Kẻ Thù Bên Gối - Chương 419

"Nhưng cô ấy cuối cùng vẫn lựa chọn Lỗi Lạc! ! ! !"


"Có liên quan đến gia tộc Đế Thị?" Thân Đồ Dạ vô cùng khiếp sợ, "Ba em còn nói gì nữa không?"
            "Cụ thể em không còn nhớ rõ." Nhan Nhược Hi ngưng trọng nói, "Lần đó em cũng là ngẫu nhiên nghe được cha em đang nói chuyện với chú Tiếu mới biết được, cha em nói hoàng tộc tranh đấu thật ác độc, tự tay chân cũng không buông tha, còn hỏi chú Tiếu, nếu như là đã tra ra, vì cái gì không xử lý? Hiện tại tất cả mọi người cho là hắn đã hại chết Một nhà Đế Diệu Dương, khi không tự dưng hắn đeo lên lưng tội danh này... Chú Tiếu nói, chút ít này không quan trọng, hắn từ trước đến giờ đều không để ý đến cái nhìn bất luận kẻ nào..."
            Nghe đến những lời này, Thân Đồ Dạ lâm vào trầm tư, Thân Đồ Tiếu thật sự là một người đức hạnh, từ trước đến giờ không thèm để ý đến người khác nhìn hắn thế nào, đặc biệt là sau khi Thẩm Nhan chết, hắn rất tiêu cực, sống giống như cái xác không hồn, đối với cái gì cũng không để ý, cho dù hắn biết rõ một nhà Đế Diệu Dương chết thảm có nội tình khác trong đó, cũng không để ý tới.
            Hắn nhớ tới lúc trước Tần Tuệ nói đến chuyện Lãnh Thanh Mặc, sau khi Đế gia xảy ra chuyện, Lãnh Thanh Mặc cũng không có trở về, mà luôn lưu lạc ở bên ngoài, bên cạnh cũng chỉ có một nô bộc trung thực chăm sóc ...
            Trước kia Thân Đồ Dạ chưa từng có ý điều tra qua những chuyện này, bây giờ nghĩ lại, Đế gia là hoàng tộc cao quý, Đế Diệu Dương xảy ra chuyện, người của Đế gia phải cẩn thận chăm sóc Đế Phong mới đúng, vì cái gì không có người nào để ý tới sự chết sống của hắn? Còn để hắn lang thang ở bên ngoài?
            Hơn nữa, về sau Cung lão phu nhân đem Đế Phong về Cung gia nuôi dưỡng, cũng không có đem hắn đưa về Đế gia, còn sửa lại tên cho hắn, đổi quốc tịch và hộ khẩu...
            Về sau Cung lão phu nhân còn có thỏa thuận với Lãnh Thanh Mặc, cả đời không cho bước vào tập đoàn Cung thị, không được liên quan đến công việc kinh doanh của Cung gia.
            Trước kia Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết đều cho rằng Cung lão phu nhân là sợ Lãnh Thanh Mặc là người ngoài đoạt vị trí người thừa kế của Cung gia, bây giờ suy nghĩ một chút, nếu mà Cung lão phu nhân thật sự có ý nghĩ này, trước khi lâm chung cũng sẽ không nhắc nhở Tần Tuệ đi tìm Lãnh Thanh Mặc trở về nâng đỡ Cung Thiên Long.
            Hơn nữa nghe nói Cung lão phu nhân xem Lãnh Thanh Mặc như ruột thịt, không thể kém hơn cô cháu gái Cung Thiên Long được, nói như vậy, bà ấy không đến mức phải đề phòng hắn như thế mới đúng...
            Có lẽ, bà ấy căn bản cũng không phải là lo lắng Lãnh Thanh Mặc cướp đi vị trí người thừa kế của Cung gia, mà là lo lắng sự sắc sảo của hắn lộ ra ngoài, sẽ dẫn đến họa sát thân.
            Nhưng mà, nếu như chuyện này thật sự là do người của hoàng tộc Đế Thị làm, vậy những tên tùy tùng sống cho qua ngày vì cái gì còn nói là có người tự tiện làm chủ, tùy ý làm bậy?
            Thân Đồ Dạ cũng nhớ rõ mới trước đây hành động của mấy tên tùy tùng cũng là người của Thân Đồ gia, lẽ nào bọn họ đã bị mua chuộc? ? ?
            Nhất định là như vậy! ! !
            Nếu quả thật là như vậy, thì Lãnh Thanh Mặc chết n thật sự là chết không nhắm mắt được, đến chết cũng không thể tìm ra sự thật phía sau âm mưu, vì người nhà mà báo thù...
            "Trước kia mấy tên tùy tùng hẳn là bị người ta mua chuộc rồi." Nhan Nhược Hi bổ sung, "Em nghe được chú Tiếu phân phó cho cha em đi xử lý, nói mấy tên đó là loại ăn cây táo, rào cây sung, lòng dạ độc ác rác rưởi không xứng sống trên đời, cho nên..."
            "Cho nên mấy tên còn lại cũng không phải là ngoài ý muốn bỏ mình, mà là bị ba em xử lý sạch." Thân Đồ Dạ cuối cùng cũng hiểu rõ, "Nhưng mà vì cái gì còn có một người còn sống sót? Chẳng lẽ là cá lọt lưới?"
            "Em nghe cha em có nhắc tới." Nhan Nhược Hi nói, "trong mấy người kia có một người là người mới, tự mình không có có chủ kiến gì, bị người khác dụ dỗ, lúc tham dự hắn đang mâu thuẫn, cũng không có động thủ, cho nên cha em không nhẫn tâm, tha cho hắn một mạng, nhưng mà vẫn đuổi hắn đến nông thôn, cả đời không được làm vệ sĩ nữa."
            "Như vậy thì có thể giải thích được." Thân Đồ Dạ thở dài một hơi, "Đáng tiếc Lãnh Thanh Mặc đã chết, còn không có biết rõ chân tướng mà đã chết ..."
            "Hắn bị thù hận che mờ đôi mắt, tâm hồn vặn vẹo, sớm muộn đều cũng xảy ra chuyện ." Nhan Nhược Hi an ủi, "Anh không cần tự trách nữa, vậy chuyện kế tiếp sẽ dễ xử lý đi."
            "Uh" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Em nên tĩnh dưỡng cho tốt, tôi sẽ trở lại thăm em sau."
            ...
            Từ lúc ra khỏi bệnh viện, đã là đêm khuya.
            Mưa đã tạnh, bên ngoài vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng như cũ, Thân Đồ Dạ lên xe, suy nghĩ một chút, gọi cho Lỗi Lạc nói: "Giúp tôi điều tra một chút về tình hình của hoàng tộc Đế Thị ở Pháp, tôi muốn tài liệu chi tiết."
            "Như thế nào đột nhiên muốn điều tra mấy chuyện này?" Lỗi Lạc nghi hoặc hỏi, "Chẳng lẽ là Đế gia còn có vấn đề gì? ?"
            "Uh, chuyện này nói rất dài dòng..." Thân Đồ Dạ đem chuyện vừa rồi Nhan Nhược Hi nói cho hắn biết đều nói lại cho Lỗi Lạc nghe, cuối cùng tổng kết nói, "Mặc dù Lãnh Thanh Mặc đã chết, nhưng mà trong lòng Lăng Tuyết luôn có một cái kết không có quá khứ, tôi đối với Đế gia cũng có bao nhiêu thua thiệt với họ, cho nên muốn muốn điều tra rõ ràng, coi như là cho Lăng Tuyết một cái công đạo, để chính mình cũng an tâm một chút đi."
            "Được rồi, tôi lập tức cho người đi điều tra." Trong lúc Trác Việt đang nói chuyện, thì bên cạnh truyền đến tiếng Thân Đồ Phong Hoa, "Lỗi Lạc, đem áo choàng tắm tới cho tôi..."
            "Ha, bây giờ là năm giờ sáng ở phía nam nước Anh, Thân Đồ Phong Hoa thế nhưng ở chỗ của cậu?" Thân Đồ Dạ thật bất ngờ.
            "Hắc hắc..." Lỗi Lạc cười đến có chút ít thẹn thùng, "Còn chưa kịp thông báo cậu, chúng tôi... Chính thức cùng một chỗ !"
            "Tôi đoán mà, không sai a." Thân Đồ Dạ cảm thấy vui vẻ thay bọn họ, "Chúc mừng chúc mừng, dự định lúc nào thì kết hôn?"
            "Đối với người già chúng tôi, hôn lễ chỉ là một loại hình thức, hoàn toàn không quan trọng ." Lỗi Lạc cảm thán nói, "Nhưng mà tôi vẫn muốn cho cô ấy một hôn lễ, cô ấy nói chờ cậu và Lăng Tuyết làm hòa như lúc ban đầu, mọi chuyện đều khôi phục nguyên trạng rồi nói sau."
            "Chúng tôi sẽ như lúc ban đầu ."
            Lỗi Lạc và Thân Đồ Phong Hoa cùng một chỗ, Thân Đồ Dạ đối với tương lai của chính mình cũng có lòng tin .
            "Vậy là tốt rồi." Lỗi Lạc rất vui mừng, " tài liệu điều tra này giao cho tôi, chuyện của phụ nữ thì dựa vào mình cậu mà giải quyết ."
            "Biết rõ. Cúp trước, đỡ phải ảnh hưởng các người nghỉ ngơi."
            ...
            Cúp điện thoại, bên môi Thân Đồ Dạ còn đang nở nụ cười vui mừng, từ đáy lòng hắn cảm thấy hạnh phúc thay cho Trác, Lỗi Lạc bảo vệ Thân Đồ Phong Hoa nhiều năm như thế, cuối cùng xem như chờ đến mây tan nhìn được trăng sáng, chỉ là, Tưởng Khiếu Quân làm sao bây giờ?
            Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến.
            Di động Thân Đồ Dạ vang lên, đúng là Tưởng Khiếu Quân gọi tới, hắn vươn thẳng lông mày, cắn răng nhận điện thoại: "Tưởng!"
            "Thân Đồ Phong Hoa vứt bỏ tôi, cô ấy cuối cùng vẫn là cùng Lỗi Lạc..."
            Giọng nói của Tưởng Khiếu Quân mang nồng đậm men say, vừa nghe liền biết uống không ít, giọng nói kia vô cùng bi thương và cảm giác mất mát cũng chưa từng che giấu chút nào.
            Chỉ thiếu chút xíu nữa là muốn khóc lên ...
            Đã nhiều năm như vậy, Thân Đồ Dạ tính là từ lần đầu tiên nhìn thấy Tưởng Khiếu Quân đã có bộ dạng thất thố như thế.
            Thân Đồ Dạ cũng không biết phải an ủi như thế nào, cầm lấy di động, da đầu tê dại, chen lấn ra ba chữ: "Đã nhận ra."
            "Đã nhận ra? Thấy thế nào, khai mau?" Tưởng Khiếu Quân bỗng chốc liền nổi giận, "Tôi con mẹ nó yêu cô ấy hai mươi năm, hai mươi năm, cậu biết là khái niệm như thế nào sao? Khi đó cậu vẫn là một đứa trẻ xấu xa, tôi cũng đã yêu cô ấy như vậy ... cả đời này của tôi đều hao tổn ở trên người cô ấy, vì cô ấy mà độc thân đến nay, bốn mươi năm của đời người, cả ngày liền vây quanh cô ấy, luôn xoay quanh, đến cuối cùng thì một câu nói cô ấy cũng đều chưa nói liền cùng Lỗi Lạc, tên khốn kiếp kia, tôi... Tôi... Tôi..."
            Tưởng Khiếu Quân "Tôi" vài không có nói câu kế tiếp, cuối cùng nghẹn ngào, nói không được. . .
            Thân Đồ Dạ rất muốn an ủi hắn vài câu, nhưng mà bây giờ là không biết nên an ủi như thế nào, về chuyện tình yêu, hắn cũng là một đứa trẻ đần độn, rất nhiều thời điểm, không biết xử lý thế nào, cho nên mới phải cùng Lăng Tuyết biến thành như bây giờ...
            Chuyện của chính mình còn quản không tốt, còn muốn đi an ủi người khác như thế nào?
            Huống chi, Tưởng Khiếu Quân và Lỗi Lạc đều là anh trai lớn hơn hắn, hắn cũng không thể theo Tưởng Khiếu Quân nói Lỗi Lạc này nọ được?
            Hơn nữa từ góc độ người thân mà đi xem, Thân Đồ Dạ vẫn luôn cảm thấy Lỗi Lạc thích hợp với Thân Đồ Phong Hoa hơn Tưởng Khiếu Quân, Lỗi Lạc là trả giá về tinh thần, Lỗi Lạc có tính tình tốt, Lỗi Lạc đã qua vài chục năm vẫn thủ vững như ngày đầu tiên, đã đủ để cho người ta cảm động và tín nhiệm.
            Tưởng Khiếu Quân mặc dù cũng là khắc sâu yêu Thân Đồ Phong Hoa, nhưng hắn dù sao cũng đã phản bội cô cô, huống chi, hắn được nuông chiều từ bé, tính tình nóng nảy giống như Thân Đồ Phong Hoa, hai người nếu mà ở cùng nhau, đó là thiên lôi kết hợp địa hỏa, ai cũng diệt không được ai, hiện đang lúc đeo đuổi thì khắp nơi nhường cho cô cô, hai người còn hơi thua nhau một chút ít, một khi thật sự ở cùng một chỗ, mâu thuẫn vẫn là không ít.
            Huống chi, bọn họ hiện tại mặc dù có mâu thuẫn một chút, nhưng mà không có nghĩa là không có mâu thuẫn.
            Vài năm nay, bọn họ mặc dù không phải là tình lữ mà là bạn bè bằng hữu, vẫn là nháo qua không ít lần, nhiều lần, Thân Đồ Phong Hoa tức giận tới mức tiếp dùng súng chỉa vào đầu Tưởng Khiếu Quân bảo hắn cút...
            Thân Đồ Dạ ở bên cạnh nhìn thấy sợ hết hồn hết vía, hắn cũng không muốn một ngày kia muốn đi nhặt xác Tưởng Khiếu Quân, còn bảo vệ Thân Đồ Phong Hoa chạy trốn...
            Ngược lại, những vấn đề này ở trên người Lỗi Lạc liền vĩnh viễn sẽ không xảy ra .
            Lúc Lỗi Lạc làm việc cũng là mạnh mẽ vang dội, bộ dạng hung hãn đối lập với Tưởng Khiếu Quân chỉ có hơn mà không kém, nhưng mà hắn ở trước mặt Thân Đồ Phong Hoa lại vĩnh viễn đều là tính tình tốt, chưa bao giờ lớn tiếng nói câu nào, chưa bao giờ qua mặt...
            Chỉ bằng một điểm này, Thân Đồ Dạ cũng đã thiên vị cho Lỗi Lạc .
            "Tôi biết rõ, cậu vẫn đứng ở phía Lỗi Lạc..." Tưởng Khiếu Quân bỗng nhiên lại nói chuyện, mang nồng đậm mùi thuốc súng, "Có phải cậu cũng cảm thấy, hắn so với tôi tốt hơn hay không?"
            "Tôi chưa từng có ý nghĩ này." Thân Đồ Dạ nói thật, "Các người đều là anh em tốt của tôi, điều kiện của các người, nhân phẩm, đều không thể bắt bẻ, không có người nào so với người nào tốt hơn, chỉ là..."
            "Chỉ là cái gì?" Tưởng Khiếu Quân kích động truy hỏi, "Con mẹ nó cậu nói a! ! !"
            Thân Đồ Dạ trầm mặc mấy giây, cuối cùng nói ra lời trong lòng: "Chỉ là Lỗi Lạc xác thực so với cậu thích hợp hơn với Thân Đồ Phong Hoa! ! !"
            "Cậu..."
            "Cậu trước đừng nóng giận, nghe tôi giải thích." Thân Đồ Dạ vội vàng bổ sung, "Thân Đồ Phong Hoa mệt nhọc hơn nửa đời người, cũng đã gần muốn bốn mươi rôi, một người phụ nữ có bao nhiêu cái thanh xuân tốt đẹp nhất, tất cả đều hao phí ở trên người của cậu, nếu như nói cô cô thật sự đối với cậu không có tình cảm, cái kia cô cô sẽ không độc thân đến bây giờ, Lỗi Lạc theo đuổi cô cô cũng không phải là một ngày hai ngày, cô cô kéo đến bây giờ, đơn giản là không bỏ được cậu..."
            "Nhưng cô ấy cuối cùng vẫn lựa chọn Lỗi Lạc! ! ! !" Tưởng Khiếu Quân kích động rống giận, "Tôi đến cùng là nơi nào không bằng Lỗi Lạc? Tôi đối với cô ấy chưa đủ tốt sao? Đã nhiều năm như vậy, cô ấy có chuyện gì, không phải là tôi đi theo làm tùy tùng? Thân Đồ gia các người chỉ cần là xảy ra một chút việc, tôi liền đem hết toàn lực đi giúp các người, thậm chí lấy thân mạo hiểm, tôi còn chưa đủ khăng khăng chung tình sao?"

No comments:

Post a Comment