Kẻ Thù Bên Gối – Chương 394

Cậu thiếu niên không trả lời Lăng Tuyết, ngược lại lạnh lùng đẩy cô ra, ôm ngực bước chân tập tễnh đi trở về.

"Cậu đi đâu vậy?" Lăng Tuyết vội vàng đuổi theo đỡ hắn, "Chỗ đó đang đánh nhau, rất nguy hiểm, cậu không cần đi chịu chết, trước hết đi với chị khỏi chỗ này."

Cậu thiếu niên nhướng mày: "Chị... chị?"

"Như thế nào? Lẽ nào cậu còn muốn gọi tôi là dì sao?" mặt Lăng Tuyết rất nghiêm túc, "Mặc dù cậu còn nhỏ, nhưng tôi cũng mới hơn hai mươi tuổi, không lớn hơn mấy tuổi ."

Cậu thiếu niên nhìn Lăng Tuyết như một người não tàn vậy: "Trên cái thế giới này, không người nào dám làm chị của tôi."

"Lẽ nào cậu cảm thấy tôi là đang chiếm tiện nghi của cậu?" Lăng Tuyết liếc mắt, "Tôi có ý tốt cứu cậu, cậu đừng không biết người tốt người xấu như vậy. Cậu hiện tại chạy về đi, nếu như bị cái lõa lão quái vật Tôn Dạ kia bắt đi, khẳng định là chỉ còn đường chết!"

"Lão quái vật..." khóe miệng cậu thiếu niên co giật vài cái, sắc mặt biến thành sắc tím xanh.

"Ai, đứa bé đáng thương, nghe được cái tên lão quái vật này thì sắc mặt đều thay đổi, cho thấy rõ bình thường bị bao nhiêu hành hạ." Lăng Tuyết vô cùng đồng tình, "Đừng sợ, cậu gặp được chị, chị sẽ bảo vệ cậu."

Cô duỗi tay ra đỡ cậu thiếu niên, cậu thiếu niên lạnh lùng đẩy tay cô ra, chán ghét quát khẽ, "Đừng đụng vào tôi."

"Lực tay của cậu sao mạnh như thế?" mu bàn tay Lăng Tuyết bị hắn đánh một cái, lập tức bị một mảnh tím xanh, đau đến tê dại, "Nhìn cậu suy yếu như thế, ngay cả đứng cũng là lung la lung lay, làm sao có thể đi ra khỏi rừng cây? Tôi không đỡ cậu, cậu có thể đi ra khỏi đây sao?"

Cậu thiếu niên lạnh lùng lườm cô một cái, xoay người rời đi.

"Thật sự là cố chấp."

Lăng Tuyết có chút tức giận, không muốn xen vào hắn nữa, bước nhanh rời đi, đi không bao xa, cô phát hiện có một đội áo đen đuổi theo, cô vội vã chạy đến bên cạnh xe, leo lên xe, nổ máy xe chạy về phía trước, vừa rồi xe ngừng trong chốc lát, hiện tại lại có thể tiếp tục đi về phía trước.

Trong kính chiếu hậu, cả người cậu thiếu niên kia đưa lưng về phía cô dựa đứng vào một cây đại thụ bên cạnh, đối mặt với mấy tên áo đen kia, giống như là không hợp tác, chẳng thèm ngó tới.

"Đứa trẻ này đúng là vẫn còn còn rất trẻ, chết đến nơi cũng không biết chạy, một cảm giác nguy cơ cũng không có, ai..."

Trong lòng Lăng Tuyết tự dưng sinh ra lòng thương hại, cảm thấy đứa trẻ này vô cùng đáng thương, cô nghĩ bất kể hắn là ai, hắn sẽ nhất định chết.

Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết vội vàng cho xe lùi lại bên cạnh, đi cứu cậu thiếu niên kia.

Nếu xe chạy trong hoành cảnh cây cối rậm rạp như thế này, bình thường cũng không phải là một sự việc dễ dàng, huống chi là quay đầu xe lại, khó càng thêm khó.

Hôm nay Lăng Tuyết là đem tất cả sức lực đều dùng hết, hai tay nắm chặt lấy tay lái, con mắt nhìn chằm chằm kính chiếu hậu, xe liền giống như con rắn khéo léo xuyên qua ở cây cối...

Mà lúc này, đội áo đen kia đã đuổi theo, kỳ quái là, bọn họ không có vội vã nổ súng, mà là cách một khoản cách thật xa ngừng lại.

Xem ra mấy tên này chắc cũng là người của Tôn Dạ, có lẽ có người biết đứa trẻ này, đang nghĩ tới có nên bắt hắn trở về đi hay không?

Bắt trở về liền xong đời, hắn da mịn như vậy, còn không hành hạ chết?

Lăng Tuyết trong lòng nghĩ tới như thế, chân nhấn ga, lái xe đến bên cạnh cậu thiếu niên, hạ kính xe xuống hô to : "Nhanh lên xe."

Cậu thiếu niên nghiêng đầu hơi có kinh ngạc nhìn thấy Lăng Tuyết lái xe với độ khó cao như vậy tới cứu hắn, hơi có chút kinh ngạc, chỉ một giây dừng lại, một cái tung người nhảy lên xe, từ cửa sổ xe ở ra nhạy bén nhảy vào trong xe, chuẩn xác không xê dịch ngồi lên ghế cạnh tài xế.

"Thân thủ không tệ lắm." Lăng Tuyết lập tức chạy xe về phía trước.

Cậu thiếu niên nhìn sang kính chiếu hậu, mặt không chút thay đổi như cũ, dường như bây giờ không có chuyện gì có thể kích thích tâm tình của hắn, nhìn cái gì cũng đều là bộ dạng chẳng thèm ngó tới.

"Kỳ quái, những người kia vì sao không có đuổi theo?" Lăng Tuyết từ kính chiếu hậu nhìn thấy những tên áo đen kia vẫn đứng tại chỗ đó nhìn chung quanh, không có hành động gì, cô nghi hoặc hỏi, "Bọn họ mới vừa rồi không có bắn cậu, là quen biết với cậu? hay là người của cậu?"

Lăng Tuyết hỏi một hơi với một đống lớn vấn đề, cậu thiếu niên không để ý đến lời cô nói, mà là lấy ngón tay chỉ phải phía trước: " bên cạnh."

"Vì sao? Nơi đó là lối ra?" Lăng Tuyết vô ý thức hỏi.

"Rừng cây không có tường rào, khắp nơi đều là lối ra, chỉ là ở đây tương đối gần." Cậu thiếu niên có chút ít không kiên nhẫn, "Cô rất ầm ĩ!"

"Được được được, nghe cậu." Lăng Tuyết chạy theo hướng cậu thiếu niên chỉ mà chạy, chợt nhớ tới một cái vấn đề, lại truy hỏi, "Đúng rồi, mấy vấn đề trước đó tôi hỏi, cậu vẫn chưa có trả lời tôi đâu? Cậu có biết Thân Đồ Dạ hay không? Cậu là bạn của anh ấy sao? Cậu biết anh ấy bị nhốt ở đâu sao?"

"Cô lại ầm ĩ, tôi sẽ đá cô xuống đó." Cậu thiếu niên lạnh lùng nghiêm nghị quát khẽ.

"Cậu..." Lăng Tuyết tức đến sắc mặt xanh mét, "Uy, cậu phải biết rõ ràng tình huống, bây giờ là tôi cứu cậu, xe này cũng là của tôi, cậu không đội ân đội nghĩa cũng thì thôi đi, lại còn muốn đem tôi..."

"Ầm! ! !"

Một tiếng súng vang lên cắt đứt lời Lăng Tuyết nói, cô sợ hết hồn, xe chệch khỏi hướng đang chạy, thiếu chút nữa đụng vào cây đại thụ phía trước, còn may cậu thiếu niên bên cạnh đúng lúc bắt lấy tay lái điều chỉnh phương hướng, mới tránh cho một trận tai nạn xe.

"Hù chết tôi."

Lăng Tuyết vỗ ngực một cái, thở ra một hơi, nhìn kính chiếu hậu, phát hiện đằng sau lại có mười mấy chiếc xe gắn máy đuổi theo, những người kia rất thông minh, không cần kỷ thuật xuất thần nhập quỷ để có thể lái xe di chuyển ở trong rừng cây, mày lái xe gắn máy đến đuổi giết bọn họ, xe gắn máy rất thuận lợi không bị địa hình hạn chế.

"Gia tăng tốc độ." Cậu thiếu niên tỉnh táo chỉ thị.

"A a."

Lăng Tuyết không tự chủ được nghe theo ý của cậu thiếu niên mà làm, lúc phục hồi tinh thần lại, lại phát hiện tốc độ xe quá nhanh, căn bản là vô pháp khống chế tay lái, cơ bản là chỉ có thể tiếp tục di chuyển, độ khó cực kỳ cao, hơn nữa bởi vì luôn duy trì tư thế chạy như vậy thật lâu, lốp xe bên phải bị mài mòn nghiêm trọng, đã không giống như lúc trước rồi, hiện tại thao tác có chút gian nan.

"Không xong rồi, không nên nghe cậu, ninja mù mà đòi chỉ huy."

Lăng Tuyết vô cùng tức giận, cố hết sức thao túng tay lái.

"Xích ra" Cậu thiếu niên kéo tay Lăng Tuyết ra, một tay đưa đến thao túng tay lái.

"Ak, cậu muốn làm cái gì? Đây cũng không phải là lúc đùa giỡn." cái tay Lăng Tuyết bị hắn đánh đau, tức giận gầm lên, "cái này không phải là món xe đồ chơi, đứa trẻ xấu xa, tránh ra..."

Lời cô còn chưa dứt liền dừng lại, cậu thiếu niên khéo léo thao túng tay lái, làm cho xe nhanh nhẹn xuyên qua ở trong rừng cây, còn lớn lối tránh đi kẻ địch tập kích, giống như con rồng cuộn cuộn đang trêu chọc con mồi nhỏ không đáng nhắc tới.

Lăng Tuyết nhìn đến ngây người, người này quá lợi hại, trong giới đua xe trừ Thân Đồ Dạ ra, bên ngoài chưa bao giờ gặp đối thủ, lần này lại nhìn thấy kỷ thuật như thế nên mới biết cái gì gọi là vô tận, người giỏi có người còn giỏi hơn! ! ! !

"Nhấn ga! ! !" Cậu thiếu niên lạnh lùng quát.

"A a a." Lăng Tuyết lúc này mới ý thức được chính mình chỉ lo đi nhìn hắn, nhấn hết ga, tốc độ đang chậm lại, cô vội vã gia tốc.

"Đạp tới cùng." Cậu thiếu niên ra lệnh.

"Nhưng mà phía trước nhiều cây như vậy, cậu có thể tránh khai sao?"

Lăng Tuyết có chút ít kinh ngạc, nếu như ở đường bằng phẳng chỗ trống, cô cũng dám đạp tới cùng, nhưng mà dưới hoàn cảnh này, cho dù là vì ứng phó mà tăng tốc, cô cũng không dám tăng tốc quá mức, dù sao sức người có hạn, không để ý liền sẽ không khống chế được, vạn nhất đụng vào cây cối, bọn họ thật sự có thể bị đụng đến chết người.

"Cô bớt nhảm đi." Cậu thiếu niên nhướng mày, "Bằng không cô lăn xuống đi, đến tôi!"

"Được được được, nghe cậu."

Lăng Tuyết đã có chút ít sợ hắn, đứa trẻ nhìn thì ngây thơ, nhưng mà mỗi lần nói chuyện đều mang một loại áp lực uy hiếp làm cho không người nào có thể kháng cự, làm cho cô không khỏi sợ hãi, không thể không nghe theo chỉ thị.

"Rầm rầm rầm ầm - - "

Đạn bay như mưa không ngừng đánh vào cửa kính xe, Lăng Tuyết có chút bối rối căng thẳng, nhưng mà cậu thiếu niên bên cạnh lại mặt không đổi sắc, trấn định tự nhiên.

Lăng Tuyết không khỏi cảm than ở trong lòng, Tôn Dạ đến cùng là một loại người như thế nào, đến một tên sứ giả nho nhỏ mà thân thủ phi phàm như vậy, còn không sợ sinh tử.

Không đúng...

Trong đầu Lăng Tuyết đột nhiên chợt lóe qua một suy đoán quan trọng, đứa trẻ này thật sự là một tên sứ giả bình thường sao?

Lăng Tuyết quan sát cậu thiếu niên, giọng nói lạnh lẽo sát khí làm người ta sợ hãi, khí phách ngang ngược tự nhiên, trước mặt núi thái sơn có sụp đổ mặt cũng không thay đổi sắc, gan dạ sáng suốt, thân thủ xuất thần nhập quỷ, trên người còn có khí chất vương giả, thấy thế nào cũng không giống một người bình thường...

Lẽ nào...

Hắn là một tên gì gì đó tiểu thủ lĩnh?

"Ầm!" Bỗng nhiên vang lên một tiếng súng nổ, một viên đạn xuyên thủng kính chắn gió, cậu thiếu niên đẩy mạnh Lăng Tuyết ra, đầu Lăng Tuyết đụng vào cửa sổ xe, đau đến tê dại, mất một lúc cô mới phục hồi tinh thần lại, phát hiện cánh tay của cậu thiếu niên bị đạn bay xoạt qua làm trầy da, có máu đang chảy ra.

"Cậu không có sao chứ?" Lăng Tuyết cuống quít hỏi thăm.

Đôi lông mày của cậu thiếu niên nhăn lại dữ tợn, ánh mắt trở nên dữ tợn đáng sợ, đôi mắt màu đen như mực thế nhưng dần dần biến thành màu đỏ như máu, hơn nữa, khóe miệng răng dần dần biến thành một loại răng nanh của dã thú...

Lăng Tuyết kinh ngạc mở to hai mắt, trái tim cơ hồ đều muốn ngưng đập, cô nhất định là nhìn lầm, cái này là ảo giác, ảo giác. .

Bên tai đột nhiên truyền đến "Vèo" một tiếng, nháy mắt, cậu thiếu niên đã biến mất không thấy gì nữa.

Lăng Tuyết bị hù dọa mặt không còn chút máu, kinh ngạc nhìn về phía trước, chính là mấy giây thất thần như vậy, xe liền đụng phải một cây đại thụ ở trước mặt, "Ầm" một tiếng vang thật lớn, xe bị lăn lộn mấy vòng, tay chân bị đảo lộn tứ phía rồi văng ra trên thảm cỏ.

Lăng Tuyết bị đụng đến mơ hồ, toàn thân đau đến tê dại, trong đầu một mảnh mơ hồ, một hồi lâu mới phục hồi tinh thần lại, cuống quít phá cửa sổ xe chui ra, chật vật không chịu nổi từ trong xe bò ra ngoài, lung la lung lay đứng lên, quay đầu nhìn lại, xe vừa rồi đụng vào là một cây nhỏ, hiện tại nên xe mới bị lật, nhưng mà là may mắn trong bất hạnh, nếu mà đụng vào một cây đại thụ, cô đã bị treo ngược lên rồi, đâu còn có mạng ở đây mà ngẩn người.

"Gào - -" sau lưng vang lên một tiếng rống của dã thú, Lăng Tuyết rùng mình một cái, quay đầu lại, cả người chấn kinh đến trợn mắt há hốc mồm!

Trước mắt chất đầy thi thể trên đất, khắp nơi đều là xe gắn máy bị đâm cháy, trên cỏ, trên cành cây, phạm vi trong tầm mắt khắp nơi đều là máu tươi, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc, làm cho Lăng Tuyết cảm thấy làm ác.

Mà cái tên đầu sỏ gây nên kia... là dã thú lần đầu tiên tập kích Lăng Tuyết! ! !

Một thân màu đen, đằng đằng sát khí, như một cái đầu không đâu địch nổi vậy! !

Hắn đưa lưng về phía Lăng Tuyết, nhưng mà Lăng Tuyết đã nhận ra, chính là cậu thiếu niên vừa rồi kia...

1 comment: