Đừng nên gặp lại - Chương 90



Doãn Ước giờ mới phát hiện, Diệp Hải Thần đúng là một kho tàng thị phi.

Anh ta và Sandy… Doãn Ước cẩn thận đánh giá người phụ nữ trước mặt, lại nghĩ đến tính

cách và diện mạo của Diệp Hải Thần, cảm thấy hai người này rất xứng đôi.

Đây mới chính là dạng phụ nữ mà một người như Diệp Hải Thần sẽ thích. Hạ Tịch gì đó,

cùng anh ta quả thật chẳng hợp nhau gì cả.

Hạ Tịch là đóa mẫu đơn, nhưng Diệp Hải Thần lại thích hợp với thủy tiên hơn.

Sandy nhắc tới Diệp Hải Thần, cảm xúc rõ ràng tụt dốc không ít. Chị kéo khóa giúp Doãn

Ước, từ phía sau nhón khỏi vai cô, kinh ngạc nhìn mình trong gương.

- Doãn Ước, em và Lão Kỷ đúng là hạnh phúc. Mối tình đầu có thể đi đến cuối cùng không

nhiều đâu, bọn chị thì thua rồi.

- Em có thể hỏi tại sao lại chia tay không?

- Tuổi trẻ bồng bột, chị khi đó rất tự ti. Càng tự ti thì tính cách càng nóng nảy. Anh ấy lại

là chàng trai trẻ trung ngông cuồng, không dễ dàng nhượng bộ. Hai người đều yêu đối phương,

nhưng lại cảm thấy yêu quá vất vả. Sau đó hai người cãi nhau một trận lớn, chị lần nữa đề nghị

chia tay, anh ấy lại không níu kéo, cứ như vậy hai người đường ai nấy đi, sau này cũng rất ít gặp

mặt.

- Vậy chị có hận anh ta không?

- Không hận. Tại sao lại phải hận anh ấy, hai người đều có lỗi mà. Chị ban đầu rất thoải

mái, cảm thấy không có anh ấy chị vẫn sống tốt. Chị bắt đầu đi du lịch khắp thế giới, đi đến nhiều

nơi để tìm kiếm linh cảm. Được chiêm ngưỡng không ít thứ, cũng quen biết không ít đàn ông.

Nhưng càng tiếp xúc với đàn ông nhiều, chị lại càng cảm thấy Diệp Hải Thần đáng quý. Nhưng

thời gian không thể quay lại, hai người chỉ có thể nhìn về phía trước. Có một bài hát thế nào nhỉ,

thời gian đã qua vĩnh viễn không quay lại, chuyện cũ chỉ có thể là hồi ức…

Âm sắc của Sandy rất đẹp, khí chất rất hợp với ca từ bài hát ấy. Nghe chị ấy hát êm tai, có

một cảm giác rất khác dâng lên trong lòng.

Hai người ở trong phòng thay đồ hát hò một hồi, cuối cùng vẫn là Tùy Ý đột nhiên xông

vào làm gián đoạn cảm xúc này.

Tối về nhà, Doãn Ước kể chuyện này với Kỷ Tùy Châu.

- Không ngờ Diệp Hải Thần trông đứng đắn lại là một người bụng dạ đen tối như vậy, lại

từng yêu đương với Sandy.

Kỷ Tùy Châu cùng cô dựa vào đầu giường, trong tay đang xem bảng dự toán hạng mục,

nghe vậy anh cười ảm đạm:

- Anh ta thì sao? Là cao hơn người khác một cái đầu hay nhiều hơn một bàn tay. Là người

thì phải yêu đương chứ, anh ta và Sandy cũng rất xưng đôi. Ít ra xứng hơn với Hạ Tịch nhiều.

Quả thật là vậy, người trên thế giới có mắt đều nhìn ra được, Hạ Tịch và Diệp Hải Thần

không phải người cùng đường.

Nhưng chuyện tình cảm ai nói chính xác được, bản thân Doãn Ước chính là ví dụ tốt nhất.

Không chừng Diệp Hải Thần duy chỉ có tình cảm với con gái nhà họ Hạ thì sao?

- Sao đột nhiên lại có hứng thú với Diệp Hải Thần vậy?

Kỷ Tùy Châu ném bảng dự toán đi, ôm chầm lấy Doãn Ước định hôn. Cô đẩy anh ra, cười

nói:

- Tại em nghe Sandy nhắc thôi mà. Em thấy bộ dạng rất thương cảm của chị ấy, dù sao

cũng là mối tình đầu. Hơn nữa em nhìn ra được, chị ấy vẫn chưa quên được Diệp Hải Thần đâu.

Khó trách lần trước lúc uống cà phê nhìn thấy hai người kia, chị ấy lại có biểu cảm như

vậy, hóa ra là nhìn thấy em gái mình đi cùng với bạn trai cũ, rất khó chấp nhận mà.

- Không cần lo lắng thay chị ấy đâu, chị ấy mạnh mẽ hơn em nghĩ nhiều. Nếu chị ấy không

buông bỏ Diệp Hải Thần được, sẽ chủ động tấn công thôi. Em cho rằng ai cũng giống em, nhát

như chuột à.

Doãn Ước bị anh hôn đến ngứa ngáy, vừa tránh né vừa nói:

- Đó là do đạo hạnh của anh cao, em sợ không khuất phục sẽ làm tổn thương chính mình,

chỉ có thể nhắm mắt đưa chân thôi.

- Không sao, chẳng phải đã khuất phục rồi à.

Ai khuất phục ai thì khó nói lắm. Dù sao mỗi lần tối xuống, Doãn Ước liền cảm giác sâu

sắc bản thân đúng là người chịu áp bức.

- Anh đừng vội mà, em hỏi anh, Diệp Hải Thần có phải thật sự muốn kết hôn với Hạ Tịch

không?

- Quan tâm nhiều quá.

- Anh cảm thấy hai người họ xứng sao?

- Có gì không xứng, Hạ Tịch ngốc Diệp Hải Thần thông minh, đúng lúc bù trừ cho nhau.

Tuy rằng đang nói người khác, nhưng Doãn Ước nghe vào lại cảm thấy mất tự nhiên,

giống như đang nói hai người họ vậy, Kỷ Tùy Châu này, mượn cớ mắng mỏ cô đấy à?

Kỷ Tùy Châu đè Doãn Ước xuống hôn lên cổ cô, còn đưa tay cố định cái tay không chịu

nghe lời của cô:

- Đừng lộn xộn, tập trung chút đi.

- Tập trung không được, đang muốn nhiều chuyện nè.

- Chẳng liên quan gì em mà.

- Ai nói, em cũng có không ít cổ phần của Thịnh Thế nha. Nếu Diệp Hải Thần không phải

nội gián, anh ta còn có thể quay về công ty mà.

- Ừ, em dạng chân ra chút đi.

- Vậy nội gián rốt cuộc là ai? Hôm đó hành tung chúng ta lên núi, là ai tiết lộ cho Giang

Thái biết… Ui da anh nhẹ chút, đau quá.

- Sao em lại có nhiều câu hỏi như vậy?- Kỷ Tùy Châu vuốt lại mái tóc rối bù của cô.

- Trên núi có người nội ứng ngoại hợp với hắn à? Kỷ Tùy Châu!- Doãn Ước đột nhiên la

lên- Anh chậm chút.

Không quản tiếng kêu, cô sợ đến mức chân phát run. Nhưng sự phản đối của cô nhanh

chóng bị đè xuống, lấp đầy bằng nhiệt độ không ngừng lên cao trong phòng.

Màn thứ nhất kết thúc, Kỷ Tùy Châu vỗ cái bụng phẳng lì của Doãn Ước, trách cô:

- Cả ngày quản chuyện người khác, mà không quan tâm đến bản thân.

- Em có gì cần quan tâm đâu, hiện giờ em chỉ chờ thi thôi.

- Chuyện khác em không quan tâm luôn?

- Còn có chuyện gì cần phải quan tâm à?

Vẻ mặt cô ngây ngô vô tội, làm Kỷ Tùy Châu nổi nóng, tay đặt lên bụng cô tăng thêm chút

lực:

- Quên nói với em, sau khi hôm qua xong xuôi, thứ nào đó đã vỡ kế hoạch rồi.

Doãn Ước nhất thời chưa kịp phản ứng, ngơ ngác nhìn anh.

- Nghe không hiểu hả?

- Thứ gì… vỡ?

Dứt lời, Doãn Ước đột nhiên trợn mắt. Cô hiểu ra, lập tức lo lắng:

- Làm sao đây làm sao đây, hai ngày này là kỳ nguy hiểm của em mà, phải uống thuốc

không?

Thuốc đó nghe nói uống trong vòng 72 tiếng mới có hiệu quả, hơn nữa giờ đã một ngày

trôi qua rồi, Doãn Ước vô cùng lo lắng, lập tức thúc giục Kỷ Tùy Châu mặc đồ đi mua thuốc.

Kỷ Tùy Châu chẳng buồn nhúc nhích:

- Nếu mang thai thật, cũng chẳng có gì ghê gớm. Hiện tại chúng ta là vợ chồng hợp pháp

rồi.

- Nhưng tụi mình còn phải làm lễ cưới, chẳng lẽ anh muốn em bụng lớn mặc áo cưới?

- Anh không ngại, em sao cũng đẹp hết. Nếu em không thích, có thể dời sang lâu hơn.

- Nhưng em chưa muốn sinh con mà.

- Vậy em nên nghĩ đi là vừa, giờ đi mua thuốc vẫn còn kịp- Kỷ Tùy Châu tay khoanh trước

ngực trầm tư chốc lát- Nếu đã mang thai rồi mà uống, thứ nhất sẽ không tốt cho sức khỏe của em,

thứ hai tâm lý của em sẽ càng khó chịu. Em cảm thấy thế nào?

Doãn Ước có hơi rối, cô không có chút khái niệm nào với con cái hết, sinh ra rồi phải

chăm sóc nó thế nào. Tuy rằng Kỷ Tùy Châu không thiếu tiền, cô có thể không cần động tay thay

tã cho con luôn, nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ hoàn toàn giao phó con mình cho người khác nuôi.

Nhưng nếu bản thân cô không chăm sóc nó tốt thì sao?

- Kỷ Tùy Châu, lần trước anh nói anh muốn có con trai đầu lòng?

- Ừ.

- Không lẽ anh là người trọng nam khinh nữ?

- Vậy em muốn sinh con gái, có phải xem thường con trai rồi không?- Kỷ Tùy Châu cười

nhẹ- Anh hy vọng con gái chúng ta có được sự che chở của anh trai nó, để nó sống thoải mái hơn.

Lỡ như con gái giống em, ngốc ngốc, một ngày nào đó bị tên sở khanh nào đó lừa, mà chúng ta

đều già cả rồi, vậy thì phải làm sao?

- Tên sở khanh anh nói là chính anh đấy à?

Kỷ Tùy Châu chỉ cười không nói gì. Doãn Ước chống cằm suy tư:

- Nhưng con gái chưa hẳn sẽ giống em mà. Rất nhiều người đều nói con gái giống ba, nếu

con bé khôn ngoan giống anh thì sao. Sau này nó mà cưới ai thì khổ người ta rồi, sẽ bị ức hiếp

chết luôn í.

- Đàn ông không có đủ năng lực làm gì có tư cách lấy con gái anh. Người như thế không

cần con gái chúng ta ức hiếp, không chừng bị nhà mình dọa chạy trước rồi. Con gái anh cũng

chẳng thèm ngó tới hắn.

Doãn Ước cảm thấy mình nên thu hồi câu nói anh trọng nam khinh nữ vừa rồi. Kỷ Tùy

Châu này, quả thật đúng là cưng con gái quá. Con còn chưa thấy đâu, mà tương lai thế nào cũng

đã nghĩ xong hết rồi.

Cô đột nhiên cảm thấy, đường tình sau này của con gái mình không chừng sẽ trắc trở lắm

đây, vì có ông ba vợ khó tính quá mà.

- Anh đừng quản lý con cái nghiêm khắc quá, tụi nó không thích đâu, anh cũng không

muốn con gái ghét anh mà.

- Dám dẫn thằng nào không đàng hoàng về, sẽ được tỉnh ngộ.

- Không chừng tụi nó yêu nhau thật lòng thì sao?

- Thì nó tự đi mà ôm cái tình yêu đích thực của nó đi, đàn ông không có tương lai thì

không xứng có được tình yêu.

- Anh quá ngang ngược rồi!

- Đúng, ngang ngược vậy đó, bộ là ngày đầu tiên em quen anh à?

Kỷ Tùy Châu tự thể nghiệm, rất nhanh làm cho Doãn Ước nếm được mùi vị ngang ngược

của anh. Sau hai lần nữa, cô hoàn toàn kiệt sức, nhức chân muốn chết, ghé vào ngực Kỷ Tùy

Châu, lấy chuyện nhổ lông ngực của anh để phát tiết oán hận trong lòng.

Qua vài ngày, Doãn Ước rốt cuộc cũng cạy được miệng của Kỷ Tùy Châu về nội gián

công ty. Tuy rằng đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý, dù sao cũng chỉ có vài nhân vật cấp cao trong công

ty thôi. Nhưng khi chính tai nghe Kỷ Tùy Châu nói là Bùi Nam, trong lòng cô lại khó chấp nhận

được.

Vì một phụ nữ, anh em trở mặt thành thù, trước kia chuyện thế này cô toàn được xem

trong tiểu thuyết, không ngờ trong cuộc sống thực tế cũng có chuyện này.

Bùi Nam là một người thoải mái vui tươi như vậy, lại có một mặt không muốn người khác

biết, thật khiến người ta cảm thán lòng người khó dò.

Cũng may anh ta không tạo thành tổn thất quá lớn cho công ty, dù sao công ty cũng có

phần của anh ta, anh ta chỉ là muốn đào rỗng một phần của Kỷ Tùy Châu.

Bởi vì phát hiện kịp thời, sự việc nhanh chóng ổn định lại. Bùi Nam đề xuất từ chức,

chuyển nhượng hết cổ phần của mình trong công ty. Kỷ Tùy Châu không giữ anh ta lại, mua lại

một nửa số cổ phần anh ta bán ra, một nửa còn lại thì được Từ Tri Hoa mua vào.

Đó là sau khi Từ Tri Hoa gọi điện cho Doãn Ước đã nói một câu tiết lộ đường đi của số cổ

phần này.

- Sau này cho em trai con, chờ đến khi nó kết hôn.

Nghe câu này khiến người ta có cảm giác vô cùng xa xôi. Doãn Hàm có thể tìm được một

nửa thích hợp không, thật sự khó mà đoán được.

Chớp mắt đã đến Giáng Sinh, Doãn Ước không khỏi cảm thán một năm trôi qua thật

nhanh. Trước lễ Giáng Sinh hẳn là lúc cô nghỉ lễ, nhưng bởi vì lần trước vỡ kế hoạch, cô không

uống thuốc tránh thai, cho nên trước khi nghỉ lễ, cô đặc biệt cảm thấy lo lắng bất an.

Loại tâm trạng vừa chờ mong vừa lo lắng thế này, cứ giày vò cô mãi.

Kỷ Tùy Châu thấy bộ dạng đứng ngồi không yên của cô, không khỏi cười nhạo, bị Doãn

Ước giận dỗi.

- Cũng không phải anh sinh, anh đương nhiên không lo rồi. Đàn ông các anh chỉ thích thú

nhất thời, phụ nữ chúng tôi lại mệt đứt từng đoạn ruột, anh còn có mặt mũi cười em.

Kỷ Tùy Châu lập tức thu lại ý cười, nghiêm túc khen ngợi cô. Chỉ là anh càng như vậy,

Doãn Ước lại càng cảm thấy anh đang chế nhạo mình, cô tức quá nhào đến nhéo anh mấy cái,

nhưng lại nhanh chóng bị đàn áp.

Hai người ở trên giường mây mưa một hồi, trong lòng Doãn Ước nhủ thầm. Nếu dùng sức

quá mạnh, làm mất đứa bé, vậy phải trách ai đây?

Sau đó cô nói suy nghĩ này với Kỷ Tùy Châu, đối phương nhíu mày trầm tư một lát rồi

nói:

- Được, vậy sau này anh nhẹ chút.

Nhẩm tính, tối ngày hôm đó “bà dì” của Doãn Ước phải đến. Cho nên ngay từ buổi sáng

thức dậy, cô liền trở nên vô cùng căng thẳng.

Là cuối tuần nên không cần đi học, cô ở lì trong nhà không đi đâu, cách nửa tiếng đồng hồ

lại chạy vào WC. Mỗi lần đều là kích động đi vào, rồi lại thất vọng trở ra.

Buổi chiều, Từ Tri Hoa hẹn cô uống trà, Doãn Ước nhấp nhổm nửa ngày, buồn bã đi đến

điểm hẹn.

Cô thế này khiến mẹ cô lắc đầu:

- Con bị sao vậy, Tiểu Kỷ ăn hiếp con à?

Doãn Ước chu môi lắc đầu, không muốn nói chuyện này với mẹ cô, vì luôn cảm thấy rất

ngại ngùng.

- Không lẽ con có rồi?- Kết quả Từ Tri Hoa trực tiếp nói.

***

Đúng là điều không nên nói thì đừng nói.

Doãn Ước ngồi thẳng lên, nhàm chán nghịch thực đơn trong tay. Đột nhiên nhớ đến mẹ cô

tốt xấu gì cũng đã sinh ba đứa con rồi, chắc là sẽ có kinh nghiệm, liền hỏi bà:

- Khi đó trước khi bà mang thai, có cảm giác đặc biệt gì không?

- Có thể có cảm giác gì? Ăn ngon ngủ yên, không có gì không tốt.

- Không biết là có buồn nôn không?

- Từ đầu đến cuối mẹ chẳng buồn nôn gì.

Doãn Ước cảm thấy mẹ cô bẩm sinh là một nữ cường nhân, ngay cả mang thai cũng mạnh

mẽ hơn phụ nữ bình thường. Có lẽ hiện giờ bà ở tuổi này, nếu hai người chạy đua, Doãn Ước

cũng không nhất định sẽ thắng.

Cô có người mẹ như vậy cũng khổ tâm lắm.

- Không cảm thấy khó chịu gì luôn?

- Cũng có một chút, ăn ngon miệng hơn, đặc biệt ăn rất nhiều nữa- Từ Tri Hoa nghĩ lại-

Hơn nữa, lúc mang thai hai chị em con, mẹ ăn khủng khiếp lắm. Ban đầu mẹ còn tưởng mình có

vấn đề, sau khi kiểm tra mới phát hiện đã mang thai.

Doãn Ước nhớ lại khẩu vị gần đây của mình, vô cùng mạnh, lại khó khống chế được lượng

nạp vào. Quan trọng là, cô chẳng có suy nghĩ sẽ ăn ít lại nào trong đầu cả.

Đây có nghĩa là…

Chưa được cô vui vẻ, Từ Tri Hoa lại đâm xuồng bể:

- Nhưng mà không có đâu, lúc này con mới có một tháng thôi, cho dù thật sự có thai, cũng

chẳng có biểu hiện gì đâu. Gấp cái gì!

- Sao lại không gấp được, con còn muốn cử hành hôn lễ đó.

Lễ phục của cô, hôn lễ hoàn mỹ của cô.

- Nếu con không yên tâm thì đi xét nghiệm, hiện giờ số tuần chưa nhiều nên thử que nhất

định không rõ ràng, vậy thì xét nghiệm máu đi.

- Hiện giờ xét nghiệm máu có thể khẳng định một trăm phần trăm à? Nếu thật sự mang

thai, bây giờ tính là mấy tuần, mang thai hai tuần?- Doãn Ước sợ đau.

- Đừng hỏi mấy câu ngốc nghếch đó, làm gì có chuyện mang thai hai tuần chứ. Nếu hiện

giờ con mang thai thật, thì ít nhất cũng là hơn bốn tuần- Từ Tri Hoa không khỏi liếc cô.

- Bốn tuần? Bốn tuần trước con mới “bị” mà- Cô ngẩn ra, về cách tính thời gian mang thai,

Doãn Ước không hiểu lắm, cô luôn tưởng tính từ ngày rụng trứng chứ. Bình thường rụng trứng ở

giữa chu kỳ kinh nguyệt, vậy thì tính mang thai hai tuần đúng rồi mà.

Từ Tri Hoa gõ mặt bàn:

- Tính từ ngày kinh cuối cùng của con, hiểu chưa?

- Sao lại tính như vậy, mấy ngày hành kinh cũng tính vào? Nhưng khi đó không rụng trứng

mà.

Nam phục vụ đến đưa cà phê nghe thấy cuộc đối thoại của hai mẹ con, da mặt mỏng nên

đỏ lên, khiến Doãn Ước cũng vô cùng ngượng ngùng. Chờ anh ta đi rồi, cô mau chóng xua tay,

quyết định ngưng hẳn chủ đề này.

Từ Tri Hoa vẫn chưa buông tha cô, chậm rãi nói thêm:

- Quả nhiên đã lập gia đình, bạo dạn hơn trước nhỉ, cái gì cũng dám nói ra được.

Doãn Ước không có cách gì phản bác lời nói của người mẹ ruột này.

Nghĩ lại sau này nếu bà và Kỷ Tùy Châu có cãi nhau, tình cảnh giận dỗi nhất định vô cùng

phấn kích. Tự hỏi không biết nóc nhà có bị bật tung luôn không?

Không thu được tin tức hữu ích nào từ Từ Tri Hoa, nhưng lời đề nghị của bà Doãn Ước

cảm thấy rất được. Cô chưa định đến bệnh viện ngay, mà mua hai que thử ở nhà thử trước.

Cô thử que đầu tiên, thử ra được hình như có hai vạch đỏ, nhưng vạch trên quá mờ đến nỗi

không nhìn ra được. Cô lên mạng tra cứu, ai cũng nói dùng vào buổi sáng mới thức dậy thì sẽ cho

kết quả tốt nhất, liền giữ lại một que, định sáng hôm sau thử lại.

Kỷ Tùy Châu sau đó phát hiện hộp giấy đựng que thử thai trong thùng rác phòng ngủ, đoán

rằng có lẽ Doãn Ước đang thử thai. Vốn định chọc cô, nhưng vừa thấy sắc mặt căng thẳng quá

mức của cô liền không nỡ, quyết định không nói gì, cứ để cô một mình lén lút thử.

Ngày hôm sau, Kỷ Tùy Châu ra ngoài từ rất sớm, Doãn Ước cả đêm ngủ không yên, chờ

anh vừa đi, cô liền bật dậy vọt vào nhà vệ sinh bắt đầu thử.

Hôm nay hình như đậm hơn hôm qua một chút, ít nhất là có thể nhìn thấy sự tồn tại của nó.

Chỉ là vạch thứ hai nhạt hơn vạch thứ nhất nhiều quá, Doãn Ước so sánh với tờ giấy hướng dẫn

một hồi, cũng không biết có được tính là mang thai rồi hay không.

Hồi lâu vẫn không có được kết luận.

Mấy ngày cuối năm đó, Doãn Ước sống rất thấp thỏm. Rõ ràng có Kỷ Tùy Châu ở bên

cạnh, hẳn là khoảng thời gian vui vẻ hạnh phúc nhất, cô lại không có chút hứng thú đón năm mới.

Kỷ Tùy Châu thấy cô như vậy, liền đề nghị đưa cô đến bệnh viện kiểm tra:

- Để bác sĩ phán đoán là tốt nhất, không thì còn có thể siêu âm.

Doãn Ước lập tức khẩn trương lắc đầu. Hai ngày nay cô lên mang tra rất nhiều tài liệu,

không ít người có nói nếu siêu âm quá sớm sẽ không tốt cho bé cưng, còn có thể dẫn đến sảy thai.

Mặc dù không biết là thật hay giả, cô quyết định cẩn thận vẫn hơn.

- Vậy đi xét nghiệm máu, xong hết mọi chuyện.

Bốn chữ cuối cùng này khiến Doãn Ước có cảm giác tức nước vỡ bờ, cô muốn trách Kỷ

Tùy Châu vài câu, kết quả bị đối phương đẩy vào phòng thay đồ, ăn mặc kín mít, lúc đi vào khoa

phụ sản, Doãn Ước cảm thấy mình chẳng kém gì phụ nữ mang thai.

Cúi đầu nhìn thấy chiếc eo lớn như cái thùng phuy của cô kia, thật sự là khóc không ra

nước mắt.

Đến bệnh viện tư nhân của gia đình Lý Mặc để kiểm tra, không nhiều người lắm, bởi vì

không hẹn trước, nên phải chờ đợi. Trong lúc này Kỷ Tùy Châu nhận được điện thoại công ty gọi

đến, có một hạng mục xảy ra chút vấn đề nhỏ, cần anh quay về xử lý. Anh cúp máy, nói chuyện

này với Doãn Ước, cô liền xua tay bảo anh mau quay về đi.

Doãn Ước cảm thấy, anh không ở bên cạnh thì cô sẽ không khẩn trương thế này nữa. Nhìn

gương mặt nghiêm túc quá mức quy định của anh, Doãn Ước lo lắng nếu kiểm tra ra không có

thai, không chừng anh sẽ thất vọng đến nỗi mặt đen thui luôn.

Muốn làm cha đến vậy à?

Kỷ Tùy Châu để Lão Tần ở lại cùng với Doãn Ước, còn mình thì lái xe quay về công ty.

Lão Tần biết Doãn Ước đến khám thai, sợ cô căng thẳng nên luôn động viên cô, nói những

điều có liên quan đến thai thi. Ví dụ như vợ chú năm đó làm sao biết mình mang thai, thời gian

mang thai có phản ứng nào khó chịu không, giày vò người đàn ông như chú đến sức đầu mẻ trán.

Sau khi sinh con, làm cách nào có thể ngủ ngon giấc vào ban đêm, một ông chú như Lão Tần,

than thở đến suýt rơi nước mắt.

Doãn Ước nghe nửa đầu cảm thấy không có gì, nhiều nhất chỉ bị chú làm cho hồi hộp. Vừa

nghe đến nửa sau, cô liền sụp đổ.

Vẫn là không mang thai tốt hơn, mong đợi của Kỷ Tùy Châu để sau này rồi tính đi.

Khu ngồi chờ có hơn mười thân nhân của thai phụ, đa số mọi người đều rì rầm nói chuyện

với nhau. Bên tai Doãn Ước toàn là lời của Lão Tần, nghe đến buồn ngủ.

Đang mơ màng nghe được có người gọi tên mình, cô mau chóng đứng dậy đi vào văn

phòng bác sĩ. Ngồi xuống nói với nhau vài câu, bác sĩ liền quyết định cho cô thử máu. Sau khi lấy

máu, Doãn Ước lần nữa ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, Lão Tần khẩn trương hơn ai hết, trông

như cô là con gái ruột của chính mình.

Doãn Ước nghĩ chờ một lát là có thể nhận được kết quả, rốt cuộc cô đến hơn trễ, trước khi

bác sĩ xuống ca rất khó có kết quả, nên đề nghị ngày mai cô lại đến.

Lão Tần khuyên cô đi về trước, sợ ở bên ngoài lâu sẽ có sơ suất gì, còn nói ngày mai sẽ tự

đến nhận kết quả giúp cô, bảo cô không cần lo lắng.

Doãn Ước không phản đối, đứng lên chuẩn bị đi, lại cảm thấy khát nước, đi đến máy nước

lọc bật nước ra uống. Lúc ngẩng lên, cô nhìn thấy có một bóng người ánh lên mặt kính đằng sau

máy nước. Cô theo bản năng quay đầu lại, nhưng không thấy ai quen.

Loại cảm giác này thật lạ, rõ ràng cảm thấy có người đang nhìn mình, nhưng vừa quay đầu

lại ai nấy đều vội vội vàng vàng, hình như không ai chú ý đến cô.

- Sao vậy?- Lão Tần hỏi.

- Dạ không có gì.

Doãn Ước ngồi xe của Lão Tần về nhà, khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi cô nói chú dừng

lại, muốn vào trong mua chai nước. Lão Tần không chịu ngồi trong xe đợi cô, kiên trì muốn cùng

cô đi vào trong.

Chú ấy như thế khiến Doãn Ước vô cùng căng thẳng, giống như mình thật sự đã trở thành

thai phụ mất rồi. Cô quyết định quay về sẽ nói chuyện với Kỷ Tùy Châu, cho dù thật sự mang

thai, người bên cạnh cô không nhất định phải “thần hồn nát thần tính”, cứ bình thường như trước

kia là được.

Họ cứ làm lớn chuyện, dáng vẻ sợ sệt như thế, quả thật sẽ bị hù chết.

Cho nên Doãn Ước kiên quyết không muốn Lão Tần vào cùng mình, chỉ nói chú ấy đợi ở

cửa. Cô một mình đi đến trước tủ lạnh, nhớ đến hiện tại cơ thể cô không thích hợp uống đồ lạnh,

vì thế rút tay về.

Đang định xoay người, cô nhìn thấy có bóng người in trên mặt kính tủ lạnh, cô hết hồn đến

cứng đờ.

Đó là một phụ nữ trung niên, Doãn Ước xoay người phát hiện khuôn mặt hốc hác, trên

người mặc trang phục phổ thông, thoạt nhìn không giống người thành phố B, khí chất toàn thân

đặc biệt giản dị.

Doãn Ước vốn hơi sợ hãi, nhìn thấy khuôn mặt kia, cảm giác sợ hãi liền biến mất. Lạ là,

người này mang đến cho cô một cảm giác rất thân thiết.

- Dì à, dì muốn mua gì, cần cháu giúp không?- Cô tưởng dì ấy muốn mua gì, liền hỏi.

Người nọ lắc đầu, đang định nói gì đó, không biết con cái nhà ai dẫn đi đột nhiên khóc lớn,

dọa dì ấy hết hồn. Vừa rồi đang ổn, dì lập tức ngồi xổm xuống đất, sợ hãi run rẩy.

Doãn Ước khó hiểu, liếc mắt nhìn theo phương hướng tiếng động, nhìn thấy một cậu bé

không vâng lời đang bị mẹ quở trách. Mọi người xung quanh ai nấy đều hờ hững, không buồn

quan tâm đến chuyện này.

Nhưng người phụ nữ trung niên này sao lại sợ như vậy.

- Dì à, dì ổn chứ?

Doãn Ước cúi xuống muốn đỡ dì ấy đứng lên, người nọ đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô, lẩm

bẩm:

- Cô tên Doãn Ước đúng không?

- Dạ, dì biết cháu à?

Dì ấy ôm lấy cánh tay Doãn Ước, đứng thẳng lên, ngữ điệu rất dồn dập:

- Doãn Ước, cô giúp tôi đi, giúp tôi đi được không?

- Nhưng dì là ai, sao lại biết cháu?

Cô chẳng có chút ấn tượng nào với dì này cả.

Người phụ nữ trung niên nọ sợ sệt đến môi cũng run rẩy. Đúng lúc có người đến giao hàng

cho cửa hàng, người khiêng hàng đặt thùng nước uống xuống, tiếng động phát ra lại làm dì ấy sợ

hãi hơn.

Doãn Ước phát hiện, dì nọ luôn sợ hãi với những âm thanh đột nhiên xuất hiện. Cho dù là

âm thành gì, do ai tạo ra, chỉ cần là tiếng dộng, dì ấy cũng căng thẳng. Trông bộ dạng đáng

thương đó, như là đã chịu đựng kinh hãi trong nhiều năm.

Bên ngoài Lão Tần đứng đợi hồi lâu không thấy cô ra, không khỏi có chút sốt ruột. Kỷ Tùy

Châu lại gọi điện thoại đến hỏi tình hình, ông chỉ có thể cúp máy, vội vàng vào cửa hàng tìm

người.

Đi chưa được mấy bước liền thấy Doãn Ước bị một phụ nữ đeo bám, ông liền nổi nóng, đi

vào định tách hai người ra.

Có lẽ sắc mặt ông không ôn hòa, nên dọa dì nọ sợ hãi, lập tức buông tay Doãn Ước ra, co

người ngồi thụp xuống. Nếu không phải vóc người cao ráo, Doãn Ước thật hoài nghi dì nọ có khi

nào chui tọt vào trong thùng hàng luôn không.

Phản ứng này thật là quá khích.

- Chú đừng làm dì ấy sợ- Doãn Ước ngăn Lão Tần lại, không để ông tiến lên.

- Đó là ai vậy?

Đây cũng là điều Doãn Ước muốn biết. Người này biết tên cô, hiển nhiên nhận ra cô, lại

còn cầu xin cô giúp đỡ, điều này khiến Doãn Ước rất tò mò.

Cô ra hiệu cho Lão Tần lui ra sau mấy bước, còn mình thì bước đến ngồi xổm xuống, nhẹ

giọng trấn an dì ấy. Dì ấy vẫn cúi đầu, gần như sắp vùi vào trong đầu gối.

Doãn Ước nói đến khô miệng, gần như sắp bỏ cuộc, người nọ đột nhiên ngẩng đầu, nói

một câu như bom dội:

- Cô Doãn, tôi là mẹ của Mỹ Hi.

No comments:

Post a Comment