Kẻ Thù Bên Gối - Chương 420


"Có liên quan đến gia tộc Đế Thị?" Thân Đồ Dạ vô cùng khiếp sợ, "Ba em còn nói gì nữa không?"
            "Cụ thể em không còn nhớ rõ." Nhan Nhược Hi ngưng trọng nói, "Lần đó em cũng là ngẫu nhiên nghe được cha em đang nói chuyện với chú Tiếu mới biết được, cha em nói hoàng tộc tranh đấu thật ác độc, tự tay chân cũng không buông tha, còn hỏi chú Tiếu, nếu như là đã tra ra, vì cái gì không xử lý? Hiện tại tất cả mọi người cho là hắn đã hại chết Một nhà Đế Diệu Dương, khi không tự dưng hắn đeo lên lưng tội danh này... Chú Tiếu nói, chút ít này không quan trọng, hắn từ trước đến giờ đều không để ý đến cái nhìn bất luận kẻ nào..."
            Nghe đến những lời này, Thân Đồ Dạ lâm vào trầm tư, Thân Đồ Tiếu thật sự là một người đức hạnh, từ trước đến giờ không thèm để ý đến người khác nhìn hắn thế nào, đặc biệt là sau khi Thẩm Nhan chết, hắn rất tiêu cực, sống giống như cái xác không hồn, đối với cái gì cũng không để ý, cho dù hắn biết rõ một nhà Đế Diệu Dương chết thảm có nội tình khác trong đó, cũng không để ý tới.
            Hắn nhớ tới lúc trước Tần Tuệ nói đến chuyện Lãnh Thanh Mặc, sau khi Đế gia xảy ra chuyện, Lãnh Thanh Mặc cũng không có trở về, mà luôn lưu lạc ở bên ngoài, bên cạnh cũng chỉ có một nô bộc trung thực chăm sóc ...
            Trước kia Thân Đồ Dạ chưa từng có ý điều tra qua những chuyện này, bây giờ nghĩ lại, Đế gia là hoàng tộc cao quý, Đế Diệu Dương xảy ra chuyện, người của Đế gia phải cẩn thận chăm sóc Đế Phong mới đúng, vì cái gì không có người nào để ý tới sự chết sống của hắn? Còn để hắn lang thang ở bên ngoài?
            Hơn nữa, về sau Cung lão phu nhân đem Đế Phong về Cung gia nuôi dưỡng, cũng không có đem hắn đưa về Đế gia, còn sửa lại tên cho hắn, đổi quốc tịch và hộ khẩu...
            Về sau Cung lão phu nhân còn có thỏa thuận với Lãnh Thanh Mặc, cả đời không cho bước vào tập đoàn Cung thị, không được liên quan đến công việc kinh doanh của Cung gia.
            Trước kia Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết đều cho rằng Cung lão phu nhân là sợ Lãnh Thanh Mặc là người ngoài đoạt vị trí người thừa kế của Cung gia, bây giờ suy nghĩ một chút, nếu mà Cung lão phu nhân thật sự có ý nghĩ này, trước khi lâm chung cũng sẽ không nhắc nhở Tần Tuệ đi tìm Lãnh Thanh Mặc trở về nâng đỡ Cung Thiên Long.
            Hơn nữa nghe nói Cung lão phu nhân xem Lãnh Thanh Mặc như ruột thịt, không thể kém hơn cô cháu gái Cung Thiên Long được, nói như vậy, bà ấy không đến mức phải đề phòng hắn như thế mới đúng...
            Có lẽ, bà ấy căn bản cũng không phải là lo lắng Lãnh Thanh Mặc cướp đi vị trí người thừa kế của Cung gia, mà là lo lắng sự sắc sảo của hắn lộ ra ngoài, sẽ dẫn đến họa sát thân.
            Nhưng mà, nếu như chuyện này thật sự là do người của hoàng tộc Đế Thị làm, vậy những tên tùy tùng sống cho qua ngày vì cái gì còn nói là có người tự tiện làm chủ, tùy ý làm bậy?
            Thân Đồ Dạ cũng nhớ rõ mới trước đây hành động của mấy tên tùy tùng cũng là người của Thân Đồ gia, lẽ nào bọn họ đã bị mua chuộc? ? ?
            Nhất định là như vậy! ! !
            Nếu quả thật là như vậy, thì Lãnh Thanh Mặc chết n thật sự là chết không nhắm mắt được, đến chết cũng không thể tìm ra sự thật phía sau âm mưu, vì người nhà mà báo thù...
            "Trước kia mấy tên tùy tùng hẳn là bị người ta mua chuộc rồi." Nhan Nhược Hi bổ sung, "Em nghe được chú Tiếu phân phó cho cha em đi xử lý, nói mấy tên đó là loại ăn cây táo, rào cây sung, lòng dạ độc ác rác rưởi không xứng sống trên đời, cho nên..."
            "Cho nên mấy tên còn lại cũng không phải là ngoài ý muốn bỏ mình, mà là bị ba em xử lý sạch." Thân Đồ Dạ cuối cùng cũng hiểu rõ, "Nhưng mà vì cái gì còn có một người còn sống sót? Chẳng lẽ là cá lọt lưới?"
            "Em nghe cha em có nhắc tới." Nhan Nhược Hi nói, "trong mấy người kia có một người là người mới, tự mình không có có chủ kiến gì, bị người khác dụ dỗ, lúc tham dự hắn đang mâu thuẫn, cũng không có động thủ, cho nên cha em không nhẫn tâm, tha cho hắn một mạng, nhưng mà vẫn đuổi hắn đến nông thôn, cả đời không được làm vệ sĩ nữa."
            "Như vậy thì có thể giải thích được." Thân Đồ Dạ thở dài một hơi, "Đáng tiếc Lãnh Thanh Mặc đã chết, còn không có biết rõ chân tướng mà đã chết ..."
            "Hắn bị thù hận che mờ đôi mắt, tâm hồn vặn vẹo, sớm muộn đều cũng xảy ra chuyện ." Nhan Nhược Hi an ủi, "Anh không cần tự trách nữa, vậy chuyện kế tiếp sẽ dễ xử lý đi."
            "Uh" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Em nên tĩnh dưỡng cho tốt, tôi sẽ trở lại thăm em sau."
            ...
            Từ lúc ra khỏi bệnh viện, đã là đêm khuya.
            Mưa đã tạnh, bên ngoài vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng như cũ, Thân Đồ Dạ lên xe, suy nghĩ một chút, gọi cho Lỗi Lạc nói: "Giúp tôi điều tra một chút về tình hình của hoàng tộc Đế Thị ở Pháp, tôi muốn tài liệu chi tiết."
            "Như thế nào đột nhiên muốn điều tra mấy chuyện này?" Lỗi Lạc nghi hoặc hỏi, "Chẳng lẽ là Đế gia còn có vấn đề gì? ?"
            "Uh, chuyện này nói rất dài dòng..." Thân Đồ Dạ đem chuyện vừa rồi Nhan Nhược Hi nói cho hắn biết đều nói lại cho Lỗi Lạc nghe, cuối cùng tổng kết nói, "Mặc dù Lãnh Thanh Mặc đã chết, nhưng mà trong lòng Lăng Tuyết luôn có một cái kết không có quá khứ, tôi đối với Đế gia cũng có bao nhiêu thua thiệt với họ, cho nên muốn muốn điều tra rõ ràng, coi như là cho Lăng Tuyết một cái công đạo, để chính mình cũng an tâm một chút đi."
            "Được rồi, tôi lập tức cho người đi điều tra." Trong lúc Trác Việt đang nói chuyện, thì bên cạnh truyền đến tiếng Thân Đồ Phong Hoa, "Lỗi Lạc, đem áo choàng tắm tới cho tôi..."
            "Ha, bây giờ là năm giờ sáng ở phía nam nước Anh, Thân Đồ Phong Hoa thế nhưng ở chỗ của cậu?" Thân Đồ Dạ thật bất ngờ.
            "Hắc hắc..." Lỗi Lạc cười đến có chút ít thẹn thùng, "Còn chưa kịp thông báo cậu, chúng tôi... Chính thức cùng một chỗ !"
            "Tôi đoán mà, không sai a." Thân Đồ Dạ cảm thấy vui vẻ thay bọn họ, "Chúc mừng chúc mừng, dự định lúc nào thì kết hôn?"
            "Đối với người già chúng tôi, hôn lễ chỉ là một loại hình thức, hoàn toàn không quan trọng ." Lỗi Lạc cảm thán nói, "Nhưng mà tôi vẫn muốn cho cô ấy một hôn lễ, cô ấy nói chờ cậu và Lăng Tuyết làm hòa như lúc ban đầu, mọi chuyện đều khôi phục nguyên trạng rồi nói sau."
            "Chúng tôi sẽ như lúc ban đầu ."
            Lỗi Lạc và Thân Đồ Phong Hoa cùng một chỗ, Thân Đồ Dạ đối với tương lai của chính mình cũng có lòng tin .
            "Vậy là tốt rồi." Lỗi Lạc rất vui mừng, " tài liệu điều tra này giao cho tôi, chuyện của phụ nữ thì dựa vào mình cậu mà giải quyết ."
            "Biết rõ. Cúp trước, đỡ phải ảnh hưởng các người nghỉ ngơi."
            ...
            Cúp điện thoại, bên môi Thân Đồ Dạ còn đang nở nụ cười vui mừng, từ đáy lòng hắn cảm thấy hạnh phúc thay cho Trác, Lỗi Lạc bảo vệ Thân Đồ Phong Hoa nhiều năm như thế, cuối cùng xem như chờ đến mây tan nhìn được trăng sáng, chỉ là, Tưởng Khiếu Quân làm sao bây giờ?
            Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến.
            Di động Thân Đồ Dạ vang lên, đúng là Tưởng Khiếu Quân gọi tới, hắn vươn thẳng lông mày, cắn răng nhận điện thoại: "Tưởng!"
            "Thân Đồ Phong Hoa vứt bỏ tôi, cô ấy cuối cùng vẫn là cùng Lỗi Lạc..."
            Giọng nói của Tưởng Khiếu Quân mang nồng đậm men say, vừa nghe liền biết uống không ít, giọng nói kia vô cùng bi thương và cảm giác mất mát cũng chưa từng che giấu chút nào.
            Chỉ thiếu chút xíu nữa là muốn khóc lên ...
            Đã nhiều năm như vậy, Thân Đồ Dạ tính là từ lần đầu tiên nhìn thấy Tưởng Khiếu Quân đã có bộ dạng thất thố như thế.
            Thân Đồ Dạ cũng không biết phải an ủi như thế nào, cầm lấy di động, da đầu tê dại, chen lấn ra ba chữ: "Đã nhận ra."
            "Đã nhận ra? Thấy thế nào, khai mau?" Tưởng Khiếu Quân bỗng chốc liền nổi giận, "Tôi con mẹ nó yêu cô ấy hai mươi năm, hai mươi năm, cậu biết là khái niệm như thế nào sao? Khi đó cậu vẫn là một đứa trẻ xấu xa, tôi cũng đã yêu cô ấy như vậy ... cả đời này của tôi đều hao tổn ở trên người cô ấy, vì cô ấy mà độc thân đến nay, bốn mươi năm của đời người, cả ngày liền vây quanh cô ấy, luôn xoay quanh, đến cuối cùng thì một câu nói cô ấy cũng đều chưa nói liền cùng Lỗi Lạc, tên khốn kiếp kia, tôi... Tôi... Tôi..."
            Tưởng Khiếu Quân "Tôi" vài không có nói câu kế tiếp, cuối cùng nghẹn ngào, nói không được. . .
            Thân Đồ Dạ rất muốn an ủi hắn vài câu, nhưng mà bây giờ là không biết nên an ủi như thế nào, về chuyện tình yêu, hắn cũng là một đứa trẻ đần độn, rất nhiều thời điểm, không biết xử lý thế nào, cho nên mới phải cùng Lăng Tuyết biến thành như bây giờ...
            Chuyện của chính mình còn quản không tốt, còn muốn đi an ủi người khác như thế nào?
            Huống chi, Tưởng Khiếu Quân và Lỗi Lạc đều là anh trai lớn hơn hắn, hắn cũng không thể theo Tưởng Khiếu Quân nói Lỗi Lạc này nọ được?
            Hơn nữa từ góc độ người thân mà đi xem, Thân Đồ Dạ vẫn luôn cảm thấy Lỗi Lạc thích hợp với Thân Đồ Phong Hoa hơn Tưởng Khiếu Quân, Lỗi Lạc là trả giá về tinh thần, Lỗi Lạc có tính tình tốt, Lỗi Lạc đã qua vài chục năm vẫn thủ vững như ngày đầu tiên, đã đủ để cho người ta cảm động và tín nhiệm.
            Tưởng Khiếu Quân mặc dù cũng là khắc sâu yêu Thân Đồ Phong Hoa, nhưng hắn dù sao cũng đã phản bội cô cô, huống chi, hắn được nuông chiều từ bé, tính tình nóng nảy giống như Thân Đồ Phong Hoa, hai người nếu mà ở cùng nhau, đó là thiên lôi kết hợp địa hỏa, ai cũng diệt không được ai, hiện đang lúc đeo đuổi thì khắp nơi nhường cho cô cô, hai người còn hơi thua nhau một chút ít, một khi thật sự ở cùng một chỗ, mâu thuẫn vẫn là không ít.
            Huống chi, bọn họ hiện tại mặc dù có mâu thuẫn một chút, nhưng mà không có nghĩa là không có mâu thuẫn.
            Vài năm nay, bọn họ mặc dù không phải là tình lữ mà là bạn bè bằng hữu, vẫn là nháo qua không ít lần, nhiều lần, Thân Đồ Phong Hoa tức giận tới mức tiếp dùng súng chỉa vào đầu Tưởng Khiếu Quân bảo hắn cút...
            Thân Đồ Dạ ở bên cạnh nhìn thấy sợ hết hồn hết vía, hắn cũng không muốn một ngày kia muốn đi nhặt xác Tưởng Khiếu Quân, còn bảo vệ Thân Đồ Phong Hoa chạy trốn...
            Ngược lại, những vấn đề này ở trên người Lỗi Lạc liền vĩnh viễn sẽ không xảy ra .
            Lúc Lỗi Lạc làm việc cũng là mạnh mẽ vang dội, bộ dạng hung hãn đối lập với Tưởng Khiếu Quân chỉ có hơn mà không kém, nhưng mà hắn ở trước mặt Thân Đồ Phong Hoa lại vĩnh viễn đều là tính tình tốt, chưa bao giờ lớn tiếng nói câu nào, chưa bao giờ qua mặt...
            Chỉ bằng một điểm này, Thân Đồ Dạ cũng đã thiên vị cho Lỗi Lạc .
            "Tôi biết rõ, cậu vẫn đứng ở phía Lỗi Lạc..." Tưởng Khiếu Quân bỗng nhiên lại nói chuyện, mang nồng đậm mùi thuốc súng, "Có phải cậu cũng cảm thấy, hắn so với tôi tốt hơn hay không?"
            "Tôi chưa từng có ý nghĩ này." Thân Đồ Dạ nói thật, "Các người đều là anh em tốt của tôi, điều kiện của các người, nhân phẩm, đều không thể bắt bẻ, không có người nào so với người nào tốt hơn, chỉ là..."
            "Chỉ là cái gì?" Tưởng Khiếu Quân kích động truy hỏi, "Con mẹ nó cậu nói a! ! !"
            Thân Đồ Dạ trầm mặc mấy giây, cuối cùng nói ra lời trong lòng: "Chỉ là Lỗi Lạc xác thực so với cậu thích hợp hơn với Thân Đồ Phong Hoa! ! !"
            "Cậu..."
            "Cậu trước đừng nóng giận, nghe tôi giải thích." Thân Đồ Dạ vội vàng bổ sung, "Thân Đồ Phong Hoa mệt nhọc hơn nửa đời người, cũng đã gần muốn bốn mươi rôi, một người phụ nữ có bao nhiêu cái thanh xuân tốt đẹp nhất, tất cả đều hao phí ở trên người của cậu, nếu như nói cô cô thật sự đối với cậu không có tình cảm, cái kia cô cô sẽ không độc thân đến bây giờ, Lỗi Lạc theo đuổi cô cô cũng không phải là một ngày hai ngày, cô cô kéo đến bây giờ, đơn giản là không bỏ được cậu..."
            "Nhưng cô ấy cuối cùng vẫn lựa chọn Lỗi Lạc! ! ! !" Tưởng Khiếu Quân kích động rống giận, "Tôi đến cùng là nơi nào không bằng Lỗi Lạc? Tôi đối với cô ấy chưa đủ tốt sao? Đã nhiều năm như vậy, cô ấy có chuyện gì, không phải là tôi đi theo làm tùy tùng? Thân Đồ gia các người chỉ cần là xảy ra một chút việc, tôi liền đem hết toàn lực đi giúp các người, thậm chí lấy thân mạo hiểm, tôi còn chưa đủ khăng khăng một mực sao?"
            Chương 444:
            Thân Đồ Dạ trầm mặc không nói, chờ Tưởng Khiếu Quân nói hết lời...
            Nhưng mà Tưởng Khiếu Quân lại không nói tiếp, dường như bị nhiễm sương, nói nữa đã cảm thấy không thú vị, tâm tình lại lần nữa thấp xuống: "Có thể như vậy thì thế nào? Cô ấy chỉ thấy Lỗi Lạc trả giá, nhìn không thấy tới dụng tâm lương khổ của tôi... Nếu như có cơ hội, tôi cũng nguyện ý ngăn cản súng đạn cho cô ấy, không chỉ là hắn, một mình Lỗi Lạc có thể làm được..."
            Trầm mặc rất lâu Thân Đồ Dạ cuối cùng cũng mở miệng - -
            "Tôi cảm thấy được, Thân Đồ Phong Hoa cuối cùng đã chọn Lỗi Lạc, chỉ sợ không chỉ là vì hắn ngăn cản súng đạn thây cho cô cô đơn giản như vậy. Mà là hắn có thể làm cho cô cô an tâm, cho cô cô cảm giác an toàn, làm cho cô cô cảm thấy được trân trọng..."
            "Lẽ nào tôi lại không thể sao?" Tưởng Khiếu Quân không phục, "Lỗi Lạc có thể cho cô ấy, tôi cũng có thể."
            "A!" Thân Đồ Dạ lạnh lùng cười một tiếng, chất vấn, "Lỗi Lạc bảo vệ cô cô hai mươi năm, chưa bao giờ thay đổi qua, Lỗi Lạc chưa từng có phản bội cô cô, không có đối lớn tiếng nói câu nào với cô cô, Lỗi Lạc chưa từng có người phụ nữ khác, cậu thì sao? Làm được sao?"
            Nói chuyện, nói đến Tưởng Khiếu Quân á khẩu không trả lời được, đúng vậy, chỉ là chấp nhất một điều này, hắn liền kém xa Lỗi Lạc.
            Cứ cái việc phổ biến mà đàn ông nào cũng phạm sai lầm, hắn chỉ phạm một lần, nhưng mà một lần đã đủ để Thân Đồ Phong Hoa ghi khắc cả đời.
            Người phụ nữ có đôi khi là rất mang thù, cậu chỉ cần phạm phải một lần vào nguyên tắc ranh giới cuối cùng của cô ta, thì cả đời cô ta còn nhớ.
            "Tưởng." Thân Đồ Dạ thấm thía nói, "Tôi biết rõ lúc này nói với cậu mấy lời này có chút ít tàn nhẫn, nhưng con người thủy chung cũng phải đối mặt với thực tế, nếu Thân Đồ Phong Hoa đã lựa chọn, vậy thì tôn trọng cô cô đi!"
            Câu cuối cùng này, đã đại biểu đạt ý tứ của Thân Đồ Dạ.
            Tưởng Khiếu Quân cơ bản gọi cho Thân Đồ Dạ cuộc gọi này, không chỉ là vì phát tiết, mà thổ lộ hết, còn hy vọng Thân Đồ Dạ có thể nói lời gì đó, giúp hắn vãn hồi quyết định của Thân Đồ Phong Hoa, nhưng mà bây giờ Thân Đồ Dạ ngược lại khuyên hắn tiếp nhận thực tế.
            Hắn còn có thể nói cái gì?
            Không còn lời nào để nói!
            "Cậu suy nghĩ thật kỹ đi, tôi cúp trước."
            Thân Đồ Dạ biết rõ Tưởng Khiếu Quân hiện tại cần tỉnh táo, nhiều lời vô ích, vì vậy cúp điện thoại.
            Để điện thoại di động xuống, nhìn cảnh đêm phồn thịnh ngoài cửa sổ, Thân Đồ Dạ suy nghĩ ngàn vạn, nhớ tới quan hệ giữa hắn và Lăng Tuyết, hoàn toàn không biết nên hóa giải như thế nào...
            Lăng Tuyết thì ở Cung gia, tập đoàn Cung thị trước đó bị bán đi, hiện tại luật sư đang bàn bạc, chờ xong thủ tục, tập đoàn Cung thị liền chính thức tuyên bố rút khỏi thương giới, từ đây không còn tồn tại.
            Lăng Tuyết đi công ty ký hai phần hợp đồng, bề ngoài có cảm giác mình thực xin lỗi Cung gia, thực xin lỗi Cung lão phu nhân, đã làm sụp đỗ trăm năm cơ nghiệp, thực xin lỗi hy vọng của Lãnh Thanh Mặc và Cung Thiên Long, bọn họ vất vả tìm cô trở về, không phải là hy vọng cô có thể thay thế vị trí Cung Thiên Long để chống đỡ cái gia nghiệp này sao?
            Đáng tiếc cô không có làm gì được.
            Đến cuối cùng, cũng chỉ có thể cầm lấy tiền bán công ty mà sống qua ngày sao?
            Thật là tàn nhẫn. . .
            Thân Đồ Dạ mỗi ngày cho Cố Huy đưa một bó hoa tới cho Lăng Tuyết, mời cô cùng đi ăn tối, nhưng mà mỗi ngày đều bị Lăng Tuyết cự tuyệt, thậm chí về sau, cô nhìn thấy Cố Huy ôm hoa đi đến liền trực tiếp đi đường vòng, Cố Huy bất đắc dĩ đuổi theo, cô liền trước mặt hắn đem hoa đưa cho người đi đường hoặc là người giúp việc.
            Cố Huy hết sức khó xử, quay đầu lại uyển chuyển báo với Thân Đồ Dạ, rất sợ hắn nỗi giận.
            Nhưng mà đi qua nhiều chuyện như thế, tính tình Thân Đồ Dạ là càng ngày càng tốt , hiện tại rất ít phát giận, chỉ là nghe nói phản ứng của Lăng Tuyết, trầm mặc mấy giây, nhàn nhạt nói: "Không cần tặng hoa nưa, đỡ phải chọc cô ấy phiền."
            "Tôi thấy Lăng tiểu thư còn cần một chút thời gian, khả năng qua một thời gian nữa sẽ tốt thôi." Cố Huy an ủi.
            "Uh" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, lầm bầm lầu bầu nói, "Qua một thời gian, là bao lâu?"
            Dường như hắn là hỏi Cố Huy, nhưng thật ra là hỏi mình...
            Hắn cũng rất muốn biết, rốt cuộc muốn bao lâu, Lăng Tuyết mới tha thứ cho hắn?
            Một tuần lễ, một tháng, một năm? Hay là cả đời? ?
            Cái vấn đề này luôn quấy nhiễu hắn.
            ...
            Lăng Tuyết trở lại Cung gia không có bao lâu thì có một người khách đến - - Hàn Vũ Thần!
            Hàn Vũ Thần trước đó ở Anh quốc đã không gặp lại Lăng Tuyết, nghĩ hết mọi biện pháp tìm người trợ giúp Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ, còn vận dụng quan hệ của gia tộc, nhưng mà chuyện tình liên quan rất lớn, giao thiệp của hắn hoàn toàn không có tác dụng, đến cuối cùng chuyện tình cũng đã giải quyết, hắn vẫn còn đang bôn ba.
            Chờ lúc hắn nhận được tin tức, Lãnh Thanh Mặc đã xảy ra chuyện, hắn muốn gặp gặp Lăng Tuyết, nhưng mà khi đó, Lăng Tuyết cực kỳ bi thương, không muốn gặp bất luận kẻ nào.
            Lỗi Lạc phái người đưa hắn về Hải Thành trước, hắn luôn ở Hải Thành chờ Lăng Tuyết, chờ một mạch tới bây giờ.
            Lúc Lăng Tuyết trở lại Hải Thành, hắn là biết rõ tin tức, nhưng hắn biết rõ, khi đó cô không muốn bị người khác quấy rầy, cho nên hắn chỉ là ở phía xa yên lặng nhìn cô, đợi đến lúc cô an định mọi thứ, hắn mới đến tìm cô.
            Bạn cũ gặp mặt, trong lòng hai bên lại là rất nhiều cảm khái, hai người nhìn nhau cười một tiếng, nhịn không được đều đỏ mắt, cho đối phương một cái ôm, thiên ngôn vạn ngữ không cần nói.
            Những chuyện đã qua, Lăng Tuyết không muốn nhiều lời, Hàn Vũ Thần cũng không hỏi nhiều, chỉ là đối với tương lai, bọn họ đều có kế hoạch của mình, cũng sẽ cùng ủng hộ hai bên, cùng đi tiếp...
            Thời gian từng chút từng chút trôi qua, đảo mắt đã qua nửa năm, Lăng Tuyết bắt đầu dấn thân vào sự nghiệp làm từ thiện, toàn lực chăm sóc và tạo dựng cô nhi viện, trừ Cô nhi viện Thánh Tâm ra bên ngoài, cô còn hợp nhất mấy cô nhi viện, tiếp nhận mấy trăm cô nhi trôi giạt khắp nơi, tạo cho bọn nhỏ một cái nhà ấm áp, giúp bọn họ tìm được nhà mới.
            Hàn Bắc mang Hàn Giai đi Hàn quốc phát triển trong giới giải trí, Lăng Ngạo không biết rõ đi nơi nào, hắn nói muốn bắt đầu lại lần nữa, không thành công sẽ không trở về thăm bọn họ.
            Ngũ Ca thì đã ổn định làm tay trống trong ban nhạc của Hàn Vũ Thần, làm việc cho tập đoàn Thiên Ngu, có thời gian nhàn rỗi sẽ chăm sóc lão bà và con trai, một nhà trôi qua vui vẻ hòa thuận.
            Lăng Tuyết đi thăm hắn hai lần, hắn cảm kích không cần nói.
            Ngũ Ca cùng vợ Vương Hân đều xem Lăng Tuyết là em gái ruột mà đối đãi, Lăng Tuyết cũng thật vui mừng khi có một anh trai như hắn, quan hệ của bọn họ vĩnh viễn cũng sẽ không thay đổi.
            ...
            Lại qua thêm hai tháng nữa, Lăng Tuyết vẫn trốn tránh không gặp Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ có chút ít không kháng cự được, đi Cung gia tìm cô, cô cũng không thể lại tránh, nhưng tiếp đãi như khách quý vậy, thái độ vẫn là lãnh đạm mà xa cách, thậm chí đều không thèm nhìn hắn.
            Sự lạnh lùng của cô làm cho hắn cảm thấy thương tâm, hơn nữa là bất đắc dĩ.
            Hắn biết rõ chuyện này là bởi vì chuyện của đời trước mà ra, muốn làm cho cô bỏ xuống khúc mắc hoàn toàn tiếp nhận hắn không phải là một việc dễ dàng, cho nên, hắn chỉ có thể tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.
            ...
            Thời gian trôi qua rất nhanh, hôn kỳ của Lỗi Lạc và Thân Đồ Phong Hoa đã đến, bọn họ dự định tháng sau cử hành hôn lễ ở Anh, hôn lễ rất an phận, chỉ mời bạn bè quan hệ rất tốt thôi, không có tuyên bố với bên ngoài, mà đối tác trong thương chính cũng không có ý định mời mọc.
            Thân Đồ Phong Hoa cũng định rửa tay gác kiếm, sau khi kết hôn thì không trở lại giới chính trị nữa, bắt đầu thu hồi mọi thứ, thanh thản ổn định làm người phụ nữ ở sau lưng Lỗi Lạc.
            Hai người hạnh phúc làm cho Thân Đồ Dạ không ngừng hâm mộ, hắn đem tin tức này nói cho Lăng Tuyết nghe, hy vọng Lăng Tuyết cùng hắn cùng nhau về Anh quốc tham gia hôn lễ, Lăng Tuyết lại đáp lại, cô sẽ cùng đi với Hàn Vũ Thần.
            Khi đó Thân Đồ Dạ nghe xong vô cùng tức ngực, lại cũng không dám chọc cô, đành phải ôm một tia may mắn trong tâm lý, nghĩ tới sau khi đến Anh thì lúc về hắn sẽ nắm chặt cơ hội làm vãn hồi quyết tâm của Lăng Tuyết.
            Nhưng mà, hắn nghe nói gần đây Hàn Vũ Thần và Lăng Tuyết thường xuyên gặp nhau, trong lòng rất là khó chịu, lo lắng Hàn Vũ Thần muốn cạy góc tường của hắn, nhưng mà nghĩ lại, hắn phải có lòng tin với chính mình, nếu như lúc này còn suy tính hơn thiệt, mất đi cái đúng mực, thì sẽ làm Lăng Tuyết càng thêm phản cảm.
            Show diễn của Hàn Vũ Thần lúc trước ở Mỹ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đã hứa hẹn sẽ làm có một show miễn phí đáp tạ để đền bù tổn thất cho fan, nhưng mà về sau bởi vì Lăng Tuyết xảy ra chuyện, show diễn của hắn cũng liền kéo dài cho tới bây giờ, live show đáp tạ sẽ chuẩn bị bắt đầu sau năm ngày, Lăng Tuyết làm khách quý tham gia.
            Gần đây hai người cơ hồ là cùng ăn uống cùng ngủ một chỗ, quả thực chính là như hình với bóng.
            Trong lòng Thân Đồ Dạ nhóm lên một ngọn lửa, lão lo lắng bọn họ sẽ đến với nhau, còn phái người trong bóng tối đi nhìn chằm chằm, phát hiện bọn họ mỗi ngày đều chỉ là bàn bạc chuyện làm liveshow, cũng không có hành vi vượt rào.
            Chuyện tình thường thường lúc nào cũng thích đến sát nut, cùng nhau đến một lượt, chín ngày sau là hôn lễ của Thân Đồ Phong Hoa và Lỗi Lạc, mà liveshow của Hàn Vũ Thần và Lăng Tuyết cũng đã chuẩn bị tốt rồi, vào lúc này, Đường Tiêu gửi tới tài liệu điều tra mới nhất, Thân Đồ Dạ nhìn thấy thì hai mắt tỏa sáng, lúc này ra lệnh cho Cố Huy: "Đi chuẩn bị một chút, ngày mai tôi đi một chuyến đến Pháp."
            "Vì vụ án Lãnh Thanh Mặc?" Cố Huy hỏi.
            "Đúng." Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Lỗi Lạc tra ra một chút manh mối, Anh của Đế Diệu Dương - Đế Diệu Cường có vấn đề, tôi muốn sẽ đi gặp hắn, tìm hiểu rõ chuyện năm đó đến cùng cùng là có liên quan đến hắn hay không."
            "Đế Diệu Cường bây giờ là Công tước hoàng tộc của Pháp, lại điều hành về tài chính, tài lực, quyền lực đều rất hùng hậu, so với ngài thì như nước đổ vào sông, ngài không cần thiết đi theo hắn đấu a." Cố Huy khuyên nhủ, "Nếu tính chuyện năm đó thật sự là hắn làm, cái kia cũng là nội bộ đấu tranh trong tộc bọn họ, với ngài không có có quan hệ gì, huống chi, hiện tại Lãnh Thanh Mặc cũng đã chết, ngài cần gì phải tự tìm phiền toái vậy?"
            "Gia tộc của bọn họ, nội bộ đấu tranh là chuyện không liên quan đến tôi, nhưng mà bọn họ hại chết một nhà Đế Diệu Dương, còn giá họa đến Thân Đồ gia chúng ta, cái này thì liên quan đến tôi." Thân Đồ Dạ lạnh lùng nghiêm nghị nói, "Huống chi, hiện tại Lăng Tuyết bởi vì chút chuyện này mà trong lòng còn có khúc mắc với tôi, không chịu tha thứ cho tôi, tôi không đem cái kết này mở ra, cô ấy sẽ liền muốn đi theo Hàn Vũ Thần ôm ấp ."
            "Ngài nói cũng phải." Cố Huy gật gật đầu, "Nhưng mà thời gian gấp như thế, cho dù chúng ta đi  Pháp cũng không làm được cái gì a."
            "Đi trước gặp lại Đế Diệu Cường rồi nói sau." Thân Đồ Dạ thúc giục, "Đừng mè nheo , nhanh đi chuẩn bị."
            "Vâng" Cố Huy lập tức cho tùy tùng đi sắp xếp, lúc này, hắn nhớ tới một cái vấn đề rất quan trọng, nghiêng đầu nhìn Thân Đồ Dạ nói, "Đúng rồi, live show lần này của Hàn Vũ Thần cũng diễn ra ở Pháp, giống như là số chín!"
            "Không phải là ở Mỹ sao?" Thân Đồ Dạ hỏi.
            "Hắn chia ra ba nơi, diễn liên tục." Cố Huy nói, "live show lần trước của Hàn Vũ Thần đột nhiên gián đoạn, tiền vé vào cửa đều lãng phí , hắn nói là trả vé, nhưng mà người hâm mộ cũng không chịu nhận, về sau hắn vì biểu đạt sự áy náy, liền hứa hẹn ba tháng sau ở Mỹ sẽ có live show đáp tạ, nhưng do chuyện của Lăng tiểu thư nên bị kéo dài, hiện tại cũng đã gần một năm, trên internet đã có tranh cãi rất lớn, nói hắn thất hứa, cố ý giếm tiền, cho nên lần này hắn oanh tạc, đầu tư mười mấy triệu chính là vì muốn cứu vãn danh dự chính mình."

No comments:

Post a Comment