Sau khi đơn phương quyết định, Hạ Hoàng Tuyền liền ngồi tựa
vào tường, không hề nhúc nhích nhìn chằm chằm Thương Bích Lạc, dường như có thể
nhìn ra đóa hoa từ
trên lưng hắn.
Tố chất tâm lý của
boss đúng là tốt, bị nhìn chăm chú như vậy mà vẫn sừng sững bất động, tiếp tục
xử lý công việc, sau khi hoàn thành một phần, hắn
thuận tay cắt hình
ảnh, đột nhiên lên tiếng: “Hoàng Tuyền.”
“Có chuyện gì?” Hạ
Hoàng Tuyền đang ngây người bỗng đáp lại một câu, rồi sau đó bổ sung: “Đừng gọi
thân thiết như vậy, tôi với anh không quen, cám
ơn!”
“Hẹn hò với tôi được
chứ?” (Kết giao với tôi được chứ?)
“Ừm. . . Hả?!” Tay
ôm đao của Hạ Hoàng Tuyền bỗng buông lỏng, đao võ sĩ nghiêng sang một bên, cô lại
không có thời gian bận tâm tới điều này,
không thể tin được
xoa xoa tai, xuất hiện ảo giác ư?
Tử khí sẽ ảnh hưởng
đến thính lực?
Nếu không sao cô lại
nghe được lời nói quỷ dị như vậy?
“Cô không nghe lầm.”
Thương Bích Lạc dường như không biết lời nói của mình gây chấn động lớn đến mức
nào cho Hạ Hoàng Tuyền, lạnh nhạt như cũ
nói.
“Đợi. . . Đợi
chút. . .” Hạ Hoàng Tuyền nhảy người lên, đao võ sĩ do động tác của cô mà rơi
xuống đất, “Anh vừa nói gì thế? Có thể lặp lại lần nữa
không?” Càng nghĩ,
cô vẫn cảm thấy có thể là nghe lầm, có lẽ hắn nói là “Giao phối với tôi” ——
phi! Hẳn là “Đi tưới nước với tôi” [1] gì đó ha ha ha,
nghĩ như thế nào đều
khó có khả năng là. . .
[1] Kết giao, giao
phối, tưới nước trong tiếng trung đều có một chữ như nhau hoặc đồng âm.
“Hẹn hò với tôi được
chứ?” Thương Bích Lạc vừa nói vừa quay xe lăn, ánh mắt dừng trên gương mặt bởi
vì khiếp sợ mà trợn mắt há mồm của cô gái,
tâm tình không hiểu
sao tốt hơn rất nhiều, “Cần tôi lặp lại một lần nữa sao?”
“! ! !” Hồi lâu, Hạ
Hoàng Tuyền mới ngậm miệng lại, tìm về âm thanh của mình, “Không cần thiết. . .
Vấn đề không phải ở chỗ này! Anh phát bệnh thần
kinh gì chứ?!”
Thương Bích Lạc
nghiêng đầu, mỉm cười: “Tôi nghĩ tôi cũng không hề có bệnh liên quan đến thần
kinh.”
“. . . Vậy anh
đang nói cái quái gì?!”
“Tôi đang chân
thành muốn cô hẹn hò với tôi.” Hai tay với khớp xương rõ ràng của Thương Bích Lạc
đan nhau, đặt trên đùi, giọng điệu nghe qua thật
nghiêm túc, “Trực
tiếp cầu giao xứng mới gọi là cái quái gì.”
“. . . Này!” Chú ý
tiết tháo [2] được chứ?! Hạ Hoàng Tuyền đối với một kẻ hoàn toàn vứt bỏ hạn cuối
như vậy quả là không biết nói gì cho phải, chỉ có
thể cố gắng chuyển
đề tài, “Lý do?” Đột nhiên đề xuất việc này, hơn nữa ra vẻ còn không có chút
đùa bỡn, ít nhất cô không cho là vậy.
[2] Đạo đức, tiêu
chuẩn làm người.
Nhưng sự việc rốt
cuộc phát triển đến bước này như thế nào, cô hoàn toàn không thấy dấu hiệu nào
được chứ?
“Ừm,” Thương Bích
Lạc cúi đầu suy xét một lát, ngẩng đầu nói, “Nói thế này, bởi vì những chuyện
trước đây, tôi có bệnh tâm lý tương đối nghiêm trọng,
không thể tiếp xúc
với phụ nữ một cách bình thường, cô là người duy nhất khiến tôi không thấy phản
cảm, lý do này đối với cô đủ rồi chứ?”
“. . . Chuyện khi
còn bé ư?” Em gái Hoàng Tuyền lúc này đúng là sợ ngây người, cô nằm mơ cũng
không nghĩ tới boss Thương chủ động nói đến chuyện
quá khứ của mình,
trên thế giới này không ai so với người đã đọc sách là cô càng hiểu rõ cảnh ngộ
có thể nói là khoa trương lại giả tạo của hắn. . . Đơn
giản mà nói, diện
mạo dáng người cùng tư duy của hắn cho thấy tác giả là mẹ ruột, về những việc
trải qua thì. . . hắn chắc hẳn là do mẹ kế nuôi! [3]
[3] Ý là tác giả
viết văn nếu cho nhân vật những thứ tốt thì là mẹ ruột, ngược lại thì là mẹ kế.
Khi sinh ra mẹ hắn
vì giữ lại hắn mà hy sinh bản thân, cho nên lúc trước Hạ Hoàng Tuyền mới phỏng
đoán hắn có cảm tình với những phụ nữ đã kết hôn
tràn đầy tình
thương của mẹ, chuyện sau đó rất nhiều, ví dụ như dì vốn yêu thương hắn biến
thành kế mẫu rồi hạ độc thủ, lên nhà trẻ bị bảo mẫu nữ bắt
cóc, lúc tiểu học
bị nữ kẻ thù của cha lấy xe đâm, lên trung học cô giáo mà hắn rất tôn trọng lại
là biến thái, trước khi bị cảnh sắt bắt đang định xuống tay
với hắn vân vân. .
. Sau đó còn có rất nhiều, lúc đọc truyện cô hoài nghi rằng tác giả dồn hết ác
ý của đại vũ trụ lên người phụ nữ, sau đó ném tất cho
Thương Bích Lạc ——
chân hắn cũng do một loạt sự kiện này mà biến thành như bây giờ, cho nên hắn phản
cảm phụ nữ quả là thật bình thường.
Nhưng mà!
Hiện tại hắn lại
nói vậy?
Còn hỏi cô lý do
có đủ hay không.
“Anh cảm thấy
không bài xích khi đụng chạm là vì. . .” Là do hệ thống đặt ra? Nếu vừa tiếp
xúc đã thấy ghê tởm, cô mang theo hắn trốn chạy như thế
nào, vấn đề là
không thể nói thẳng, Hạ Hoàng Tuyền do dự một lát, cắn răng nói, “Là vì anh
hoàn toàn coi tôi như đàn ông!”
Lời vừa nói ra, vẻ
mặt Thương Bích Lạc bỗng trở nên kỳ lạ, hắn híp mắt lại quan sát Hạ Hoàng Tuyền
một phen, khóe miệng nhếch lên, cười một cách
đáng giận: “Tuy
dáng người kém chút, nhưng tôi cho rằng vẫn phân rõ nam nữ.”
“. . . . . .” Muốn
chết!!! Hạ Hoàng Tuyền bước dài xông lên xách cổ tên khốn đáng ghét này, ra sức
lắc: “Anh muốn chết hay sao?! Sớm biết tôi đã bán
anh rồi!” Không hề
nghi ngờ, cô lại nhớ tới chị Hồng ngực cup D, hiện tại hoàn toàn là dáng vẻ xù
lông khi bị nói trúng tim đen.
Sắc mặt của thanh
niên đang bị lắc lư vì động tác này mà hơi tái nhợt, lại vẫn lạnh nhạt vươn
tay, xoa bàn tay xách cổ áo mình của Hạ Hoàng Tuyền: “Tôi
cho rằng chúng ta
rất hợp nhau.”
“. . . . . .” Chỗ
bị hắn nắm lấy, da gà thành quần kết đội nổi lên, đây là lần đầu tiên Hạ Hoàng
Tuyền có cảm giác này khi tiếp xúc với hắn, cô vội buông
tay giống như bị lửa
đốt, lui về phía sau hai bước, “Chỗ nào hợp chứ?”
“Có lẽ cô không
chú ý tới,” Thương Bích Lạc chậm rãi chỉnh lại quần áo: “Cô ít khi chủ động tiếp
cận những người khác, ngoại trừ tôi —— tuy rằng
hành động hơi thô
lỗ.”
“. . . Đó là bởi
vì anh không thể phản kháng được chứ?” Đây là thói quen dọc đường đi mà thôi,
không chứng tỏ được điều gì cả.
“Không ai trong
tay cô có thể phản kháng, hơn nữa cô không thể phủ nhận,” Khuỷu tay Thương Bích
Lạc chống xe lăn, chống má nở nụ cười, “Khi làm
vậy với tôi cô rất
có khoái cảm, không phải sao?”
“Đừng tùy tiện nói
ra lời biến thái như vậy được chứ?!” Lời nói M đến cực điểm này là thế nào? Thật
đáng sợ được chứ?! Cô bị dọa đến mức về sau
cũng không dám
đánh hắn nữa! Mặc dù, tuy rằng đánh hắn dường như rất có khoái cảm, nhưng cô
tuyệt đối sẽ không thừa nhận, “Hơn nữa tôi cũng cảm
thấy chúng ta căn
bản không phải người cùng một đường!”
“Ồ? Vậy thì cùng
ai?” Thương Bích Lạc ung dung nhìn cô, dường như đang đợi cô nói ra một cái
tên.
Hạ Hoàng Tuyền sửng
sốt, đúng vậy, ai chứ? Thời điểm này phải tất yếu tìm một con cừu thế tội, nghĩ
đến những người đàn ông cô quen biết tại thế giới
này, cô bi ai phát
hiện đúng là không có nhiều lựa chọn, tính tới tính lui cũng chỉ có: “Ngôn · Tất
· Hành!” Dù sao hắn cũng không ở nhà, chịu oan ức
cũng sẽ không chết.
. . Có lẽ vậy!
“Chuyện gì thế em
gái?!” Người nào đó bỗng lăn vào.
“. . . . . .”
“. . . . . .”
Ngôn tiểu ca nhìn
trái nhìn phải: “Vừa mới vào cửa liền nghe thấy tên anh, không phải em sao?”
“. . . Đúng.”
“Chuyện gì thế?”
“Ừm. . .” Hạ Hoàng
Tuyền nhìn xuống, cảm thấy tuy rằng khó có thể mở miệng, nhưng giải quyết xong
tên Thương Bích Lạc này vẫn hơn, vì thế cuối
cùng nói ra một
câu, “Tôi cảm thấy chúng ta tính cách thật hợp, anh thấy sao?”
“Phải. . .” Ngôn Tất
Hành bật ngón cái, sau đó bỗng đối diện với ánh mắt như hồ băng ngàn năm của
thanh niên nào đó, hắn bỗng rùng mình, yên lặng
cụp ngón cái xuống,
“Có lẽ không quá hợp. . .”
“Hả?” Hạ Hoàng Tuyền
híp mắt.
“. . . . . .” Ngôn
tiểu ca rơi lệ đầy mặt, đây quả là hai tầng lửa và băng, đùa gì chứ! Tiểu tình
lữ cãi nhau sao hắn phải làm vật hi sinh, vào thời điểm này
bảo mệnh là trên hết!
Vì thế tên này quyết đoán ôm đầu, “Ai nha ai nha, đầu anh bỗng đau quá, không
được không được. . .” Nói xong ôm đầu lăn một
vòng tại chỗ, lăn
lăn, liền lăn ra xa.
Trong lòng Hạ
Hoàng Tuyền hộc một búng máu, loại người gì chứ!
Xoay đầu, lại chống
lại ánh mắt hứng thú dạt dào đến đáng giận, giống như đang hỏi —— Cô còn có gì
để nói?
Còn có. . . Đợi
chút!
Cô bỗng nghĩ ra, vừa
rồi bị làm cho hồ đồ, không phải có lý do cơ bản nhất sẵn có nhất hay sao? Nghĩ
nhiều làm gì. Hạ Hoàng Tuyền rốt cuộc hiểu ra,
nghiêm mặt đứng
lên nói: “Tôi cự tuyệt.”
“Lý do?”
“Hẹn hò cũng phải
cần có tình cảm, anh cảm thấy giữa chúng ta có thứ này sao?” Hắn mà nói có, cô
thật sự sẽ cười đến rụng răng.
Rồi sau đó, hàm
răng của cô liền rụng hết.
Bởi vì, Thương
Bích Lạc nói: “Có.”
“Hả?”
Thanh niên cố nhịn
cười, gương mặt tuấn mỹ hiện lên biểu cảm gần như là thành kính, ánh mắt đối diện,
Hạ Hoàng Tuyền bỗng có cảm giác ánh mắt của
đối phương thật là
mềm mại, rồi sau đó cô nghe thấy hắn nói: “Tôi thích em.”
“. . . . . .” Hạ
Hoàng Tuyền sửng sốt, hoàn toàn không biết nên làm gì, không biết qua bao lâu mới
tỉnh lại, mặt hơi nóng, tim đập hơi nhanh, nhưng cô
biết đây chỉ là phản
ứng bản năng sau khi bị thổ lộ, thực ra cô không muốn phát triển thành loại
quan hệ này với hắn. Cứu mạng, áp lực khi cự tuyệt boss
thật lớn! Nhưng dù
vậy, cô vẫn nuốt nước bọt, dè dặt lên tiếng, “Không hợp. . .”
“Nói như vậy là được
rồi chứ?” Cô còn chưa dứt lời, Thương Bích Lạc bỗng biểu diễn tuyệt kỹ biến sắc
mặt.
Mới một giây,
khuôn mặt thâm tình lúc trước bỗng biến thành mặt than và khuôn mặt tươi cười dối
trá, điều này giống như mắt lấp lánh biến thành mắt cá
chết trong truyện
tranh! Tên khốn này đúng là hay thay đổi! Thế cho nên Hạ Hoàng Tuyền trợn mắt
há mồm, hoàn toàn không biết nên nói gì mới tốt,
hiện tại may mà lời
vừa rồi chưa nói xong, bằng không khẳng định sẽ bị cười nhạo.
Tên khốn lừa gạt
tình cảm của người khác!
“Tóm lại cô cứ suy
nghĩ đi.” Thương Bích Lạc tổng kết, “Ngoại trừ tôi khẳng định cũng không có người
chịu được người có tính cách hỏng bét như cô.”
Ánh mắt của Hạ
Hoàng Tuyền gần như chết lặng, đây là tình huống gì? Cô, cô tính cách hỏng bét
ư?!
“Tính cách hỏng
bét rốt cuộc là ai chứ!” Cô liền hô lên.
Nụ cười như thánh
phụ của thanh niên tràn ra sự bao dung khác thường, hắn dịu dàng nói: “Không
sao cả, cho dù cô càng hỏng bét hơn tôi cũng có thể
chịu đựng.” Nhưng
vào lúc này, ánh mắt của hắn đảo qua đồng hồ, mặt than và khuôn mặt tươi cười lại
xuất hiện, “Đã đến giờ, tôi còn có việc.” Rồi sau
đó hắn xoay người,
thật sự bắt đầu làm việc.
“! ! !” Mẹ kiếp!
Tên này không phải có bệnh thần kinh chứ?!
Hiện tại Hạ Hoàng
Tuyền quả thực rối rắm tới cực điểm, đột nhiên bị yêu cầu hẹn hò, đột nhiên bị
thổ lộ, tức nhất là, khi hắn nói “Tôi thích em” cô lại
cảm thấy hắn thật
nghiêm túc, nhưng sau đó biểu hiện của tên khốn này lại phủ định hết thảy kết
luận của cô, còn nói cô tính cách hỏng bét, rồi sau đó
đột nhiên lại nói
những lời mủi lòng này, lúc này cô cảm thấy hắn thật chân thành, ngay sau đó lại.
. . Lại lại lại lại lại! Vô số “Lại” phiền chết người!
Hắn. . . Hắn rốt
cuộc nghĩ gì vậy?
Cô gái sinh tồn dựa
vào trực giác lần đầu tiên bị thần khí sinh tồn của mình làm choáng váng đầu
óc.
Xuyên qua màn hình
máy tính nhìn chăm chú vào vẻ mặt thay đổi trong nháy mắt của Hạ Hoàng Tuyền,
Thương Bích Lạc nhếch miệng, không thể hiểu
được ư? Vậy thì
đúng rồi, “Hắn thích cô” là bí mật lớn nhất và con bài chưa lật, hiện tại làm
sau có thể hoàn toàn mở ra, nhưng kết quả trước tiên lấy ra
làm ngụy trang này
đúng là không tồi.
“Từ giờ trở đi,
tôi một giây đều sẽ không rời khỏi anh.”
—— Đây chính là cô
nói, vậy thì không nên dễ dàng đổi ý.
Cho nên về sau, mỗi
phút mỗi giây đều suy xét đi —— thích hay là không thích, thiệt tình hay là giả
ý. . .
Người trì độn như
cô, ngấm ngầm thử căn bản không dùng được, cho dù mơ hồ nhận ra điều gì, cũng sẽ
lập tức đưa nó về chuyện không muốn biết rồi
vứt bỏ. Hơn nữa
như vậy quyền chủ động hoàn toàn rơi vào trong tay cô, với hắn mà nói tỷ lệ thành
công rất thấp, cũng cần phải rất nhẫn nại. Hắn không
thiếu sự nhẫn nại,
nhưng không có đủ tin tưởng cam đoan rằng cô sẽ ngoan ngoãn rơi vào bẫy, khả
năng rất lớn là hắn càng lún càng sâu, cô lại ngửi
được hương vị xa lạ
trong cạm bẫy, xoay người bỏ chạy, để lại một mình hắn trong vực sâu.
Cho nên không bằng
hiện tại hoàn toàn nhảy ra, từ vừa mới bắt đầu liền lấy tự thân làm mồi dẫn cô
đến nệm cỏ trên cạm bẫy, chẳng sợ cô không hề có
cảm giác gì với hắn,
chẳng sợ cô cố gắng coi hết thảy vừa rồi là vui đùa, nhưng không có cách nào ức
chế một lần lại một lần quan sát vẻ mặt của hắn
theo bản năng, một
lần lại một lần suy xét lời nói của hắn, một điểm lại một điểm thu thập thông
tin từ hắn, bất giác, không ý thức được. . .
Thương Bích Lạc nhếch
miệng, trong lòng có chút sung sướng lại đắc ý, hắn bỗng nhìn sang trái, sau đó
từ bụng truyền đến một cơn đau, không hề nghi
ngờ, hắn lại bị
đánh rồi.
Ai khiến tôi phiền
lòng tôi liền khiến người đó đau lòng —— suy nghĩ của cô gái kỳ thực rất đơn giản.
Mà thanh niên đau
lòng lúc này rốt cuộc lại xác định được một điều —— muốn nuôi nhốt mãnh thú,
cái giá phải trả là máu và nước mắt.