Ngày hôm sau, khi Hạ Hoàng Tuyền tỉnh lại, báo của《Tòa soạn
báo Tân Sinh》
đã rải khắp các góc của thành thị, là tờ báo được in và phát hành trong
kỳ thứ nhất thậm
chí là tờ báo đầu tiên của thành phố W, nó không hề nghi ngờ được chú ý rộng khắp,
hơn nữa bởi vì được tặng miễn phí, gần như mỗi
người đều có một
quyển, mà được đặt ở trang đầu dễ thấy nhất, chính là cuộc phỏng vấn kia.
Giống như dự đoán
của Thương Bích Lạc, độ nổi tiếng của Hạ Hoàng Tuyền lại tăng lên, nếu chuyện
trước đây gây ấn tượng xấu cho mọi người, vậy thì
lần này có vẻ tích
cực hơn nhiều. Cho dù chính cô cũng không để ý điều này, tuy rằng được người
thích so với bị ghét tốt hơn nhiều, nhưng cô cũng mơ
hồ nhận ra sự “Yêu
thích” không đơn thuần này bao hàm kỳ vọng và trách nhiệm.
【Cô ấy
nên làm gì đó. 】
Gần như tất cả mọi
người đều cho là vậy, nhưng kỳ thực, Hạ Hoàng Tuyền cảm thấy rất mệt mỏi, ví dụ
như, cô không thể không để mình đừng mất ngủ
nữa.
Mắt vẫn mở to khi
màn đêm bao phủ, lại bởi vì đủ loại nguyên nhân cảm thấy xoay người liền thua,
vì thế cô gái luôn kiên trì không nhúc nhích, thẳng đến
rạng sáng mới ngủ
say, khi rời giường đã là 10 giờ sáng, đầu tóc rối bù, khi cô vừa ngáp vừa đi
ra khỏi phòng, một tiếng kêu kinh ngạc bỗng vang lên.
”Em gái, quầng
thâm mắt em sao lại đậm như thế?”
“. . . Đây không
phải là quầng thâm mắt, đây là đánh mắt khói!” Hạ Hoàng Tuyền lập tức phản bác,
“Tối hôm qua tôi ngủ rất ngon!”
“. . . Anh không
nói tối hôm qua em ngủ không ngon, anh sai rồi anh sai rồi. . . Thật là.” Ngôn
Tất Hành thở dài, vẫy vẫy tay với Hạ Hoàng Tuyền, “Lại
đây, phần bữa sáng
cho em này.”
”Ừm.”
Hạ Hoàng Tuyền xoa
bụng, ngoan ngoãn đi đến cạnh bàn ăn, một lát sau, thanh niên bưng tới cháo
nóng và bánh bao, vừa nhìn cô gái ăn vừa lẳng lặng
bóc trứng gà, rồi
sau đó không biết tìm một khối băng gạc từ chỗ nào, quấn lên, đưa cho cô: “Tự
lăn! Không. . . Không phải là bảo em cút, mà là bảo
em lăn mắt.” (cùng
một từ 滚 có thể hiểu là “cút” hoặc “lăn”)
”Cám ơn.” Hạ Hoàng
Tuyền rụt lại nắm đấm, nhận lấy trứng gà, lăn hai lần, sau đó áy náy nói, “Ngại
quá, tôi. . .”
”Biết rồi, cãi
nhau với A Thương à?”
“. . . . . .”
”Yên tâm đi, anh sẽ
không hỏi.” Ngôn Tất Hành vươn ngón tay chọc vỏ trứng gà trên bàn, nói khẽ,
“Nhưng mà, giống như em nói, tất cả mọi người vất
vả gian khổ mới sống
sót, cãi nhau gì đó đúng là bình thường, biến thành không tử biệt nhưng lại
sinh ly thì thật không có lời.” (tử biệt: vĩnh viễn rời xa,
chết; sinh ly: khó
có thể gặp lại)
Hạ Hoàng Tuyền im
lặng một hồi, cuối cùng vẫn kìm lại không giải thích, chỉ gật gật đầu, cái gì
cũng chưa nói.
Ngôn Tất Hành âm
thầm chậc lưỡi, tình huống lúc này quá nghiêm trọng rồi A Thương, không phải
anh em không giúp nhau, mà là. . . Anh rốt cuộc làm
cái gì vậy? !
Nhưng cho dù Ngôn
tiểu ca nghĩ thế nào, Hạ Hoàng Tuyền lúc này đã tỉnh táo lại, thực ra, vào ban
đêm ngủ không được cô đã suy xét rất lâu. Đơn giản
mà nói, cho tới
bây giờ Thương Bích Lạc vẫn chưa từng cam đoan điều gì, nói đến cùng là cô nghĩ
nhiều mà thôi. Nhưng nói đi thì nói lại, giống như nhặt
về một con mèo rừng,
dù biết có thể bị cào bị cắn, cho dù không thích nó quá hung quá xấu quá nhiều
rận, nhưng không thể không nuôi nó, cho nó ăn
ngon, chăm sóc nó
rồi sinh ra tình cảm, chưa hẳn là tình cảm sâu sắc như tình thân tình yêu hay
tình bạn, đại khái chính là thói quen tự nhiên sinh ra, kết
quả vẫn bị nó cắn
rồi.
Tức giận thật sự rất
bình thường, nhưng không đáng để cứ tức giận mãi, chỉ là tình cảm của cô đối với
hắn đã có sự sai lệch, không cẩn thận làm mờ đi
giới hạn giữa hai
người, giống như đứa bé xui xẻo bất cẩn vượt qua vĩ tuyến 38 nên bị compa đâm
vào tay, một lần nữa lùi về ranh giới là được rồi.
Trước đây cô từng
nghe được một câu nói, ý nghĩa đại khái là —— sau khi cẩn thận quan sát sẽ nhận
ra, hận và yêu vô cùng giống nhau. Hạ Hoàng
Tuyền vốn không
quá hiểu, nhưng cho tới bây giờ mới phát hiện, chán ghét một người kỳ thực rất
giống thích một người, đều sẽ nhìn về phía người kia,
đều sẽ bị hành động
của đối phương ảnh hưởng, đều phải hao phí nhiều thời gian và tình cảm. Tuy cô
không thích Thương Bích Lạc, nhưng không thể
không thừa nhận,
trên thế giới này, người gần nhất với cô có lẽ chính là hắn không biết chừng,
nguyên nhân nhiều mặt, có lẽ bởi vì hắn cũng đến từ thế
giới khác giống
như cô, có lẽ bởi vì thời gian cô và hắn ở cùng nhau là dài nhất, có lẽ bởi vì
cô cảm thấy mình hiểu rõ hắn nên mất đi cảnh giác. . . Nhưng,
cô không muốn tiếp
tục kéo dài nữa, huống chi, hiện tại cũng không có thời gian dư thừa để nghĩ
chuyện này.
Buổi chiều, chẳng
biết Tô Giác lại ra ngoài đã trở về từ lúc nào, khi thấy Hạ Hoàng Tuyền, liền
kinh ngạc hỏi: “Hoàng Tuyền, môi của em làm sao thế?”
”Hả?” Hạ Hoàng Tuyền
sờ sờ môi, sau đó mới phản ứng kịp, “À, cái này ư, hôm qua chạm vào mặt không cẩn
thận làm xước.”
Bởi vì là vết
thương do móng tay gây ra, cho nên Tô Giác tin, lại lo lắng hỏi: “Trước khi cào
vào em có chạm vào cái gì không? Cần kiểm tra một chút
không?”
“. . . Không cần,
em cũng không phải là trẻ con!” Chẳng lẽ cô còn có thể chạm vào zombie rồi lại
cào mình ư?
”Nhưng mà. . .”
”Khụ!”
Một tiếng ho khan
ngắt lời của hai người, Hạ Hoàng Tuyền lúc này mới chú ý tới, phía sau Tô Giác
có người quen, cô vội vã lên tiếng chào hỏi:“Doanh
trưởng Hứa.” Sau
đó kinh ngạc nói, “Các anh có chuyện muốn nói sao? Em đi pha. . .”
”Không, tôi đến
tìm cô.”
“. . . Tôi?” Hạ
Hoàng Tuyền chỉ vào mũi của mình, kinh ngạc hỏi.
”Đúng vậy.” Hứa An
Dương gật đầu.
Hạ Hoàng Tuyền bất
giác nhìn về phía Tô Giác, hắn gật đầu với cô: “Đúng là như vậy.”
”Tiểu Hạ, có thể
nói chuyện riêng không?”
“. . . Được.” Hạ Hoàng Tuyền mơ hồ nhận ra
gì đó, đúng vậy, có lẽ cơ hội “Đi đến phía Nam” nằm trong cuộc đối thoại lần
này.
Sự thật cũng đúng
là như vậy, Hứa An Dương chính là tổng chỉ huy của lần tra xét phía Nam lần
này, hắn không định để lực lượng trong nhân dân tham
gia, việc thay đổi
là do tin được đăng ngày hôm nay, trên báo viết:
—— “Nếu chứng thực
zombie thật sự bị tiêu diệt, Hạ tiểu thư sẽ về cố hương chứ?”
—— “Đương nhiên,
cho dù gian nan đến mấy, đều phải trở về, tất cả của tôi đều ở nơi đó.”
—— “Cho dù thân
nhân bằng hữu đều không còn, nhà cũng biến thành phế tích?”
—— “. . .Bọn họ
luôn ở trong lòng tôi, chưa từng biến mất. Đối với tôi mà nói, nhà không chỉ là
phòng ở.”
—— “Vậy tại sao chấp
nhất muốn trở về? Cô không cảm thấy lời của mình rất mâu thuẫn ư?”
—— “Không, cũng
không mâu thuẫn. Tôi từng nghe một câu nói 'Nơi tâm an là nhà', cho dù bọn họ
đã không còn, tôi vẫn muốn sống ở nơi bọn họ từng
tồn tại, nơi đó có
quỹ tích cuộc sống của bọn họ, nơi đó có trí nhớ mà tôi trân trọng nhất. Ở nơi
cách bọn họ gần nhất mới có thể khiến tôi tâm an,
khoảng cách quá
xa, tôi sợ có một ngày mình sẽ quên dáng vẻ của bọn họ.”
Không hề nghi ngờ,
nhà trong lời của Hạ Hoàng Tuyền và trong suy nghĩ của mọi người không giống
nhau, nhưng, cho dù là ở hai thế giới, cảm xúc “Nhớ
nhà” lại thật giống
nhau, rất nhiều người đều nhớ nhà.
—— “Nếu Hạ tiểu
thư có thể về nhà, chuyện đầu tiên làm là gì?”
—— “Chuyện thứ nhất?
Có lẽ là phải đến thư viện, xé nát quyển sách nào đó.”
Câu nói kỳ quái
như vậy, Lã Lộ từng tốn rất nhiều giấy mực để phân tích ngôn ngữ hành vi của Hạ
Hoàng Tuyền cũng không mổ xẻ, mà ở cuối cùng,
đưa ra một vấn đề
—— “Nếu bạn có thể về nhà, chuyện đầu tiên muốn làm, là gì?”
Rất nhanh, trên diễn
đàn cũng có chủ đề tương tự.
Câu trả lời phía
dưới có đủ kiểu, ví dụ như “Tắm rửa một hồi”, lại như“Muốn ăn một bát mì sợi”,
lại như “Tìm tro cốt của người nhà sau đó mai táng“. . .
Không ai so sánh
chuyện mình làm cao quý hơn người khác, nơi này chỉ có một đám người đang nhớ
nhà, cho dù ngôi nhà đầy những hồi ức dịu dàng đã
biến thành mảnh đất
khô cằn, cho dù những người mình từng ôm ấp yêu thương đã biến thành bụi đất, vẫn
cứ muốn trở về mảnh đất chứa đầy ký ức tốt
đẹp ấy ——
Trở về!
Trở về! !
Trở về! ! !
Vì thế hoạt động
tra xét phía Nam, tỉ lệ ủng hộ đạt tới gần 100%, dưới tình huống như vậy, quân
đội ý thức được, Hạ Hoàng Tuyền là người phát ngôn
mong muốn của toàn
dân, gia nhập đội ngũ chỉ có chỗ tốt chứ không có chỗ xấu, huống chi, cô cũng
không phải là kẻ liên lụy.
Đối với việc này,
99% người ủng hộ, người phản đối duy nhất, là Tô Giác.
Hắn cho rằng chuyện
này hẳn là do cô quyết định, cho nên, mới có một màn như hôm nay, trước khi nói
chuyện riêng, Tô Giác đè lại hai vai của cô, nói:
“Nếu không muốn đi
thì từ chối, chỉ cần anh còn ở đây, không một ai có thể bức bách em.”
Tuy rằng thật cảm
kích trước sự che chở của hắn, tuy rằng biết chuyến đi này nguy hiểm trùng
trùng, nhưng Hạ Hoàng Tuyền vẫn phải đi, không có
đường lui, cùng
lúc đó, điều kiện cô đưa ra là —— dẫn theo đồng bạn.
Hứa An Dương không
phản đối gì, vài người mà thôi, chẳng phải chuyện gì khó khăn.
Sự việc được định
đoạt như vậy.
Hai ngày nhanh
chóng trôi qua, thời gian xuất phát đã sắp đến.
Sáng sớm vừa dậy,
Hạ Hoàng Tuyền thấy trên bàn có rất nhiều đồ ăn nóng, Thương Bích Lạc im lặng
ngồi ăn, Ngôn Tất Hành không biết đã đi đâu, Tô
Giác cũng không ở
đây —— vừa nghĩ đến A Giác, cô không khỏi nhớ đến cuộc nói chuyện bí mật của bọn
họ vào tối hôm qua.
Hi vọng mọi việc
không phát triển đến mức kia. . . Nếu không. . .
Cô hít vào một
hơi, ngồi vào vị trí cũ —— vừa khéo đối diện với Thương Bích Lạc, cô vừa cầm
bánh bao vừa hỏi: “Đồ mang theo người đều chuẩn bị
xong rồi chứ?”
Tuy đây là câu đầu
tiên cô nói với hắn trong suốt mấy ngày nay, nhưng âm điệu và giọng điệu của cô
thật bình tĩnh, dường như thật sự quên chuyện xảy
ra mấy ngày trước.
Điều này chẳng phải việc gì khó với hắn, nhưng, bản thân cô vốn không phải người
hay suy nghĩ sâu xa, càng không thể biến thành
người khác chỉ
trong vài ngày, như vậy, lời giải thích duy nhất chỉ là. . .
”Xong rồi.”
”Vậy là tốt rồi.”
“. . . . . .”
Dường như chú ý tới
ánh mắt của hắn, cô gái ngẩng đầu nhìn lướt qua hắn, hơi nghi hoặc hỏi: “Làm
sao vậy?”
”Không. . .” Trong
đôi mắt kia cái gì cũng không có, không tràn ngập sự chán ghét như ban đầu,
cũng không lúc thì tức giận rối rắm lúc thì xấu hổ như
trên đường đi, lại
càng không ngẫu nhiên lộ ra vẻ lo lắng và thân thiết như gần đây.
Nơi đó cái gì cũng
không có.
Trong mắt cô, hắn
và ngọn cây cọng cỏ ở thế giới này không có gì khác nhau, cũng không là cái gì
cả.
Đây là sự tiến triển
tệ nhất mà hắn có thể nghĩ đến.
Đoạn convert giải
thích của tác giả:
”Muội tử phát hiện
bản thân ngoạn bất quá bị người sau, dứt khoát quyết định -- ta không cùng
ngươi chơi.
Về sau ngươi chính
là cái tùy thân vật trang sức tùy thân vật trang sức tùy thân vật trang sức, ta
đối với ngươi an toàn phụ trách nhưng ta sẽ không lại đối
với ngươi đầu nhập
gì cảm tình, thích cũng tốt chán ghét cũng thế đều không có! -- này đối boss mà
nói thật là tệ nhất phát triển.
Này chương thoáng
phân tích hạ muội tử tâm lý, kỳ thực nàng thật sự đã không chán ghét boss rồi.
. . . . . Nhưng là bản năng lí vẫn là biết người này bản
chất ác liệt, hơn
nữa, cũng hoàn toàn không nghĩ tới có một ngày hắn sẽ thích thượng nàng -- quả
thực thật ngạc nhiên , nàng từ đầu sẽ không triều này
phương diện suy
nghĩ. Mà boss này kiêu ngạo hóa. . . . . . Thân đều hôn, lời nói”Ta thích
ngươi” sẽ chết sao? ! Không nói? Đây là hậu quả ╮(╯▽╰)╭
Vì thế hôm nay
boss chải quét bình là như vậy --【 ngươi bội tình bạc nghĩa ngươi bội
tình bạc nghĩa ngươi bội tình bạc nghĩa đừng cho là ta sẽ thả bỏ
quên không buông
tay không buông tay không buông tay ngươi giống trước kia như vậy liếc nhìn ta
sẽ chết sao sẽ chết sao sẽ chết sao uy ( thống khổ
mặt ). . . . . . (
lặp lại trăm vạn thứ )】《=←. ← này nói cho chúng ta biết yêu đương muốn không có một
muốn mặt nhị không muốn sống, boss làm được
điểm thứ hai lại tạm
thời không có làm đến thấp một chút, cho nên bi kịch rồi,.....”