Kẻ Thù Bên Gối – Chương 393

  Lăng Tuyết nắm chặt tay lái, nhấn lút chân ga, cuồng vọng chạyvề phía trước, trong rừng cây khắp nơi đều là cây rừng cây chằn chịt, căn bảncũng không có đường để xe chạy, mắt thấy sắp đụng vào cây đại thụ phía trướckia, Dạ Băng nổi giận cùng với tiếng kêu sợ hãi: "Mau ngừng xe - -
""Ngừng xe."
Dạ Thần cũng không thể nhịn được nữa ra lệnh.Lăng Tuyết không để ý đến bọn họ, dồn sức đánh tay lái, thành thạo làm cho xe đứng lên, giống như dã thú chạy nhanh bằng hai chân vậy, nhanh nhẹn khéo léo chạy xuyên qua cây cối, giống như nước chảy mây trôi, thành thạo.
Người bên trong xe đều kinh ngạc đến ngây người, Dạ Băng và Dạ Hỏa Nhi chen chúc vào ghế ngồi kế chỗ tài xế, hai người dùng hết sức bắt lấy ghế ngồi, để tránh đụng vào Lăng Tuyết, ảnh hưởng việc lái xe của cô.
Dạ Thần sững sờ một cái, nhìn phía ngoài cửa sổ, người đã bị quăng ở phía sau, có hai chiếc xe bị kẹt ở lối vào rừng cây, các xe khác không dám lại lái vào đây ."Cuối cùng cũng vứt bỏ được những thứ tên khốn kiếp kia."
Dạ Hỏa Nhi mừng rỡ, nhịn không được tán thưởng, "Cô thật lợi hại!""Thật sự là rất xin lỗi." Dạ Băng và Dạ Hỏa Nhi có chút ít thẹn thùng, vừa rồicác cô cũng không tin Lăng Tuyết, còn chỉ trích cô, hai người xin lỗi nói,"Đã sớm nghe nói kỹ thuật lái xe của cô rất tốt, chỉ là không có nghĩ tớikỹ thuật lái xe lại nhập thần như thế, hơn nữa còn gan dạ sáng suốt hơn người,khó trách Đồ gia yêu cô thắm thiết như thế.
""Khách khí rồi."
Lăng Tuyết nhướn mày cười một tiếng, "Anh ấy yêu tôi thắmthiết không phải là bởi vì kỹ thuật lái xe.""Đó là...""Bây giờ không phải là lúc tán gẫu đâu."
Lăng Tuyết cắt đứt lời Dạ Băng nói,nhìn chằm chằm kính chiếu hậu, "Không biết rõ Lỗi Lạc và cô cô như thế nào."
"Người là nhằm về phía tôi thôi, chắc sẽ không làm tổn thương bọn họ." Đôi chân mày của Dạ Thần hơi nhíu lại đến, "Nhưng mà..."
Lời hắn chưa kịp nói ra, nhìn Dạ Băng, Dạ Hỏa Nhi phân phó, "Bảo vệ tốt cô ấy!""Chủ nhân..."
Dạ Băng Dạ Hỏa Nhi còn chưa kịp nói chuyện, Dạ Thần liền mở cửa xe nhảy xuống."Ak!"Lăng Tuyết kinh ngạc hô lên, cô không nghĩ tới Dạ Thần sẽ hành động như vậy, rõ ràng đã thoát khỏi khu vực nguy hiểm, tại sao phải xuống xe rời đi?
 Cô nghi hoặc không hiểu hỏi, "Hắn muốn làm gì?""Chủ nhân là phải đi về cứu Trác gia, hơn nữa hắn cũng không muốn liên lụy cô, cô ở cùng hắn sẽ rất nguy hiểm, cho nên hắn tự mình đánh lạc hướng kẻ địch."
Dạ Băng giải thích, "Trước hết chúng tôi đưa cô rời đi đi.""Nhưng mà...""Đừng nhưng mà, tiếp tục chạy về phía trước, chúng ta nên chạy nhanh trước lúc bọn chúng đuổi kịp.
"Dạ Băng và Dạ Hỏa Nhi cũng đã rất gấp, nhưng mà các cô không dám chống lại mệnh lệnh của Dạ Thần, chỉ có thể ở lại bảo vệ Lăng Tuyết."
Nhưng mà, cô cô, bọn họ..."Lăng Tuyết lời còn chưa nói hết, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng nổ mạnh, "Ầm" một tiếng vang thật lớn, ngọn lửa hừng hực bay lên không trung.
"Trời ạ, chủ nhân - -" Dạ Hỏa Nhi hoảng sợ thét chói tai, "Đó là hướng củachủ nhân mới vừa chạy đi."
"Chủ nhân xảy ra chuyện sao?" Dạ Băng gấp đến độ giọng nói cũng trở nên run run, "Sẽ không, sẽ không - - "
"Ngừng xe." Dạ Hỏa Nhi sắp điên rồi.
"Dừng lại không được, xe còn đang đứng một bên." Lăng Tuyết trước hết chậm lại,"Các cô chỉ có thể nhảy xuống giống như Dạ Thần thôi, tôi phải chạy đến chỗtrống phía trước mới có thể ngừng."
"Dạ Băng, chúng ta đi xuống cứu chủ nhân." Dạ Hỏa Nhi kéo Dạ Băng liền muốn nhảy xe."Nhưng mà Lăng tiểu thư làm sao bây giờ? Chủ nhân phân phó chúng ta phải bảo vệ tốt cô ấy."
Dạ Băng có chút ít thấp thỏm."Không cần phải để ý đến tôi, các cô nhanh đi cứu Dạ Thần, tôi không có việc gì.
"Lăng Tuyết vội vàng nói, "Còn có, tôi chỉ là một tiểu nhân vật không quantrọng, bọn họ sẽ không làm gì tôi, huống chi, tôi lái xe, rất nhanh có thể rời khỏirừng cây này, bọn họ lái xe không vào được, không đuổi kịp tôi đâu."
"Nói cũng có lý." Dạ Hỏa Nhi gật đầu liên tục, "Dạ Băng, chúng ta đi nhanhđi."
"Được rồi."Dạ Hỏa Nhi và Dạ Băng không có nói thêm nữa, hai người làm việc nghĩa không được chùn bước nhảy xuống xe, chạy về chỗ nổ tung khi nảy.
Lăng Tuyết rất muốn trở về giúp bọn hắn một chút, nhưng mà xe đang ở trong rừng cây căn bản không có khả năng quay đầu, thậm chí cũng không thể dừng lại, cô chỉ có thể không ngừng chạy về phía trước, huống chi, cô chỉ biết lái xe, ngoài ra bản lãnh khác cũng không có, cho dù trở về cũng giúp không được cái gì, hiện tại chỉ cần không làm vướn tay vướn chân bọn chính là vạn hạnh. Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết tiếp tục chạy vềphía trước, sau lưng thỉnh thoảng vang lên tiếng nổ mạnh và đạn bay vèo vèo, cũng không biết bọn Dạ Thần như thế nào, trong lòng LăngTuyết thấp thỏm bất an...
Nhắc tới cũng thấy kỳ quái, sau khi Dạ Thần nhảy xe thật sự không cóai đuổi theo Lăng Tuyết, cô chạyhơn nửa giờ, không có ai đuổi theo,vì vậy tìm một nơi dừng xe, từtrong xe nhặt một khẩu súng liền xuống xe, học bộ dạng của bọn Dạ Băng, hai tay cầm súng, cẩn thận nhìn khắp bốn phía, xem một chút có phần tử nào nguy hiểm hay không, sau khi xác định không có, lúc này mới bước nhanh đi lên phía trước, rất muốn nhanh rời khỏi rừng cây này.
Lăng Tuyết luôn thấp thỏm, một đường chạy băngbăng về phía trước, đột nhiên, vang lên một loạt tiếng nổ ầm ầm, cô vô ý thức dừng lại bước chân, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy được mộtcái bóng màu đen xoạt thoáng qua một cái, giống như một con thú hoang, mang một loạisát khí nguyên thủy!
Lăng Tuyếtcảm thấy rợn cả tóc gáy, rùng mình một cái, tăng nhanh chạy nhanh về phía trước, chưa chạy được vài bước, sau lưng đột nhiên có một vật ngã xuống, hù dọa cô nhảy dựng lên, hốt hoảng tránhtránh qua một bên đi, quay đầu lại, đúng là vừa rồi nhìn thấy vật thể màu đen kia, nhưng mà giống như mất đi lực công kích, cuộn rút vào trong bụicỏ, chỉ ló đầu ra. Lăng Tuyết ngẩng đầu lên nhìn, chỗ con dã thú rơi xuống lúc xẹt có vết máu, xem ra, con dã thú hẳn là bị thương ! ! !
Lăng Tuyết cầm súng đi vào vài bước, thấy rõ ràng một chút, nhìn xuyên qua khe hở lá cây trông thấy mộtđôi mắt đen sáng quoắc đầy sát khí, lóe lên làm người ta sợ hãi.
Lăng Tuyết sửng sốt, đôi mắt này, giống như là mắt của con người, nhưng mà...Đột nhiên,một đôi tay đầy máu giơ lên từ trong đám lá cây, tronglòng Lăng Tuyết cả kinh, cuống quít giơ súng nhắm vào nó.
"Gào -- "
Một tiếng thét tê tâm lệt phế giống như tiếng sói tru truyền đến,con dã thú màu đen kia phóng về phía Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết vô ý thức nổ súng, nhưng mà còn chưa kịp bóp cò đã bị dã thú đẩy ngã ở trên thảm cỏ, đang giơ nanh vuốt dữ tợn cắn xé đánh về phía cổ của Lăng Tuyết, Lăng Tuyết hoảng sợ thét chói tai:
"Không được! ! ! !"
Không biết có phải là lời cô nói có tác dụng hay không, dã thú thế nhưng dừng động tác lại, lập tức buông Lăng Tuyết ra, lúc Lăng Tuyết mở mắt ra, dã thú đã biến mất không thấy gì nữa.
Lăng Tuyết cuống quít đứng lên từ trên mặt đất, muốn nhặt cây súng lên, lại phát hiện cây súng kia đã bị đập nát thành mãnh nhỏ, giống như là vừa rồi bị con thú hoang kia giẫm vỡ. Thật là mạnhmẽ! ! !
Lăng Tuyếtcảm thấy vô cùng khiếp sợ, không kịp nhặt gì nữa, xoay người bỏ chạy, chạy vài bước liền quay đầu nhìn lại xem một chút con thú hoang kia có đuổi theo hay không, bị hù dọa làm tim cô tăng tốc như muốn nhảy ra . .
Đột nhiên, dưới chân Lăng Tuyết bị vấp một cái cái gì đó, cô hoảng sợ thét chói tai, vung vẩy tay muốnnhư sợ bị ai bắt lấy vậy, được một lúc thì phục hồi tinh thần lại thì nhìn thấy thấy dưới chân mình là một cậu cậuthiếu niên đang bị thương.
Trong lòng LăngTuyết đang khủng hoảng lập tức tan thành mây khói, chỉ còn có một chút lòng đề phòng, cô lui về phía sau mấy bước, cẩn thận quan sát cậu cậu thiếu niên kia, toàn thân là một bộ quần áo màu đen, cổ áo và ống tay áo có đính hoa văn kỳ quái màu vàng kim, trên mặt còn mang mộtcái mặt nạ một nữa thần bí u lãnh, đôi mắt khẽ nheo lại, bộ dạng hết sức yếu ớt.
Làn da của hắn đặc biệt yếu ớt, yếu ớt gần như bệnhhoạn, giống như chưa từng đi dưới ánh mặt trời, giống như vẫn luôn sinh hoạt trong hầm tối âm u. Cho dù mặt mặt đã bị che kín một nửa, nhưng vẫn có thể đoán được đây là một cậu thanh niên hồn nhiên, tuấn mỹ, nhìn trán có vài phần ngang ngược bẩm sinh, nhưng cả người xem ra vẫn còn ngây thơ chưa trưởng thành,nhiều lắm thì khoản mười bảy mười tám tuổi thôi.
Cậu cậu thiếu niên lạnh lùng nhếch đôi môi mỏng lên, khóe miệng còn đọng lại một vệt máu, màu đỏ sậm, trán, đôi mắt, mũi, gò má, lỗ tai, cái cổ, nói chung phần nào lộ ra bên ngoài đều có vết máu, trên tay cũng đầy máu, hơn nữa, ngoán trỏ tay trái mang một chiếc nhẫn màu đen, lóe lên sắc kim nhàn nhạt, hết sức kỳ lạ.
Cái chiếc nhẫn này làm cho Lăng Tuyết nhớ tới Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ cũng thích đeo nhẫn như vậy, mỗi lần suy tư chuyện gì thì theo thói quen chuyển động nó. Đại khái phầntrùng hợp ngoài ý này làm cho LăngTuyết giảm đề phòng xuống, cô chậm rãi đến gần hắn, nhẹ giọnghỏi: "Cậu, cậu còn khỏe không?"
Cậu cậu thiếu niên chậm rãi mở mắtra nhìn Lăng Tuyết, chân màyhơi nhíu lại, dùng ngôn ngữ gì đó thấp giọng nói cái gì đó, Lăng Tuyết không nghe hiểu, nhưng mà hiểu được khẩu ngữ, cô càng thêm cảm thấy hắn không là người xấu, tiến tới đỡ hắn lên.
Lúc Lăng Tuyết chạm vào hắn, hắn theo bản năng kháng cự, nhưng mà hắn đã không còn khí lực để giãy giụa nữa, cả người suy yếu không chịu nổi một kích.
Lăng Tuyết kiểmtra đơn giản một chút, phát hiện trên người hắn cũng không có vết thương gì, cũng không biết máu này từ đâu đến, hắn thì tại sao lại suy yếu như thế, nhưng hắn không nói Trung văn, hơn nữa ngôn ngữ hắn nói cô cũng nghe không hiểu, vì vậy lầm bầm lầu bầu nói - -
"Ở đây nguy hiểm như thế, tại sao cậu lại tới nơi này ?" "Tôi nhìn cậu không giống một người bình thường, ở đây toàn người cònngười của Tôn Dạ, lẽ nào... Cậu là người của hắn?"
"Thật là có khả năng."
Lăng Tuyếtquan sát cậu cậu thiếu niên, nghe nói người trong giới đều thích mặc màu đen, toàn thân cậu là màu đen, quần áo kì kì quái quái, hẳn là một tên tiểu sứ giả.
Cậu thiếu niên giống như nghe hiểu lời cô nói, nhìn chằm chằm cô một cái.
"Xem ra là tôi đoán trúng rồi." Lăng Tuyết thương cảm nhìn hắn, "Ai, tuổi còn trẻ mà đã bị lưu lạc tới cái loại địa phương đó, thật sự là đáng thương.
"Chân mày của cậu cậu thiếu niên cau lại, môi mỏng nhếch, không nói gì."
Tôn vương kia của các cậu chính là một người vong ân bội nghĩa, khốn kiếp, Thân Đồ Dạ đã từng cứu hắn, hắn đã nói qua muốn hồi báo Thân Đồ Dạ, hôm nay còn hẹn Dạ Thần tới đón Thân Đồ Dạ, kết quả Dạ Thần còn bị mai phục, muốn giết chết Dạ Thần ...
"Lời Lăng Tuyết còn chưa dứt liền dừng lại, cậu cậu thiếu niên dừng bước chân, u lãnh nhìn chằm chằm rừng cây bên kia, giống như đang suy tư cái gì.
"Dùsao cậu cũng nghe không hiểu, tôi nói một mình cũng không có vấn đề gì đi?"
LăngTuyết có chút bất an, "Cậu nghe hiểu tôi nói gìsao?"
"Uh"
Cậu cậu thiếu niên đột nhiên lên tiếng , lạnh lùng liếc cô một cái, "Cô là phụ nữ của Thân Đồ Dạ?"
"A! !! Cậu nói Trung văn? "Lăng Tuyết vô cùng khiếp sợ, "Cậu biết Thân Đồ Dạ?"

No comments:

Post a Comment