Đông Ly – Cái kết đẹp cho chuyện tình hoàng đế và dân thường




Đã trở thành nam chính và nữ chính của Tầm thì chắc chắn người đó, thứ nhất, phải có một câu chuyện đủ dài; thứ hai, phải có một câu chuyện đủ sâu; thứ ba, phải có một câu chuyện đủ mới lạ. Thế nên tôi không bao giờ phải lo, có thêm một vị tổng tài nữa thì sẽ nhàm chán. Và đích thực là như vậy. Không giống với Niên, Đông không phải là một tổng tài sống kín đáo, sống thâm trầm với những dự định của mình. Anh không phải gánh vác một mối thù gia tộc, càng không phải ngày ngày đối diện với kẻ đã hãm hại cả gia đình mình mà vẫn phải nói cười. Ngược lại, thứ anh phải đối diện là một sự giả tạo khác. Là một đế chế tưởng chừng yên bình, là một vương quốc mà nội chiến có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Còn anh, là vị thái tử người ta cho rằng cơ hội ngồi lên ngai vàng là cao nhất. Giống với những câu chuyện cung đấu khác, thái tử trước ngày lên ngôi không thể được sống bình yên. Đã là thái tử, thì ẩn sâu trong anh là một dòng máu quý tộc. Dù bề ngoài anh điềm đạm cách mấy, nhẹ nhàng cách mấy, khiêm tốn cách mấy thì bên trong anh vẫn là một sự kiêu ngạo khó che giấu. Sự kiêu ngạo ấy thể hiện rất tinh tế qua cách anh ấy chiến đấu với Đàm Diệu Minh, Thai Quốc Cường và thậm chí là Nhiêu Tôn. Là sự nhìn xa trông rộng của một người đủ tư cách trở thành bậc quân vương tương lai. Là thái độ một khi ra tay là nắm chắc phần thắng, và tinh thần chịu trách nhiệm trước tất cả “con dân”. Anh không mang trên mình mối thù gia tộc, anh không mang trong lòng một nỗi đau từ thuở nhỏ, nhưng anh lại gánh trên vai thứ gọi là trách nhiệm, là việc duy trì đế chế và phát triển đế chế, là niềm tin và sự kỳ vọng của cha mẹ, là địa vị con trưởng không thể xóa bỏ trong gia đình.

Một vị thái tử theo đúng lịch sử thì phải liên hôn với một nàng công chúa. Nhưng vị thái tử này từ lâu đã lập lên một kế hoạch khổng lồ để lừa đảo cả gia đình, bạn bè và lừa đảo chính nàng công chúa. Để rồi người anh gặp phải, yêu và không thể sống thiếu lại là một cô gái nơi hoang dã. Thứ cô ấy cần chưa bao giờ là lâu đài, vương miện, quyền quý, giàu sang. Mâu thuẫn của chuyện đến lúc này đã lại khác biệt. Mỗi một cặp nhận một án tử của Tầm. Tố Niên phải vượt qua được câu chuyện quá khứ đầy ám ảnh, Lu Sơ phải vượt qua khúc mắc giữa hai gia đình, còn Đông Ly, họ phải vượt qua chính cái tôi cá nhân của mình, cá tính của mình và lý tưởng của mình. Một con người yêu tự do như Ly làm dâu trong một gia đình quyền quý đã khó tưởng tượng, lại phải làm dâu trưởng trong một đế chế khổng lồ như Lục Môn thì thật khó tin. Và tôi tin rằng đây sẽ là một đỉnh mâu thuẫn mà cả hai cần vượt qua trước khi trải rõ lòng mình, vượt qua tất cả hướng tới trái tim. Sau đó mới hướng tới cái gọi là “bí mật”. Chỉ khi hai người thật sự không thể sống thiếu nhau, chỉ khi hai trái tim hòa chung một nhịp, nỗi đau mà những bí mật gây ra mới nhân lên gấp bội, cách mà Tầm vẫn luôn dùng để thử thách các con của mình.

Tận sâu trong lòng, tôi vẫn có linh cảm, phải có lý do gì đó, tên nữ chính mới là “Tưởng Ly”, chứ không phải “Hạ Trú”. Không đơn thuần vì Tưởng Ly xuất hiện trước, Hạ Trú xuất hiện sau. Tôi rất mong chờ Tầm thể hiện được điều mà tôi đang suy nghĩ.

Ai sẽ là người hy sinh, ai sẽ là người ở lại? Cái kết trong những câu chuyện hoàng đế yêu dân nữ mà tôi từng xem chưa khi nào vui vẻ. Khi vị thái tử bước lên ngai vàng, hình như bên anh chỉ còn bóng tối. Lúc này tôi thật sự hy vọng mình cảm nhận sai, giống như việc mình từng sai vì nghĩ anh có một mối tình sâu nặng trong quá khứ vậy. Tôi hy vọng lúc đó chị vẫn ở bên anh, cùng anh vượt qua khó khăn, cùng anh chống lại kẻ thù. Và còn một lý do để tôi hy vọng, tôi chưa bao giờ đoán đúng những gì Tầm viết =)) Một plot twist đã xuất hiện, đủ sức công phá tôi. Tôi mong chờ cái thứ hai, thứ ba và vô vàn cái nữa. Tuy rằng có những cái tôi không thích, nhưng với tôi, việc Tầm vượt qua chính mình trước đó mới là quan trọng nhất.

Cũng giống như việc truyện nào đi đến thời điểm này, cũng sẽ có người nói “Nam nữ chính nhạt nhẽo, không hay bằng cặp phụ”. Số phận chưa thoát khỏi bất kỳ ai, dù là Tố Niên, Lu Sơ hay Đông Ly thì bên cạnh họ vẫn có Uyên Yêu, Tiêu Tiếu hay Bạch Ninh. Tôi đã học được sự bình thản khi đọc tất cả những lời ấy. Nếu họ hay và thú vị đến thế, họ đã không chỉ là phụ. Vậy nên thứ họ thiếu không phải là hay, không phải là thú vị, mà là độ dài và sự mới lạ. Tôi luôn yêu quý và đặt niềm tin vào những nam nữ chính của tôi như thế.

Truyện đang đi một nửa chặng đường, cảm nhận về anh chị có lẽ chưa đầy đủ. Nhưng hôm nay tôi muốn viết cho anh vài dòng, là lời thể hiện rằng dù là với ai, dù có chuyện gì xảy ra, tình cảm của tôi cũng không có gì khác biệt.

By Tô Ngọc Hà

No comments:

Post a Comment