Kẻ Thù Bên Gối – Chương 399

"Thực xin lỗi, em lại làm chuyện phiền toái anh rồi..." Lăng Tuyết ôm Thân Đồ Dạ, cuối cùng khóc lên, "Em sẽ biến thành kẻ điên, lúc đó anh phải nhốt em vào bệnh viện tâm thần đi thôi, không để cho em tổn thương người khác."

"Đừng ngốc nữa, anh sẽ không để cho loại chuyện như vậy xảy ra." Thân Đồ Dạ có chút ít nóng nảy, "Loại độc tố này khuếch tán rất chậm, chúng ta còn có thời gian, anh nghĩ biện pháp."

Nói xong, Thân Đồ Dạ lấy máy bộ đàm chuẩn bị gọi cho phó chỉ huy gọi điện thoại, hắn và phó chỉ huy có chút ít giao tình, lần này vì dẹp loạn phản mà giành được tín nhiệm của Tôn Dạ, cứ thế nguyện ý giúp hắn giải quyết vụ án Bạch Tấn Sinh, phó chỉ huy cũng đưa đến không ít tác dụng.

Mặc dù Thân Đồ Dạ rất rõ ràng tính tình của Tôn Dạ không nhận họ hàng, hắn hiện tại đi cầu sự giúp đỡ của phó chỉ huy sẽ làm khó hắn, nhưng mà vì Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ cũng không khỏi không kiên trì đi thử một lần.

Thân Đồ Dạ đang tìm số của phó chỉ huy, đang chuẩn bị gọi ra ngoài, lúc này, một cuộc gọi khác gọi tới trước, đúng là phó chỉ huy.

Trong lòng Thân Đồ Dạ vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ, vội vàng nghe điện thoại: "Phó chỉ huy."

"Tôi đây là vụng trộm gọi điện thoại cho cậu..." giọng nói của phó chỉ huy vô cùng trầm thấp, "Nếu như bị Tôn Vương phát hiện thì tôi liền hết, cho nên tôi nói ngắn gọn."

"Được được được, cảm tạ cảm tạ." Thân Đồ Dạ vô cùng cảm kích, "Nhưng mà cậu biết bây giờ tôi là vì chuyện gì hao tổn tâm trí sao? Cô gái của tôi..."

"Tôi biết rõ." Phó chỉ huy cười nói, "Vừa rồi lúc cậu gọi Tôn Vương tôi vừa lúc ở bên cạnh, hắn rất lười, từ trước đến giờ không nghe điện thoại của mình, điện thoại đều là mở handsfree, cho nên lời các người nói, tôi đều nghe thấy ."

"Ừ..."

"Các người cũng là quá xúc động, Tôn Vương mặc dù tính tình không tốt, hỉ nộ vô thường, nhưng hắn đối với cậu và cô gái của cậu vẫn là rất đặc biệt, hắn căn bản là sẽ không làm khó các người, chỉ là do các người quá sốt ruột, gọi điện thoại tới liền chất vấn, hắn đương nhiên khó chịu, cho nên mới cố ý giỡn cợt các người..."

"Giỡn cợt?" Thân Đồ Dạ sửng sốt, "Anh nói Tôn Dạ vừa rồi chỉ là đang trêu chúng tôi? Lẽ nào cái kia căn bản cũng không có độc?"

"Đây cũng không phải." Phó chỉ huy giải thích, "Có độc là thật, người bịTôn Vương cắn qua n đầu tiên là mất đi lý tính, nổi điên phát điên, gặp người liền cắn, sau đó sẽ hậm hực thành bệnh, qua không được bao lâu thì già yếu rất nhanh và chết..."

"A?" Thân Đồ Dạ quá sợ hãi, "Kia..."

"Nhưng mà Tôn Vương căn bản là không lòng dạ nào làm tổn thương cô gái của cậu." Phó chỉ huy bổ sung, "Cậu thật cho rằng hắn là muốn cho cô ấy gia nhập mới cho cô ấu dấu ấn ngọn lửa hồng kia sao?"

"Anh là nói..."

"Cái kia chính là thuốc giải! ! !" Phó chỉ huy nghiêm túc nói, "Tôn Vương là một người không sợ người nào trong thiên hạ, tung hoành thiên hạ, duy ngã độc tôn, mặc dù chuyện kia là cơ mật, nhưng hắn từ trước đến giờ đều không để trong lòng, từ trước đến nay đều chẳng kiêng dè, hắn nếu là thật sự kiêng kị như vậy, căn bản là không sẽ để ý mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy, sẽ trực tiếp diệt khẩu cô gái kia, nhưng mà hắn không có, còn in dấu ấn ngọn lửa hồng kia cho cô ấy, hắn là đang cứu cô ấy! ! !"

"Thì ra là như vậy..." Thân Đồ Dạ bừng tỉnh đại ngộ, đồng thời trong lòng cũng có một chút áy náy, vừa rồi nhất thời kích động hiểu lầm Tôn Dạ, bây giờ nghĩ lại thật sự là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

"Mặc dù Tôn Vương cũng không nói gì, nhưng mà tôi từ đường cong khóe miệng của hắn đ có thể thấy được, hắn là thật sự thưởng thức cô gái của cậu, hơn nữa từ trong tiềm thức còn coi cô ấy như bạn bè." Phó chỉ huy thấp giọng nói, "Cho nên lúc hắn công khai thân phận chuyện thứ nhất hắn làm chính là in dấu ngọn lửa hồng lên tay cô ấy, áp chế độc tố trên cổ tay, chẳng qua là bởi vì cần thời gian nhất định mới giải độc, tốc độ hơi chút chậm, cho nên các người đã hiểu lầm."

"Tôi hiện tại đã biết rõ, thật sự là xin lỗi." Thân Đồ Dạ cảm thấy vô cùng hổ thẹn, "Anh thay tôi nói nói xin lỗi với Tôn Vương, cũng chuyển lời cảm ơn của tôi, mấy ngày nữa tôi giải quyết xong chuyện bên này sẽ tự tới cửa đi bồi tội."

"Tôi thấy cậu không có cái cơ hội kia ." Phó chỉ huy bất đắc dĩ nói, " tính tình Tôn Vương tôi rõ ràng nhất, từ trước đến giờ hắn cũng sẽ không cấp cơ hội người khác lần thứ hai chọc giận hắn, người dám trêu giận hắn, bình thường đều chỉ còn đường chết, hắn hiện đang không có truy cứu, các người nên niệm A Di Đà Phật đi, về sau đừng trêu chọc hắn nữa."

"Nhưng mà..."

"Tôi nói cho hết lời, trước hết, Tôn Vương đang ở phát giận đó, tôi phải đi khuyên nhủ, nếu không hắn lại muốn đập này nọ ."

Nói xong, phó chỉ huy liền cúp điện thoại ...

Thân Đồ Dạ nghe đầu bên kia điện thoại truyền đến âm báo bận, bất đắc dĩ thở dài một hơi, cái này thật sự là đắc tội người khác, nhưng mà Tôn Dạ còn thật sự là tính khí trẻ con, vài câu nói, cúp điện thoại thì muốn tuyệt giao, còn muốn đập này nọ... Nhắc tới cũng vẫn là đứa con nít không lớn mà thôi.

"Như thế nào ?" Lăng Tuyết lau nước mắt truy hỏi, "Ai gọi điện thoại cho anh? Nói cái gì ? Giống như là đang nói chuyện bị em trúng độc, bây giờ tình huống như thế nào?"

"Phó chỉ huy gọi tới ..."

Mặt Thân Đồ Dạ vô cùng nghiêm túc, muốn hù dọa Lăng Tuyết một chút, để cho cô về sau ngoan một chút, không nên xúc động như vậy, nhưng khi nhìn đến bộ dạng lau nước mắt kia, hắn đúng là vẫn không hạ được quyết tâm, chỉ được đem mấy lời của phó chỉ huy một năm một mười nói lại cho cô nghe...

Nghe xong mấy lời đó, Lăng Tuyết mừng rỡ như điên, kích động nói: "Em cũng biết là tiểu tử kia sẽ không hại em, em đã nói mà, em cứu hắn, hắn còn gọi em là chị đó, sao còn hại em chứ?"

"Hm? Hắn gọi em là chị? Không thể nào?" Thân Đồ Dạ căn bản cũng không tin.

"Sao không thể? Hắn đã gọi." Lăng Tuyết tự dưng thích người em trai này, một bên tình nguyện cảm thấy Tôn Dạ đã cam chịu nhận người chị này, đắc ý hả hê nói, "Tôn Vương là em kết nghĩa của em, về sau nếu ai dám bắt nạt em, em gọi hắn đánh, kể cả anh!"

"A!" Thân Đồ Dạ bất đắc dĩ cười , "Được, dậy em không nổi! !"

Hắn lười phải vạch trần cô, để cho cô đắc ý một hồi cũng được...

Cũng không lâu lắm, xe ở trên đường đã gặp đoàn xe của bọn Long Cửu, Dạ Băng Dạ Hỏa nhìn thây xe trước mặt, lập tức đề phòng độ cao, biết rõ người xuống xe là Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Đồ gia!" Dạ Băng, Dạ Hỏa vội vàng xuống xe nghênh đón, Thân Đồ Phong Hoa ở trong xe mừng rỡ, cũng xuống xe theo, "Thân Đồ, Tiểu Tuyết, các con không có sao chứ?"

"Không có việc gì." Thân Đồ Dạ dắt Lăng Tuyết đi tới, "Các người thì sao? Cũng khỏe sao? Lỗi Lạc bị thương có nghiêm trọng không?"

"Vai phải bị trúng một phát đạn." Thân Đồ Phong Hoa ngưng trọng nói, "Hắn là vì cứu cô cô mới trúng đạn ."

"Không có đáng ngại là được, về nhà gọi bác sĩ xem một chút liền tốt lắm." Thân Đồ Dạ vỗ vỗ vai Thân Đồ Phong Hoa, "Đừng quá lo lắng."

"Uh" Thân Đồ Phong Hoa quan sát hắn, "Con mấy ngày hôm trước bị thương nghiêm trọng như vậy, làm sao bây giờ nhìn giống như không có việc gì vậy?"

"Quỷ y trị liệu qua cho con, của bác sĩ bọn họ rất thần kỳ, con khôi phục được rất nhanh, nhưng mà miệng vết thương cũng không có hoàn toàn khỏi hẳn, chỉ là nhìn không ra mà thôi." Thân Đồ Dạ giải thích.

"Xem ra Tôn Vương thật đúng là trọng tình trọng nghĩa, đối với con cũng rất tốt ." Thân Đồ Phong Hoa cảm thấy hết sức vui mừng, chuyển mắt hỏi Lăng Tuyết, "Tiểu Tuyết, con không có sao chứ?"

"Con không sao." Lăng Tuyết cười nói, "Cô cô nhìn con vui vẻ, nơi nào giống như người có chuyện gì a."

"Không có việc gì thì tốt." Thân Đồ Phong Hoa thở phào nhẹ nhõm.

"Đồ gia, Dạ vương bị tổng chỉ huy mời đi." Dạ Băng ngưng trọng nói, " chắc sẽ không làm khó Dạ vương? Tôi thật lo lắng."

"Đúng vậy, bọn họ tại sao phải mời Dạ vương đi? Nếu như là cần đàm phán, vì cái gì không thể ở Anh quốc mà nói?" Dạ Hỏa lo lắng hỏi.

"Anh quốc là địa bàn của Dạ vương, nếu như ở đây nói, Tôn Vương chẳng khác nào là hạ mình, bọn họ làm sao phải kéo mặt mũi xuống như vậy?" Thân Đồ Dạ giải thích, "Hiện tại họ đã thống lĩnh giới hắc đạo, trở thành đương kim vương giả, đối với loại hình thức vẫn tương đối coi trọng."

"Tôn Vương không hạ mình, còn Dạ vương chúng tôi sẽ phục tùng sao?" Long Cửu phẫn nộ hét lớn nói, "Thân Đồ Dạ, cậu còn không có bị mất chức đâu, sao giúp đỡ người ngoài nói chuyện như thế?"

"Long Cửu, bây giờ tôi là đang phân tích cho bọn họ hiểu, không phải là giúp ai nói chuyện, cậu ở đây khắc khẩu với tôi là có ý gì?" Thân Đồ Dạ không vui quát khẽ, "Bây giờ là phải giải quyết vấn đề, không phải là bắt đầu nội chiến, cậu nếu là thật sự nghĩ cho Dạ vương, thì không nên ở chỗ này làm loạn."

"Cậu..." Long Cửu tức giận đến mặt đỏ tới mang tai.

Lúc này, Lỗi Lạc từ trên xe bước xuống, nghiêm túc nói: "Thân Đồ nói rất có đạo lý, Long Cửu, cậu không nên náo loạn nữa ."

"Hiện tại Dạ vương không ở đây, hai người các cậu là huynh đệ có cùng ý tưởng đen tối, tôi nói không có lại các cậu." Long Cửu cũng lười theo chân bọn họ ầm ĩ, mang người của mình nghênh ngang rời đi.

"Ai, Cửu gia tính tình thật sự là..." Dạ Băng cảm thấy rất bất đắc dĩ.

"Cửu gia cũng là lo lắng cho Dạ vương." Dạ Hỏa ngược lại có thể hiểu hắn, "Trên cái thế giới này người đại khái lo lắng đến an nguye của Dạ vương cũng chỉ có thể là hắn."

Câu này của Dạ Hỏa có ý riêng, trong quan hệ của ngũ đế, Long Cửu là người đối tốt nhất với Dạ Thần, Lỗi Lạc là người thứ ba, trước kia còn có Tư Không Cẩn cũng rất tôn trọng Dạ Thần, còn Thân Đồ Dạ từ trước đến nay chỉ làm theo ý mình, mặc dù chưa nói tới ngỗ nghịch, nhưng cũng không có quá mức ủng hộ Dạ Thần .

Cho nên hiện tại Dạ Thần chưa xử lý chuyện của Thân Đồ Dạ, trong lòng Dạ Hỏa thật ra là có chút ít oán khí .

Thân Đồ Dạ nghe ra ý tứ trong lời nói của cô ta, lời thề son sắt nói: "Các cô yên tâm, tôi dùng tính mạng đảm bảo, Tôn Vương sẽ không làm tổn thương Dạ vương, nếu như Dạ vương có chuyện gì, tôi một mạng thường một mạng! ! !"

"Thân Đồ..."

"Đồ gia, ý của chúng tôi không phải là như vậy." Dạ Băng vội vàng giải thích, "chúng tôi chỉ là lo lắng cho Dạ vương."

"Tôi hiểu rõ." Thân Đồ Dạ nhìn Dạ Hỏa một cái, "chuyện này tôi phụ trách tới cùng, hiện tại trước hết các cô mang người trở về đi, đem cái này tin tức tung  ra ngoài... Liền nói tổng chỉ huy mời Dạ vương chúng ta đi làm khách, Dạ vương không sợ hung hiểm, lạnh nhạt mà đi!"

"Ách..." Dạ Băng Dạ Hỏa ngẩn người một chút, rất nhanh phục hồi tinh thần lại, "Hiểu , Đồ gia quả nhiên anh minh!"

Dựa theo lời Thân Đồ Dạ vừa nói như thế, toàn bộ thế giới nhân đều biết rõ Dạ Thần đi , nếu như hắn xảy ra chuyện gì, trốn không được quan hệ, mời mọc người ta đi qua sau đó thì hạ thủ, đó là hành vi hèn hạ vô sỉ âm hiểm, làm người ta khinh thường.

Huống chi, Thân Đồ Dạ đặc biệt cường điệu "Không sợ hung hiểm, lạnh nhạt mà đi", cũng đã nói lên Dạ Thần không phải là bị bắt đi, mà là không để vào mắt, nghênh ngang đi...

1 comment: