            Lăng Tuyết quát lạnh một tiếng, không hề lùi bước, tiếp tục chạy về phía trước, cô đương nhiênbiết rõ phía trước là rừng cây, trong rừng cây khắp nơi đều là chằng chịt cây cối,mỗi cây cách nhau không đến hai mét, xe lái vào rất nhanh sẽ bị mắc kẹt, căn bảnvô pháp đi về phía trước, bọn họ chẳng phải là biến thành cá trong chậu, mặcngười chém giết?
            "Cô điên rồi?" Mà ngay cả Dạ Thần cũng cảm thấy không thích hợp, người phụ nữ nàynếu như không phải là đầu óc hư mất, thì đó chính là đối phương phái tới nằmvùng.
            "Kỹ thuật lái xe của tôi và Thân Đồ Dạ ngang nhau." Lăng Tuyết cuồng ngạo némmột câu nói, "Yên tâm, tôi có năng lực mang mọi người an toàn rời đi! ! !!"

            "Ách..."Dạ Thần sửng sốt, có nghe nhần không? Hay là bị ảo giác rồi? Cô gái này nói là... Cô sẽ dẫn bọn họ rời đi an toàn?

1 comment: